Chương 493: Diệt khẩu


Trâm cuối cùng cũng đến gần, nam nhân môi đỏ buông cánh tay đang nắm trên cổ của cô nàng tóc đen, vươn cánh tay đó ra bắt lấy.
Bởi vì Hướng Nhật ném nó theo hướng này, cho nên, hắn cũng không thể dùng tay trái kia để làm động tác then chốt.
Hướng Nhật đã sớm tính toán tốt kế hoạch, hắn chính là nhìn đúng điểm này, thừa dịp nam nhân mắt phát điện quang trong nháy mắt buông cổ cô nàng tóc đen ra, hắn thuấn di qua, đồng thời chân phải quét một vòng, tay trái thì ôm lấy cô nàng tóc đen.
Nam nhân môi đỏ căn bản không ngờ tới Hướng Nhật đột nhiên công kích, với lại còn có thuấn di dị năng, căn bản hắn còn chưa thấy động tác gì, chỉ có thể buông cô nàng tóc đen ra mà đỡ đòn, mà cái tay kia đang ở trên không trung không có cách nào thay đổi góc độ để trợ giúp.
Đáng tiếc hắn đánh giá thực lực chân thực của Hướng Nhật quá thấp, hoặc là hắn căn bản không cho rằng công kích của Hướng Nhật cơ bản không thể tạo thành thương tổn gì tới hắn, đối với thực lực của bản thân hắn quá tự tin, cho nên kết cục rất thảm thương.

Hướng Nhật ngưng tụ lực lượng thì làm sao mà hắn có khả năng ngăn cản được? "Răng rắc" một tiếng, âm thanh xương gãy vang lên.
Nam nhân môi đỏ kêu thảm một tiếng, cả người giống như là bị xe lửa đụng trúng, hướng bên ngoài bay ra, sau đó nện người lên một vách tường, cánh tay chụp vào sợi dây tự nhiên cũng nắm vào khoảng không.
May mà thân thể của nam nhân môi đỏ so với người thường mạnh hơn rất nhiều, thêm nữa là do dùng một cánh tay đỡ đòn, nếu như là dùng thân thể, có lẽ hắn bây giờ cũng chỉ còn hai mảnh.
Tuy nhiên, thân thể của hắn cũng bị thiệt hại nặng nề dưới đòn công của Hướng Nhật, hắn cũng không dám dừng lại một chút nào, cũng không thèm để ý tới cái trâm xém làm hắn mất mạng kia nữa, mở miệng phun ra một búng máu tươi, đồng thời cả người cũng tan biến trong không khí.
Tàng hình ư? Hướng Nhật cũng phản ứng rất nhanh, ngay lúc đối phương ẩn hình, trong tay hắn đã xuất "Kiếm chỉ" bắn thẳng tới, chỉ nghe được một tiếng kêu đau đớn, một dòng máu tươi bắn tung tóe, sau đó không khí mới trở nên yên tĩnh.
May mà bên cạnh còn có một vườn hoa che chắn phần nào, người ở trên đường cái cũng không phát hiện tình hình quỷ dị ở bên này, bằng không đã sớm gọi cảnh sát tới.
Sau khi xuất "Kiếm chỉ" thì Hướng Nhật cũng chỉ còn giương mắt nhìn, ban đầu cũng muốn truy đuổi để bắt đối phương, dù sao để kẻ địch khó đối phó như vậy chạy mất, đối với hắn cũng là một đại phiền toái.
Đáng tiếc, nam nhân có đôi mắt lóe điện quang kia quá giảo hoạt, sau khi nhận được một đòn nghiêm trọng như vậy, lập tức lợi dụng dị năng của bản thân tìm đường sống chạy mất.
Đm, cái dị năng che dấu bản thân này đúng là quá mức biến thái, Hướng Nhật trong lòng thầm chửi, buông cô nàng được hắn giải cứu ra, quay người nhặt cái trâm ở trên mặt đất lên, chuẩn bị bước đi.
Cô nàng tóc đen chợt hét lên một tiếng, một tay thì kéo lấy góc áo của Hướng Nhật, trên mặt còn mang theo một ít sợ hãi lắp bắp hỏi:
- Ngươi rốt cục là người hay quỷ?
Vừa rồi Hướng Nhật sử dụng thuấn di đi tới, nàng mặc dù chưa thấy, nhưng cũng biết là người bình thường không có khả năng bỗng chốc biến tới trước mặt nàng, trong lòng nàng ta sợ hãi cũng là đương nhiên.
Hướng Nhật xoay người lại, chỉ vào bóng của mình trên mặt đất, tức giận mà nói:
- Thấy rõ chưa, ta có bong đó, cô nói ta là người hay quỷ?
Cô nàng tóc đen cũng không hiểu được cách nhận biết được u linh của phương Đông, tuy nhiên khi nghe Hướng Nhật nói vậy, lòng nàng cũng giảm chút sợ hãi, hỏi tiếp:
- Vừa rồi cái kia là cái gì?
- Quỷ hút máu.
Hướng Nhật sắc mặt không thay đổi đáp lời.
- Aaa.!
Cô nàng tóc đen hét lên một tiếng, hoảng sợ nhảy dựng lên, bộ dạng như là quỷ hút máu lại đứng ngay bên cạnh người mình ấy.
- La cái gì, không thấy nhiều người như vậy đang nhìn sao?
Hướng Nhật có chút khó chịu, cô nàng tóc đen này vừa hét một tiếng đã làm cho một ít người ở trên đường chú ý nhìn mình với ánh mắt quái dị, giống như chính mình là tên sắc lang đang vô lễ với thiếu nữ ở bên đường vậy.
- Quỷ hút máu, quỷ hút máu.
Cô nàng tóc đen trong miệng vẫn lẩm bẩm tự nói, mặc dù nàng ta không sợ hãi quá mức do đã đoán trước được tên gia hỏa vừa túm cổ mình chắc chắn không phải là nhân loại như mình, nhưng chính tai nghe được lại là một loại cảm thụ khác.
Vừa rồi trong lòng còn cảm thấy chút may mắn, tuy nhiên bây giờ lại sợ hãi, đối phương không phải nhân loại đó tối nay còn có tìm nàng nữa không?
- Đã đi rồi, cô sợ cái gì!
Hướng Nhật không thèm để ý tới thần tình không ổn định của cô nàng, quay người định rời khỏi nơi này.
- Chờ một chút.
Cô nàng tóc đen này cũng không dám để cho lưu manh rời đi nhanh như vậy, từ biểu hiện của đối phương vừa rồi, ngay cả gia hỏa quỷ hút máu cũng bị đánh chạy đi, như vậy có hắn ở đây, chính mình cũng không cần lo lắng tên quỷ hút máu kia lại trở lại.
Hướng Nhật có chút không kiên nhẫn xoay đầu lại:
- Thế nào, lại muốn ta bồi thường cô chi phí cái máy kia nữa ư?
- Không phải.
Cô nàng tóc đen đột nhiên xấu hổ lắc đầu, ý nghĩ chân thực trong đầu đương nhiên không thể để lộ ra bên ngoài, ngược lại chỉ vào cái trâm trên tay của Hướng Nhật mà nói:
- Ta muốn hỏi, cái vật kỳ quái kia thực sự giá trị tới hai trăm triệu Mỹ kim ư?
- Không sai, đây là do đêm qua ta ở buổi đấu giá giành được.
Nhìn vào vẻ mặt không dám tin của cô nàng tóc đen, Hướng Nhật cảm thấy không thể để đối phương xem thường mình được, liền trả lời.
- A, ta biết rồi.
Cô nàng tóc đen nghĩ tới chuyện gì như vậy, vẻ mặt có chút giật mình:
- Tối hôm qua ở cao ốc Empire có một cuộc đấu giá tư nhân, có người đã thách một cái giá trên trời là hai trăm triệu để mua đồ, chính là cái thứ kỳ quái này sao?
Nói xong, hai tay năm ngón bắt vào trong hư không, dường như muốn tự mình vuốt ve cái vật có cái giá trên trời kia một cái.
Hướng Nhật gật đầu, nhưng hắn cũng chẳng rỗi hơi mà thỏa mãn trí tò mò của cô ả, đem vật mà cô nàng tóc đen nhìn chằm chằm kia bỏ vào túi:
- Không có chuyện gì nữa, ta có việc phải đi.
- Đợi một chút!
Cô nàng tóc đen ngay lập tức phản ứng, nói như cái máy:
- Ta như thế nào mới có thể tìm ngươi?
- Tìm ta?
Nhìn đối phương còn sót lại một chút sợ hãi, Hướng Nhật bỗng nhiên hiểu rõ:
- Cô sợ tên quỷ hút máu kia sẽ trở lại tìm cô? Yên tâm, tên kia chỉ vì ta mà đến thôi, với lại vừa bị ta đánh bị thương nặng nên sẽ không tìm cô đâu.
Nghe Hướng Nhật nói vậy, cô em tóc đen cũng hơi buông lỏng tâm tình, lại hỏi:
- Vừa rồi ngươi thực sự bằng lòng dùng hai trăm triệu Mỹ kim để trao đổi với ta ư? Hai a, ngươi đừng có hiểu lầm, ta chỉ là có chút tò mò.Đúng, chính là tò mò, dù sao bản thân ta cũng đối với ngươi như vậy.
Nói dối cũng không phải không tốt, Hướng Nhật cũng không muốn phá vỡ cái hình tượng của mình, mặt dầy ra vẻ chính nghĩa tỉnh bơ đáp:
- Mặc dù nó là hai trăm triệu Mỹ kim, nhưng trong mắt ta nó cũng chỉ là vật chết, cùng với mạng người mà so sánh thì đương nhiên là không bằng, đổi lấy cái mạng của cô, ta cảm thấy giá trị hơn.
- A!
Cô nàng tóc đen mắt nở to hết cỡ, nàng chưa bao giờ dám tin điều đó, nhưng sự thật đã ở trước mắt.
Thời đại này còn có người hảo tâm như thế tồn tại ư? Hai trăm triệu Mỹ kim, vì mạng sống của mình mà cũng đổi lấy được, cô nàng tóc đen đột nhiên cảm giác được, nếu như muốn chọn tình nhân mà nói, vậy cái người thanh niên phương Đông này có lẽ sẽ là lựa chọn không tệ.
Thanh niên, có tiền, giàu ý thức trách nhiệm, quả thực là người tình lý tưởng.
Bởi vì cô nàng bỗng chốc nghĩ đi quá xa xôi, chờ lấy lại tinh thần, cũng đã không thấy được hình bóng của người hảo tâm nữa.
Tại khu nhà cao cấp của Trương gia, phụ tử của Trương gia đang ngồi ở trong phòng khách mơ ước đến tương lai, không muốn cũng không được, nghĩ tới việc có được chỗ dựa vững chắc như vậy, trong lòng hai bố con hắn đã kích động không gì sánh kịp.
Đồng thời, bọn họ đối với sự tình của chủ nhân tương lai hứa đáp ứng cũng đầy ảo vọng, đây chính là lực lượng mãnh liệt không phải của loài người, chỉ cần đạt được cái lực lượng kia, ở trên thế giới này, còn sợ không có tiền bạc chảy vào túi sao? Võ Lâm Hội tính là cái gì, chỉ cần vào lực lượng của bản thân cũng có thể tiêu diệt sạch bọn chúng! Hai cha con đang tự sướng trong đầu, con trai Trương Thế Gia bỗng nhiên tỉnh táo lại:
- Cha, ngài nói tiên sinh đi ra ngoài lâu như vậy, có thể có sự cố gì xảy ra không?
Trương Minh Sinh cũng không có loại băn khoăn này như con trai:
- Yên tâm đi Thế Gia, với năng lực của Anxi tiên sinh, còn có thể xảy ra chuyện gì sao? Chúng ta chỉ cần an tâm chờ đợi là được rồi.
Trương Thế Gia vẫn có chút không yên tâm, trong lòng luôn có dự cảm chẳng lành:
- Nhưng mà tối hôm qua Massey tiên sinh.
Con trai tuy chưa nói hết, nhưng qua cái nhắc nhở này, Trương Minh Sinh cũng không dám khẳng định 100% nữa, dù sao hắn còn chưa đến mức già lẩm cẩm, như là tự an ủi bản thân nói:
- Theo ta đoán, Massey tiên sinh có khả năng là lấy được thứ đồ đó, sau đó liền chạy mất.
- Cha, ngài nói là Massey tiên sinh đối với thứ đồ kia nổi lên ý nghĩ tham lam, muốn độc chiếm ư?
Trương Thế Gia cũng có tâm lý rất đen tối như ba mình, đã hiểu ý phụ thân muốn nói.
Cũng không phải là không có loại khả năng này, dù sao xem vào thái độ coi trọng thứ đồ kia của bọn người kia, hiển nhiên là vật đó đối với bọn họ rất quan trọng.
Nói tới đây, Trương Minh Sinh dừng lại, nhìn vào con trai:
- Thế Gia, ngươi nói trên thế gian này còn có thứ gì mà bọn người Anxi tiên sinh muốn theo đuổi?
Trong mắt Trương Thế Gia tinh quang đột nhiên lóe lên, buột miệng nói ra:
- Lực lượng!
Không sai, cái kia chắc chắn sẽ làm cho lực lượng của bọn họ càng cường đại.
Trương Minh Sinh thở dài:
- Đáng tiếc chúng ta không biết phương pháp sử dụng cái thứ kia, bằng không cũng không cần.
"Bịch" một tiếng, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai cha con, một bóng người từ trong hư vô té xuống, đang nằm ở trên sàn nhà của phòng khách.
Hai cha con chấn động, bọn họ trong khi nói chuyện cũng không phát hiện có người khác tồn tại, tuy nhiên kinh ngạc thì kinh ngạc, bọn họ vẫn vội vàng chạy tới xem người trước mặt không động đậy nằm ở trên sàn nhà, sau khi thấy rõ đối phương là ai, càng nhịn không được sự sợ hãi trong lòng:
- Anxi tiên sinh?
Nam nhân môi đỏ như máu miễn cưỡng mở mắt, thều thào không ra tiếng.
- Cha, hắn xem ra phải uống máu.
Trương Thế Gia liền hiểu được ý của huyết môi nam nhân, trên thực tế, khi nhìn toàn thân đối phương đầy máu, ngực trái lại có cả một lỗ hổng, mất máu nhiều như vậy mà không chết đã là kỳ tích rồi.
Bây giờ tự nhiên là phải đem máu bổ sung vào, việc như thế ai cũng chỉ cần nghĩ một cái là cũng đoán được.
- Ở đây làm gì có máu?
Trương Minh Sinh cũng hoang mang lo sợ, bây giờ mới tìm máu sợ là không có khả năng, đây cũng không phải là bệnh viện, huống chi, cho dù muốn đi bệnh viện, đi đi lại lại cũng mất một khoảng thời gian, ai cũng không dám cam đoan nam nhân này sẽ chết trong khoảng thời gian nào.
- Ngươi.
Nam nhân môi đỏ tiếp tục thều thào, đồng thời gắng gượng duỗi ngón tay, chỉ hướng vào Trương Thế Gia.
- Dùng máu của ta?
Trương Thế Gia lập tức hiểu rõ, đối phương dự định hút máu của mình.
Điều này không khỏi làm cho hắn nghĩ lại một màn kinh khủng mà mình ngày đó nhìn thấy, ban đầu người đó còn sống sờ sờ, sau khi đối phương hút máu qua, trong nháy mắt biến thành cái xác chết khô quắt.
- Tuyệt đối không được!
Trương Minh Sinh lập tức từ chối cái đề nghị này, hắn mặc dù lòng dạ độc ác, nhưng con cái của mình luôn quan trọng nhất, tự nhiên không có khả năng muốn nhìn thấy con trai đi tìm chết.
Trương Thế Gia vẻ mặt cũng âm trầm, ban đầu mong đợi đầu phục được chỗ dựa lớn như thế này, nhưng hiện tại xem ra, tên này không phải là chỗ dựa vững chắc gì cả.
Đến thời khắc mấu chốt, chính mình còn phải trở thành vật hy sinh cho tên khốn này ư? Quay lưng lại, Trương Thế Gia trong lòng nảy sinh độc ác, hướng về cha mình làm động tác diệt khẩu.
Trương Minh Sinh trong lòng cũng hiểu ngầm, dù sao đối phương bây giờ cũng đã bị thương nặng, xem ra cũng không còn năng lực đả thương người, cái này gọi là thừa dịp hắn bệnh, lấy mạng hắn.
Mặc dù nam nhân môi đỏ như máu kia vẫn có cái gì đó làm cho bọn hắn thấy cảm giác quả thật khủng bố, nhưng so với chuyện sắp nguy hiểm đến tính mạng, hiển nhiên cái sau thắng cái trước.
- Anxi tiên sinh, ngài không cần gấp gáp, ta bây giờ cho ngài máu.
Trương Thế Gia cố ý ngồi xuống, biểu hiện bộ dáng trung thành, tay phải lại vớ lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn, ra sức đánh vào đầu của nam nhân môi đỏ.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #493


Báo Lỗi Truyện
Chương 493/1045