Chương 546: Giao dịch


Cái gọi là nơi họp thực sự là một câu lạc bộ đêm, bên trong không gian chật hẹp. Trông không giống như đang mở tiệc mà như đã trải qua một phen Đệ tam thế chiến. Hướng Nhật hiểu rõ rằng họp chẳng qua chỉ là cái cớ mà bọn chúng tìm ra nhằm hạ uy phong của hắn một phen. Đối với loại thủ đoạn này, nếu đem so với thực lực hiện tại của hắn thì chỉ là chuyện không đáng lo, nên bản thân cũng không có gì khó chịu.
- Vị này là Hướng tiên sinh, mời ngồi, mời ngồi. - trong phòng có ba người, Ngô nhị lão bản ngồi bên sô pha cười dối trá, bên cạnh vẫn mang theo hai bảo tiêu như cũ.
Hướng Nhật cũng không nghĩ tới tên Ngô nhị lão bản này cũng giống như Ngô lão bản biết nói Trung văn.
- Xưng hô với ngươi thế nào đây? - Hướng Nhật không chút khách khí ngồi xuống, Quyết Ngư bên cạnh hắn thì đứng đằng sau cẩn thận.
- Nể mặt gọi ta một tiếng "Ngô lão bản" được rồi. - Ngô lão bản nói xong thì giả mủ sa mưa mà tiếp - Ta biết lúc trưa mời Hướng tiên sinh quả thật có chút mạo muội, nói thật chỉ sợ Hướng tiên sinh bận việc không tới được, cho nên trước hết mời muội muội ngày đến làm khách, Hướng tiên sinh không trách ta tự chủ trương đấy chứ?
Hướng Nhật trong lòng nổi giận, nếu đối phương không có con tin trong tay, hắn đã sớm tát vỡ mông tên kia rồi, lạnh lùng nghiêm mặt nói:
- Ta là loại người không thích lòng vòng quanh co, Ngô lão bản, ngươi hãy cho ta biết mục đích mời ta đến đây đi.
- Tốt! Ta thích những người sảng khoái như ngài vậy. - Ngô nhị lão bản đập tay xuống bàn trà trước mặt, ánh mắt đầy thâm ý nhịn Hướng Nhật - Ta muốn thứ hàng hóa giống với lão gia hỏa kia.
- Hoàn toàn không thành vấn đề. - Hướng Nhật mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng thì tuyệt nhiên không thể bình tĩnh, người này nếu biết giao dịch giữa mình cùng Ngô lão bản, nhất định bên trong Rapist đã có sắp xếp nằm vùng. Hơn nữa, vị trí tên nằm vùng kia thâtk không thấp. Nếu không cũng không có khả năng biết được chuyện này. Phải biết rằng, cho dù là thành viên Rapist bình thường, căn bản cũng không biết Hướng Nhật đang làm gì, chỉ biết là địa lão bản mời đến một vị khách quý.
- Hướng tiên sinh, ta còn chưa nói xong, giá thành phải giảm một nửa so với lão gia hỏa. - Ngô nhị lão bản dựng thẳng ngón giữa trước mặt Hướng Nhật.
- Tất cả điều kiện ta đều đáp ứng, chỉ cần hai muội muội của ta không xảy ra chuyện gì là được. - Hướng Nhật thản nhiên nói, hoàn toàn không để ý đến việc mua bán thua lỗ. Kỳ thật trong lòng hắn đã xem Ngô nhị lão bản như một kẻ đang chờ chết. Những kẻ lấy con tin uy hiếp hắn, muốn chiếm tiện nghi lớn của hấn, quả thưc chỉ có con đường chết.
Hướng Nhật đâu phải thiện nam tính nữ gì, cho tới giờ chỉ có hắn chiếm tiện nghi của người khác, đâu dễ bị người khác làm chuyện ngược lại.
- Điểm này tất nhiên ta có thể cam đoan, Hướng tiên sinh cứ việc yên tâm, chúng ta buôn bán phải có chữ "Tín" chứ. - Tuy đối đáp nhẹ nhàng với Hướng Nhật, nhưng trong lòng Ngô nhị lão bản cũng có chút nghi thần nghi quỷ, nhưng nghĩ đến đối phương tài Hàn Quốc không có chút thế lực nào, cho dù thực lực tại Trung Quốc cường địa tới mức nào, nhưng cũng chỉ là nước xa cứu lửa gần, những kẻ tên này mang tới thực sự không đủ cho hắn nuốt.
- Nếu như vậy, ta có thể cùng các nàng gặp mặt một lần chăng? - Hướng Nhật nhìn Ngô nhị lão bản nói, chỉ cần gặp được người, với thực lực của hắn đến lúc đó hắn sẽ có thể tự làm chủ tình hình.
- Hướng tiên sinh, giờ còn chưa được, nhưng ngươi cùng bọn hò có thề nói chuyện trước một chút. Đợi ngươi mang hàng đến, ta tự nhiên sẽ cho các nàng gặp mặt ngươi. - Ngô nhị lão bản cự tuyệt yêu cầu của Hướng Nhật, nhưng lại tự đưa ra một đề nghị khác để chiêu dụ đối phương. Đồng thời cũng khẳng định rõ, lấy hàng đến cũng không có nghĩa là sẽ thả người, chỉ là cho các ngươi gặp mặt nhau thôi.
Hướng Nhật có tể nghe ra thâm ý của Ngô nhị lão bản, nhưng kết quả cuối cùng đều như nhau thôi.
- Được, vậy trước tiên cứ làm theo lời ngươi nói đi. - Hướng Nhật hơi nhíu mắt lại, xem ra Ngô nhị lão bản này có thể tạo ra thế lực như thế này không chỉ dựa vào công đức của mẹ già mà bản thân củng có chút thông minh.
Ngô lão bản xoay qua phía phải nhìn tên có hình xăm thanh long một cái, hắn lập tức đưa ra một cái di động có hình tức tinh xảo. Bấm nhanh một dãy số, mấy liền được chuyển rất nhanh. Ngô nhị lão bản dùng tiếng Hàn nói câu gì đó liền đưa điện thoại cho Hướng Nhật:
- Hướng tiên sinh, hy vọng ngươi đừng quá dài dòng, điện thoại của ta gần hết pin rồi đó.
Hướng Nhật trong lòng cười khỉnh, tên này đang đề phòng mình theo dấu điện thoại mà tra ra nơi nhốt hai người Vưu Kì Tử. Nhưng hắn không qus để ý mà gật gật đầu, nhận điện thoại.
- Vưu Kì Tử và Á Mĩ phải không? - vì không biết rõ ai đang nhận điện thoại, Hướng Nhật muốn xác nhận lại.
- Ca ca, là anh sao? Em rất sợ! Nơi này tối quá. - Vưu Kì Tử truyền qua một âm thanh yếu ớt, nhưng lại mang chút kích động, giống như đang chết khát giữa sa mạc mà lại tìm ra ốc đảo.
- Không cần sợ, chúng ta sẽ gặp nhau nhanh thôi. - Hướng Nhật ôn nhu nói, hoàn toàn yên lòng, nghe tên kia nói hai nha đầu này không xảy ra chuyện gì thì ra là thật - Á Mĩ cũng khỏe chứ?
- Vâng, chúng em đều rất tốt, nhưng chỗ này quá tối, hơn nữa còn hơi lạnh.
- Được rồi, Hướng tiên sinh, hết giờ nói chyện. - Ngô nhị lão bản đột nhiên nói, sau đó Hướng Nhật cũng nhận ra điện thoại đã bị cắt.
Cười như không xảy ra chuyện gì, Hướng Nhật đưa di động lại cho Ngô nhị lão bản. Hắn suy đoán có thể vừa rồi nhất định đã nghe lén hắn nói chuyện cùng Vưu Kì Tử, bằng không sẽ không thể vì Vưu Kì Tử miêu tả nơi giam giữ mà ngắt máy khẩn trương như vậy.
- Hướng tiên sinh, thành ý của ta đã bày hết ra rồi, tiếp theo có phải nên đến phiên ngài bày tỏ thành ý không? - Ngô nhị lão bản cười vừa lòng khi nhìn thấy cử chỉ của Hướng Nhật.
- Không thành vấn đề, giờ ta sẽ trở về mang hàng tới. - Hướng Nhật vừa nói vừa đứng dậy.
- Hướng tiên sinh, ngươi còn hàng sao? - Ngô nhị lão bản thần sắc không chút kích động nói.
Hướng Nhật lạp tức nghĩ lại, nếu đối phương có cài gián điệp trong lãnh đạo Rapist, nhất định biết mình mang theo bao nhiêu hàng hóa, sắc mặt vẫn không đổi nói:
- Ngô lão bản, hàng ta mang đến lần này đều đưa cho Ngô lão bản.kai rồi, nhưng ta có thể lấy số hàng đó dùng tạm một chút. - Hướng Nhật vừa nói xong, Quyết Ngư phía sau liền há miệng định nói gì đó, nhưng Ngô nhị lão bản đã trừng mắt nhìn hắn.
- Tốt, Hướng tiên sinh, ta sẽ ở đây chờ tin tốt của ngươi. - Ngô nhị lão bản ung dung nói.
- Không thành vấn đề. - Hướng Nhật xoay người đi ra, Quyết Ngư cũng định cùng đi ra theo, Ngô nhị lão bản lập tức gọi hắn lại:
- Quyết Ngư, ngươi không cần đi cùng, ta tin rằng Hướng tiên sinh sẽ không bị lạc đâu.
Quyết Ngư thần sắc ngẩn ra, lập tức hiểu rằng hấn kì thực cũng đã trở thành con tin.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #546


Báo Lỗi Truyện
Chương 546/1045