Chương 488: Gã có đôi mắt phóng điện


Nằm lẳng lặng một mình trên chiếc giường hết sức xa hoa, giờ đã là 11h tối, Hướng Nhật sắp không còn nhẫn nại để chờ nữa rồi. Hắn cứ cảm giác đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó, cho nên mới đưa Thư Dĩnh sang phòng ngủ của nữ hoàng ở cách vách, nhưng cho đến bây giờ vẫn không có chút động tĩnh nào, hắn bắt đầu có phần hối hận. Bởi vì đã đuổi khéo Thư đại tiểu thư đi, chỉ còn lại một mình mình nằm lẻ loi, giờ chẳng lẽ lại chạy sang kia gọi nữ hoàng mở cửa rồi đem Thư Dĩnh về ngủ cùng?
Đang lúc tự trách, đột nhiên một trận gió thổi bay rèm cửa sổ, là Hướng Nhật cố ý mở cửa sổ kính, hắn nghĩ, nếu mình có thể làm "phi thiên đại đạo" đột nhập từ cửa sổ vào công ty Phleps ở tầng 39, vậy không lý nào người khác lại không làm thế được. Cho dù không biết bay như mình, nhưng từ tầng trên thả dây thừng leo xuống ắt không thành vấn đề. Chính vì thế, để tiện cho người ta đột nhập vào, Hướng Nhật cố ý mở cửa sổ kính.
Mà một khi cửa sổ kính đã được mở ra, có cơn gió thổi vào làm bay rèm cũng không có gì lạ. Điểm lạ ở đây là rèm bị thổi tung lên nhưng lại không rơi xuống, mà cứ bay lơ lửng trên không trung, giống như có người dùng tay giữ lấy nó vậy.
Ánh mắt Hướng Nhật nhíu lại, hắn biết kẻ mình chờ đã tới. Khẽ khép mắt, giả bộ như đang ngủ.
Quả nhiên, yên tĩnh chờ một lúc, tấm rèm được tung lên với gốc độ lớn hơn, sau đó một người bay lướt vào.Đúng, là bay lướt vào. Người đến cũng không mang theo công cụ chiếu sáng nào, chỉ dùng cặp mắt sáng lấp lóe nhìn lướt qua tình huống trong phòng.
Hướng Nhật giả bộ ngủ rất thuần thục, người đến cũng không phát giác ra điểm gì bất thường. Hơn nữa, mặc dù híp mắt, nhưng đại khái thì vẫn có thể nhìn rõ người đến, mượn chút ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ lọt vào, hắn bất ngờ phát hiện ra rằng, người đến chính là gã có đôi mắt phóng điện mà hắn gặp trong phòng đấu giá. Có điều hiện tại đối phương đã thay đổi trang phục, mặc bên trong là một bộ âu phục trông rất cổ xưa, cổ thắt nơ, bên ngoài còn khoác thêm chiếc áo choàng màu đen, nhìn có vẻ giống cách ăn mặc của quỷ hút máu thường thấy trên phim ảnh.
Gã có đôi mắt phóng điện đưa mắt nhìn người trên giường, hai tai dựng lên nghe ngóng động tĩnh, sau khi phát hiện không có gì bất ổn, hắn mới đến gần bên giường, vươn hai tay ra, lòng bàn tay quay về phía Hướng Nhật đang "ngủ say".
Hướng Nhật vẫn làm bộ ngủ mê mệt, nhưng lại thấy toàn thân nhẹ bẫng, chằng hề có dấu hiệu gì báo trước, hắn chỉ cảm giác thoáng cái đã rơi vào trạng thái không trọng lượng.
Thấy gã có đôi mắt phóng điện chỉ mới vươn hai tay ra mà mình đã xuất hiện tình trạng lạ lùng như vậy, Hướng Nhật lập tức nghĩ đến một khả năng, nhất định là đối phương có năng lực "cách không thủ vật" giống hắn. Tình huống này đúng là gặp phải lần đầu, tuy nhiên Hướng Nhật cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên, dù sao chính mình cũng là một người biến thái, người khác có một hai năng lực giống mình cũng không lạ gì cho cam.
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên trên cổ thấy ngưa ngứa, như là bị muỗi chích một phát. Ban đầu Hướng Nhật còn chẳng cảm thấy gì, đến khi phát hiện có thứ gì đó chảy ra từ vết muỗi chích, hắn chợt nhớ tới một chuyện. Đây không phải lần đầu hắn thấy "quỷ hút máu", lúc ở Bắc Hải, hắn đã nghe nữ cảnh quan miêu tả qua về thảm trạng của người bị "quỷ hút máu" giết, đó là trên thân thể xuất hiện một vết nhỏ như lỗ kim, sau đó máu trong cơ thể bị hút sạch mới thôi.
Chỉ là Hướng Nhật không thể ngờ nổi, lớp da vô địch của mình ngay cả đạn cũng không bắn xuyên qua được, thế mà bị "quỷ hút máu" để lại một cái vết, cho dù chỉ nhỏ như lỗ kim, nhưng vẫn khiến hắn có cảm giác nguy cơ.
Ngay lập tức, Hướng Nhật không tiếp tục giả bộ ngủ nữa, cả người vẫn ở trên không trung, nhưng tay đã nắm chặt và rồi tung nắm đấm về phía đối phương.
Gã có đôi mắt phóng điện căn bản không ngờ rằng người đang bị mình khống chế lại có thể tỉnh lại, thậm chí còn tấn công mình, điều này làm hắn phần nào trở tay không kịp. Sợ giật cả mình, hắn vội thu tay về, cố gắng nhảy ra phía sau.
Bởi vì hắn thu tay về, thân thể Hướng Nhật không thể tiếp tục lơ lửng giữa không trung, thay vào đó là rơi xuống giường, cú đấm cũng bị hụt theo.
Tuy nhiên Hướng Nhật cũng không vội vã truy sát, mà ung dung ngồi trên giường, khẽ sờ sờ vết "chích", lúc này, vì hắn đột nhiên tỉnh lại nên "nghi thức" của gã có đôi mắt phóng điện bị cắt ngang, máu cũng không tiếp tục chảy ra nữa. Vết "chích" có vẻ như chưa hoàn toàn thành hình, Hướng Nhật lấy tay sờ mà chẳng có cảm giác gợn gợn gì cả. Hướng Nhật cũng không sợ gã có đôi mắt phóng điện chạy thoát khỏi tay mình, với dị năng thuấn di, đối phương có nhảy ra cửa sổ cũng sẽ bị hắn chặn lại.
Mà gã có đôi mắt phóng điện dường như không hề có ý chạy trốn, cũng không biết là tài cao mật lớn hay là bị Hướng Nhật làm cho hoảng sợ, hắn cứ tựa vào góc tương, không nghe thấy một tiếng hô hấp nào, tựa như người chết vậy.
Sau khi xác định thân thể mình bình yên vô sự, Hướng Nhật hướng thẳng ánh mắt về phía gã có đôi mắt phóng điện, nói nửa đùa nửa thật:
- Bằng hữu, hoan nghênh đã đến phòng ngủ của ta làm khách.
- Ngươi sớm biết ta sẽ đến?
Giọng của gã có đôi mắt phóng điện nghe có phần âm u, y như một oan hồn vậy, người không biết rõ nội tình ắt sẽ cho là mình gặp quỷ.
- Không, chỉ có cảm giác vậy thôi.
Hướng Nhật đứng dậy khỏi giường, tiến về phía trước hai bước, đấy chính là cự ly tấn công tốt nhât của hắn.
- Ngươi là dị năng giả?
Gã có đôi mắt phóng điện không hề có vẻ sợ hãi, vẫn rúc trong góc.
- Điều này có liên quan gì sao?
Hướng Nhật hỏi lại, dù đèn trong phòng không bật lên, nhưng hắn vẫn nhìn thấy rõ là trong mắt gã có đôi mắt phóng điện lóe lên chút ánh sáng màu lam.
- Không liên quan gì cả.
Giọng của gã có đôi mắt phóng điện vẫn âm u như cũ, dường như còn sặc mùi khát máu:
- Dù sao trong mắt ta đều như nhau, qua đêm nay, người sẽ trở thành người chết.
- Có lẽ vậy.
Hướng Nhật cười khẽ, đương nhiên, đối tượng mà hắn nói "có lẽ" chính là gã có đôi mắt phóng điện. Từ trong túi quần ra lấy ra cây trâm yêu mị đã sớm chuẩn bị từ trước.
- Ta rất muốn thỉnh giáo một chuyện, thứ này rốt cuộc có tác dụng gì?
Mặc dù ở trong bóng đêm, nhưng cây trâm vẫn tỏa ra hào quang màu lam lấp lánh, rất bắt mắt.
Gã có đôi mắt phóng điện nhìn chằm chằm vào cây trâm, trong mắt lộ ra vẻ tham lam:
- Người cho rằng ta sẽ nói cho ngươi biết sao?
- Người sẽ không nói.
Hướng Nhật cười nhạt:
- Tuy nhiên ta có rất nhiều biện pháp để moi đáp án từ trong miệng ngươi ra.
- Ý của ngươi là, ngươi sẽ bắt ta, sau đó dùng thủ đoạn ép ta phải nói ra?
Gã có đôi mắt phóng điện cười khùng khục, lúc nãy trông gã chẳng có điểm nào giống vị thân sĩ đẹp trai được muôn vàn thiếu nữ yêu thích ở trong phòng đấu giá, mặc dù khuôn mặt vẫn trắng trẻo, nhưng lại còn tái nhợt giống như ác quỷ vài chục năm chưa thấy ánh mặt trời.
- Nói nhảm với ngươi thật chán chết.
Hướng Nhật rất là không thích tình cảnh đối thoại như vậy, cho nên hắn chọn cách trực tiếp động thủ, dùng sự thật chứng minh cho đối phương thấy.
Năm ngón của bàn tay phải xòe ra, nhắm thẳng vào cổ gã có đôi mắt phóng điện, đây là chiêu thức trước nay hắn vẫn dùng, trực tiếp nhất, cũng hiệu quả nhất.
Gã có đôi mắt phóng điện đương nhiên không bó tay chịu trói, hắn định lắc mình né tránh, đồng thời chuẩn bị giáo huấn Hướng Nhật một trân, dùng sự thật để nói cho đối phương biết giữa hai người chênh lệch lớn đến cỡ nào. Nhưng thân thể hắn vừa mới chuyển động đã cảm thấy hoa mắt, cổ bị xiết chặt, cả người nhất thời bị nâng lên, không có đường nào mà phản kháng. Bất kể là vùng vẫy như thế nào cũng không thoát khỏi cái tay mạnh mẽ kia.
- Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết, thứ này có ích lợi gì rồi chứ?
Hướng Nhật tay trái cầm cây trâm, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn gã có đôi mắt phóng điện.
Gã có đôi mắt phóng điện nghẹn ngào vài tiếng, hắn không ngờ, chỉ thoáng một cái, mình còn chưa có cơ hội động thủ đã bị khống chế, hoàn toàn không có cách nào động đậy, sức mạnh của đối phương nằm ngoài dự liệu của hắn. Trực giác nói cho hắn biết, mình mà cố thoát ra khỏi bàn tay của đối phượng, sợ rằng cổ cũng sẽ bị vặn gãy luôn. Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải một kẻ địch khiến hắn thấy sợ hãi, cuối cùng hắn đã biết vì sao đối phương không sợ mình, bởi vì đối phương căn bản không coi mình ra gì. Điều này làm cho hắn vô cùng chán nản, vốn tưởng rằng trên thế giới này đã rất ít người có thể là đối thủ của người, ai ngờ giờ đây lại đụng độ một kẻ còn khủng bố hơn mình nhiều.
Nhưng cho dù là như vậy, hắn còn chưa từ bỏ ý định, giọng vẫn cứng rắn:
- Muốn ta nói cho ngưoi biết cũng được, ngươi cứ đem thứ kia cho ta mượn dùng vài ngày.
"Chỉ cần có thứ kia trong tay, địch thủ trước mắt dù có mạnh đến đâu thì vài ngày sau mình cũng dư sức trả lại cho hắn những sỉ nhục mình nhận được ngày hôm nay". Trong mắt gã có đôi mắt phóng điện tràn ngập vẻ cuồng nhiệt.
- Cho ngươi mượn?
Hướng Nhật đương nhiên không ngốc như vậy, với lại, mình đã bắt đối phương làm tù binh, muốn nghiêm hình bức cung thế nào cũng được, chẳng lẽ lại sợ không moi được gì từ miệng hắn hay sao?
Hướng Nhật cười khe khẽ, trông rất điềm đạm, hết sức vô hại, nhưng chân không hề chậm, cong đầu gối lên thúc vào hạ thể của gã có đôi mắt phóng điện, tức khắc một tiếng kêu thảm thiết vang lên, giọng Hướng Nhật như là từ trên trời cao vọng xuống:
- Ở chỗ của ta, cho tới bây giờ không có đường thương lượng, ngươi chỉ là tù binh của ta, hãy nhớ kỹ thân phận này, bằng không ta sẽ rất mất hứng, lúc đó hậu quả rất nghiêm trọng.
Gã có đôi mắt phóng điện đau đớn không chịu nổi, ra sức vặn vẹo thân thể, cú thúc vừa rồi thiếu chút nữa là khiến hắn mất đi thứ đem lại niềm vui cho giống đực, cũng may, bởi vì từng bị thương nhiều lần, cho nên hắn biết nó vẫn còn công dụng, trong mắt bắn ra vẻ oán độc, nhìn trừng trừng Hướng Nhật, ương ngạnh không nói lời nào.
- Xem ra ngươi muốn ăn thêm chút đau khổ.
Hướng Nhật cười khằng khặc, lại cong đầu gối lên.
- Ngươi dám!
Gã có đôi mắt phóng điện biến sắc, thêm một lần nữa thì hắn cũng không dám cam đoan "nó" còn có thể giữ được công dụng hay không.
- Vì sao ta lại không dám?
Hướng Nhật cười âm hiểm, loại ngu ngốc này hắn đã thấy nhiều, lại còn cho là mình không dám ra tay với tù binh? Thật đáng thương hại! Nói xong, định thúc đầu gối tới.
Gã có đôi mắt phóng điện nhất thời khẩn trương hẳn lên, hắn thét thê lương:
- Ngươi tưởng bắt được ta là xong sao? Đừng quên phòng bên cạnh còn có hai cô bạn gái của ngươi.
- Cái gì!
Trong mắt Hướng Nhật lóe lên sát ý, hắn thống hận nhất kẻ nào dám lấy bạn gái của hắn ra uy hiếp hắn, mặc dù gã có đôi mắt phóng điện nói "hai cô bạn gái" là tính cả nữ hoàng, nhưng hắn cũng không dám chậm trễ, tay bóp mạnh một cái, trực tiếp làm gã bất tỉnh.
Sau đó kéo gã có đôi mắt phóng điện chạy vội ra khỏi phòng.
Bởi vì phòng của nữ hoàng ở ngay cách vách, Hướng Nhật gần như là vừa ra khỏi cửa đã đến nơi, trước tiên ra sức vỗ vỗ cửa, lại nghe bên trong không có động tĩnh gì, Hướng Nhật liền đạp tung cửa ra. "Bịch" một tiếng, Hướng Nhật sải bước đi vào, hướng tới phòng ngủ của nữ hoàng.
Phòng ngủ cũng bị khóa trái, nhưng không làm khó được hắn, y như cách đã làm với cửa chính, hắn lại đạp tung cửa phòng ngủ ra. Cửa vừa bật tung ra, Hướng Nhật đã vội vàng xông vào, nhưng cảnh tượng trước mặt lại làm hắn chết lặng.
Trong phòng ngủ cũng không phải cảnh nữ hoàng và Thư Dĩnh bị trói kèm theo một đại hán mặc âu phục đeo kính đen đứng bên cạnh như hắn tưởng tượng, mà đứng trên giường là hai thân thể nhẵn nhụi, xem ra là đang so sánh ưu khuyết điểm trên dáng người của nhau. Hai thân thể mềm mại trần như nhộng ấy không ngừng toát ra vẻ dụ hoặc.
Hướng Nhật gần như là không thể dời ánh mắt đi được, bởi vì đèn trong phòng ngủ mở sáng trưng, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh xuân sắc tuyệt vời trên khắp các địa phương thầm kín của một thân thể mền mại trắng như tuyết.
"Không ngờ nữ hoàng lại giống An đại tiểu thư, đều là bạch hổ". Trong khi hai cô gái thét lên chói tai thì Hướng Nhật có ý nghĩ như vậy.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #488


Báo Lỗi Truyện
Chương 488/1045