Chương 515: Rối càng thêm rối


- Thưa cô, đây là mẹ em.
Hướng Nhật giới thiệu rất đơn giản, nhưng lại làm cho hai nữ nhân khác trong phòng làm việc có phần luống cuống tay chân.
Tuy nhiên Trần Tiểu Phân dù sao cũng là người từng trải, rất nhanh ổn định đầu đuôi trận tuyến, nháy mắt với nữ nhi còn đang lúng ta lúng túng bên cạnh:
- Quân Quân, còn không mang cho bác gái một cái ghế?
Nhâm Quân lập tức mặt đỏ bừng, đem cái ghế có thể là của mình ngồi trước kia đưa đến trước mặt Hướng mẫu, trên mặt giống như muốn xuất huyết:
- Bác gái, mời ngồi.
Hướng mẫu đã có chút không hiểu cái gì, làm sao mà cô gái trước mặt bộ dáng còn cao hơn con trai mình lại dễ dàng xấu hổ như vậy, tuy nhiên chỉ trong nhất thời mà thôi, bà cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ là kinh ngạc trước chiều cao của Nhâm đại tiểu thư, nói tiếng cám ơn rồi ngồi xuống.
Nhâm Quân đứng ở bên cạnh quả thực cao, vóc dáng hơn 1m8, đừng nói là một phụ nữ, cho dù là một người nam nhân cũng có thể được gọi là cao rồi. Hướng mẫu bụng có chút bất an liếc mắt nhìn Hướng Nhật, còn Hướng Nhật cũng không biết nhớ tới cái gì, lập tức lại cúi đầu.
Thu hồi ánh mắt kinh ngạc, Hướng mẫu nhìn về phía Trần Tiểu Phân, bởi vì trước khi đến đây đã hỏi thăm qua con trai tên của chủ nhiệm lớp, cho nên nói cũng không có cảm giác xa lạ:
- Trần lão sư, lần này đột nhiên tới đây, không có làm phiền cô chứ?
Trong lòng Hướng mẫu còn có chút áy náy, dù sao thấy chủ nhiệm lớp của con trai ở trong phòng làm việc đang ăn bữa sáng, không nhiều thì ít cũng biết mức độ bận rộn của vị chủ nhiệm lớp này.
- Không có, sao lại phiền được?
Trần Tiểu Phân nhiệt tình trả lời.
- Mẹ của Tiểu Hướng, chị quá khách khí rồi, lại nói, em cũng đang định tìm một thời gian đi bái phỏng chị một cái đây.
Đối với thái độ quá mức nhiệt tình của chủ nhiệm lớp, Hướng mẫu càng tìm không ra manh mối:
- Có phải Hướng Quỳ nhà ta lại nghịch ngợm gây rối trong trường học hay không?
Hướng Nhật ở bên cạnh dở khóc dở cười, nghịch ngợm gì? Đây là cách nói chuyện của phụ huynh học sinh tiểu học cùng cô giáo thì đúng hơn, mình đã lớn như thế này rồi, đâu thể tùy tiện dùng từ "nghịch ngợm" như vậy nữa chứ.
Ngay cả Nhâm Quân bên cạnh cũng có chút buồn cười, tuy nhiên sau khi thấy cái liếc mắt uy hiếp lại đầy ái muội của Hướng Nhật, ngay lập tức xấu hổ cúi đầu.
Chỉ có Trần Tiểu Phân thân là một mẫu thân, rất lý giải được lo lắng của đứa con mình, cười lắc đầu nói:
- Mẹ của Tiểu Hướng, chị hiểu lầm rồi, Hướng Quỳ là học sinh mà em hãnh diện nhất, thành tích tiếng Anh của em ấy là tốt nhất trong toàn trường, lần trước khi tại cuộc thi đọc diễn cảm tiếng Anh toàn bộ trường đại học và cao đẳng ở thành phố Bắc Hải, em ấy đã thay trường chúng ta giành quán quân đó.
Trần Tiểu Phân đúng là vừa khen vừa mang theo tâng bốc, hầu như tất cả đều nói tốt cho Hướng Nhật, ngay cả Hướng Nhật ở bên cạnh nghe cũng bắt đầu hoài nghi, đó là mình sao?
Còn Hướng mẫu nghe được mặt mày đều hớn hở, không có một người phụ huynh nào lại không thích nghe khen ngợi con mình giỏi, không khỏi đối với vị chủ nhiệm lớp nhiệt tình có chút quá mức này nổi lên hảo cảm mạnh mẽ:
- Đây đều là do Trần lão sư cô có cách dạy dỗ.
Trần Tiểu Phân cũng hợp thời mà tỏ ra khiêm tốn, còn nói đây là do Hướng mẫu thân là mẫu thân gia giáo tốt, Hướng mẫu tự nhiên cũng từ chối một phen, ngược lại đem công lao "đổ" hết lên trên đầu chủ nhiệm lớp. Hai người cứ như vậy tán dương lẫn nhau, bầu không khí hài hòa tức thì giống như một đôi hảo tỷ muội nhiều năm không gặp.
Chỉ còn lại có Hướng Nhật cùng Nhâm đại tiểu thư đứng nhìn một bên, thường thường đối mặt vài lần, đều từ trong ánh mắt bên kia nhìn ra vẻ mừng rỡ cùng nét cười khổ. Mừng rỡ chính là hai vị thông gia tương lai này có thể hòa hợp được như vậy, đây đối với cuộc sống gia đình sau này mà nói, không thể nghi ngờ là một dự báo tốt. Cười khổ chính là, hai vị phụ huynh chỉ lo nói chuyện, đều không chú ý đến sự tồn tại của hai đứa con bên cạnh.
- Mẹ của Tiểu Hướng, lần này chị tới Bắc Hải, dự định lúc nào trở về, nếu không thì hai ngày này, em đưa chị đi khắp nơi một chút?
Trải qua một phen trò chuyện sâu sắc với nhau, Trần Tiểu Phân đã cơ bản nắm giữ được sự tình của ba đời tổ tông Hướng gia, vội vàng xung phong nhận việc hướng dẫn du lịch, hiển nhiên cũng là có ý lấy lòng bà thông gia tương lai.
Hướng mẫu hiện tại cũng đã quen được sự nhiệt tình của vị chủ nhiệm lớp trước mặt này:
- Không cần phiền phức, ta cũng không đợi được hai ngày đâu, trong nhà còn có rất nhiều việc chờ ta trở về làm, chờ ổn định được một việc rồi, ta sẽ trở về ngay.
- Ôi, là chuyện gì, nếu như cần em hỗ trợ, xin chị không cần khách khí.
Trần Tiểu Phân quả thực đúng là nhiệt tình đến mức quá phận, tuy nhiên Trần Tiểu Phân cho rằng đối với bà thông gia tương lai, cũng là rất cần phải có. Chỉ cần cùng bà thông gia tạo được quan hệ tốt rồi, chờ tương lai con gái gả qua đó, có cái bất hoà gì cũng dễ dàng giải quyết.
- Cũng là chuyện của thằng quỷ này!
Hướng mẫu có phần oán hận liếc mắt nhìn Hướng Nhật bên cạnh, cũng không quan tâm đến con trai đang liều mạng nháy mắt ra hiệu, lại chuyển hướng nói với chủ nhiệm lớp.
- Hài tử này đúng là không bớt lo lắng cũng không được, cũng vì yêu đương của nó, gần đây mới nói cho ta biết, ta lần này đến, chủ yếu là muốn đem việc này an bài cho tốt. Trần lão sư, cô có cảm thấy cho bọn trẻ đính hôn sớm như vậy rất không thích hợp hay không?
Đối với việc con trai có nhiều bạn gái như vậy, Hướng mẫu đương nhiên sẽ không nói ra ngoài, tuy nhiên nhìn thấy vị chủ nhiệm lớp này yêu thích con trai của mình như vậy, cũng muốn nghe một chút ý kiến của nàng ta.
Tuy nhiên lời nàng vừa thốt ra kia, lại làm kinh sợ tới ba người bên cạnh.
Hướng Nhật là bị hoảng sợ đến mức chôn chân tại chỗ, trong lòng nghĩ lần này chết chắc rồi, mắt thấy một cái bí mật mà hắn cố hết sức che giấu đã sắp bị vạch trần.
Nhâm Quân đúng là kinh hỉ, màu đỏ ửng mới vừa lui xuống giờ lại bò đầy khuôn mặt.
Trần Tiểu Phân lại kinh ngạc, nhưng chớp mắt lại biến thành vui mừng quá mức, mặt mày hồng hào nhìn Hướng mẫu:
- Không, không đâu, hiện tại đính hôn, chờ tốt nghiệp rồi có thể kết hôn, không sớm một chút nào.
Vốn Hướng Nhật đã nhắm mắt chờ đợi thẩm vấn và phán quyết sau cùng, lại không nghĩ ra, bộ dạng của chủ nhiệm lớp Trần lão sư không những không có một tia tức giận cùng chất vấn, trái lại còn nhiệt liệt mà tỏ ý tán thành. Nhìn một chút vẻ mặt đỏ bừng của Nhâm đại tiểu thư bên cạnh, Hướng Nhật lập tức hiểu được là chuyện gì xảy ra, hoá ra cả hai mẹ con nhà này đều cho rằng mẫu thân của mình đang hướng các nàng cầu thân.
Hướng mẫu cũng không nghĩ tới vị chủ nhiệm lớp này lại có thể thông suốt như thế, nguyên tưởng rằng đối phương cho dù yêu mến con trai của mình thế nào đi nữa, thân là lão sư cũng sẽ không dễ dàng mà để cho một đứa trẻ yêu đương sớm do đó bỏ bê học hành, không nghĩ tới mới vừa nói ra, lập tức liền chiếm được tán thành. Hướng mẫu cảm thấy thực sự rất may mắn, đụng phải một lão sư biết giảng đạo lý như thế.
Không đợi bà tiếp tục suy nghĩ thêm, Trần Tiểu Phân đã nói:
- Mẹ của Tiểu Hướng, chị đã có dự định như vậy, thì em đây phải gọi chị một tiếng bà thông gia rồi.
Nói xong, lại chuyển hướng về phía con gái bên cạnh vẻ mặt đang bốc cháy bừng bừng:
- Quân Quân, còn không châm trà cho bá.mẹ chồng tương lai!
Nhâm Quân "Ưm" một tiếng, mắc cỡ không dám ngẩng đầu lên, nhưng vẫn run rẩy đi rót nước, rót đầy một ly trà trong bình giữ nhiệt ở trên bàn làm việc, bưng đến trước mặt Hướng mẫu, thanh âm nhỏ đến nỗi hầu như có thể so với muỗi kêu:
- Bác, bác gái, mời.uống trà.
Trái tim Hướng Nhật gần như sắp nhảy đến cổ họng rồi, vấn đề hai mẹ con Nhâm gia đúng là đã giải quyết được, hiện tại thế nhưng đến phiên biểu hiện của Hướng mẫu. Mẹ ơi, mẹ cũng không nên phá hỏng mất ở thời khắc quan trọng nhất nha. Hướng Nhật ở trong lòng thành kính mà cầu nguyện.
Mà quả thực Hướng mẫu cũng hầu như đến sát bên bờ của việc 'phá hỏng' rồi, nàng vốn vẫn còn chưa phản ứng kịp với việc chủ nhiệm lớp của con trai vì sao lại chỉ chớp mắt xưng hô với mình là "bà thông gia", đến khi nhìn thấy cô gái rất cao kia nơm nớp lo sợ bưng trà tới cho mình, kết hợp với cảnh tượng vừa rồi cô gái này mang ghế cho mình với sắc mặt lại đỏ đến như vậy, ngay tức khắc đã nghĩ được thông suốt đầu đuôi sự việc rồi.
Thảo nào tiểu tử thối này không tình nguyện mang theo mình đến đây gặp chủ nhiệm lớp của nó, thì ra là đã sớm dụ dỗ con gái của chủ nhiệm lớp rồi. Trong lòng tuy rằng giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng biểu hiện ra không có hủy đi 'thành quả' của con trai, sắc mặt rất hài lòng tiếp nhận ly trà của Nhâm đại tiểu thư đưa qua:
- Con chính là Quân Quân sao, Hướng Quỳ nhà chúng ta thường xuyên ở trước mặt ta nhắc tới con đó, quả nhiên là vừa xinh đẹp lại hiểu chuyện.
May mà vừa rồi Trần Tiểu Phân gọi qua tên con gái hai lần, Hướng mẫu vẫn nhớ kỹ, bằng không thì thật là có chút phiền phức.
Lo lắng của Hướng Nhật cuối cùng cũng đã được bình ổn, Hướng mẫu không có làm cho hắn thất vọng, quả thực đúng là người rất biết lấy đại cục làm trọng. Tuy nhiên chớp mắt Hướng Nhật lại bắt đầu đau đầu, tuy rằng qua một cửa này, nhưng khi quay về khẳng định Hướng mẫu sẽ thu thập mình, hơn nữa, chuyện này vạn nhất để cho Sở Sở các nàng biết, phỏng chừng dấm chua lại như sóng biển ập đến.
- Bác gái.
Nhâm Quân lại không có lo lắng như nam nhân, nàng chỉ biết là mình đang được khen ngợi, lại nghe nói là nam nhân thường xuyên tại trước mặt mẹ chồng tương lai nhắc tới mình, trong lòng đã sớm bị một cỗ cảm giác ngọt ngào lấp đầy, kích động không biết nói cái gì cho phải, vừa thẹn vừa mừng.
- Hiện tại không được phép gọi bác gái, phải gọi ' mẹ '.
Nếu sự việc đã tới mức này rồi, Hướng Nhật cũng hiểu không có cách gì vãn hồi, dứt khoát thuận nước giong thuyền, còn nhân tiện có thể nhìn vẻ phong tình đầy thẹn thùng của cô nàng Nhâm Quân này.
Quả nhiên, Nhâm đại tiểu thư mắc cỡ hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào, có thể đúng là da mặt thực sự quá mỏng, ngay cả chào hỏi cũng đã quên, nói một câu "Con đi học " rồi chạy như bay ra khỏi phòng làm việc.
Hướng Nhật cũng không dám lưu lại, vội vàng đuổi theo, bên trong phòng làm việc chỉ còn lại có một đôi thông gia đang vui mừng.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #515


Báo Lỗi Truyện
Chương 515/1045