Chương 461: Nữ hoàng giá lâm


Màn đêm buông xuống, trong một căn nhà dân ở quận Manhattan thành phố New York, có một cô nàng xinh đẹp tóc bạch kim đang ngây người nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.
Cũng không biết qua bao lâu, cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên da trắng có thân hình cao lớn cường tráng bước vào.
- Alice, sao không ăn cơm tối?
- Ba, con ăn không vô.
Cô nàng tóc bạch kim không quay đầu lại, vẫn ngây ngốc nhìn ra bên ngoài.
- Được rồi, bảo bối, đừng nổi tính trẻ con ra nữa, ngày mai còn phải đi làm, chẳng lẽ con muốn chúng ta phải lo lắng cho con sao?
- Ba, nếu con đói bụng, con sẽ tự lấy ăn bánh bích quy ăn.
Người đàn ông trung niên rất bất đắc dĩ, biết con gái của mình tính tình bướng bỉnh, cũng không khuyên nhủ nữa, đóng cửa phòng lui ra ngoài.
Chuyện đã xảy ra trên máy bay vẫn rõ mồn một trước mắt Alice, nàng vĩnh viễn không quên được cảnh người nam nhân kia vì muốn nhường dù cho nàng mà giành nhảy ra khỏi máy bay trước, vừa nghĩ, khóe mắt lại ươn ướt.
- Alice ―
Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng yêu chiều, một phụ nữ da trắng xinh đẹp tuổi chừng 35,36 không biết từ lúc nào đã đến sau lưng nàng.
- Mẹ!
Alice xoay người nhào vào trong lòng mẹ mình, khóc rống lên.
- Được rồi, bảo bối, nó sẽ ở trên thiên đường dõi theo con, đúng không nào? Nếu con cứ tiếp tục như vậy, nó cũng sẽ không yên lòng đâu.
Người phụ nữ da trắng xinh đẹp nhỏ giọng vỗ về.
Alice nhìn bầu trời, như là lầm bẩm tự nói cho mình nghe:
- Mẹ, anh ấy thật sự sẽ ở trên kia dõi theo con phải không?
- Đúng vậy, bảo bối, nó yêu con như vậy cơ mà.
Người phụ nữ da trắng xinh đẹp cưng chiều vuốt ve mái tóc bạch kim của con gái, nàng không ngờ trên thế giới này có nam nhân "nhất kiến chung tình" đến nỗi chịu hi sinh tính mạng vì người mình yêu. Đồng thời cũng thấy tiếc nuối vô cùng, bởi vì nếu như nam nhân kia còn sống, tương lai của con gái nhất định sẽ rất hạnh phúc. Gả cho nam nhân như vậy muốn không hạnh phúc cũng khó.
- Mẹ, con muốn ăn cơm.
Người phụ nữ da trắng xinh đẹp mỉm cười hiểu ý.
olo
Hướng Nhật rốt cục đã đến New York, hắn đi một mình, không trở về cùng những sinh viên đại học Cô - lôm - bi - a kia, chủ yếu là vì biểu hiện của hắn quá mức thần kỳ, đi theo bọn họ, nhỡ bọn họ tùy tiện tung tin ra ngoài, không chừng ánh mắt của cả thế giới đều hướng vào mình. Hơn nữa, tiêu diệt nhiều sư tử như vậy, có lẽ FBI cũng sẽ có hứng thú mời hắn đi uống cà phê nói chuyện phiếm gì đó, cho nên hắn hỏi rõ đường tới New York xong liền lén chạy đến đây một mình. Tuy nhiên, trước đó, tất cả những dấu vết có khả năng làm bại lộ hắn đều được dọn dẹp sạch sẽ, tỷ như có một vài sinh viên từng chụp hình hắn, giờ những chiếc máy ảnh ấy đã trở thành một đống linh kiện vô dụng.
Về phần con sủng vật hổ Châu Mỹ của mình, Hướng Nhật đuổi nó trở về khu rừng mà nó vẫn sinh sống, nhưng thấy con súc sinh này ra vào đồng cỏ không chút e e ngại, xem điệu bộ hình như còn không ý định rời đi, Hướng Nhật dám chắc nó đã hoàn toàn chiếm lĩnh địa bàn mà hai con sư tử đực đã chết kia lưu lại, trong đó rất có khả năng bao gồm cả bốn con sư tử cái may mắn chạy thoát, cũng không biết hai loài động vật này sau khi giao phối sẽ sinh ra con gì đây nữa.
Hướng Nhật không phải lần đầu tiên tới New York, hắn "trước kia" đã từng tới đây vài lần, mặc dù không phải rất quen thuộc New York, nhưng chắc chắn không cảm thấy lạ lẫm. Ít nhất hắn biết New York là do năm quận hợp thành: Manhattan, Brooklyn, Queens, The Bronx và Staten Island.
Nhất là quận Manhattan, bởi vì là quận trung tâm của thành phố New York, nổi tiếng với những Broadway, phố Wall, cao ốc Empire State, làng Greenwich, công viên trung tâm, trụ sở chính của liên hiệp quốc, viện bảo tàng nghệ thuật Metropolitan, sấn khấu kịch Metropolitan.Hầu hết những danh lam thắng cảnh đều tập trung tại đây. Đương nhiên, còn có Chinatown, cũng chính là khu phố người Hoa.
Bởi vì xảy ra chuyện máy bay bất ngờ dò rỉ dầu, đương nhiên không thể về đúng thời gian mà hắn đã hẹn nữ hoàng ra đón ở sân bay. Hơn nữa, trong công viên rừng quốc gia, điện thoại cũng không có sóng, căn bản không có cách nào liên lạc với nữ hoàng bệ hạ. Nhưng giờ đã tới New York rồi, tình huống đương nhiên là khác.
Hướng Nhật thấy tốt nhất vẫn nên gọi một cuộc điện thoại cho người ta, dù sao làm người ta mất công đợi mình lâu như vậy, về mặt đạo lý thế là không được. Huống chi lúc ở Pháp đã từng ở trong nhà của nữ hoàng, tính ra mình còn nợ nàng một phần ân tình, hiển nhiên không thể qua loa với người ta được.
Vừa nghe thấy giọng hắn trong điện thoại, nữ hoàng bệ hạ ở đầu dây bên kia dường như rất kích động, có cảm giác như nàng vui đến phát khóc.
- Hướng tiên sinh?
- Hello, Teru tiểu thư, cô khỏe không?
Hướng Nhật đùa.
- Hướng tiên sinh, lúc này mà anh còn nói giỡn à. Nghe nói chuyến bay anh ngồi đã xảy ra chuyện, chúng ta đều rất lo lắng cho anh.
Giọng nữ hoàng có vẻ giống như đang làm nũng
Hướng Nhật nghe mà trong lòng có chút xốn xang:
- Ha ha, có gì mà phải lo lắng chứ, cũng không phải cô không biết, người xấu giống như tôi không sống đến mấy ngàn năm thì không chết được.
Không để ý tới mấy lời tự tâng bốc của Hướng Nhật, nữ hoàng ở đầu dây bên kia hỏi:
- Hướng tiên sinh, bây giờ anh đang ở nơi nào?
- À, đang định tới phố người Hoa.
Hướng Nhật có thể nói, trong toàn bộ New York này, có lẽ cũng chỉ có phố người Hoa là hắn quen thuộc nhất. Hắn "trước kia" khi đến New York thì đều ở tạị phố người Hoa, bởi vì nơi này không những có cảm giác như được về nhà, mà quan trọng hơn là vì trong phố người Hoa còn có những huynh đệ của hắn "trước kia", là huynh đệ thật sự, chứ không giống bọn đàn em mà hắn thu nhận lúc thành lập "Bạch hổ hội". Nhưng giờ mình đã trở thành Hướng Quỳ, hai bên hiển nhiên là không quen, cũng không biết mấy gã thú vật kia mấy năm gần đây sống thế nào. Nếu không nhận nhau được thì cứ dùng thân phận "em họ của Hướng Nhật" đến xin vài bữa ăn vậy.
- Chỗ nào trong phố người Hoa, ta lập tức qua ngay, vừa hay ta cũng đang ở Broadway.
Nữ hoàng hình như không thể chờ được nữa rồi.
Hướng Nhật nói địa điểm, nơi đó là một nhà hàng trung quốc mà hắn "trước kia" khi ở New York thường lui tới. Đúng lúc hắn đang đói, cũng nên đi lấp đầy bụng.
Khi hắn đến nhà hàng trung quốc kia, nữ hoàng bệ hạ hiển nhiên còn chưa tới, bởi vì trước cửa có phần vắng vẻ, nếu có đại mỹ nữ như nữ hoàng đến đây, nhất định sẽ hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người.
Thong thả bước vào, đập vào mắt đầu tiên là một đại sảnh rộng rãi, đủ bày hơn mười cái bàn ăn, so với lúc Hướng Nhật đến đây mấy năm trước thì rộng hơn, đồng thời trang trí cũng lộng lẫy hơn. Chắc là vài năm gần đây, việc mở nhà hàng Trung Quốc đã giúp ông chủ kiếm lời không ít. Nhìn cảnh dùng cơm náo nhiệt trong nhà hàng Trung Quốc là có thể biết được phần nào, hầu như không có bàn trống, có vài người thậm chí còn đang xếp hàng chờ bàn.
Ông chủ của nhà hàng Trung Quốc này là người Phúc Kiến, họ Lâm, đã vài năm trôi qua, giờ cũng phải ngoài 59 rồi.
Hướng Nhật "Trước kia" từng được mấy gã thú vật kia giới thiệu qua, ông chủ Lâm rất nhiệt tình, nhất là đối với đồng hương vừa tới Mỹ thì càng hết sức nhiệt tình. Không có việc làm thì tìm việc làm cho, không có chỗ ở, ông cũng sẽ bôn ba đi giúp đỡ, cái ăn cái uống càng không cần phải nói, cơ bản đều là ông bỏ tiền túi ra.
Bởi vì ông hay làm việc thiện như vậy, cho nên rất nhiều người sau này thành đạt tất nhiên sẽ không quên ơn của ông, có qua có lại chính là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa từ xưa đến nay.
Vì thế Hướng Nhật không khó để hình dung, sau vài năm, việc làm ăn của ông chủ Lâm đương nhiên là càng ngày càng phát đạt.
- Thưa tiên sinh, anh đi một mình ạ?
Đang nghĩ ngợi thì ở đối diện có một nhân viên phục vụ đi tới, là một cô gái 18,19 tuổi tướng mạo đáng yêu, giọng cũng rất dễ nghe, hơn nữa còn dùng tiếng Trung. Hiển nhiên là cách ăn mặc cùng gương mặt phương đông của Hướng Nhật khiến nàng cho rằng đối phương là đồng hương với mình.
- Tạm thời chỉ một người.
Hướng Nhật gãi đầu, bởi vì hắn cũng không biết trên thực tế có bao nhiêu người, một khi nữ hoàng bệ hạ tới đây, những bảo tiêu bên người nàng nhất định cũng sẽ đi theo, mà số lượng bảo tiêu lại là một biến số, cho nên Hướng Nhật không dám đoan chắc.
- Tạm thời?
Cô gái đáng yêu nhăn mày khi nghe Hướng Nhật nói thế.
- Anh không thể xác định sao?
- Uhm, người tới có thể tương đối nhiều".
Hướng Nhật đáp, sau đó lại nhìn cô gái đáng yêu và hỏi:
- Cô là người Phúc Kiến phải không?
Bởi vì hắn nghe ra được giọng đối phương có chút khẩu âm của Phúc Kiến, hơn nữa ông chủ lại là người Phúc Kiến, cho nên Hướng Nhật mới đoán như vậy.
- Vâng.
Cô gái đáng yêu mắt sáng lên.
- Sao anh biết?
Hướng Nhật thật không biết nói gì, chiếu theo trình tự hỏi đáp thông thường, hẳn là đối phương phải hỏi lại hắn là người vùng nào, ai ngờ cô gái đáng yêu này lại đi hỏi một vấn đề ngốc nghêhcs đến vậy. Việc nghe khẩu âm rồi đoán đối phương là người vùng nào cũng không có gì là lạ, nói đúng hơn đấy là một việc hết sức bình thường.
Nhưng Hướng Nhật cũng không đành lòng đi đả kích một cô gái ngây thơ như vậy, vừa cười vừa nói:
- Đoán. Đúng rồi, ông chủ Lâm có khỏe không?
Cô gái đáng yêu sửng sốt, sau đó hỏi Hướng Nhật bằng giọng kinh ngạc xen lẫn với nghi hoặc:
- Anh biết ba tôi sao?
- Ông chủ Lâm là ba cô?
Lần này đến phiên Hướng Nhật kinh ngạc.
- Vậy cô cũng làm ở đây à?
Việc làm ăn của ông chủ Lâm phát đạt như vậy, làm gì có chuyện không thuê được vài người cơ chứ, sao lại để một đại tiểu thư làm nhân viên phục vụ, Hướng Nhật thật sự có chút khó hiểu.
Cô gái đáng yêu cũng hiểu được ngụ ý của hắn, bĩu môi ra vẻ ủy tủi thân, nói:
- Đành chịu thôi, khách quá đông, tôi chỉ phụ được phần nào.
Nói tới đây, cô gái đổi đề tài:
- Anh đã biết ba tôi, vậy cũng không cần phải xếp hàng đợi, đi theo tôi, tôi sẽ tìm cho anh một bàn rộng rãi, ngồi mười mấy người cũng được.
- Vậy cám ơn nhiều.
Hướng Nhật cảm kích nói, vừa rồi quả thật hắn có lo lấng không biết đợi tới khi nào, nữ hoàng sắp tới rồi, mình mà để nàng cùng chờ với mình thì ít nhiều gì cũng thấy hơi ngại.
- Có gì đâu.
Cô gái đáng yêu mỉm cười, đôi mắt to tròn đánh giá Hướng Nhật từ trên xuống dưới.
- Đúng rồi, anh còn trẻ như vậy, sao lại biết ba tôi? Còn nữa, anh tới Mỹ đã vài năm, sao tôi chưa từng thấy anh?
Mấy câu hỏi liên tiếp như là pháo nổ khiến Hướng Nhật có phần trở tay không kịp.
- À, là được vài người bạn giới thiệu. Thật ra tôi vẫn sống trong nước, chỉ thình thoảng mới đến Mỹ một chuyến.
Cô gái đáng yêu có hơi giật mình.
- Thì ra là như vậy, khó trách tôi chưa từng nhìn thấy anh bao giờ. Đúng rồi, mấy người bạn của anh là ai, để tôi xem có quen biết hay không?
Hướng Nhật cân nhắc một chút, dù sao mình cũng định dùng thân phận "
em họ" đi xin vài bữa ăn, có nói ra cũng không sao.
- Cô biết Du Tiểu Cường và Trương Thái Bạch không?
- A?
Cô gái đáng yêu đang ở phía trước dẫn đường bỗng quay đầu lại, bưng miệng, dáng vẻ trông hết sức yêu kiều.
- Anh quen Cường ca và Tiểu Bạch ca à?
Hướng Nhật cũng cả kinh, phản ứng của cô gái đáng yêu này hiển nhiên khiến hắn liên tưởng đến điều tượng tự.
- Cô cũng biết bọn họ?
- Đúng vậy, bọn họ chính là thần hộ mệnh của phố người Hoa chúng tôi, tôi rất sùng bái bọn họ. Nhưng tôi không quen bọn họ, chỉ nghe nói đến mà thôi. Anh đã quen bọn họ, không biết có thể giới thiệu cho tôi làm quen được không?
Cô gái đáng yêu mở to hai mắt, trong mắt tràn ngập vẻ chờ mong.
- Đương nhiên.
Hướng Nhật vỗ ngực nói, tuy nhiên lại có chút nghi hoặc.
- Cô vừa nói thần hộ mệnh của phố người Hoa tức là sao?
- Chính là thần hộ mệnh ý, mỗi khi có người từ bên ngoài đến ức hiếp chúng tôi, đều Cường ca và Tiểu Bạch ca ra mặt giùm chúng tôi.
Cô gái đáng yêu giải thích cũng không rõ lắm, nhưng lời của nàng lại làm cho Hướng Nhật rất bất ngờ. Ai dè chỉ vài năm không gặp, mấy gã thú vật kia lúc trước còn sống lăn lộn không được như ý, giờ lại có tiền đồ như vậy, mấy gã dâm đãng ấy còn được ca tụng là "
Thần hộ mệnh" nữa chứ, trong lòng Hướng Nhật quả thực vừa thấy thú vị vừa buồn cười.
Để người ta biết mấy gã này lúc học đại học thường xuyên dùng kính viễn vọng nhìn trộm nữ sinh trong ký túc xá vào nửa đêm và hay sưu tập quần lót nữ, không biết người mà bọn họ coi là thần hộ mệnh sẽ có vẻ mặt như thế nào? Nghĩ đến đây, Hướng Nhật bật cười khằng khặc, tiếng cười nghe thật kỳ dị.
Cô gái đáng yêu bất mãn nhìn hắn.
- Anh cười gì thế, khó nghe chết đi được.
- A, không có gì.
Hướng Nhật lập tức trở về vẻ mặt đứng đắn.
- Đúng rồi, sao cô lại không biết Tiểu Cường và Tiểu Bạch, ba cô quen họ mà, sao không giới thiệu cho cô?
Cô gái đáng yêu hậm hức nói:
- Ôi, anh không biết đâu, giờ ba tôi đã giao việc quản lý nhà hàng cho đại ca của tôi, bình thường không có việc gì là ông lại cùng mấy thúc thúc bá bá đi ra ngoài chơi chim thưởng hoa, nào có thời gian rảnh nói chuyện dư thừa với chúng tôi chứ.
Không ngờ ông lại quen Cường ca và Tiểu Bạch ca, hừ, chờ về đến nhà nhất định phải tra hỏi ông ấy một trận mới được.
Đối với uy nghiêm của cha mình, cô gái đáng yêu hiển nhiên không hề để vào trong mắt.
Hướng Nhật giả vờ không nghe thấy, tiếp tục đi theo sau nàng.
Đi được một đoạn, cô gái đáng yêu đột nhiên ngừng lại.
- Đây rồi, chính là nơi này, anh xem có hài lòng không?
- Hài lòng, rất hài lòng là khác.
Nhìn hoàn cảnh xung quanh, Hướng Nhật cực kỳ tán thưởng.
Đây là một bàn ăn hình tròn, ngồi hơn 10 người tuyệt đối không có vấn đề gì, hơn nữa, vị trí nơi này cũng không như giữa đại sảnh, nó nằm ở một góc riêng biệt, xung quanh để đầy hoa, yên tĩnh mà lại thanh u. Không cần hỏi cũng biết đây là nơi mà bình thường gia đình nàng dùng để tiếp khách của nhà, nếu không cũng là dành cho khách hàng đặc biệt.
- Anh muốn ăn cái gì, bây giờ tôi đi bảo nhà bếp ưu tiên cho anh.
Cô gái đánh yêu khẽ nháy mắt, lộ ra vẻ mặt như muốn nói "
Anh hẳn là hiểu chứ". Hiển nhiên là có ý ưu tiên, không để hắn phải chờ lâu như những khách hàng khác, hơn nữa, đồ ăn cho bàn này chắc chắn là chất lượng hơn so với bàn của khách hàng bình thường.
Hướng Nhật khoát khoát tay, nói:
- Người tôi chờ còn chưa tới, chờ bọn họ đến rồi sẽ cùng chọn món.
- Vậy được rồi, tôi ra ngoài đón khách đã, bạn anh mà đến, bất cứ lúc nào anh cũng có thể gọi tôi lại đây.
Cô gái đáng yêu nói xong, lại cười duyên một cái, sau đó xoay người rời đi.
Hướng Nhật tìm đại một chỗ ngồi xuống, đang định gọi điện thoại hỏi xem nữ hoàng sắp tới hay chưa, thì thấy ở cửa nhà hàng đột nhiên có một nhóm tiến vào, chừng hơn 8,9 người.
Người dùng cơm lập tức chú ý đến nhóm người này. Nhất là phần lớn ánh mắt đều dán lên người nữ nhân xinh đẹp đi đầu, cô nàng xinh đẹp này rõ ràng là một người con lai, làn da trắng như tuyết, mắt lại màu đen, mái tóc vàng mỹ lệ buông tự nhiên xuống bờ vai. Toàn thân mặc một bộ áo váy đen tuyền, ở giữa đeo thắt lưng màu bạc, nó bó người nàng lại, bộ ngực lẫn kiều đồn đều vểnh lên, trông cực kì hấp dẫn người xem. Hai lỗ tai đeo bông tai hình tròn rất to, môi tô son màu hồng nhạt, mũi cao thẳng, một cái nhếch môi cũng làm cho nàng lộ ra vẻ cao quý và diễm lệ vô cùng.
Ở phía sau nàng là một đám nữ nhân trông rất già dặn, có người da đen, cũng có người da trắng, người nào người nấy đều đi theo sát bên người nàng, ánh mắt luôn chú ý tới người bên trong nhà hàng. Chỉ nhìn thoáng qua là ai cũng biết những nữ nhân già dặn này là bảo tiêu của cô nàng con lai kia.
Người bên trong nhà hàng không khỏi tò mò về thân phận của cô nàng con lai này, có nhiều nữ bảo tiêu đi theo, hơn nữa khí chất bản thân lại cao quý như vậy, hiển nhiên không phải người bình thường.
Nữ hoàng và bảo tiêu của nàng vừa xuất hiện đã gây nên phản ứng ghê gớm như vậy, Hướng Nhật mặc dù không muốn gây chú ý, nhưng lúc này cũng chỉ có cách miễn cưỡng ngẩng đầu lên vẫy vẫy tay gọi đám người nữ hoàng.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #461


Báo Lỗi Truyện
Chương 461/1045