Chương 41: Tụi mình yêu nhé


"Sư phụ, không phải người nói tăng cường lực tay sao? Sao lại xoa chân nữa?"
"Cái này giải thích thì hơi phức tạp, kinh mạch toàn thân đều tương thông, biết không? Điều này đều do một vị cao thủ nói.có nói cô cũng không rõ, cô chỉ cần biết là tay với chân không thể tách rời là được rồi. Huyệt đạo trên người chúng ta mà nói, thân thể người đầu ngón tay ngón chân đều có một điểm khích thích khu thần kinh phản xạ, chỉ cần chỗ nào thấy không thoải mái, thì xoa bóp huyệt vị kích thích tương ứng thì chỗ không thoải mái trên người sẽ hết nhanh chóng, giống như ta từng nói để tăng cường lực tay của cô nhưng lại xoa bóp chân thì cũng trên nguyên lý này."
"Mà sư phụ nè, người nói là bàn chân thôi, sao giờ lại áp lên đùi rồi."
"Mịn thiệt.a, xin lỗi, vừa rồi nghe nói chuyện không chú ý, làm lại." Hướng nhật lén lấy tay lau nước miếng suýt trào ra khỏi miệng, thiệt tình là không muốn thu hồi bàn tay đang vuốt ve mặt trong đùi của đồ đệ chút nào. Nhưng trong lòng lại tru lên "sướng.sướng ", vuốt ve da thịt bóng loáng của cô đồ đệ này thiệt là sảng khoái quá đi, quả thực là hàng cực độc, so với sờ Sở Sở hình như còn đã hơn. Vì thường xuyên tập võ, da thịt của đồ đệ ngốc này rõ ràng tương đối co dãn, nhẹ nhàng ấn xuống một phát, phần đùi bên trong giống như một lớp cao su siêu hạng, vừa mềm vừa mịn vừa đàn hồi, lòng bàn tay còn cảm thấy tê tê.
"Được rồi, Tiểu Thanh. Bây giờ tới giai đoạn trọng yếu ta phải xoa bóp lên chút trong quần.đừng hiểu lầm, ý ta là có thể kéo quần lên một chút ko? quần của cô che mất một số huyệt vị quan trọng, bây giờ nếu ta xoa không chính xác, rất dễ dàng day sai huyệt, đến lúc đó chẳng những không giúp được cô gia tăng sức mạnh mà có thể còn làm hạn chế sự phát triển sau này của cô đó." Lưu manh đã không thể hài lòng với bàn chân nhỏ nhắn của đồ đệ rồi, cái này kêu là được đằng chân lân đằng mông đây mà.
"Nhưng mà."
"Chẳng lẻ cô không muốn mạnh mẽ giống sư phụ sao? có thể dùng ngón tay chỉ xuyên tấm gỗ sao?" Hướng nhật vẽ ra viễn cảnh hết sức hấp dẫn.
Thạch thanh cau mày suy nghĩ một chút,.cuối cùng ngón tay xuyên tấm gỗ đã chiến thắng ý thức an toàn, cắn môi đưa ra quyết định: "Vậy được! nhưng mà sư phụ, kéo lên tới cỡ nào đây?"
"Kéo tất - a, cứ kéo lên cao cao chút là được." Hướng Nhật kích động thiếu chút nữa vuột miệng xổ luôn ý nghĩ bỉ ổi trong lòng, may là kịp thời bóp miệng đổi lại chưa khoe cái xấu ra. Đồng thời thầm khuyên con ma dâm trong lòng kiên nhẫn một chút, chậm lại đã, bánh kem cũng là bánh, bánh bao cũng là bánh, đồ đệ dạng 2 chân ra không sớm thì muộn gì thôi, trước sau gì cũng thấy.
"Như vậy.sư phụ người xem cỡ này được chưa?" Thạch Thanh kéo quần lên gần đầu gối, mặt xấu hổ bất an nhìn hắn.
"Được, được rồi." Hướng nhật quay về bộ vị đã lộ ra của đồ đệ, nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực, bắp chân trắng trẻo giống như da trẻ em mới sinh vậy, trắng như ngọc, sáng và tinh khiết như nước, hắn tới giờ còn chưa nghĩ tới chân một người lại có thể đẹp tới cỡ này. Chân đã như vậy, vậy thì đùi còn đẹp tới cỡ nào đây?
"Sư phụ, người làm sao vậy? có phải rất khó coi không?" Thạch Thanh thấy hắn lâu quá không nói gì mà nhìn chằm chằm bắp chân mình, tưởng rằng có cái gì không ổn, không khỏi khẩn trương hỏi.
"Không - quá đẹp, thật sự là đẹp quá đi!" Hướng nhật đột nhiên hai mắt tỏa ánh sáng: "Tiểu Thanh, chuẩn bị xong chưa? ta bắt đầu đây."
"A? Nga, dạ rồi!" Thạch thanh đáp, thấy hơi hoảng với ngượng ngùng, đồng thời còn có chút tò mò với chờ mong.
Nhẹ nhàng vuốt ve bàn chân nhỏ nhắn rồi vuốt dần lên, Hướng nhật thầm kêu "sướng quá đi", chân rờ được rồi, rà lên tiếp ai biết được cuối cùng chỗ giữa hai chân cũng tới lun thì sao.
"Sư phụ, tôi thấy là lạ." Thạch thanh đột nhiên lên tiếng.
"Lạ chỗ nào?" Hướng nhật cả kinh, không phải bị lật bài chứ?
"Chỗ người sờ qua tự nhiên căng lên à."
"A, bình thường thôi, đó là phản xạ giúp cô thích ứng đó, không có vấn đề gì đâu."
"Vậy.uhm, sư phụ, tôi biết rồi."
Thạch Trung đang vất vả chạy theo năn nỉ bà vợ đang tức giận đùng đùng, thiếu chút nữa tối nay ôm gối ôm mà ngũ rồi. Vừa đi ngang qua cửa phòng ngủ của con gái, chợt nghe bên trong vọng ra một trận thở gấp, nghe những tiếng này hắn súyt nữa đạp cửa xông vào rồi, may mà cuối cùng dừng chân ngay cửa kịp lúc.
"Sư phụ, người làm mạnh một chút đi được không?" đây là giọng của con gái ông.
"Được thôi! Tiểu Thanh, thoải mái không?" đây là giọng của thằng nhóc khốn nạn, Thạch Trung nghiến răng nghĩ.
"Ân, dù lúc đầu rất đau, nhưng giờ thấy thoải mái lắm."
"Vậy là tốt rồi, nếu thích ứng rồi, giờ ta tăng tốc đây."
"Dạ, sư phụ."
"Ba, ba, ba." liên tiếp tiếng hai thân thể va chạm vào nhau vang lên, còn kèm theo tiếng rên rỉ với tiếng thở dốc.
Thạch Trung đứng ngoài cửa tức giận đến điên lên rồi, thằng chó đó ban ngày ban mặt trong nhà mình chơi con gái mình trong phòng.Mẹ nó! tao nhất định thiến nó.
Dù không thể trực tiếp sấn vào, nhưng lão đầu già bỉ ổi quyết không cho thằng khốn nạn kia thuận lợi làm tiếp được. Vì vậy gập ngón giữa lại gõ vào cửa đùng đùng, trong lòng thậm chí còn đắc ý nghĩ coi lúc cao trào vậy bị ông già phá thì có bị hoảng quá liệt dương hay không.
"Ai đó!" Hướng nhật rống lên. Đang thi triển tuyệt kỷ xoa bóp ngày đó đối phó với Sở cô nương hơn nữa thấy sắp chạm tới chỗ mẫn cảm nhất của đồ đệ ngốc rồi, lại bị gọi ngược tới nỗi rụt tay về luôn. Mẹ bị chơi đây mà, chắc chắn là bị chơi!
"Thanh Thanh, là ta!" nghe giọng khó chịu của thằng khốn nạn này, Thạch Trung thầm thích chí loại cảm giác trả thù này thiệt là tuyệt.
"Ông già dịch, phiền phức thật!" trong phòng Hướng Nhật bực bội chửi luôn. Nếu không phải có cô đồ đệ bên cạnh thì hắn đã xông ra thoi một đấm vào mặt lão già phá hôi đó rồi.
"Sư phụ!" Thạch thanh giận dỗi gọi hắn lại, bỗng nhiên quay ra cửa lớn tiếng hỏi: "Ba ba, có gì không?" tiếp theo đứng dậy đi mở cửa.
"Nga, không có gì, ta chỉ tới coi con có trong phòng không thôi." Thấy con gái mở cửa, Thạch Trung đem chuyện tưởng tượng trai gái quan hệ nuốt xuống, mặc dù đã biết "chuyện gì đã xảy ra", nhưng nhìn thấy con gái quần áo nguyên vẹn không xốc xếch, hắn hận không thể chém cái thằng mặt mày thô bỉ nghên nghên ngồi trên giường phía sau nàng một dao.
Hướng nhật cũng không thèm chú ý tới lão Thạch nhìn mình đe dọa, hắn còn đang ngẫn ngơ nhớ lại vẻ kiều mỵ trên mặt cô đồ đệ ngốc nghếch, gương mặt lúc đó thiệt là diễm lệ đến mê người.
"Wey, nhóc con họ Hướng, mày ra cho tao!" Thạch Trung thấy hắn hoàn toàn không thèm nhìn tới mình thì tức giận gầm lên.
"Gào lớn vậy làm gì! biết cửa nhà ông lớn rồi, bộ thử giọng hả?" Hướng nhật móc móc ngoáy ngoáy lỗ tai, tuột xuống giường hỏi ngược lại "có gì thì nói, ai có thời gian nói nhảm với ông, còn có cả đống chuyện nghiêm chỉnh cần làm xong đây."
"Xéo ra, tao kêu mày ra!" Thạch Trung giơ tay lên định lôi hắn ra.
"Bịnh hả! ông nói ra thì ra à, mặt mũi tôi thì sao. Hơn nữa đây là phòng đồ đệ rôi, nàng chưa từng kêu ta ra, ta dựa vào đâu nghe lời ông hả ông già!" Hướng nhật gạt tay lão già ra mặt dày cãi lại, quên luôn mình cũng đếch phải người trong nhà này.
"Ba ba, sư phụ, các người không thể nói chuyện tử tế với nhau à?" Thạch Thanh bên cạnh không biết làm sao, túng tới nỗi giậm chân rơi lệ, nhưng lại không nghĩ cha mình lại bừng bừng lửa giận, "Đừng kêu ta là ba ba, ta không có đứa con gái như vậy!"
Thạch trung đang tức giận cũng không phải thèm nói đạo lý luôn, con gái tự tìm bạn trai không có gì không đúng hết, nhưng tới mức như thằng khốn nạn trước mặt thì vượt quá mức chịu đựng của mình rồi.
"Ô." Thạch Thanh hai tay che cái miệng nhỏ nhắn lại, không thể tin nhìn cha mình, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ bị quát nạt thậm tệ tới vậy, nước mắt không thể cầm được nữa cuồn cuộn chảy xuống.
"Uy, Ông già, ông có ý gì hả? Nàng là đồ đệ ta." Hướng nhật nhìn chướng mắt quá rồi. Muốn dạy dỗ thì cũng phải coi đối tượng chứ? huống chi lại là cô đồ đệ hiền lành xinh đẹp lại biết nghe lời. Thừa dịp đồ đệ thương tâm, Hướng nhật kéo nàng ôm vào lòng, "Tiểu Thanh, đừng khóc, có sư phụ ở đây, ai cũng không thể bắt nạt cô được!"
"Sư phụ!" Thạch Thanh mặt đầy nước mắt ngước lên, hai tay ôm chặt eo hắn tiến vào bộ ngực rộng rãi.
"Không sao đâu, có sư phụ ở đây bảo vệ rồi." Gã lưu manh nắm chặc thời cơ tốt, nhẹ nhàng vỗ lưng nàmg, cảm thụ bộ ngực vươ cao mềm mại mềm mại áp vào trước ngực, trong lòng hận không kiếm thêm được vài câu chửi lão Thạch, vậy mình mới kiếm chác nhiều hơn.

"Hừ!" Thấy hai người thân mật xoắn lấy nhau như trăn quấn, Thạch Trung hừ qua mũi một phát cho thấy mình đang bực mình, mà có lẽ là không đành lòng thấy con gái thương tâm như vậy nữa, hoặc là để bà vợ biết mình làm con gái khóc thì chắc chắn sẽ chuyễn địa chỉ sang ngũ tại phòng làm việc luôn, không đứng đây nữa, xoay người giậm mạnh chân đi ra.
Hướng nhật thấy lão già vừa đi, đóng sập cửa lại cũng không hết giận, cúi đầu nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt đáng thương của đồ đệ, thấy gương mặt như hoa sen sau cơn mưa buồn bã động lòng người làm hắn nóng lên, xúc động quá buộc miệng nói một câu có thể nói là kinh điển.
"Tiểu Thanh, chúng ta yêu đi!"

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #41


Báo Lỗi Truyện
Chương 41/1045