Chương 52: Không tốn công sức


"Anh về rồi!" Lưu manh chiếm đủ tiện nghi về tới nhà liền thấy ngay hai người đẹp đang ngồi sô - fa xem TV.
"Cô ta có làm khó anh không?" Sở Sở quan tâm chạy đến bên cạnh hắn.
Thạch Thanh cũng liếc mắt nhìn, tuy không có nói ra nhưng trong ánh mắt chứa chan niềm tin không phải nói thành lời.
"Không có!" Hướng Nhật biết tiểu thư nhắc đến nữ cảnh sát kia, làm khó ta hả? Làm gì có thể chứ? Ta đây không làm khó nhỏ đó thì cũng không tệ rồi.
"Anh chưa ăn cơm phải không? Em xuống nhà bếp hâm nóng, đợi chút xíu là tụi mình có thể ăn được rồi." Sở Sở đung đưa tóc đuôi ngựa, chạy xuống nhà bếp.
"Hai người vẫn chưa ăn hả?" Hướng Nhật nhìn bóng lưng của tiểu thư, tự tiện đi lại chỗ nàng vừa ngồi lúc nãy, đồ đệ đang cách mình chưa đến 10 centimet, chóp mũi truyền đến một mùi thơm cơ thể khác cái mùi trên người tiểu thư, làm cho hắn vừa hít vào thật sâu đã không thể không khắc chế được xung động tâm lý.
"Chưa ăn, thưa sư phụ." Thân thể Thạch Thanh cứng ngắc, thật ra đây cũng không phải là lần đầu tiên ở gần bên sư phụ như vậy, nhưng tình hình trước mắt không giống, chính mình từ nay về sau sẽ đến ở chỗ này, rồi ngày nào cũng gặp sư phụ.Vừa nghĩ tới đây, đôi tay của nàng bất giác lúng túng.
"Đồ đạc đem qua hết chứa?"
"Vâng."
"Phòng đã dọn xong chưa?"
"Xong rồi."
"Ở đã quen chưa?" Hương Nhật hỏi lung tung.
"Sư phụ, em mới chuyển đến." Thạch Thanh sắp sửa không biết nói gì rồi.
"Ha ha." Hướng Nhật gượng gạo gãi đầu, "Đúng rồi, tiểu Thanh, em ở phòng nào?"
"Sở Sở nói, là phòng mà hồi trước sư phụ ở đó."
"Cái gì!" Hướng Nhật đột nhiên đứng dựng lên, phóng thẳng tới phòng ngủ đó, dưới giường có hai hung khí, phải lập tức di dời trận địa cho mấy thứ đó.
"Sư phụ, thầy đợi một chút!" Thạch Thạnh không biết tại sao sư phụ bị kích động như vậy, nhưng nàng nhất định phải ngăn cản hắn, bởi vì mới vừa chuyển đến có một lát thôi chưa có thời gian chỉnh trang lại, bây giờ trong phòng có lẽ toàn là những đồ vật cá nhân của mình thôi, mà đại đa số đều là đồ sưu tầm nếu cho người khác thấy thì xấu hổ đến thót tim.
Hướng Nhật không kịp nghe lời khuyến cáo của đồ đệ, hắn đã đẩy cửa bước vào phòng. Vừa mới vào phòng ngủ, tim hắn liền không thể nào khống chế được mà nhảy loạn lên, trên giường hắn đã từng ngủ qua lúc này đang bày ra đủ loại đủ kiểu nội y của phái nữ lớn nhỏ, không trong suốt nè, trong suốt một nữa nè, thậm chí hoàn toàn trong suốt nữa, bằng tơ thiệt nè, có ren nè, không có một cái nào trùng lặp. Cái làm Hướng Nhật xịt máu nhiều nhất chính là một cái có hai sợi dây nối lại ở chính giữa chỉ có một mảnh vải đen nhỏ xíu, có thể chính là G - String trong truyền thuyết.
Lưu manh mặt nóng ran, không hề chú ý đến đồ đi chạy theo sau lưng hắn sắc mặt đã đỏ gay, muốn nói nhưng lại thôi, cằm cái quần tiết kiệm vải nhất lên tay săm soi, đích thân thử độ đàn hồi của hai sợi day, tặc lưỡi tấm tắc.
"Sư phụ." Thạch Thanh xấu hổ kêu lên, trong tiếng nói có một chút lo lắng.
"Hả?" Hướng Nhật lúc này mới cảm thấy có người, lập tức nhanh như sét đánh không kịp bưng tai mà đem cái vật đang cầm trên tay nhét vào trong ngực, làm ra dáng vẻ như chưa hề xảy ra chuyện gì.
"Có chuyện gì?"
"Không, không có gì!" Động tác vừa rồi hiển nhiên Thạch Thanh thấy rành rành, chỉ là nằng không nghĩ tới sư phụ lại làm cái việc khiến người ta xấu hổ như vậy, càng không tiện chỉ ra.
"Đã vậy thì thầy đi trước." Có đồ đệ ở đây, lưu manh không tiện lấy súng, hay là đợi lúc nào nhỏ không ở day mới lẻn vào để lấy đồ đi, dầu sao thu hoạch hôm nay đã rất vượt ngoài dự liệu rồi - thuận tay lụm được một cái G - string cực phẩm, đây có lẽ là thứ mình thích nhất, ngay cả Desert Eagle cũng chỉ có thể xếp hạng hai thôi.
"Đợi, đợi một chút!" Thấy sư phụ muốn mở cửa đi ra, Thạch Thanh vội vã hét lên. Dầu gì cái mà sư phụ lấy đi cũng là món mà nàng yêu thích nhất, bình thường mặc chỉ có một lần rồi tiếc không dám mặc nữa, mà kiểu dáng này rất có thể là đã không có nữa, nếu không muốn trả lại.lỡ như bị Sở Sở thấy thì sao?
"Có chuyện gi?" Hướng Nhật mù mịt ngoảnh đầu.
"Xin, xin, xin sư phụ đem cái đồ đó.trả lại cho em!" Thạch Thanh cúi đầu, nói nhỏ đến nổi tựa hồ chỉ có mình nàng mới có thể nghe thấy.
Bản mặt dày cui của lưu manh cũng hiếm khi nóng lên, lúc đầu còn tưởng dựa vào tốc độ nhanh như ma quỷ của mình vừa rồi cộng theo thân thủ đỉnh cấp đáng lẽ phải không bị phát hiện mới đúng, không ngờ là bị đồ đệ thấy được, nhưng mà hắn làm sao có thể thừa nhận đây?
"Đồ vật? Đồ vật gì vậy? Sư phụ làm sao lấy đồ của đồ đệ được?"
"Sư phụ!" Thạch Thanh đã quyết định đánh liều, nói gì cũng không thể để sư phụ lấy cái kia đi được, "Cái mà hồi nãy sư phụ giấu đi chính là cái mà em yêu thích nhất, sư phụ trả nó lại cho em đi!"
"Em nói gì cơ?" Hướng Nhật biết không thể chối cãi được nữa, lôi cái đó ra, sau đó vỗ vỗ lên đầu, "Kỳ lạ thật, cái thứ này tại sao lại trên người thầy vậy ta, thầy rõ ràng không có làm gì hết, nó tại sao lại chạy lên người thầy, thiệt là không hiểu nỗi! Tiểu Thanh, là của em hả? Về sau nên cất kỹ, đừng để nó lại chạy sang trên người thầy, tránh để người khác hiểu nhầm."
Thạch Thanh không đợi hắn nói xong đã giật lấy, quành tay sau lưng, ngó hắn với vẻ mặt đầy cảnh giác.
Hướng Nhật bất đắc dĩ nhún vai, trong lòng đã tính toán rồi, đợi lần sau lúc đi lấy súng thì cũng trộm luôn cái này, lúc đó dù cho có đang mặc trên người đồ đệ thì cũng phải lột xuống. Trên mặt mang nụ cười nham nhở, mở cửa chuẩn bị đi ra.
"Sư phụ!" Thạch Thanh đột nhiên kêu hắn dừng lại.
Hướng Nhật theo phản xạ có điều kiện chuyển mình: "Thề với trời, trên mình thầy không có bất cứ vật gì, nếu không tin thì em có thể lục soát."
"Thầy thiệt là vô sỉ quá!" Thạch Thanh cắn môi, đẩy hắn ra khỏi phòng ngủ.
.
.
Quán bar Trầm Luân.
Dưới thế công mạnh mẽ của đồng tiền, quán bar lại thu thập nhiều người.
Hầu Tử dẫn đám tiểu đệ bọn thằng mập ung dung ngồi bàn bar uống rượu, con mắt liếc nhìn mấy em gái qua lại bên cạnh. Thấy em nào coi được thì lớn tiếng huýt gió trêu chọc, thậm chí còn động tay động chân, dù sao thì đến chỗ này chơi đại loại đều không phải là con gái nhà lành, lại thêm mấy bữa nay thằng nào thằng nấy hầu bao hơi bị đầy bất bình thường, hơi lộ ra một chút màu trắng, một đám gái đẹp đã bu lấy.
"Hầu Ca, nữ minh tinh mà anh bao mùi vị thế nào?" Thằng mập sờ soạng mấy đứa con gái chỉ khoảng 15, 16 tuổi trong lòng, rõ ràng vẫn còn là học sinh trung học mà đã phát dục liếc qua đã thấy bộ ngực quy mô rồi.
"Minh tinh khỉ gió gì! Chỉ là một diễn viên cấp 3 thôi, nhưng mà gần đây nhất đóng một bộ phim hài, nghe nói có khả năng trúng sổ đỏ. Hắc hắc.Lão tử tuy không phải là người đầu tiên nếm trái tươi nhưng mà mùi vị đó - tuyệt đối chuẩn! Bà nó, mấy cái vụ diễn kịch này, lên TV thì giả bộ trong trắng lắm, vừa mới lên giường đã dâm đãng con mẹ nó, làm cho cái eo của lão tử đến bữa nay vẫn còn đau, nhưng mà con mẹ nó bay giờ cũng đang nằm trên giường không dậy nổi!" Ẩn ý trong lời nói, Hầu Tử rất là hài lòng với 'năng lực' của chính mình.
"Hầu Ca, bữa nào em cũng đi kiếm 1 đứa về." Thằng mập trên mặt tràn đầy dâm đãng, mấy thằng côn đồ cắc ké bên cạnh cũng hè theo nhốn nháo.
"Chỉ cần mày có tiền thì đem mười đứa về cũng không thành vấn đề." Hầu Tử lớn tiếng nói, mấy bữa nay có lễ đã biết mùi được làm đại gia, tiền rất nhiều rất nhiều cứ tưới xuống, cái em minh tinh cấp 3 mà hắn chấm từ sớm thì hôm qua đã được cò của ẻm dẫn đến tận giường mình. Đối với người đẹp mà lúc trước hắn chỉ có thể trong mơ mới có thể 'ăn' đã đời, Hầu Tử tự nhiên là 100% đầy lòng hăng hái, làm việc cả đêm, đến nỗi eo lưng đau nhức không thôi.
"Thằng mọt sách đi đâu rồi?" Hầu Tử quét mắt nhìn quán bar rồi bỗng hỏi.
"Hầu Ca, đừng để ý nó, thằng mọt sách có lẽ lại chui vào trong góc với một em nữ sinh nào rồi." Thằng mập cười nham nhở, đám nam nữ tại đương trường ra vẻ hiểu rồi.
"Nhắc đến thì đúng là đáng tiếc! Phí công học đại học, tốt nghiệp ra cũng gần 25 tuổi rồi mà không ngờ vẫn còn là 'xử nam', thứ mĩ vị nhân gian này mới nếm qua không nỡ bỏ qua thì cũng là chuyện thường tình."
"Hắc hắc." Cả đám cười cực kỳ nham nhở.
"Hầu Ca, thằng mọt sách bị người ta đánh!" Một thằng cắc ké không biết từ đâu chui ra làm cho cả bọn mặt đang mặt mày co giật phải ngừng cái vận động bất quy tắc này.
"Thằng nào mẹ nó dám động đến người của lão tử!" Hầu Tử quát lớn, dẫn theo một đám tiểu đệ di theo thằng cắc ké báo tin.
Ở một góc trong quán bar, dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt, một thằng ốm yếu nằm sấp dưới đất không động đậy, chỉ nhờ mấy tiếng rên rỉ truyền đến từ miệng nó mới xác định là người vẫn còn sống.
Một thằng thanh niên dáng vẻ coi cũng không đến nỗi đang ngồi chễm chệ trên sô - fa, trên tay cầm một ly cocktail lắc lắc nhè nhẹ, tay trái ôm một thiếu nữ đánh mắt rất đậm, ăn mặc nóng bỏng dụ người, trong mắt lóe lên cái ánh mắt lẽo nhìn thằng con trai đang nằm sấp cách chân hắn không xa.
Vị trí cái bóng phía sau lưng thanh niên đang đứng hai thân hình cao to không động đậy, y như hai cái cột gỗ.
"Giành gái với tao hả? Thiệt là muốn tìm chỗ chết!" Thanh niên một ngụm uống cạn rượu trong ly, khinh miệt nói.
"Thằng nào, mẹ nó hung hăng quá vậy! Ngay cả người của lão tử mà cũng dám đụng tới?" Hầu Tử cấp thời dẫn người chạy vội đến hiện trường, mấy tiểu đệ không đợi đại ca mở miệng đã vực thằng con trai ở dưới dất dậy.
"Là tao đó, thì sao hả?" Thanh niên ung dung dựa sô - fa, trên mặt tràn đầy vẻ xem thường, nói.
"Mày là ai!" Hầu Tử chặn mấy thằng tiểu đệ rục rịch muốn động ở bên cạnh, lạnh lùng nói.
"Có nói thì đám rác rưởi tụi bây cũng không biết đâu. Nhưng mà, hôm nay tao tâm trạng tốt, mới nói cho tụi bây biết! Đại gia ta họ Ngô, gọi là Ngô Khiêm Vân. Không biết cũng không sao, tin chắc rất nhanh thì cái tên này sẽ làm cho tụi bây ghi nhớ khắc sâu đó!" Thanh niên ngạo đời cười nói.
"Mẹ nó! Lão tử chém chết mày!" Một thằng cắc ké không nhịn nỗi nữa rút ra một con dao muốn xông đến.
"Chém tao? Mày tới đi!" Ngô Khiêm Vân đứng lên, thuận tay rút ra một cây súng ngắn màu bạc chỉa tới hắn, nét mặt ngông cuồng tự đại hết mức.
Mấy thằng cắc ké toàn thân chấn động, thằng cầm dao càng bảo trì tư thế chuẩn bị chém người, sợ hãi nhìn hung khí trong tay đối phương. Cây súng này bọn nó đã quá quen thuộc rồi, uy lực cũng đã thấy tận mắt, nhung mà lúc đó là đang nắm trong tay 'phe mình' nên không cảm thấy gì hết, bây giờ lại cầm trên tay kẻ đối đầu, lòng bàn tay đứa nào cũng không tự chủ mà chảy mồ hôi, một sự uy hiếp chết chọc trong lòng chợt nảy sinh.
"Hiểu nhầm, đây là hiểu nhầm!" Hầu Tử vội chạy ra làm hoàn, bất động thanh sắc nháy mắt với thằng mập ở kế bên, thằng mập hiểu liền, gật đầu, lén lút lui ra khỏi đám người.
"Bây giờ biết là hiểu lầm cũng muộn rồi." Ngô Khiêm Vân cũng không phải không thấy thằng mập đang chuồn đi, chỉ là hắn không thèm để ý, cái thứ rác rưởi chưa từng thấy đời này đều có thể dọn dẹp được, huống hồ sau lưng mình còn có hai thằng điên thích giết người mà nhị thúc phái theo bảo hộ cho mình.
Sau khi cơm nước xong, Hướng Nhật ngồi phịch xuống salon định thư giãn chút nhưng lại bị một cuộc điện thoại dựng dậy.
"Hầu tử, không phải nói với mày là không có chuyện gì thì đừng phiền tao rồi hả?"
"Đại ca, là em tiểu Bàn, mau tới cứu mạng, có người đến phá, còn xách theo súng nữa." Đầu bên kia truyền đến giọng vừa run vừa lo, Hướng nhật đã nhận ra là có chuyện rồi.
"Ở quán bar hả?.Rồi, tao tới liền."
Hướng nhật nhanh chóng cúp máy, thừa lúc Thạch Thanh với Sở sở đang chăm chú coi TV không để ý liền lẻn vào phòng nàng lấy súng rồi chuồn ra ngoài. Chỉ là hắn không biết lúc hắn vừa lẻn vào thì đã bị đồ đệ canh rồi, lại thấy lúc hắn đi ra túi quần có nhú lên một thứ.màu sắc quen thuộc liền đỏ bừng hai gò má, thua rồi, ông thầy này mặt dày quá nên quên chữ liêm sỹ luôn rồi, xin lỗi giáo viên cấp 1 vậy.
"Thanh tỷ, chị sao vậy? Mặt đổ ghê nha!" Sở Sở phát hiện chỗ khác thường của nàng liền.
"Không, không có gì." nhìn lại cửa phòng đã đóng chặt lại, trước mắt như lại xuất hiện cảnh ông thầy cầm đồ lót của mình lẻn ra, Thạch Thanh lại càng thấy ngượng không chịu nổi.
"Xếp, anh rốt cuộc tới rồi." vẻ mặt tên mập kích động thấy rõ, hắn liền dẫn Hướng Nhật tới góc trong quán bar.
"Chuyện gì?" Hướng nhật nhìn quanh bốn phía, tiếng người cười nói cụng ly vẫn như mọi ngày, ai uống thì uống, tán gái thì lo tán gái, mọi chuyện hầu như bình thường.
"Đại ca, anh nhìn bên kia." mập mạp đưa tay chỉ vào góc trái cách bảy tám bàn, "Hầu ca đang kéo dài thời gian bên đó, bất quá thằng nhóc khốn nạn đó ỷ có súng đã đánh mấy người bên mình rồi."
Hướng nhật nhìn theo ngón tay mập của hắn, vì đèn mờ quá (quán bar mà) không thấy rõ lắm, chỉ thấy một thằng nhóc đang mặc một bộ vest đen đang kiêu ngạo chỉ mấy người trước mặt nói cái gì đó, tiếc là tay DJ của quán mở nhạc lớn quá, nghe không được cái gì, nhưng.cảnh thằng mặc đồ vest đó ngông cuồng vẫn thấy rõ ràng, cảnh này khiến Hướng nhật khó chịu, từng làm trùm lưu manh như Hầu tử mà giờ bị người ta cưỡi lên đầu mà Hầu tử giờ cũng coi như đàn em mình rồi, có dạy thì để hắn dạy, thằng khác làm mẹ gì có tư cách đó.
"Đi, qua coi." Hướng nhật nhấc chân đi tới.
"Đại ca, nó có súng." Thằng mập đuổi theo lại nhắc thầm vào tay hắn.
"Im lặng!"
Đã tới gần rồi, Hướng nhật thậm chí nghe được tiếng chửi của Hầu tử.
"Đại ca!" Hầu tử vừa thấy Hướng nhật tới, bật người đẩy đám vây quanh đi tới.
"Mày là đại ca tụi nó?" Ngô Khiêm Vân biết là hôm nay tới địa bàn của người ta rồi, chẳng những phải bắt con nhỏ kia về hưởng thụ cho sướng mà còn phải trừng trị cái thằng khốn nạn làm mình mất mặt ở quán cơm lần trước nhưng mà ông già cứ ngăn cản. Dù ông già hắn nói qua đối phương thế lực ko dễ đùa, nhưng hôm nay có chú hai ở đây, hơn nữa mấy ngày nay tập bắn súng đã tương đối ok cũng khiến hắn tự tin tràn trề, coi trời không bằng cái nắp vung.
"Ừ! rồi sao?" Hướng nhật cũng nhận ra hắn là cái thằng nhà giàu mà mình chơi nó hồi ở quán ăn, chỉ là không ngờ một thời gian không thấy giờ mò ra đường lại trở nên kiêu ngạo rồi. Vô tình nhìn thoáng qua hai tên phía sau, Hướng nhật cảm giác được sát khí nồng nặc tỏa ra từ trên người bọn này, loại.khí tức này muốn có thì phải trãi qua việc giết người mới ngưng tụ được, mà cũng không phải giết một hai mạng là có thể nuôi dưỡng ra, ít lắm cũng phải hơn mười mạng.
"Tao tìm mày lâu lắm rồi." Ánh mắt Ngô khiêm vân nhìn chòng chọc vào hắn,.
"Vậy hả? Tương tư anh mày à." Giọng điệu tên lưu manh nhưng không thèm quan tâm tới chuyện gì khác mà thái độ của hắn nói chính xác hơn là coi bọn trước mặt như một đống phân bên đường mà hắn vô tình đạp phải, đang tìm chỗ nào đó để chà dép vào đẩy đi.
Ngô khiêm vân hiển nhiên không nghe ra ý châm biếm, tự biên tự diễn giơ 1 chân lên "Quỳ xuống, liếm sạch sẽ giày tao, sau đó cởi trần truồng thì tao thả mày đi."
"Không lẻ mày không biết cái gì kêu là " Trước hết nhìn chỗ sắp đi wc để coi đi có yên hay không " sao?" Hướng nhật nhìn như đánh giá thằng công tử trước mặt, rà lên rà xuống nhắm sẵn để ra đòn một cú là lên đường.
"Sao hả? giờ mới biết sợ hả?" Ngô khiêm vân tưởng người ta bắt đầu sợ mình nên hù hù gỡ gạc lại thôi: "Không liếm cũng được, đem Sở Sở ra cho tao, tao chơi."
"Phanh!" không tới một phần mười giây, Ngô Khiêm Vân bị một cước đá bay ra ngoài, bay thẳng về hướng hai người phía sau, phản ứng hai tên này cũng không chậm, một tên chụp được Ngô Khiêm Vân, một tên lao tới hướng gã lưu manh. Song nắm đấm chuẩn bị xuất ra thì lại bị người ta đá văng ra một bên trước, sau khi đá bay thằng công tử hắn tự nhiên không đuổi theo, không thể để hai thằng sát thủ phía sau cùng ra tay một lúc được, ai biết tụi nó mà ra tay có rút ra liền không nên khống chế trước mới là cách tốt nhất.
Tên bị đá bay qua một bên vừa mới chuẩn bị rút súng ra thì thấy một cước trực tiếp hướng thẳng ngực mình, hai tay hắn bắt chéo chữ x lại gồng người đỡ, nhưng hắn không biết đó là sai lầm thứ hai của mình, khi chân chạm vào 2 tay cảm giác giống như bị một chiếc xe lao cực nhanh húc vào người, cả người bay lên văng xéo vào tường đánh "Bộp" một tiếng, nhìn kỹ thì thấy hai tay hắn đã vặn vẹo, thân hình cũng bị dính lên trên tường, từ từ té xấp xuống đất.
Hướng nhật giải quyết xong một tên chưa tới 2 giây, tên ôm thằng công tử trên tay còn chưa kịp phản ứng gì đã bị một đấm vào ba sườn, vài tiếng xương gãy vang lên "rốp rốp", ngay cả tên công tử trên tay hắn cũng cùng nhau ngã trên mặt đất.
Hầu tử sớm bị một loạt chuyện xảy ra làm kinh ngạc đến ngây người, đại ca thần dũng bọn họ sớm biết, chỉ là không ngờ sao mà biến thái tới vậy, cả đám cuồng nhiệt nhìn hắn, mắt khát khai như muốn xé hắn ra coi chỗ nào giấu bí kíp, học vài chiêu vậy không phải là tung hoàng bốn biển rồi sao.
Dù bên cạnh có người nhìn thấy bên này đánh nhau, nhưng cũng chỉ giống như chuyện bình thường ở huyện thôi, chuyện này ngày nào chẳng có.mà thằng nào ngon nhào vào can đi, xã hội đen đánh nhau mà can, thằng đó chắc đang tập viết chữ "chán sống" rồi.
"Có chỗ nào yên tĩnh kín đáo ko?" để hạ nhiệt dần rồi lưu manh mới hỏi.
"Dạ, sau quán có cái hầm." mập mạp vội vàng đáp.
"Lôi bọn nó theo."
Cả đám hùng hổ xách 3 tên nằm quắp queo trên đất đi theo.
"đại ca, hai thằng này quốc tịch nước ngoài." Dưới ánh đèn mờ mờ trong hầm nhìn kỹ thì 2 tên đi theo thằng công tử đúng là không giống lắm với người ở đây.
Thân hình cao lớn, da tay đầy lông đen, cơ thể vạm vỡ, mặt góc cạnh. Mặc dù đều là tóc đen nhưng mặt tụi nó không giống người Á Châu.
Hướng nhật thấy vậy tự nhiên liên tưởng tới một chuyện, nhớ đến gần đây có coi tin tức trên TV " Lục người tụi nó."
Cả một đám nghe vậy bu lại lục soát, ba thằng trên mặt đất sau khi bị một đám càn qua toàn bộ trần trồng nằm co quắp trên nền đất lạnh ngắt, kết quả là ba cây súng, hai thanh chủy thủ. Súng là loại Desert Eagle màu bạc, chủy thủ vô cùng bén, giữa thân dao có một cái gân nổi lên từ cán tới mũi dao và có màu hơi sẫm sẫm, có thể là do dính máu nhìu nên còn lưu lại.
"Oa!" Hầu tử kích động vuốt ve khẩu súng trên tay, mẹ nó súng thiệt 100%, sài loại này mới là đàn ông chứ, tiếng to, sức công phá mạnh.
Mà không riêng gì hắn, cả đám đàn em cũng nhìn trừng trừng 3 khẩu súng như đang nhìn nữ minh tinh xinh đep không mặt quần áo trong tư thế khiêu gợi nhất, như muốn tiến lên cạp một phát nhưng phải nhịn.
"Hầu tử, đừng coi nữa, làm thằng kia tỉnh dậy." Hướng nhật nhẹ nhàng sút một phát và một chân của Hầu tử, chỉ vào thằng công tử trên mặt đất nói.
Hầu tử ngượng ngùng đem súng giao cho hắn, thu luôn 2 khẩu trên tay đám đàn em, hậm hức sút mạnh một phát vào thằng nhỏ của thằng khốn hống hách hồi nãy.
Ngô khiêm vân đau quá rên hừ hừ, từ từ tỉnh lại, mơ màng mở mắt ra hỏi, "chỗ này là chỗ nào?"
"Động điếm." Hầu tử cười hắc hắc.
"A!" Ngô khiêm vân toàn thân run lên, nhìn cả đám xung quanh " tụi bây, tụi bây." nói tới đó mắt quét tới một bên thì ngậm họng lại luôn, bên cạnh hắn có 2 cái xác người, mỗi tên khóe miệng không ngừng chảy máu, một tên hai tay vặn vẹo không giống ai, hai tên đều nằm im thin thít không rõ chết sống làm gã công tử sợ quá thét lên chói tai không ngừng van xin.
"Sao hả, thằng nhóc, hồi nãy kiêu ngạo lắm mà?" Hầu tử một cước dẫm lên mu bàn tay hắn, dẫm mạnh tới nỗi phát ra tiếng xương răng rắc.
"Van mấy đại ca bỏ qua cho ta." Ngô khiêm vân nhịn đau, tiếp tục cầu xin.
Hầu tử còn muốn nói gì nữa, Hướng nhật đã ngắt lời, "Mày lấy súng ở đâu?"
"Là." Ngô khiêm vân đột nhiên nhớ tới gì, sắc mặt biến đổi, lập tức dừng lại.
"Hầu tử, chăm sóc bạn mày đi."
"hắc hắc." Hầu tử mặt mày dữ tợn, "Đmẹ, không nói càng tốt, ông từ từ hành hạ mày." Nói rồi cầm lấy 1 trong 2 thanh trủy thủ vừa lấy của 2 tên nước ngoài dí xuống hạ bộ gã công tử, hươ hươ.
"ta nói, ta nói." chịu không được áp lực như vậy, Ngô Khiêm Vân điên cuồng gào lên.
"Hầu tử, từ từ lại, để nó nói, nói xạo một câu mày cắt một miếng." Hướng nhật ở bên uy hiếp, nói xạo? dù thằng kia nói xạo thì hắn cũng không biết xạo hay thiệt. chỉ là nhìn thằng công tử đó sợ tới mức tiểu trong quần vậy thì uy hiếp thêm chút cũng tốt để nó nói thật.
"Đừng, đừng giết ta, ta khai hết, đừng giết ta."
Đi ra khỏi hầm ngầm, Hướng nhật sờ sờ cái mũi, cũng không biết may mắn hay là xui xẻo đây. Mặc dù cũng đoán được một chút, nhưng khi thằng công tử nói ra toàn bộ sự thật thì cũng không dám tin tưởng, tự nhiên bắt được con cá lớn vậy. Có một câu nói cũ rích.chính xác thì đếch nhớ, đại khái như là "Lặn lội đi tìm thì đéo thấy, tự nhiên lại tới đách mất công ".
Bất quá hình như mình cũng lại dây vào một tổ chức kinh khủng rồi, mà mục tiêu tụi nó còn.cái.kia nghe nói có thể làm cho cả thành phố đều bị chon vùi gì đó cuối cùng là cái gì? Mẹ, không nghĩ ra, đau đầu. đáng chết thiệt, thôi không nghĩ làm gì đau đầu, gọi nhỏ kia cho nó vui.
Hướng nhật móc điện thoại ra, bấm 8 số.
"Là ngươi? tìm tôi có chuyện gì!" đầu bên kia giọng có vẻ hằn học.
"Không có chuyện gì lớn, chỉ là đòi tiền công còn lại thôi." Hướng nhật trêu chọc.
"Ý gì đó? Không lẽ.anh đã tìm được." giọng điệu cũng trở nên kích động.
"Bingo, đáng tiếc không có thưởng."
"Anh đang ở đâu, tôi giờ tới ngay."
"Chỗ cũ, nhớ kỹ, tốt nhất không được mặc quần dày quá, nếu không không có cảm giác." " đô " một tiếng, đối phương không đợi hắn nói xong, cúp điện thoại luôn.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #52


Báo Lỗi Truyện
Chương 52/1045