Chương 530: Nghênh tiếp


Thứ 7, 10h30p tối.
Tại một bến tàu tư nhân loại nhỏ trong thành phố Bắc Hải, Hướng Nhật đã chuẩn bị xong hết thảy, giờ chỉ cần chờ tàu bên Hàn Quốc đến. Lần này hắn cũng không đi Hàn Quốc một mình, cùng đi với hắn, ngoại trừ lãnh diễm nữ nhân Lưu Phi vốn đã có hẹn từ trước, còn có Hầu Tử, Thằng Mập và đám đàn em.
Đây là yêu cầu của ông anh vợ dâm đãng, dựa theo lời hắn nói, đi Hàn Quốc mà không mang theo chút nhân thủ thì có khả năng sẽ không trấn áp được cục diện. Đối với mấy lời này, Hướng Nhật chỉ cười nhạt, với thực lực của hắn, một mình thôi cũng đủ đứng phó bất cứ hung hiểm gì. Tuy nhiên bởi vì còn phải mang một đống hàng qua đó, Hướng Nhật tự nhận một mình không thể làm được, bèn gọi đám đàn em tin cậy là bọn Hầu Tử. Chúng cực kỳ hưng phấn, bởi vì đây là lần đầu tiên bọn hắn xuất ngoại, ai cũng định bụng sẽ cua thật nhiều em Hàn Quốc.
- Hầu Tử, mang đồ chơi theo đầy đủ chứ?
Thấy sắp 11h, Hướng Nhật hỏi đàn em bên cạnh.
- Đại ca, anh cứ yên tâm, tất cả đều ở trên người.
Hầu Tử vỗ vỗ vào một chỗ hơi phồng lên ở bên hông, thằng mập và 6,7 đàn em bên cạnh cũng bắt chước động tác của hắn, đưa tay đặt lên vị trí bên hông.
- Tốt.
Hướng Nhật gật đầu, không nói nữa. Đồ chơi mà hắn nói, kỳ thực là số súng ống trước kia lấy được từ trên người bọn cướp ngân hàng, vì chúng nên hồi đó mới phóng hỏa đốt quán bar Trầm Luân. Nhưng lần này hắn chỉ dặn mang theo súng ngắn, đều là Desert Eagle, các loại súng trường như AK quá gây chú ý, hơn nữa cơ bản cũng không biết sử dụng, cho nên không mang theo. Tuy nhiên Hướng Nhật mang theo súng lục, không phải để giết chóc, mà chủ yếu là để dọa. Giống như hắn, với thực lực của bản thân, hoàn toàn không cần đến súng, nhưng trước khi đi hắn cũng mang theo một khẩu Desert Eagle.
- Đại ca, vị.đại tẩu này cũng cùng đi với chúng ta sao?
Thấy đại ca nói được một câu lại im lặng, Hầu Tử thực sự hiếu kỳ muốn chết, len lén nhìn thoáng qua lãnh diễm nữ nhân bên cạnh lão đại, thấp giọng hỏi. Từ lúc đại ca tới cho đến giờ vẫn chưa giới thiệu qua, cho nên Hầu Tử gọi tiếng "Đại tẩu" một cách rất tự nhiên.
- Không phải đại tẩu.
Hướng Nhật trừng mắt nhìn về phía Hầu Tử, hắn không muốn để lãnh diễm nữ nhân hiểu lầm mình có ý gì đó với nàng ta.
- Hỏi nhiều câu thừa như vậy làm gì, mau đi xem xem tên đại tinh tinh kia tới chưa?
Bởi vì chỉ Tinh Tinh mới biết mặt người liên hệ tới từ Hàn Quốc, cho nên Hướng Nhật nếu muốn được coi là người đại diện do bên này phái qua đấy, đương nhiên phải do Tinh Tinh làm giới thiệu. Thế nhưng thấy tàu đối phương sắp tới mà Tinh Tinh vẫn chưa xuất hiện, Hướng Nhật nhiều ít gì cũng có chút nôn nóng.
Thấy lão đại phát uy, Hầu Tử không dám lưu lại nữa, xoay người, vội vội vàng vàng trở lại bến tàu đón người.
Không lâu sau, từ trong bóng tối truyền đến giọng eo éo của Hầu Tử:
- Đại ca, lão đại Tinh Tinh tới.Ặc.
Ngay sau đó thanh âm lại biến thành tiếng nghẹn ngào, cứ như cổ họng bị thứ gì đó chặn lại vậy.
Hướng Nhật chẳng thèm để tâm, bởi vì hắn biết nguyên nhân. Cái tên "Tinh Tinh" này không phải ai cũng có thể gọi, gã Hầu Tử lại chủ động trêu chọc tên kia, không chừng hiện tại đang được hưởng thụ sự đãi ngộ rất "thân thiện" từ Tinh Tinh.
Quả nhiên, tiếng bước chân dần dần lại gần, Hướng Nhật đảo mắt qua nhìn. Tinh Tinh y như một khối núi thịt, tay đang nắm chặt lấy cổ áo Hầu Tử, xách cả người hắn lên. Tinh Tinh tuy chỉ cao 1m7, so với Hầu Tử còn không bằng, nhưng thể hình lại gấp 3,4 lần Hầu Tử, xách Hầu Tử dễ dàng như xách một con gà con.
Hầu Tử không ngừng vùng vẫy chân, trên mặt đã sung huyết đến đỏ bừng, e là thực sự sắp chịu không nổi phương thức đùa giỡn khác người Tinh Tinh. Đến khi được thả ra, Hầu Tử trong lòng vẫn còn sợ hãi, ngay lập tức tránh thật xa gã cơ bắp khủng bố kia, đứng một bên ho khan không ngừng.
- Con rùa, tùa bên kia chưa đến à?
Tinh Tinh thong thả bước tới, đồng thời nhìn thoáng qua lãnh diễm nữ nhân bên cạnh Hướng Nhật, ánh mắt hết sức kinh ngạc, trên mặt dường như cũng hiện lên vẻ dâm đãng.
Hướng Nhật nhìn vẻ mặt ấy là biết ngay, cái tên trong đầu chỉ có tiền với tình dục này nhất định lại nẩy sinh ý nghĩ hạ lưu, cũng mặc kệ hắn, chỉ chỉ vào bến tàu vắng vẻ:
- Mày xem bên kia có bóng dáng con tàu nào không?
Tinh Tinh hoàn toàn không có vẻ gì là xấu hổ, cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ dạ quang trên cổ tay.
- Gần 11h rồi, chắc là đến ngay thôi.
Lúc này, lãnh diễm nữ nhân nãy giờ vẫn quay mặt về phía mặt biển tối đen như mực không nói câu nào đột nhiên hô một câu:
- Tới rồi!
Ánh mắt mọi người tức khắc nhìn về phía xa xa, nhưng bọn hắn ngoại trừ thấy một mảnh tối om, cũng không phát hiện được gì. Đang lúc tưởng rằng lãnh diễm nữ nhân vừa bày ra một trò đùa nhạt nhẽo, xa xa mơ hồ xuất hiện một chùm sáng, đến khi chùm sáng dần dần đến gần, bọn họ rốt cuộc có thể khẳng định, quả thực có một chiếc thuyền chạy về hướng bọn họ, bởi vì tiếng động cơ rất rõ rệt.
Đợi tàu dần dần lại gần, mọi người rốt cuộc có thể thấy rõ hình dáng của chiếc tàu này. Đây là một chiếc du thuyền cỡ trung, thoạt nhìn có phần xa hoa, không giống loại thuyền rách nát thường dùng để vượt biên buôn lậu, ngược lại trông như tàu của bậc đại phú hào thường mang theo mỹ nữ nóng bỏng ra khơi du ngoạn.
Du thuyền xa hoa cập vào bến tàu, đèn trên thuyền trong nháy mắt sáng bừng, một loạt tiếng cộp cộp do giày da nện xuống sàn thuyền vang lên, có ba người bước từ trên thuyền xuống.
Dẫn đầu là một người thấp bé cao không tới 1m7, tướng mạo bình thường, khoảng chừng 30 tuổi. Tuy nhiên mặc một bộ tây trang rất vừa người, tóc chải chuốt cẩn thận, bước đi cũng ngẩng đầu ưỡn ngực, không hề có nửa điểm tự ti, trông rất có khí thế, hẳn là nhân vật lãnh đạo quanh năm luôn ăn to nói lớn.
Ngược lại hai tráng hán mặc tây trang màu đen phía sau hắn ai cũng cao hơn 1m9, bước đi rất dè dặt, tuyệt không dám vượt lên trước hắn một bước. Từ điểm này thì có thể thấy được, hai tráng hán mặc tây trang màu đên hẳn là bảo tiêu của hắn.
Tinh Tinh lập tức bước tới nghênh đón, ôm chầm lấy người thấp bé kia, sau đó cười ha hả và nói một câu gì đó.
Bởi vì nói bằng tiếng Hàn, cho nên Hướng Nhật nghe không hiểu. Nhưng mơ hồ cũng đoán được, đại khái là mấy câu từ dùng để hoan nghênh. Chuyện này làm cho Hướng Nhật có chút bội phục, không ngờ tên Tinh Tinh thô kệch này lại biết tiếng Hàn, điều ấy trước đây Hướng Nhật cũng chưa từng nghe nói qua. Chỉ biết Tinh Tinh nói được tiếng Anh và tiếng Nhật, dù sao thì rất nhiều khách hàng chính của hắn đều ở bên Mỹ và Nhật bản.
Hai người ở bên kia huyên thuyên một hồi, còn thường xuyền chỉ chỉ về phía Hướng Nhật. Cuối cùng, có lẽ là hàn huyên xong, Tinh Tinh dẫn người thấp bé kia lại đây.
Trước mặt người ngoài, Tinh Tinh đương nhiên không tiện gọi ra biệt danh của Hướng Nhật, kéo lấy người thấp bé và nói:
- Để tao giới thiệu một chút, vị này là Thiên Minh Hạc tiên sinh, là đại diện bên Hàn Quốc, đồng thời cũng là phiên dịch của mày.
Hướng Nhật liền vươn tay ra bắt tay người thấp bé kia:
- Xin chào Thiên Minh Hạc tiên sinh.
- Chào Hướng tiên sinh. Người thấp bé ăn nói rất nhã nhặn, hơn nữa nói quốc ngữ cực kỳ chuẩn, không hề có một chút cảm giác ngượng nghịu. Nếu như không phải được Tinh Tinh giới thiệu, Hướng Nhật một khi chưa gặp qua đối phương ở đâu, ắt sẽ cho rằng đối phương là người Trung Quốc chính gốc.
- Thời gian không còn nhiều, không biết Hướng tiên sinh đã sẵn sàng để lên thuyền hay chưa?
Người thấp bé cũng không dài dòng, trực tiếp vào đề, hiển nhiên là một người thích nhanh gọn lẹ.
- Đương nhiên.
Hướng Nhật rất thích kiểu người này, cũng không lề mề đi kiểm tra có gì bị sót hay không.
- Cẩn thận một chút.
Trước khi lên thuyền, Tinh Tinh đột nhiên nói một câu như vậy với Hướng Nhật.
Biết đối phương quan tâm đến an toàn của mình, tuy nhiên Hướng Nhật vẫn nói rất vô tâm:
- Yên tâm, chờ đến lúc xương cốt của mày nát vụn rồi, tao sẽ đi thắp nén hương tốt nhất trước phần mộ của mày.
Ngụ ý là, nhất định sẽ không chết sớm hơn hắn.
Tinh Tinh ngoác miệng mắng:
- Biến!
Rồi xoay người rời khỏi bến tàu.
o0o
Hàn Quốc, thành phố Seoul.
Được xem là thành phố lớn nhất trên bán đảo Triều Tiên cũng như toàn Hàn Quốc, là trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa giáo dục của Hàn Quốc, cũng là đầu mối giao thông đường biển, đường bộ, đường không của toàn quốc, đồng thời là đô thi hiện đại hoá phồn hoa nhất toàn cầu và là một trong những thành phố du lịch nổi tiếng thế giới.
Tuy nói đã gần nửa đêm, nhưng đối với một thành phố lớn như vậy mà nói, cũng chỉ xem là một sự bắt đầu khác mà thôi. Gần như cả thành phố được bao phủ dưới ánh đèn, cơ bản không khác gì ban ngày.
Tuy nhiên cũng không phải địa phương nào cũng được cảnh đêm của thành phố chiếu sáng đến, tỷ như trên bờ biển tối đen như mực kia. Bởi vì phụ cận không có ánh đèn, cho nên chỉ có thể loáng thoáng thấy được xung quanh bãi biển, nơi đó có nhiều bóng đen chiều cao không đồng đều đang đứng. Những bóng đen này giống như bị định thân vậy, không ai di động cả, cũng không có bất luận người nào nói chuyện với nhau.
Trên thực tế, bọn họ không phải được đạo diễn nổi tiếng nào đó mời tới đóng phim kinh dị, lại càng không phải đang đêm hôm khuya khoắt chạy tới đây hít khí trời, bọn họ là thành viên của RAPIST - băng đảng xã hội đên lớn nhất thành phố Seoul.
Lần này cầm đầu là nhị lão bản của RAPIST Kim Chung Thành, sở dĩ mang theo nhiều người như vậy tới, chủ yếu là để nghênh tiếp một đại nhân vật nào đó từ Trung Quốc tới, trong bang hầu như đã huy động hơn phân nữa nhân mã, mục đích là để bảo đảm an toàn cho đối phương đồng thời phô trương thanh thế như theo yêu cầu. Hơn nữa đại lão bản đã dặn dò, nhất định không được thất lễ với vị khách lần này, bằng không việc làm ăn của RAPIST có khả năng sẽ xuống dốc không phanh.
Về phần là việc làm ăn gì, nhị lão bản đương nhiên biết rõ nội tình, việc làm ăn của RAPIST tuy trải rộng khắp toàn bộ các lĩnh vực phi pháp, nhưng mục lớn nhất vẫn là ma túy, đây mới là mối kiếm tiền tốt nhất. Cho nên, đối với đại khách hàng có thể làm cho hầu bao bản thân đầy tiền mặt, thẻ tín dụng vĩnh viễn quét không hết, cho dù không được đại lão bản dặn dò, Kim Chung Thành cũng sẽ không dám sơ suất.
Thời gian đã qua hơn một giờ đồng hồ, Kim Chung Thành cảm giác chân đứng nãy giờ đã tê rần, lúc này hắn cho rằng nên hoạt động gân cốt một chút, tin chắc đám đàn em cũng đang ở tình trạng như hắn.
Bật ngón tay tách một cái, đây là ám hiệu cho phép tự do hoạt động mà Kim Chung Thành đã giao hện với đàn em. Quả nhiên, âm thanh này vừa vang lên, những bóng đen vốn đang đứng bất động liền vươn tay vươm chân, có một số thậm chí còn trực tiếp ngồi xuống bãi biển.
Kim Chung Thành cảm thấy rất kiêu ngạo vì quyết định sáng suốt của mình, tuy nhiên nhìn thấy có vài thủ hạ ngồi trên mặt cát, hắn liền hùng hùng hổ hổ:
- Đứng lên, bọn ngu xuẩn này, tao cho bọn mày tự do hoạt động, không có nghĩa là cho bọn mày ngồi xuống đất nghỉ ngơi như vậy, ngu ngốc!
Nhị lão bản gầm lên, bọn thuộc hạ giống như bị lửa đốt mông, lập tức đứng bật dậy, không dám tùy tiện thả lỏng mình nữa.
Kim Chung Thành phần nào tiêu tan cơn giận, quay đầu hỏi thủ hạ tâm phúc bên cạnh:
- Tuấn tú, giờ là mấy giờ rồi?
- Còn 5 phút nữa là 1h, thưa lão bản.
Người trả lời là một thanh niên dáng dấp anh tuấn, trông có phần như sinh viên mới vừa tốt nghiệp, không hề giống một thành viên xã hội đên.
Hắn gọi là Hàn Tuấn Tú, là một thủ hạ mới được Kim Chung Thành thu nhận ba tháng trước, khi đó Hàn Tuấn Tú vừa mới tốt nghiệp đại học, tìm không được việc làm, một lần trên phố bịđám lưu manh đuổi đánh, Kim Chung Thành thuận tay cứu hắn, sau đó đối phương liền trở thành một tiểu đệ của gã. Sở dĩ có thể trở thành tâm phúc mà Kim Chung Thành đi đâu cũng mang theo, nguyên cớ là vì một lần kỳ ngộ vào hai tháng trước.
Nói ra cũng không biết có được tính là trùng hợp hay không, hơn một tháng trước, có mấy hộp đêm và sòng bạc ngầm của RAPIST bị cảnh sát bất ngờ đánh úp, cũng không biết cảnh sát lấy tin tức từ đâu, hơn nữa lần nào tập kích cũng rất chuẩn. Điều này đương nhiên khiến các lão đại trong bang hoài nghi là có nội ứng của cảnh sát trà trộn vào, thế nhưng bất luận là tra xét bí mật đến thế nào, cũng tìm không ra tên nằm vùng kia. Cho nên, RAPIST tiến hành một lần tra xét đại quy mô đối với những thành viên mới gia nhập mấy tháng gần đây, chỉ có Hàn Tuấn Tú không bị đụng đến, bởi vì được nhị lão bản chiếu cố.
Kim Chung Thành tuyệt đối không hoài nghi Hàn Tuấn Tú bán đứng bí mật trong bang, bởi vì tên thủ hạ này tại hai tháng trước trong một lần xung đột cùng cảnh sát đã thay hắn đỡ một phát súng trí mạng, hành vi anh dũng này còn được chính miệng đại lão bản tán thưởng. Từ đó trở đi, Kim Chung Thành bắt đầu đem Hàn Tuấn Tú theo bên người. Cũng may là phát súng đó chỉ làm bị thương cánh tay của tên thủ hạ này, Kim Chung Thành không khỏi mừng thầm, bằng không giờ tìm đâu ra một đàn em trung thành như thế chứ?
Tuy nhiên mừng thì mừng, tên cảnh sát nằm vùng kia chung quy vẫn chưa tìm ra được, vẫn là một cái gai cắm trong lòng Kim Chung Thành và toàn bộ các lão đại trong RAPIST. Chỉ cần một ngày không tìm ra được, RAPIST sẽ một ngày không được yên bình, cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ lâm vào cảnh giải tán.
Nhất là lần này cần nghênh tiếp một đại nhân vật có khả năng ảnh hưởng đến việc làm ăn lớn trong bang, để cẩn thận, Kim Chung Thành không nói cho các thành viên tới bãi biễn lần này biết cụ thể là chuyện gì, chỉ kêu bọn hắn chờ ở nơi này. Tuy nhiên đối với tâm phúc Hàn Tuấn Tú, Kim Chung Thành lại không chút giấu diếm, cái gì cần nói đều nói ra. Đối đãi với đàn em và tâm phúc đương nhiên phải khác nhau.
Tiếng động cơ mơ hồ từ xa xa truyền đến làm Kim Chung Thành đang trầm tư phải bừng tỉnh, nghe âm thanh ấy, nhất thời khiến hắn tinh thần chấn động, đại nhân vật bên Trung Quốc tới rồi. Du thuyền dần dần lại gần, Kim Chung Thành cũng càng ngày càng kích động, một lần nữa chỉnh trang lại trang phục trên người, dẫn đầu đoàn người đi tới nghênh tiếp.
Hàn Tuấn Tú theo sau hắn, trong mắt lóe lên một tia sáng khác thường, cũng thản nhiên đi tới.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #530


Báo Lỗi Truyện
Chương 530/1045