Chương 500: Nóng như lửa đốt


- Là ai? Là.ngươi phải không?
Khi mà mọi người đều nhìn vào Hướng Nhật, trung niên mặt rỗ lại nhảy ra, chỉ thẳng vào hắn.
- Đần độn, lão tử chỉ nói biết ai là hung thủ, có thừa nhận lão tử là hung thủ đâu.
Hướng Nhật khinh thường nhìn hắn, lão già mặt rỗ này hồi bé nhất định bị bệnh đậu mùa, bằng không sao lại ngu như bây giờ chứ?
- Ngươi.
Trung niên mặt rỗ lại bị chọc tức giận tay ôm ngực, trán nổi gân xanh, toàn thân run rẩy không ngừng, giống như lên cơn điên vậy.
May mà Trần Khải vẫn giữ được lý trí, kéo hắn lại, sau đó nói với Hướng Nhật nói:
- Ngươi biết hung thủ là ai? Vậy cứ nói đi, không cần e ngại gì cả.
Nói xong, ánh mắt lại hướng sang Trương Thái Bạch và Du Tiểu Cường, cử chỉ ấy có ý gì thì người ta không cần hỏi cũng biết.
Trướng Thái Bạch và Du Tiểu Cường chăm chú nhìn Hướng Nhật, bọn họ đương nhiên không lo Hướng Nhật sẽ nói bọn họ là hung thủ, mà chỉ rất hiếu kỳ, muốn nghe xem hung thủ cục là ai, thế coi như là đã trả lại sự trong sạch cho bọn họ. Tuy nhiên, trong lòng mơ hồ cũng có chút lo lắng, lo là lo Hướng Nhật nói dối, vì muốn rửa sạch hiềm nghi cho bọn họ mà bịa đại ra một người.
Hướng Nhật cũng không biết nỗi ưu tư hai người Du, Trương, nhưng nhìn nét mặt là có thể biết hai người đang lo cho hắn, ném cho bọn họ một ánh mắt an tâm, sau đó mới nhìn Trần Khải và nói:
- Đúng là ta biết hung thủ là ai, nhưng chỉ sợ các ngươi không có can đảm đi bắt thôi.
- Ô?
Trần Khải đáp lại một tiếng, ra vẻ kinh ngạc, tiếp theo kiêu ngạo nói:
- Là ai? Chỉ cần ngươi nói ra, ở trong phố người Hoa này, lời của Trần mỗ ta coi như cũng có chút trọng lượng.
Hướng Nhật cười nói:
- Quỷ hút máu, ngươi dám đi bắt sao?
Một câu thôi nhưng làm dấy lên cả một làn sóng phẫn nộ, đám người thế gia hầm hầm nhìn Hướng Nhật, cái tên này lại dám bỡn cợt bọn họ? Trên thế giới này làm gì có quỷ hút máu? Người bình thường nào cũng biết chúng không tồn tại.
Trương Thái Bạch và Du Tiểu Cường cũng cho đây là Hướng Nhật giúp bọn họ giải vây mà thôi, đang định nói gì đó, Trần Khải đã nhịn không được trầm giọng nói:
- Quỷ hút máu? Ngươi đang giỡn với chúng ta sao? Trên thế giới này làm gì có thứ ấy?
Hướng Nhật xoa xoa tay, ra vẻ bất đắc dĩ:
- Ngươi không tin ta cũng không chịu thôi. Tuy nhiên các ngươi có thể nghĩ lại, cha con họ Trương chết như thế nào, tử trạng của bọn họ không phải hơi quá cổ quái hay sao?
- Nói không chừng là do ngươi cố ý ngụy trang như thế, mục đích là để làm cho người ta không hoài nghi ngươi. Bây giờ mà còn nói cái gì quỷ hút máu, căn bản chỉ là chuẩn bị một cái cớ từ trước.
Một tên đệ tử thế gia thân hình đầy cơ bắp liên tiếng, đám người xung quanh cũng liên tục gật đầu tán đồng, quả thật rất có khả năng ấy.
Hướng Nhật thầm chửi trong lòng, một đám đần độn đầu chứa toàn đất, nói thật mà không tin. Nếu như không phải lo ngại lúc này động thủ có thể dẫn tới phiền toái, Hướng Nhật chắc chắn sẽ lựa chọn sử dụng vũ lực, phương pháp vừa trực tiếp vừa nhanh chóng có hiệu quả.
Cũng chẳng buồn để ý đến ánh mắt bừng bừng phẫn nộ của đám người xung quanh, Hướng Nhật nhìn Trần Khải:
- Ta muốn thỉnh giáo Trần tiên sinh một chút, làm sao ngươi biết trên thế giới này không có quỷ?
Trần Khải cười lạnh lùng:
- Bây giờ đã là thế kỷ 21, đừng dùng mấy trò mê tín thời phong kiến với ta, ta chỉ tin vào khoa học.
- Ô? Vậy như thế nào thì ngươi mới tin?
Hướng Nhật cũng cười lạnh lùng.
Trần Khải giống như là bắt được chỗ sơ hở nào đó, vẻ mặt có phần đắc ý:
- Nếu ta nói muốn ngươi đem quỷ hút máu đến đây cho chúng ta mở rộng tầm mắt, nhất định ngươi sẽ cho rằng ta đang làm khó dễ ngươi. Như vậy đi, ta cũng không muốn làm khó ngươi quá, yêu cầu của ta rất đơn giản, chỉ là muốn ngươi nhảy từ nơi này lên trên kia, ta sẽ tin lời ngươi nói là sự thật.
Phối hợp với lời nói, Trần Khải đưa tay chỉ về một hướng.
Người của các thế gia cũng phụ họa theo, ào ào vỗ tay tán thưởng. Vị trí mà Trần Khải là một nóc nhà cách chỗ Hướng Nhật chừng 7,8 mét, nhất định là không có người nào nhảy được đến đấy. Như những đoạn biểu diễn khinh công trong TV, ai chẳng biết là phải nhờ vào dây cáp và kỹ xảo điện ảnh. Trong hiện thực mà có ai làm được như thế, đánh chết bọn chúng cũng không tin. Cho nên, bọn chúng vui sướng nhìn Hướng Nhật lâm vào túng quẫn.
- Đơn giản vậy sao?
Hướng Nhật lại không hề có vẻ phẫn nộ, chỉ khẽ cười.
Nhìn khoảng cách giữa vị trí mình đứng và chỗ nóc nhà kia, trong lòng thầm tính toán, bởi vì đang ở trong học viện, hắn cũng không ngại bị mấy người ngoại quốc tinh mắt nhìn thấy rồi chụp lại sau đó thu hút sự chú ý từ các đơn vị đặc biệt của chính phủ Mỹ. Ra vẻ thần bí, hắn nhìn lướt qua Trần Khải:
- Ngươi chắc chắn chứ? Chỉ cần ta có thể nhảy từ nơi này lên trên kia, ngươi sẽ tin trên thế giới này có quỷ?
Thực ra tình huống này Hướng Nhật đã sớm đoán trước, mặc dù không thể xuất thủ, nhưng hắn có rất nhiều biện pháp dọa lui đám đần độn này, vừa rồi hắn nói như vậy, mục đích là bức Trần Khải đưa ra điều kiện, sau đó mình lộ ra chút thực lực là đủ dọa lui đám người thường này.
Trần Khải bị cái nhìn của Hướng Nhật làm cho rùng mình, nhưng hắn cũng biết lúc này không thể yếu mềm được, huống chi, con người không thể nào làm được chuyện kia, cho nên hắn rất tự tin:
- Không sai
- Tốt, vậy ngươi nhìn cho kỹ nhé.
Hướng Nhật cười hehe, hôm nay phải cho mấy thằng nhà quê các ngươi mở rộng tầm măt, cho các ngươi biết trên thế giới này vẫn tồn tại siêu nhân.
Chân dùng chút lực, cả người Hướng Nhật lập tức như đạn ra khỏi nòng, bỗng chốc nhảy vọt lên, chẳng khác nào chim bay, chỉ nháy mắt đã đứng trên chỗ nóc nhà kia.
Cảnh tượng này khiến cho đám thế gia chết lặng người, quả thật có người nhảy được đến đấy, thế này, sao có thể thế này? Tuy nhiên hiện thực lại làm bọn chúng không thể không tin, đây quả là thật, bởi vì nó xảy ra ngay trước mặt bọn chúng. "Khinh công" - trong đầu mỗi người lập tức xuất hiện từ này, trong lòng hết sức chấn động, không ngờ khinh công trong truyền thuyết thực sự tồn tại.
Trần Khải không thể tin nổi vào mắt mình, há hốc mồm, hắn cũng không ngờ có người làm đựơc như vậy, vẻ mặt hơi sầm xuống, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Du Tiểu Cường và Trương Thái Bạch ngoài kinh ngạc ra thì còn thấy mừng rỡ, vị huynh đệ này của Hướng lão đại cũng thực quá ghê gớm! Thậm chí còn thâm sâu khó dò hơn cả Hướng lão đại còn muốn thần bí khó lường hơn, vốn tưởng rằng Hướng lão đại lấy một địch mấy trăm, lấy tay không hạ trâu đã là vô cùng kinh khủng rồi, không thể ngờ đựơc là huynh đệ của hắn lại biết cả khinh công, chẳng lẽ bà con thân thích của bọn họ đều là siêu nhân như thế sao?
- Trần tiên sinh, bây giờ ngươi đã tin chưa?
Đứng trên nóc nhà, Hướng Nhật cao giọng nói, hắn biết nếu hôm nay không hù dọa đám đần độn này, sau này nhất định sinh ra nhiều phiền toái, đã không làm thì thôi, mà đã làm thì làm cho trót. Nói xong, hắn thuấn di đến trước mặt Trần Khải.
Trần Khải vốn đang suy nghĩ gì đó, thấy thế sợ đến nỗi vội lùi về sau một bước, suýt nữa ngã xuống đất, ngay cả đám người thế gia bên cạnh hắn cũng kinh hãi không thôi. Nói ra thì, khinh công mà Hướng Nhật vừa thi triển chỉ làm cho bọn chúng kinh ngạc mà thôi, nhưng năng lực bỗng nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ như bây giờ thì lại khiến chúng hết sức kinh hãi. Ánh mắt nhìn Hướng Nhật ánh mắt cũng khác trước, giống như nhìn một con quái vật, ánh mắt còn có phần sợ hãi. Nếu như lúc này không phải ban ngày ban mặt, chỉ sợ bọn họ đều cho là mình gặp quỷ.
Nhìn sắc mặt kinh hãi của đám thế gia, Hướng Nhật biết kế hoạch của mình đã có hiệu quả, nhưng hắn cũng chưa dừng tay, hắn cảm thấy cần phải đổ thêm dầu vào lửa, để bọn chúng sau này không đám đi sinh sự với hai người Du, Trương nữa:
- Các vị, các người biết hai cha con Trương gia chết như thế nào chứ?
Bởi vì Hướng Nhật vừa biểu diễn năng lực quỷ thần khó lường, người nào đó trong đám thế gia mới buột miếng nói:
- Chết như thế nào?
- Ta nghĩ, chắc là các ngươi biết mấy ngày nay ở Trương gia có hai vị khách?
Hướng Nhật cố ý úp úp mở mở, còn ánh mắt thì nhìn về phía Trần Khải. Trương gia là một thế lực trong phố người Hoa, đương nhiên nhất cử nhất động trong nhà chúng cũng không thể lọt ra khỏi tầm mắt của đám thế gia.
Trần Khải trong lòng khẽ rúng động:
- Là hai thanh niên da trắng, chẳng lẽ bọn chúng chính là.
- Không sai, ngươi đoán rất đúng.
Hướng Nhật không đợi hắn nói xong đã lập tức tiếp lời:
- Bọn chúng chính là quỷ hút máu mà ta nói, ta từng giao thủ với bọn chúng, đáng tiếc lại để cho bọn chúng chạy thoát.
Dù sao hai gã có đôi mắt phóng điện cũng đã bị Vatican giải đi, có lẽ cả đời này chúng không bao giờ thấy được ánh mặt trời nữa, Hướng Nhật cũng không sợ lời nói dối của mình bi bóc mẽ.
Bởi vì nghe được cái câu hoài nghi mà Trần Khải nói chưa lời, lại thêm màn biểu diễn vừa rồi của Hướng Nhật, đám thế gia lập tức tin tưởng phần nào.
Lúc này Hướng Nhật nói tiếp:
- Các ngươi muốn báo thù cho cha con Trương gia, đương nhiên là rất tốt. Ta nghĩ hai con quỷ hút máu kia sẽ rất cao hứng khi nghe đựơc chuyện này, có nhiều người như vậy hô hào báo thù cho cha con Trương gia, chắc bọn chúng không cần phiền não vì việc tìm mục tiêu kế tiếp nữa, nói không chừng đêm nào đó sẽ nổi hứng đến nhà các ngươi làm khách.
Nghe thế, người nào cũng cảm thấy bất an, mình đánh trống khua chiêng muốn báo thù giùm cha con Trương gia, thế chẳng phải là chỉ dẫn tốt nhất cho hai con quỷ hút máu đang ẩn nấp trong bóng tối hay sao? Mình muốn báo thù cho cha con Trương gia, quỷ hút máu sẽ coi mình là kẻ địch, mà đối với kẻ địch nhất định bọn chúng sẽ không nhân từ. Nghĩ tới tử trạng thê thảm của cha con Trương gia, người nào người nấy không khỏi rùng mình, bọn họ cũng không muốn rơi vào kết cuộc như vậy.
Nghĩ vậy, bọn họ càng tin vào lời của Hướng Nhật, có một số đã bắt đầu chùn chân, tìm lý do rời đi.
Trần Khải cũng bị mấy lời của Hướng Nhật hù dọa, khi cha con Trương gia gặp sự cố, hắn là người biết tin trước nhất, cũng từ miệng một cảnh sát có chút qua lại với mình mà hắn biết thêm thêm vài tin tức, về tử trạng cụ thể của cha con Trương gia, cùng với việc xác của Trương Minh Sinh bị hút sạch máu, so với đám người đi cùng tới đây thì hắn còn biết rõ ràng hơn. Nghe mấy lời của Hướng Nhật, hắn không khỏi liên tưởng đến một thứ cực kì kinh khủng, vị cảnh sát phụ trách vụ án có kể với hắn, hiện còn chưa điều tra ra vì sao máu trong người Trương Minh Sinh không còn một giọt nào, tuy nhiên có thể chắc chắn một điểm, việc này nhất định là do một loại sinh vật có hình người gây ra.
Sinh vật có hình người, Trần Khải đột nhiên thấy lạnh cả người, chẳng lẽ đó thật sự là quỷ hút máu. Vốn hôm nay là tới tính sổ với Du Tiểu Cường và Trương Thái Bạch, giờ lại nghe được một tin tức rợn người như vật, ý định báo thù cho con trai lập tức bị vứt sang một bên, cũng không nói lời nào, mang vẻ mặt sợ hãi, hắn vội dẫn người của mình bỏ chạy.
Hướng Nhật cười khinh kỉnh, đồng thời cũng thấy hoan hỉ, cuối cùng đã giải quyết xong phiền toái.
Quay đầu lại, đúng lúc thấy hai người Du, Trương mang vẻ mặt ngạc nhiên nhìn mình. Hướng Nhật lập tức than không xong, màn biểu diễn vừa rồi của mình nhất định cũng lọt vào mắt họ, bây giờ chắc bọn họ định hỏi han mình. Không đợi hai người Du, Trương mở miệng, Hướng Nhật lập tức tìm lý do cáo từ.
Hắn không muốn lưu lại rồi bị hai người Du Tiểu Cường và Trương Thái Bạch truy hỏi, bởi vì cứ như vậy, hắn lại phải bịa ra gì đó để trả lời hai vị huynh đệ sinh tử chi giao ngày trước.
Huống chi, trong khách sạn, còn có nữ hoàng thành thục gợi cảm đang đợi mình về thân mật với nàng, sao có thể để cho người ta một người con gái phải đợi lâu có chứ? Mình nhất định phải mau chóng trở về. Hướng Nhật trong lòng nóng như lửa đốt.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #500


Báo Lỗi Truyện
Chương 500/1045