Chương 43: Hù dọa


Mấy ngày nay Hướng Nhật rất sảng khoái, còn phải nói, có người đẹp mỗi lúc muốn xxx là đáp ứng liền, dù là bếp hay phòng tắm, ban ngày hay ban đêm, chỉ cần là hắn muốn. Đương nhiên hậu quả thì nghiêm trọng rồi, Sở Sở không giống hắn có thể lực biến thái cỡ đó, bị chơi tới nổi cả người như nhũn ra, cơ hồ mỗi ngày chỉ có thể nằm ỳ trong phòng ngủ hồi sức, nếu không thì nằm ườn trên salon coi TV, cửa còn không lết ra khỏi 1 bước nói gì tới trường.
Trong lúc đó, Hướng Nhật cũng than thở không ngớt, tại vì đại ca dâm đãng Sở Từ mỗi ngày cũng ghé qua một lần, nói cái gì mà cả hai quan hệ hay làm tình thiếu trình độ quá, lại bắt đầu dạy khôn cho hai đứa, rồi nhai lại điệp khúc về tình dục an toàn, biện pháp tránh thai bla.bla..., mỗi lần nói là Sở Sở mặt đỏ tới mang tai, kết quả là eo tên lưu manh ngày càng nhìu dấu bầm tím do ngắt nhéo.
Hướng nhật thì lại lại xiểm nịnh ông anh vợ này hết sức, cái gì mà đẹp trai phong độ, cao lớn mạnh mẽ, phong lưu sảng khoái.tới nổi trăm ngàn cô gái gặp là mộng tinh, gái còn xuân hay lỡ thì đều mê đắm, khen không ngớt miệng mà cũng vứt mẹ nó chữ "xấu hổ" vào xó xỉnh nào rồi, khen ngoài xong rồi tới phần năng lực bên trong, gì mà giải tỏa tâm lý mong đợi của các em, có thể thỏa mãn một lúc mười mấy em, cứu tinh trên giường của phái nữ, thậm chí con nít mới 12 13 tới trung niên 60 70 đều mơ tưởng làm chuyện đó với hắn v.v.
Lưu manh dốc gần hết vốn từ khoa trương rồi tận lực thể hiện như vậy hỏi sao Sở Từ đối với thằng em vợ này không hài lòng cho được, càng nghe càng thêm hăng hái thậm chí còn đề nghị trong lúc quan hệ các loại tư thế vận dụng ra sao, nghe tiếng rên rĩ để biết cao trào hay thay đổi phương pháp kích thích rồi các bộ vị mẫn cảm của nam nữ để cả hai người đạt được khoái cảm tốt nhất đều đưa ra nói sạch sẽ. Hại cô nàng kia da mặt vốn mỏng chạy tọt vào phòng ngủ luôn, còn lại hai tên dâm đãng tâm đầu ý hợp càng thêm thoải mái thảo luận càng lúc càng lớn tiếng, càng nói càng hăng.
Xua được dâm đãng đại ca đi, Hướng Nhật lại tiếp tục cuộc sống hưởng thụ như hoàng đế, có hoàng hậu phục vụ từ miếng ăn tới nhu cầu sinh lý, thỏa mãn vô cùng, nếu không phải bị buộc phải đi học, có thể nói hắn mỗi ngày đều muốn gối đầu lên ngực Sở Sở mà hưởng thụ cuộc sống.
Chỉ có một chuyện mà lưu manh tương đối thấy bực là từ ngày đó cô đồ đệ cũng không hề tới tìm hắn, cũng không biết còn có coi hắn là sư phụ hay không. Nhớ tới giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lung của đồ đệ, Hướng Nhật thấy hơi giận mình, nếu không phải lúc đầu ma xui quỷ khiến buộc miệng nói ra câu tục tĩu kia thì cô đồ đệ ngốc giờ vẫn còn ngây ngô bám sát mình học tập cách tăng cường sức mạnh rồi.
Ai, thấy hơi thương tâm thất vọng rồi!
"Bà xã, hôm nay anh cúp ha?" ánh ban mai rọi qua khe cửa chiếu vào phòng, trong phòng ngủ Hướng Nhật đảo mắt rà lên xuống thân hình trắng trẻo trần trụi của Sở Sở, vuốt bộ ngực trắng mịn cao vút của nàng, say mê nói.
"Không được!" Sở Sở ra vẻ tức giận lườm hắn một cái, kiên quyết nói. Nếu để hắn ở nhà, mình lại "Khổ" rồi.
"Được rồi, anh đi học, bất quá em bồi thường anh cái gì đây.tỷ như tối qua anh nói với em kiểu đứng gác 1 chân lên mà em kêu khó đó."
"Chết đi!" Sở Sở tức giận đập tay hắn cái miệng nhỏ nhắn chu lên: "Lúc đó đáp ứng anh thôi, giờ qua lúc đó rồi, khỏi có chuyện làm lại tư thế đó đi. Hơn nữa em quyết định rồi, chúng ta sau này mỗi ngày một lần thôi, mà chỉ quan hệ vào buổi tối thôi."
"Tuyệt tình vậy hả? vậy không phải em khuyến khích anh ra ngoài tìm gái à?"
"Anh dám!" Sở Sở rống lên, "Anh mà ra ngoài tìm gái - em trước là giết anh, sau đó tự sát!" vừa nói nước mắt không thể khống chế rơi xuống.
"Ai, thiệt là, em đừng vậy, coi như anh nói chơi đi ha?" Hướng Nhật ôm nàng kéo vào lòng, trong lòng buồn bực thiếu chút nữa hộc máu. tại sao trong mấy cuốn truyện mấy thằng ngu đó có thể có N bà vợ, hơn nữa tất cả đều không ghen, "chỉ cần trong lòng anh có em, cho dù anh có bao nhiêu đàn bà bên ngoài em cũng không để ý" - xạo chó*** cứt chó đầy trang! Chắc tác giả đều toàn là mấy thằng bất lực hay bị vợ đè đầu viết ra thôi.
"Vậy giờ có đi học không?" Sở Sở thắng 1 hiệp thổi còi bắt đầu hiệp 2 liền.
"Em vậy anh có thể không đi được à?" Hướng nhật cười khổ.
"Hừ, nói cứ như thằng nhỏ bị người ta ăn hiếp. Ấm ức à?" Sở Sở tuy mặt vẫn còn vươn nước mắt nhưng trên mặt lại đầy đắc ý.
"Coi anh thảm vậy nè, hay em lấy thân bồi thường một lần nữa đi." Hướng nhật nghiêm mặt, nhưng hai tay thì một bóp núm vú nàng tay kia thì xoa xoa mông.
"Mơ đi!" Sở Sở liếc hắn một cái, đột nhiên vui vẻ cười, "Anh còn khi dễ em nữa đợi tới quốc khánh mẹ anh tới, lúc đó em."
"Ngừng - em nói quốc khánh là ý gì?" Hướng nhật hơi khẩn trương cắt đứt lời nàng.
"Anh quên rồi hả? lần trước mẹ gọi điện thoại đó, không phải nói mười một ngày nữa sẽ tới đây thăm anh à? không đúng, là đến gặp em!" Sở Sở kiêu hãnh nói.
"Em nói chuyện này với anh rồi à?" Hướng nhật mụ mị đầu óc rồi.
"Không có sao ta? A, em quên mất tiêu rồi, xin lỗi a!" Sở Sở thè cái lưỡi nhỏ ra làm mặt quỷ, con hồ ly nhỏ này đúng là có tố chất khiêu dâm mà, chắc chắn là lờ đi rồi.
"Xấu xa, dám chơi anh, xem a trị em đây!" Hướng Nhật nói xong xoay người đè lên người nàng.
"Không muốn - anh mà khi dễ em! Em nhất định méc mẹ đó!" Sở Sở trừng mắt uy hiếp.
"Khi dễ em? Anh khi dễ em hồi nào?" Hướng nhật cười xấu xa.
"Anh đang làm zậy là khi dễ em đó!" Sở Sở mặt đỏ như trái gấc.
"Hắc hắc.Khi dễ là sao? không có chứng cớ.mẹ không tin em đâu, hơn nữa nghe nói bình thường mấy bà cụ thường thích có cháu lắm, anh "khi dễ" em không phải giúp bà toại nguyện sao? Bà xã, giờ tụi mình cố gắng nhiều hơn, tranh thủ trước lúc mẹ tới tạo một "đứa" nữa đi."
"Làm gì mà nhanh tới vậy - đáng ghét! Em giờ còn nhỏ, không thể sanh được, bạn học sẽ cười em!" Sở Sở nũng nịu.
"Sợ mẹ gì! Cùng lắm bảo lưu thôi."
"Chết đi! Không thèm nghe! nghe nói sinh con đau lắm. Anh nói.tụi mình mấy ngày nay làm nhiều lần vậy, hơn nữa.anh lại không mang.bao.anh nói em có dính không?"
"Yên tâm, mấy ngày nay không phải trong thời kỳ an toàn của em sao? tuy nói trong thời kỳ an toàn cũng có thể." Hướng nhật nói đến nơi đây dừng một chút, thấy mặt cô nàng khẩn trương nhìn hay hay, tiếp tục nói: "nhưng xác suất rất thấp, cứ như là khoảng cách từ trái đất tới sao hỏa vậy đó."
"Anh không chịu nói một lần cho xong đi, muốn hù chết người ta hả?" Sở Sở hung hăng nhéo cánh tay hắn, một tay đẩy hắn ra, "nhanh đi học đi, nếu không trễ bây giờ."
"Tối lại tìm em hâm nóng người nha, người đẹp của anh." Hướng Nhật hôn lên đôi môi kiều diễm đỏ mọng của nàng một cái, nàng còn chưa kịp phản ứng hắn đã tốc mền trần truồng vù ra khỏi phòng.
Nói là phải đi học, bất quá trong phòng Vật lý ngồi ngẩn ra thôi, còn không thì nghe thằng đầu bư bên cạnh ồn ào chuyện tán gái thế này thế nọ thôi.
Mẹ thiệt là nhàm mà, nếu không phải cô nàng kia bắt đi thì còn lâu hắn mới lãng phí thời gian quí báu để ngồi đây nghe tụng kinh, cũng không phải cam chịu nghe thằng đầu bự oanh tạc chuyện kua gái nhảm nhí. Nhiều lúc, Hướng Nhật phiền tới nổi muốn lấy phân chó gói lại nhét vào miệng thằng đó cho ngậm miệng lại luôn, rồi lấy kim may miệng nó lại cho xong.
Song hôm nay nhất định không thể là một ngày nhàm chán như bình thường rồi.
Hướng nhật như bình thường về ngang qua Trường đại học kinh tế Bắc Hải, hai mắt láo liêng rà soát tìm kiếm coi có ló ra mỹ nữ nào không, nhưng không ngờ lại thấy một người quen, "người quen" này làm hắn trợn mắt há hốc mồm.
Thân thể thon cao, đầy đặn, mặc một bộ đồ công sở màu đen, mái tóc đen nhánh cuộn lại gọn gàng, đeo một cặp kính đen lớn, đôi môi đỏ mọng hơi cong cong lên, mặt mũi nhìn qua sáng loáng xinh xắn cực kỳ.
Rip đen ngắn lộ ra cặp chân nhỏ nhắn thon thả, da thịt láng bóng trắng trẻo.
Đó là điển hình của chuẩn phụ nữ đoan trang điềm đạm, trên người mơ hồ có khí chất bí ẩn, phối hợp với vóc người tuyệt hảo tạo nên lực sát thương cực mạnh đối với những động vật khác phái, những con em của họ nhà dê đi ngang đều nhịn không được phải ngoái lại nhìn.
Đương nhiên Hướng nhật không phải kinh ngạc về gái đẹp mà là vì người này là cô cảnh sát bị hắn bóp mông - Thiết Uyển. Không ngờ cái cô cảnh sát như cọp cái đó mà cũng có lúc thấy hiền thục vậy.
Mà Thiết uyển vừa nhìn thấy hắn thì hừ một cái rồi ngoảnh mặt đi không thèm nhìn.
Hướng Nhật sờ sờ cái mũi, vẻ mặt hí hửng đi tới trước chào hỏi: "Hai, cán bộ, hôm nay ăn mặc đẹp vậy tới rũ ta đi chơi à?"
"Không mở miệng người ta cũng không nghĩ ngươi câm đâu." Thiết Uyển nghiêm mặt: "cũng đừng gọi ta là cán bộ, gọi là cô Thiết."
"Cô? Tới dạy à? không thể nào? Công việc bắt bớ của cô có tương lai lắm mà?.a, ta biết rồi, chắc chắn là.nằm vùng rồi." Hướng nhật nói xong lời cuối cùng đột nhiên thấp giọng.
"Nhỏ tiếng chút!" mặc dù lưu manh hạ giọng, nhưng Thiết Uyển vẫn còn lấy một tay chặn miệng hắn.
Hướng nhật làm người cho tới bây giờ có nguyên tắc rõ ràng, có lời thì nhất định lấy, không có thì phải sáng tạo ra rồi kiếm lời, Thấy Thiết cô nương gần mình như vậy, thuận thế sáp lại thân thể mềm mại của nàng, mũi hít hà mùi thơm trên cơ thể nàng, mặt lộ vẻ hưởng thụ phê phê như mới chơi ma túy.
Lúc này dáng vẻ mập mờ của hai người trước mặt mọi người tự nhiên ai nhìn vào cũng nghĩ cả hai thành một cặp đang yêu nhau, một số tên định lại bắt chuyện với người đẹp chịu không được đả kích, buồn bả rời đi.
"Ngươi rốt cuộc muốn gì!" Thiết uyển bị người ta nhìn chằm chằm sắc mặt đỏ bừng, đẩy tên đang dán vào ngực mình ra.
"Cái câu này phải là ta nói chứ? ta chưa từng mở miệng thì cô.muốn kiện trước hả? ta muốn hỏi cô ôm ta làm gì? muốn làm bà xã ta à? Hừmmm! Trước.trước tiên đăng báo tuyên bố trong ba kỳ, sau đó cởi hết quần áo hiến thân thì cũng có hy vọng lắm đó."
"Còn không câm miệng! ta không phải mấy con nhỏ choai choai kia mà thèm.với ngươi.".
"Coi đó, lại mớm lời rồi. Đừng tưởng là coi cái phim "Vô gian đạo" thì biết hết rồi, tin không ông đây phát động tuyên truyền trong giới về cô? dù ta không phải thằng nhiều chuyện, nhưng lại thích nhìu chuyện, hắc hắc.vậy chờ đó coi ta làm gì đi? vậy đi, chỉ cần cô mời cơm, không chừng ta quên bén chuyện này luôn. Miệng mở lớn vậy làm gì? Muốn cắn ta à, hay là muốn bắt, bắt ta thì tay cô ngắn lắm vươn không tới đâu, trừng trừng cái gì, nhìn như muốn xé hết quần áo người ta vậy còn nhìn nữa à, muốn thì cỡi ra cho cô một hai bộ cũng được.À mà súng cảnh sát của mấy người nhìn cũng hay hay, vậy đi đưa ta 10 khẩu hay 8 khẩu cũng được đó, thế nào?" Hướng nhật phát huy tinh thần vô sỉ lên hàng sư phụ rồi.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #43


Báo Lỗi Truyện
Chương 43/1045