Chương 520: Số 98


- Ta nói này, các ngươi không phải là quên ta rồi chứ?
Hướng Nhật một câu ngoài miệng, rốt cục làm cho hai người nhớ tới còn có tồn tại một tiểu nhân vật bị xem nhẹ như hắn.
- Ta rất ngạc nhiên, các ngươi vừa nói cái tổ chức kia rốt cuộc là cái tổ chức gì?
Thấy hai người đều quay đầu nhìn về phía chính mình, Hướng Nhật hỏi rất ung dung.
- Tiên sinh, tuy rằng ta không biết ngươi là ai, nhưng ta cảm thấy được ngươi nên rời khỏi nơi này, không cần phải hỏi một chuyện cùng ngươi không hề liên quan.
Lãnh diễm nữ nhân chăm chú nhìn chằm chằm vào Hướng Nhật, trong ánh mắt có chút lo lắng thúc giục nam nhân mau rời đi.
- Đa tạ ý tốt của vị tiểu thư này.
Từ lúc nhìn thấy lãnh diễm nữ nhân vừa rồi vì bản thân ngăn cản một quyền cùng với lời đối thoại của nàng và tráng hán, Hướng Nhật đã rõ ràng được mục đích của nàng, nói đến cũng buồn cười, chính là vì bảo hộ một người bình thường như hắn không bị tổn hại.
- Tuy nhiên cá nhân ta có một khuyết điểm, chính là chuyện gì không hiểu, sẽ truy hỏi kỹ càng đến cùng, không tìm hiểu cho rõ, ta sẽ ngủ không yên.
- Lưu Phi, ý tốt của ngươi hình như bị cự tuyệt rồi.
Tráng hán đương nhiên cũng biết dụng ý của lãnh diễm nữ nhân, dùng ngữ khí tràn ngập trào phúng nói.
- Thằng bị thịt, mày biết tao ghét nhất là cái gì không?
Hướng Nhật quay đầu nhìn về phía tráng hán, trong ánh mắt mang theo vẻ càn rỡ không kiêng nể gì cả.
- Chính là cái loại cao lớn giống con chó to nhát gan vô dụng như mày đó.
- Làm tao tức giận sẽ chỉ làm mày chết được nhanh hơn thôi.
Biểu tình tráng hán rất dữ tợn, hoàn toàn không có kiểu thái độ thân sĩ như vừa mới ở trong thang máy xin mồi lửa.
- Tao ngược lại rất muốn thử xem.
Hướng Nhật từ phía sau lãnh diễm nữ nhân đứng ra phía trước, làm bộ đang chỉnh vạt áo, nói với ngữ khí thân sĩ không thể thân sĩ hơn:
- Hai vị, ta hoài nghi các ngươi có liên quan đến một tổ chức khủng bố, hiện tại ta chính thức báo cho các ngươi biết, các ngươi đã bị bắt.
- Thì ra là một tên cảnh sát.
Tráng hán đương nhiên cho rằng người nói ra kiểu này chính là có thân phận cảnh sát, hung quang trong mắt bắn thẳng đến trên người Hướng Nhật, ngoác miệng nhe răng cười:
- Đúng lúc, việc ta thích làm nhất chính là giết cảnh sát.
- Reixa, nếu như ngươi không muốn làm cho toàn bộ cảnh sát Trung Quốc đều tới truy bắt ngươi, ngươi tốt nhất đừng làm việc ngu ngốc.
Đối với kiểu tự tung tự tác của Hướng Nhật, lãnh diễm nữ nhân thực sự có chút oán hận. Người này, rõ ràng kêu hắn nhanh rời khỏi nơi này, nhưng hoàn toàn không hiểu ám chỉ của mình, lại giống như một người ngu ngốc muốn ở lại. Hiện tại càng ngốc hơn nói ra hắn chính là cảnh sát, cho dù trước kia Reixa muốn buông tha hắn, sợ rằng lần này cũng đã bỏ đi ý niệm đó trong đầu rồi.
Quả nhiên, lời nói kế tiếp của tráng hán chứng thực suy đoán của lãnh diễm nữ nhân.
- Lưu Phi, có thể vừa rồi ta thực sự bị ngươi thuyết phục, một người bình thường quả thực không có cách gì ảnh hưởng đến kế hoạch trong tổ chức. Nhưng nếu như là một cảnh sát thì lại không giống như vậy nữa, tiểu tử này phải chết!
Nói vừa xong, tráng hán không đợi lãnh diễm nữ nhân phản ứng thêm, vung tay đánh một quyền về phía Hướng Nhật.
Lãnh diễm nữ nhân thần sắc biến đổi, muốn ngăn cản đã không còn kịp rồi. Ban đầu Hướng Nhật còn đứng ở phía sau nàng còn có thể đỡ một chút, nhưng nam nhân vừa rồi đã đi ra, thực lực tráng hán so với nàng còn cao hơn, lại thêm đánh bất ngờ, chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn cái nam nhân này chết đi, kẻ vừa rồi còn đang tự nói muốn bắt mình.
Nhưng mà sự việc có chút ngoài ý muốn, dường như là bị hoa mắt, khi nắm tay tráng hán gần chạm đến trước người nam nhân kia, người đó cũng đã tan biến vào trong không khí.
Không có thanh âm nắm đấm va chạm, chỉ có một tiếng "Suy", đây là tiếng xé gió do nắm tay tráng hán đánh vào trong không khí sinh ra.
- Thuấn di?
Ánh mắt tráng hán kịch liệt co rụt lại, trợn tròn mắt nhìn về phía Hướng Nhật đã cách xa hơn 5,6 bước.
Vẻ mặt của lãnh diễm nữ nhân bên cạnh cũng giống như vậy, tuy nhiên trong ánh mắt lại có thêm một sắc thái cực kì phức tạp.
- Thì ra ngươi cũng là dị năng giả.
Tráng hán một lần nữa tiếp tục giữ bình tĩnh, ánh mắt nhìn Hướng Nhật đã mang theo một tia thận trọng, không có thái độ ung dung đối mặt với một người bình thường như lúc trước.
- Lực!
Tráng hán đột nhiên rống lên một tiếng, cả người trong nháy mắt bành trướng lên, thoáng cái phá nát bộ tây trang đang mặc ở bên ngoài. Và một đạo sóng gợn vô hình mà lại quỉ dị xuất hiện, hình như tản phía ngoài khi hắn vừa mới hô to từ "Lực" ra khỏi miệng.
- Chạy mau! Đây là.
Lãnh diễm nữ nhân hoảng sợ hô to một câu, tuy nhiên lập tức dường như là bị vật gì chặn ở yết hầu, miệng há to nhưng hoàn toàn không phát ra một chút thanh âm nào.
Hướng Nhật cũng lúc đó cảm giác được thân thể của mình trở nên nặng thêm, hô hấp cũng không dễ dàng như vừa rồi, hình như bị một màn trọng lực vây quanh. Hắn biết, đây là dị năng nào đó do tráng hán mới phát động. Lập tức vận khởi lực lượng từ toàn bộ các nơi trong cơ thể di chuyển một lần, lúc này mới khôi phục lại cảm giác bình thường.
- Hiện tại xem ngươi thuấn di thế nào?
Tráng hán nhe răng cười, còn tưởng rằng Hướng Nhật đã nằm trong khống chế của mình, giơ lên nắm tay còn to lớn gấp ba so với vừa rồi, vung về phía Hướng Nhật.
"Suy" một tiếng, lần này lại đánh vào không khí.
- Ngươi không bị ảnh hưởng?
Tráng hán không dám tin nhìn Hướng Nhật trong nháy mắt lại dời đi 5,6 bước, sắc mặt dường như nhìn thấy một quái vật kinh khủng.
Lãnh diễm nữ nhân cũng từ trong công kích dị năng của tráng hán thoáng khôi phục lại, vẻ mặt cũng khó tin nhìn Hướng Nhật. Đối với đồng bạn ngày trước, nàng rất rõ ràng thực lực của đối phương, hơn nữa, loại dị năng này lại vừa mới được phát hiện, cũng tuyệt đối không phải dị năng giả thông thường có khả năng chống lại.
Thế nhưng, nam nhân trước mặt không rõ lai lịch lại tự xưng bản thân là cảnh sát này, chẳng những về tầm vóc không có bất cứ cái gì vượt trội, từ trong cơ thể hắn cũng không phát hiện ra bất cứ năng lượng ba động gì, thế nhưng có thể ở giữa dị năng trọng lực mà cử động như một người không có việc gì. Bởi vậy lãnh diễm nữ nhân không thể không sợ hãi.
- Ngu ngốc, một cái dị năng vớ vẩn cũng có thể làm cho ta bị ảnh hưởng sao?
Hướng Nhật nói rất kiêu ngạo, biểu tình trên mặt cũng là rất xem thường, nhìn tráng hán nói:
- Hiện tại ngươi có đúng là có thể nói cho ta biết, tổ chức của các ngươi rốt cuộc là cái tổ chức gì?
Có thể là cố kỵ đối phương ngay cả sát chiêu cực mạnh của mình cũng có thể dễ dàng ứng phó, tráng hán không có tiếp tục uổng phí khí lực đi đối phó với Hướng Nhật nữa, cười nhạt:
- Ngươi đã là một dị năng giả, ta nghĩ ngươi cũng đã nghe qua số 98.
- Số 98?
Hướng Nhật thần sắc hơi đổi, tên này hắn cũng không phải lần đầu tiên nghe nói qua, cho tới nay, hắn cũng rất hiếu kì, cái số 98 này rốt cuộc là cái quái gì vậy. Nghe bộ dạng tráng hán báo ra danh tính, dường như đối với bản thân hắn là thành viên của số 98 rất là kiêu ngạo thì phải?
Nhìn thấy biểu tình thay đổi nhanh chóng của Hướng Nhật, tráng hán cho rằng Hướng Nhật là sợ hãi, con ngươi xoay chuyển nói:
- Vị tiên sinh này, tổ chức chúng ta luôn luôn có thái độ hết sức tôn kính đối với dị năng giả cường đại, nếu như ngươi muốn gia nhập tổ chức của chúng ta, ta có thể làm người giới thiệu cho ngươi.
- A, có chỗ tốt gì không?
Hướng Nhật mang theo giọng điệu trêu chọc nói.
- Bên trong còn có thứ gì đó làm cho dị năng của ngươi trở nên càng cường đại hơn.
Vẻ mặt tráng hán nói rất cuồng nhiệt.
- Đừng tin hắn, cái thứ đó có tác dụng phụ.
Lãnh diễm nữ nhân ở một bên vội vàng nói, nàng thật đúng là sợ người nam nhân thoạt nhìn rất mạnh này bị tráng hán dụ dỗ, vậy một chút cơ hội chạy thoát thân của mình cũng không có.
- Ta đương nhiên biết, trên thế giới này không có bữa cơm trưa ăn miễn phí mà.
Hướng Nhật cười hữu hảo với lãnh diễm nữ nhân, lại quay đầu cự tuyệt đề nghị của tráng hán:
- Rất không may mắn nói cho ngươi, ta đối với cái tổ chức khủng phố chó má gì của ngươi không có bất cứ hứng thú gì!
- Ngươi.
Tráng hán thần sắc biến thành dữ tợn, hắn chưa từng thấy qua có người dị năng giả nào sau khi bản thân báo qua số nổi danh đó còn dám vũ nhục tổ chức của mình như thế, vẻ mặt âm trầm nhìn Hướng Nhật:
- Ta thừa nhận ngươi rất mạnh, nhưng ta cũng không phải không có lực liều mạng, hơn nữa trong số 98 có rất nhiều cường giả tồn tại mà ngươi không tưởng tượng được.
- Lực liều mạng? Vậy ngươi thử xem.
Hướng Nhật cũng mặc kệ cái cường giả chó má gì, chỉ cần giải quyết cái con chó con này, sau đó hủy thi diệt tích, hắn căn bản không sợ số 98 tìm tới cửa.
Liên tiếp bị người khác khinh bỉ và vũ nhục, tráng hán cũng không nhẫn nhịn nổi nữa, lại rống lên một tiếng, bắp thịt toàn thân lại tăng thêm một vòng nữa, cả người thoạt nhìn giống như là một con chó lai gấu cỡ lớn. Tuy nhiên cũng chỉ đến thế thôi, sau đó thì cả chân tráng hán cũng không động đậy được nửa phân, bởi vì Hướng Nhật cũng đã phát động "Dị năng" của hắn.
- Thế nào, có biết vì sao không cử động được không?
Tráng hán vẻ mặt kinh hãi, hắn phát giác bản thân cho dù di chuyển một cái ngón tay cũng không thể làm được, cảm giác như cả người bị phong bế bởi một cái khuôn đúc to bằng thân thể của hắn, một cái khuôn làm bằng kim loại.
- Đây là.lĩnh vực lực lượng?
Nữ nhân lãnh diễm bên cạnh cũng đã trợn mắt nhìn mà cứng lưỡi, tình huống của nàng cũng giống như tráng hán, cũng không thể nhúc nhích nửa phân, ánh mắt nhìn về phía Hướng Nhật đã tràn ngập kính nể.
Lĩnh vực lực lượng sao? Hướng Nhật liếc mắt một cái về lãnh diễm nữ nhân bên cạnh, trong lòng phỏng đoán nữ nhân này có lẽ là bị cái gì kích thích nên nói mê sảng rồi. Đây không phải là cái lĩnh vực lực lượng gì cả, chẳng qua do hắn căn cứ vào bản thân vừa mới chịu đựng dị năng công kích màn trọng lực của tráng hán mà nảy sinh ra ý sử dụng kỹ năng lực lượng của bản thân mà thôi.
Chỉ cần đem lực lượng của mình trải rộng trong một phạm vi cố định, vậy thì ở trong phạm vi lực lượng đó, bản thân có thể khống chế mọi người cùng mọi vật, muốn cho bọn họ không cử động được, cũng sẽ không cử động được, có thể nói như vậy, ở trong phạm vi đó bản thân chính là vị thần tối cao nhất.
Khi vừa mới cùng tráng hán đối thoại, Hướng Nhật cũng đang âm thầm thử cái kỹ năng mới này, đại khái có thể trải rộng phạm vi xung quanh người 5,6 mét, đây vẫn bởi vì liên quan đến ở trong con hẻm nhỏ chật hẹp thôi, nếu như thay đổi ở một nơi rộng rãi khác, phỏng chừng có gia tăng khoảng cách gấp đôi đều không thành vấn đề.
Nói cách khác, chỉ cần tình huống cho phép, trong phạm vi 10 mét, bản thân chính là ở trạng thái vô địch, Hướng Nhật vừa nghĩ cũng kích động không thôi.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #520


Báo Lỗi Truyện
Chương 520/1045