Chương 553: Không còn gì cố kị


Ra khỏi kho hàng, Hướng Nhật nhìn thoáng qua tình huống hay ho bên cạnh, hai tên bị đánh ngất vẫn đang duy trì bộ dáng ngây ngốc tựa vào tường, cảm thấy để như vậy không ổn nên đem chúng dấu sang bên cạnh.
Đi một quãng đường dài như vậy, Hướng Nhật cảm thấy chân hai cô gái đã trở lại bình thường, nhưng cũng không buông hai nàng ra vì kế tiếp mới là điều tối quan trọng.
"Các em có muốn thử cảm giác bay lượn một chút không?" Hướng Nhật hỏi hai cô gái nhỏ đang ngượng ngùng vì bị ôm.
"Cảm giác bay lượn là sao?" Rõ ràng là hai cô gái nhỏ không thể hiểu được ý tứ trong lời nói của Hướng Nhật.
"Giống như một cánh chim nhỏ vậy " Hướng Nhật bổ sung thêm một câu.
"Nhưng con người sao có thể giống như chim bay lượn được? Chúng ta không có cánh mà ". Tuy hiện tại rất hoảng sợ nhưng Vưu Kì Tử cũng không đến nỗi hỏng hết đầu óc, rất lí trí nói ra.
Hướng Nhật cười hắc hắc nói: "Ôm chặt nhé " rồi không chờ cho hai nàng kịp phản ứng, đạp mạnh một cái, thôi động lực lượng bay thẳng lên trời.
"A " Hai cô gái hiển nhiên không ngờ được con người lại có thể giống như cánh chim bay lượn trên bầu trời, đều hoảng loạn gắt gao ôm lấy Hướng Nhật, trái tim cũng vì đọt ngột lên không mà đập rộn không ngừng.
Tuy vậy một lát sau, cũng không biết là vì kích động hay hưng phấn, hai cô gái đều trở nên mặt mày hớn hở, Vưu Kì Tử hưng phấn kêu to, thân thể không ngừng lay động, như là tự mình đang bay vậy.
Hướng Nhật thiếu chút nữa thì không giữ được nàng, tiểu nha đàu này thật là, vừa nói là chính mình không có cánh, vậy mà bây giờ chắc là đang ảo tưởng tự mình có mười đôi cánh để bay rồi.
Lên đến trên sân thượng, hai cô gái nhỏ hình như chưa thoát khỏi trạng thái hưng phấn, vẫn gắt gao ôm lấy Hướng Nhật. Xem ra là vẫn còn đang trong giấc mơ bay lượn tuyệt đẹp chưa thoát ra.
Hướng Nhật vỗ nhẹ mông hai nàng, nói: "Phi cơ đáp xuống rồi, còn không buông ra?"
"Hứ" hai cô gái nhỏ hờn dỗi thốt lên đều buông Hướng Nhật ra. Anh Tỉnh Á Mỹ sắc mặt đỏ bừng đứng lên. Vưu Kì Tử ôm mông mình, lườm Hướng Nhật nói: "Ca ca là sắc lang"
"Tiểu nha đầu này nói gì vậy chứ " Hướng Nhật dở khóc dở cười than, không phải chỉ vỗ mông một cái thôi sao? Thế nào lại thành sắc lang được. (ặc vỗ mông không coi là sàm sỡ hử vậy thì ta.khà khà)
"Ngươi trở lại rồi sao? ". Cách không xa mĩ nữ cảnh sát đứng lên định đi về phía ba người.
Vưu KÌ Tử cùng Anh Tỉnh Á Mỹ lúc này mới phát hiện trên sân thượng còn có một người khác, Vưu Kì Tử vẻ mặt pha chút địch ý quan sát mĩ nữ cảnh sát rồi hỏi: "Ca ca, nàng là ai ".
Hướng Nhật thoáng yên tâm hơn vì quan sát thấy lúc này tâm tình mĩ nữ cảnh sát đã ổn định hơn, trừng mắt nhìn Vưu Kì Tử nói: "Gọi là chị ".
"Không gọi ". Vưu Kì Tử tình tình vẫn còn trẻ con, quay đầu đi. Anh Tỉnh Á Mỹ tính tình ôn nhu hơn, khẽ kéo áo nàng ra hiệu nhưng đáp lại chỉ là một tiếng hừ nhẹ.
Hướng Nhật cũng biết tính tình mấy cô gái nhỏ này quả thật không dễ khuyên bảo, cũng không nói gì nữa. Cảm thấy hơi xấu hổ nên đánh trống lảng nói với mĩ nữ cảnh sát:
"Bây giờ cô tính làm gì tiếp theo? Theo chúng tôi trở về hay là."
"Đem ta trở lại phòng thay đồ là được rồi ". Mĩ nữ cảnh sát cự tuyệt ý tốt của Hướng Nhật, thần sắc có vẻ tiêu điều.
Hướng Nhật cũng đoán ra được ý của đối phương nên hỏi:
"Không phải cô định tự mình đi hỏi." nói đến đây Hướng Nhật hơi nhấn mạnh ngữ điệu.
Mĩ nữ cảnh sát cũng không nói gì mà chỉ trầm mặc nhìn Hướng Nhật. Hướng Nhật bị nàng nhìn như vậy có chút không được tự nhiên, cũng chỉ có cách thoả hiệp nói: "Vậy được, tôi sẽ đưa cô trở lại nơi đó, chú ý cẩn thận một chút. Chờ tôi đưa các nàng về xong lập tức tới tìm cô ".
"Ngươi còn muốn tới?" Mĩ nữ cảnh sát hơi sửng sốt hỏi.
"Đương nhiên, Ngô Thế Tiến có món nợ với tôi, tôi không tìm hắn để tính sổ sao được?" Hướng Nhật hung hăng nói, rồi lại đổi giọng nhẹ nhàng: "Vả lại tôi cũng đáp ứng cô rồi, cứu được hai muội muội của tôi ra, tôi sẽ giúp cô tìm bằng chứng phạm tội của Ngô Thế Tiến ".
"Cám ơn!" Lần đầu tiên Hướng Nhật thấy mĩ nữ cảnh sát nói chuyện khách khí với mình như vậy, có thể thấy trải qua chuyện vừa rồi con người nàng xảy ra biến hoá không ít.
"Ca ca anh còn chưa nói rõ nàng ta là ai " đưa mĩ nữ cảnh sát về phòng thay đồ xong, lúc quay trở lại sân thượng Vưu Kì Tử đột nhiên ôm lấy tay Hướng Nhật mà hỏi.
"Nàng ta là một người thật đáng thương, bị bạn trai bỏ, định tự sát, ta thấy thật đáng thương nên ra tay cứu nàng. Hướng Nhật tuỳ tiện bịa ra một lí do.
"A " Vưu Kì Tử sắc mặt thay đổi rõ ràng, vừa rồi là địch ý cùng oán trách thì bây giờ đổi thành đồng tình cùng hối hận " Xin lỗi ca ca, nàng ta như vậy mà vừa rồi ta lại."
Anh Tỉnh Á Mỹ vẻ mặt cũng không được tự nhiên vì vừa rồi vẻ mặt của nàng với mĩ nữ cảnh sát cũng không được thân thiện cho lắm.
"
Đừng lo nàng ta sẽ không trách gì các em đâu ". Hướng Nhật cũng không quan tâm tuỳ tiện nói một câu, có thể làm cho hai nha đầu này biến sắc vì một chuyện như vậy, không khỏi cảm thán nữ nhân đúng là loại động vật sống bằng cảm tính, dù là mười tám hay tám mươi thì cũng vậy.
Dọc đường đi, hai tiểu nha đầu vì lúc trước có thái độ không tốt với "
nữ nhân thất tình muốn tự sát " mà tự trách mình, im lặng không nói câu gì.
Hướng Nhật cũng không biết nói gì cho phải, chẳng lẽ nói với các nàng vừa rồi là mình đùa vui, không nên cho là thật? Điều này tất nhiên là hắn không thể nói ra, chỉ đành để cho hai nàng buồn bực tự trách.
Trở lại đại bản doanh của RAPIST, Lưu Phi vốn chờ ở văn phòng đã lâu chạy ra đón: "
Jack tiên sinh, anh đã trở về ".
"
Uhm, cứu được hai nha đầu này trở về rồi, nhờ cô chiếu cố cho hai nàng " Hướng Nhật đẩy Vưu Kì Tử cùng Á Mỹ ra, có Lưu Phi chiếu cố cho hai nàng thì ở Hàn Quốc này không ai có thể động đến một ngón tay của các nàng.
"
Không ta muốn đi cùng ca ca " Vưu Kì Tử gắt gao kéo tay Hướng Nhật không rời.
"
Nghe lời đi " Hướng Nhật nghiêm sắc mặt nói " Vị tỷ tỷ này sẽ chiếu cố cho hai em, còn nữa đừng có mà trốn đi, nếu không ta sẽ phết vào mông"
Vưu Kì Tử cảm giác mông lại nóng lên, vội che mông lẩn ra xa bộ dáng vô cùng đáng yêu.
Dặn Lưu Phi hai câu xong, Hướng Nhật vội chạy tới CLB Đêm Mân Côi, tất nhiên là lần này hắn nghênh ngang đi tới. Vưu Kì Tử cùng Á Mỹ đã được an toàn. Hiện tại, hắn đã không còn gì cố kị.
Sớm đã có một tên tiểu đệ được phái ra để chờ Hướng Nhật trở về, vừa thấy bóng dáng của mục tiêu xuất hiện, lập tức vội vàng chạy vào báo cáo đại lão bản.
"
Hắc, người Trung Quốc, ngươi đã trở lại ". Mới đi vào cửa xoay thì tên ăn mặc loè loẹt cùng đám đàn em đã đứng chờ sẵn, thanh niên tóc đuôi ngựa cũng đang đứng cùng bên cạnh đấy.
Hướng Nhật cũng không hiểu đối phương đang nói gì, cũng mặc kệ hắn, dù sao thì tiểu tử này cũng không có múa may được bao lâu nữa. Nhìn sang thanh niên tóc đuôi ngựa nói: "
Quyết Ngư ngươi không sao chứ ".
"
Ta rất tốt, cám ơn Hướng Tiên sinh quan tâm " thanh niên tóc đuôi ngựa ánh mắt có chút cảm động nói, Tuy vậy lại thấy Hướng Nhật tay không mà đến nên có chút không thể hiểu được mà nhíu mày. Bởi trên lí thuyết, tuy rằng Ngô đại lão bản có nóng lòng lấy tiền đến đâu đi nữa, nhưng vị Hướng tiên sinh này yêu cầu mượn lại số hàng thì không có lí do gì lại không cho. Nhưng nhìn bộ dáng vị Hướng tiên sinh lúc này thì hình như là thất bại.
Hướng Nhật cũng không để ý thanh niên tóc đuôi ngựa đang lo lắng cái gì, chỉ tên ăn mặc loè loẹt nói: "
Nói với hắn dùm ta, ta muốn gặp lão bản của bọn chúng ".

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #553


Báo Lỗi Truyện
Chương 553/1045