Chương 380: Kỹ năng đã lâu không dùng


Rốt cuộc là cái gì?
Bản năng mách bảo Hướng Nhật rằng chuyện không đơn giản như vậy, nếu như tên bảo tiêu có tướng mạo cực kỳ bình thường này là nằm vùng, như vậy với thân phận cận vệ hắn hoàn toàn có không ít cơ hội có thể tung một mẻ lưới bắt gọn cả Lý Vỹ Niên lẫn thủ hạ, căn bản không cần chờ tới bây giờ.
Đang cúi đầu trầm tư suy nghĩ, ánh mắt Hướng Nhật vô tình bắt gặp khóe miệng tên bảo tiêu khẽ nhếch lên đắc ý, trong lòng nhất thời khẩn trương hẳn lên, trong tiềm thức cho rằng đối phương sắp có hành động gì đó, quả nhiên, ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, đối phương đột nhiên di chuyển nòng súng, nhắm vào Tinh Tinh rõ ràng đang không có bất cứ phòng bị gì.
- Cẩn thận -
Có muốn ngăn cản cũng không kịp, Hướng Nhật không chút nghĩ ngợi nhào người qua.
Một tiếng súng "Bùm" vang lên, Hướng Nhật hét lên rồi ngã gục.
- Lại còn dám ám toán?
Nhìn Hướng Nhật ngã xuống đất không rõ sinh tử, hai mắt Tinh Tinh đỏ ngầu, hắn lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra, cả người điên cuồng lao về phía kẻ nổ súng.
Phản ứng của Sở Từ cũng không chậm, trên thực tế, phản ứng của hắn xem như là nhanh nhất, ngay tại thời điểm tiếng súng vang lên, hắn đã xông tới phía trước.
Lý Vỹ Niên và cận vệ của hắn mặc dù có chút bản lãnh, nhưng nếu đem so với tên quái vật quá biến thái như Tinh Tinh và ông anh vợ dâm đãng một lòng muốn báo thù cho em rể quý hóa, hiển nhiên còn kém xa.
Vốn bọn chúng muốn thừa dịp mấy người Hướng Nhật mất cảnh giác để ra tay, trước hết là giải quyết Tinh Tinh - tên quái vật cực mạnh có sức uy hiếp lớn nhất, trong lòng biết rõ hậu quả khi làm như vậy, nhưng đây cũng là do bị đối phương ép buộc. Đã có thiện ý dâng lên lễ vật để mời hắn rời đi, thế mà đáp lại là sự cự tuyệt thẳng thừng, như vậy cũng không thể trách họ Lý sử dụng thủ đoạn độc ác. Tuy nhiên, khi sắp thành công đến nơi, ai ngờ lại có người không sợ chết lao ra đỡ đạn cho hắn.
Lý Vỹ Niên dù sao cũng lớn tuổi, sống an nhàn sung sướng đã lâu, tinh thần nhiệt huyết vung dao chém người trước kia đã sớm biến mất sạch. Tuy đối thủ là Sở Từ có mưu lược kém hơn một bậc, nhưng chẳng mấy chốc bị đánh ngã xuống đất.
Thê thảm nhất chính là tên bảo tiêu giả mạo nằm vùng, so sánh với gã Tinh Tinh phi nhân loại, chút sức lực của hắn quả thật không đáng nói, cho dù thân thủ có linh hoạt hơn nữa cũng không ăn thua. Với lại Tinh Tinh thấy đồng bạn vì đỡ đạn cho mình mà sinh tử không rõ, hạ thủ lại càng không lưu tình, trực tiếp bẻ cánh tay cầm súng của tên bảo tiêu thành bánh quai chèo. Sau đó còn dùng đến nắm đấm to như cái nồi của mình, nện một quyền lại một quyền, đối phương dần biến thành đống thịt.
Vẫn là Sở Từ còn tỉnh táo, hắn giữ lấy cánh tay Tinh Tinh đang ra sức đấm.
- Tạm thời đừng đánh người, còn có chuyện quan trọng hơn chờ chúng ta!
Tinh Tinh lập tức bình tĩnh, hắn biết cho dù đánh chết đối phương cũng không được tích sự gì, lập tức ngừng tay, nhưng vẫn cảm thấy chưa hả giận, thế là lại hung hăng vung chân đá tên bảo tiêu trong tay bay ra xa mấy mét. Thân hình tên bảo tiêu đập mạnh vào vách tường toilet, sau đó bắn ngược lại và rơi xuống đất.
Nếu đổi lại là một người bình thường, bị Tinh Tinh đánh đập điên cuồng như vậy, không chừng đã sớm đi gặp diêm vương. Có điều thân thể tên bảo tiêu này coi như cũng kiên cường dẻo dai, chỉ bị đánh đến không biết gì nữa, khi chịu thêm một cú đá và một cú va đập mạnh như vậy, rốt cuộc hoàn toàn ngất đi.
Tinh Tinh nôn nóng vọt tới rồi quỳ rạp trước người Hướng Nhật còn đang nằm bất động trên mặt đất, giọng nói đã có phần nghẹn ngào.
- Vương Bát, mày đừng làm tao sợ!
Một đại nam nhân như vậy, khi khóc lên quả thật khiến người ta thấy khó coi, nhưng nó càng thể hiện tình thâm nghĩa trọng. Nói thật, nếu trong lòng không cảm động thì chắc chắn là giả, mặc dù khi gặp mặt hai người đều nhìn nhau khó chịu, nhưng đấy chỉ là đấu võ mồm cho vui, nếu một bên thật sự xảy ra chuyện gì, bên kia tuyệt đối sẽ hết lòng trợ giúp. Giờ lại thấy đối phương đỡ đạn giùm mình, Tinh Tinh càng tự trách bản thân sao không đẩy người ra, hắn tình nguyện dùng mạng của mình để đối lấy mạng của vị hảo huynh đệ có thể vì hắn mà mạng cũng không cần.
Sở Từ đã móc điện thoại ra, thằng em rể quý hóa này, bất kể thế nào hắn cũng sẽ không để nó gặp chuyện bất hạnh, nếu không, chẳng những không biết ăn nói thế nào với tiểu muội của mình, mà càng rất có lỗi với thằng em rể nghĩa khí có thể vì bạn bè mà không tiếc cả mạng sống. Nói thật, thậm chí hắn có chút ghen tị với gã Tinh Tinh bên cạnh, trong cuộc đời, có thể kết giao với một người coi bạn bè hơn cả sinh mênh như vậy, cho dù chết cũng không hối tiếc.
Hướng Nhật giả bộ không nổi nữa, vốn hắn giả chết chỉ là vì bất mãn bị người chơi xỏ trở thành lao động miễn phí, thế nên mới cố ý kéo hai tên thú vật đứng xem kịch vui vào cuộc. Cũng không ngờ giả bộ quá trớn lại khiến Tinh Tinh vì hắn mà khóc một hồi, đúng là chuyện hiếm thấy, phải biết rằng gã này là người thà đổ máu chứ không đổ lệ, mà tiếng bấm phím di động "tit, tít" cũng chứng tỏ có người đang gọi cấp cứu.
Hướng Nhật biết không có thể tiếp tục như vậy mãi được, bằng không nếu thật sự dẫn người ngoài tới, vậy sẽ cực kì bất lợi cho kế hoạch của hắn. Tuy cũng biết việc mình đột nhiên "Sống" lại sẽ là đả kích đối với hai gã thú vật, nhưng Hướng Nhật vẫn phải nằm dậy, "làm việc nghĩa thì không được chùn bước"! Khi thấy hai gã thú vật kia trợn mắt há hốc mồm, hắn nói vô tư lự:
- Tao nói này, hai thằng chúng mày không có mắt à? Một người bị trúng đạn còn có thể khống chế không cho máu chảy ra hay sau? Chúng mày mở to mắt ra mà nhìn, trên mặt đất chẳng có vết máu nào cả, cho dù có muốn khóc lóc hay gọi cấp cứu thì trước tiên cũng phải nhìn xem người bị thương là tao có bị thương hay không chứ?
Lời nói của Hướng Nhật giống như một tiếng pháo nổ, hoàn toàn khiến hai kẻ đang trợn mắt há hốc mồm đứng xem phải chấn động. Đối với "Xác chết sống dậy" này, Tinh Tinh cùng ông anh vợ dâm đãng đầu tiên là trải qua một khoảng thời gian ngắn ngủi không thích ứng kịp, sau đó là mừng như điên:
- Vương Bát, mày không chết!
- Có mày mới chết, cả hai thằng chúng mày đều chết cũng được, đừng nguyền rủa tao có được không?
Hướng Nhật trợn mắt.
- Chúng mày xem có người chết nào có thể hoạt động mạnh như tao được không?
Vừa nói vừa nhảy nhảy mấy cái, ra vẻ ta đây còn khỏe lắm.
- Mẹ nó, mày thật sự không sao chứ?
Sau khi xác nhận gã Vương Bát trước mặt vẫn ổn, hơn nữa trên người cũng không mất đi bộ phận nào, Tinh Tinh rốt cuộc nhịn không được liền tung một cú đấm về phía đối phương. Mặc dù hắn không rõ tại sao gã này không có việc gì, nhưng chỉ nghĩ là viên đạn không bắn trúng, mà nằm trên mặt đất chẳng qua là giả chết, không cho gã một đấm thật đau thì thật có lỗi với bản thân, uổng cho mình vừa rồi đã rơi vài giọt nước mắt vì gã.
Hướng Nhật lắc mình né tránh, đồng thời ra vẻ khó chịu:
- Không sao cũng bị mày đánh thành bị thương mất.
- Người có thể khiến chú mày bị thương, tao nghĩ còn chưa sinh ra trên thế gian này!
Sở Từ tiếp lời thằng em rể quý hóa, hắn đưa ra một vật nhỏ tròn tròn kẹp giữa hai ngón tay vừa được nhặt từ nền nhà lên, trong mắt lóe lên những tia sáng phức tạp.
- Có thể giải thích đây là chuyện gì không?
Đồng tử trong mắt Hướng Nhật hơi co rút lại, mồ hôi lạnh không kiềm chế được chảy ra không ngừng, vừa rồi giả bộ quá giống thật, quên cả phi tang chứng cớ. Vật kẹp trong tay ông anh vợ dâm đãng rõ ràng là viên đạn rơi từ ngực mình ra, đầu đạn đã bị bẹp, hiển nhiên là đã đập vào một vât không thể xuyên qua nên mới bị đè ép thành ra như vậy.
- Điều này.
Hướng Nhật cũng không định gạt hai người, nhưng muốn giải thích rõ ràng thì quá phiền phức, trong đầu đành cố tìm một cái cớ hợp lý.
Tinh Tinh cũng ý thức được là chuyện gì, ánh mắt nhìn Vương Bát lộ ra vẻ kỳ dị không nói nên lời, vừa rồi lúc Sở Từ cúi xuống nhặt gì đó là ở ngay bên người hắn, căn bản không đi đâu cả, đầu đạn này hẳn là được nhặt trong khu vực sàn nhà ngay dưới chân bọn họ.
Đây mới là điều kì dị nhất, bởi vì nếu viên đạn không bắn trúng người mà bắn vào sàn nhà cứng rắn, như vậy nhất định nó sẽ bị bật lại và chẳng biết bay đi đâu. Chỉ khi đụng trúng vật thể mềm mại thì nó mới có thể rơi xuống ngay bên cạnh vật thể đó, mà vật thể mềm mại này là gì, không cần nghĩ cũng biết.
Ngoại trừ Vương Bát vừa mới nhào người qua đỡ đạn thì còn ai vào đây nữa?
- Vương Bát, tốt nhất là mày cho chúng tao một lời giải thích có thể chấp nhận được, bằng không mày sẽ chết rất thê thảm!
Tay Tinh Tinh xoa xoa nắm đấm, hiển nhiên là có ý uy hiếp.
- Nếu tao nói thứ vừa bắn trúng tao là một khẩu súng đồ chơi, bọn mày nhất định sẽ không tin phải không?
Hướng Nhật vuốt vuốt mũi, cố gắng ra vẻ mình là một người vô tội.
- Tổ cha mày! Coi bọn tao là con nít ba tuổi hay sao?
Tinh Tinh xiết chặt nắm đấm nghe răng rắc, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xông tới đánh người. Lão Đại Ngạ Lang Bang mà mang súng đồ chơi trên người? Đi chết đi! Đây tuyệt đối là truyện buồn cười nhất từ trước đến nay của thế kỉ này.
- Fuck you!
Ngay cả ông anh vợ dâm đãng bề ngoài tao nhã cũng nhịn không được giơ ngón giữa lên.
- Nếu tao nói tao đao thương bất nhập, bọn mày tin không?
Hướng Nhật nói thật.
Hai gã thú vật liếc nhìn nhau một cái, sau đó cùng kiên quyết lắc đầu.
- Má nó chứ! Nói thật thì bọn mày không tin!
Hướng Nhật chửi ầm lên.
- Vậy bọn mày giải thích cho tao xem, vì sao tao trúng đạn mà không chết?
- Trên người mày chắc có mặc gì đó phải không?
Tinh Tinh đưa ra một phỏng đoán hợp lý, nếu một người mặc áo chống đạn, vậy có bị súng bắn trúng một phát cũng chẳng sao, thậm chí đánh rắm cũng không.
- Mặc cái rắm!
Hướng Nhật chửi.
- Bọn mày nhìn đi, tao có mặc gì hay không?
Vừa nói vừa tìm chỗ vừa bị trúng đạn, sau đó giơ ra cái chỗ dễ thấy ấy.
Nó nằm dưới sườn, gần tới phần eo, đó là một lỗ đạn nho nhỏ hình tròn xuyên rách cả âu phục bên ngoài lẫn sơ - mi trắng bên trong, thông qua lỗ đạn này là có thể nhìn thấy da dẻ bên trong.
Nhìn thấy thế, hai gã thú vật bên cạnh trợn tròn mắt, quả thật đúng là da dẻ, ở giữa tuyệt đối không hề bị ngăn cách bởi loại áo chống đạn được chế từ vật liệu đặc biệt gì đó.
- Đm mày thật sự đao thương bất nhập à?
Tinh Tinh đỏ cả mắt, hắn tiện tay móc từ giữa hai lớp áo ra một con dao găm mini, lưỡi dao màu đen, thoạt nhìn có phần khiến người ta không rét mà run.
- Mày muốn làm gì?
Hướng Nhật rùng mình một cái, chẳng lẽ gã nầy không chịu nổi đả kích nên định tự sát?
- Không thử trên người mày một chút, sao tao biết mày nói thật hay không?
Tinh Tinh tóm lấy cánh tay Hướng Nhật, vén tay áo lên, đầu tiên là nhẹ nhàng cứa lên da một phát, khống chế lực rất cẩn thận, có thể là vì sợ Vương Bát nói láo, sợ dùng sức quá mức sẽ làm hắn chảy nhiều máu.
Nhưng kết quả là ngay cả một vết xước cũng không có.
Tinh Tinh không thể tin nổi, đây là vũ khí được hắn đặt hàng riêng, nó sắc đến mức có thể một nhát chém lưỡi dao gọt trái cây bình thường thành hai đoạn, nhưng không ngờ lại không thể để lại dấu vết trên da tay của con người, điều này làm cho hắn rất bực dọc. Cứa mạnh thêm một chút, kết quả là vẫn không có bất cứ tác dụng gì.
Giờ thì Tinh Tinh phẫn nộ thật sự, hắn đâm mạnh một phát, kết quả là mũi đao vẫn dừng lại ở ngoài da, không thể chọc vào lớp thịt bên trong.
- Này, cho dù muốn lấy mạng tao cũng không cần ác vậy chứ?
Hướng Nhật vội vàng rút tay về, hắn cũng không muốn trở thành đạo cụ thí nghiệm. Hơn nữa, cứ tiếp tục như vậy, không chừng Tinh Tinh còn muốn giải phẫu hắn.
- Đm mày đúng là quái vật, đao thương bất nhập thật!
Tinh Tinh mắng, giọng điệu không biết là hâm mộ hay là ghen tị, hoặc có cả hai cũng nên.
- Mày không phải từ sao Hỏa xuống đây chứ?
Vẻ mặt của Sở Từ cũng như đang nhìn một con quái vật, vừa rồi lúc mà Tinh Tinh thí nghiệm thì hắn một mực đứng bên cạnh theo dõi, cũng không hề ngăn cản, mục đích là muốn xem thằng em rể quý hóa này có thực sự thần kỳ như nó nói hay không. Sau đó, hắn đã được mở rộng tầm mắt, thằng em rể Vương Bát quả nhiên người giống như tên, da cứng chẳng kém gì mai rùa, đao thương bất nhập, thật quá khủng bố!
- Nhìn tao như vậy làm gì?
Bị hai gã thú vật đồng thời nhìn chằm chằm không chớp mắt, Hướng Nhật có phần chịu không nổi, để tránh phiền phức, hắn nói thẳng:
- Nói cho chúng mày biết, đây là vấn đề về huyết thống, là trời sinh, chúng mày có muốn học cũng không được.
- Lại là thứ huyết thống chó má!
Tinh Tinh căm hận mắng, loại "Công phu" đao thương bất nhập này ai chẳng muốn học cơ chứ? Đây quả thực giống như là đưa bản thân vào trạng thái vô địch. Thử nghĩ xem, người khác tấn công căn bản không làm gì được ngươi, nhưng ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể làm bị thương đối phương, phương pháp ngược đãi người khác như vậy thật sự quá sung sướng, chỉ nghĩ đến nó thôi cũng đủ làm làm người ta hưng phấn.
Nhưng bị hạn chế bởi vấn đề "Huyết thống", sợ rằng kiếp nầy đành vô duyên với nó. Mặc dù vẫn còn nghi ngờ cách giải thích cảu Vương Bát, nhưng Tinh Tinh vẫn chấp nhận cho xong, "Kỹ năng" đao thương bất nhập như thế này, nếu ai cũng có thể dễ dàng học được, vậy toàn thế giới đều là siêu nhân hết rồi.
Vẻ mặt Sở Từ cũng là tiếc không để đâu cho hết, nói thật, đối với bốn chữ "Đao thương bất nhập" này, hắn cũng hết sức háo hức. Đáng tiếc hắn hiểu được một điều, trên thế giới này, có một số người tồn tại là để đả kích người khác.tỷ như thằng em rể quý hóa trước mắt.
Thấy hai gã thú vật không hỏi gì về công phu của mình nữa, Hướng Nhật vội vàng chuyển đề tài:
- Được rồi, tạm thời đừng nói nhảm nữa, để tao hỏi hắn chút chuyện.
Vừa nói Hướng Nhật vừa chỉ chỉ vào Lý Vỹ Niên đang nằm hôn mê trên mặt đất, chuyển đề tài chỉ là thứ yếu, mục địch thật sự là muốn sớm có được tin tức về Buck.
- Hỏi đi, cứ coi như bọn tao không có ở đây!
Tâm trạng Tinh Tinh có chút suy sụp, có thể là đã bị đả kích đên một mức độ nào đó.
Hướng Nhật cũng mặc kệ Tinh Tinh, hắn đi thẳng tới trước người gã trung niên mập mạp Lý Vỹ Niên, vung chân đá lên đùi hắn.
Lý Vỹ Niên từ từ tỉnh lại, miệng rên rỉ đau đớn, hiển nhiên là do những vết thương có trên người từ lần bị đánh vừa rồi. Khi nhìn thấy trước mặt là người đáng lẽ đã chết rồi, hắn liền giống như nhìn thấy quỷ, mắt trợn tròn, miệng lắp bắp không nói nên lời:
- Mày, mày.
- Tao còn sống chứ gì?
Hướng Nhật cười nhã nhặn.
- Chỉ có thể nói là gã bảo tiêu của mày thật sự rất vô dụng, không ngờ một mục tiêu gần như vậy cũng bắn không trúng.
Tiếp theo đổi giọng, cười càng thêm "thân thiện".
- Ta nghĩ giờ Lý lão bảo sẽ rất vui vẻ hợp tác với ta, phải không nào?
Sắc mặt Lý Vỹ Niên sa sầm, trong tình huống này, ngoại trừ "Vui vẻ" hợp tác ra, hắn còn có lựa chọn khác sao?
- Nói cho ta biết Buck ở đâu, ta có thể để ngươi rời đi an toàn!
Hướng Nhật lạnh lùng hỏi, sắc mặt có thể nói là thay đổi nhanh như chong chóng.
- Chiều nay hắn đã rời khỏi Bắc Hải.
Trái lại Lý Vỹ Niên không hề để tâm đến lời cam đoan của đối phương, trên thực tế, hắn cũng khẳng định đối phương sẽ không dám làm gì hắn. Bởi vì nơi này không phải là địa phương vắng vẻ hoang vu gì, mà đang diễn ra môt tiệc rượu cao cấp, hầu như toàn bộ các đại nhân vật ở Bắc Hải đều tập trung ở chỗ này. Dám tùy tiện giết người ở chỗ này, cho dù có là thần cũng không làm được!
Sở dĩ hắn hợp tác, chẳng qua là không muốn vì cự tuyệt "Hảo ý" của đối phương mà phải chịu một ít hình phạt đau đớn. Đối với lão đại một bang như hắn, đôi khi, để thu được vài tin tức có lợi thì cũng phải dùng đến thủ đoạn tra tấn thích hợp. Cho nên, thà rằng chủ động phối hợp, như vậy có thể giảm bớt một ít thương tổn cho thân thể.
- Ngươi nói giỡn với ta hay sao?
Hướng Nhật tập trung nhìn thẳng vào đối phương.
- Nếu không tin, ngươi có thể đến chỗ ở của ta mà xem.
Lý Vỹ Niên thản nhiên nói, sau đó lại bổ sung vài lời có phần thâm ý:
- Buck ở trong nhà của ta, ta nghĩ hẳn là ngươi biết rõ điều đó.
Hướng Nhật không phủ nhận:
- Ta làm sao biết có phải ngươi đã giấu hắn đi rồi không?
Hỏi thì hỏi như vậy, nhưng trong lòng Hướng Nhật không có bao nhiêu hi vọng, hắn có thể thấy được, đối phương có vẻ không giống như là đang nói dối. Hơn nữa, đã đến nước này rồi, dựa vào việc vừa rồi đối phương thực hiện cái kế hoạch điên cuồng không cần mạng kia, hình như cũng không vĩ đại đến nỗi có thể kín miệng vì một người không liên quan đến mình.
- Ngươi đã nói như vậy, ta đây cũng chẳng còn gì để nói nữa.
Lý Vỹ Niên ra vẻ bất đắc dĩ, giống như đang ám chỉ: ta nói thật mà ngươi lại không tin.
Hướng Nhật nhìn đối phương chăm chú vài giây, rồi đột nhiên nở nụ cười ác ý.
- Không có gì để nói, vậy người im miệng được rồi.
Sau đó tung chân đá vào huyệt Thái Dương của đối phương, trực tiếp khiến hắn bất tỉnh.
- Vương Bát, Buck mà mày nói không phải là Buck ở Tam Giác Vàng đấy chứ? Mày tìm hắn làm gì? Thằng ấy là một trùm buôn thuốc phiện cực kì liều mạng!
Tinh Tinh ở một bên đã sớm nghe hết lời đối thoại của hai người, hắn không khỏi cau mày hỏi. Nghe khẩu khí của hắn, hình như cũng không xa lạ gì với gã Buck kia.
Hướng Nhật gật gật đầu, xem như là trả lời câu hỏi đầu tiên của Tinh Tinh, sau đó lại nói tiếp:
- Còn nhớ đại ca "đã chết" của tao không?
- Hả?
Tinh Tinh đương nhiên biết thân phận "thật sự" của Vương Bát, đại ca hắn chính là bang chủ tiền nhiệm của Bạch Hổ hội, cũng là cái kẻ xui xẻo bị thủ hạ phản bội, chỉ là không rõ tại sao đối phương lại đột nhiên hỏi chuyện này.
Trong mắt Hướng Nhật lóe lên một tia rất sáng.
- Mày nghĩ xem, với thực lực của hắn, ai có thể làm hại hắn cơ chứ?
- Nói rõ hơn chút đi.
Tinh Tinh vẫn chưa nắm được trọng điểm vấn đề. Vương Bát trước mắt có năng lực đao thương bất nhập, vậy gã đại ca xui xẻo của hắn cũng sẽ không kém bao nhiêu. Mà đã có thực lực mạnh mẽ như vậy, quả thật không có bao nhiêu người có thể làm hại hắn, trừ phi.
- Tổ chức đứng đằng sau tên Buck chế tạo được một loại thuốc phiện kiểu mới, có thể làm cho người ta mất đi sức mạnh toàn thân.
Hướng Nhật thản nhiên giải thích.
Tinh Tinh hoàn toàn hiểu rõ mọi chuyện.
- Cho nên, tổ chức ấy chính là kẻ thù của mày, mày định tiêu diệt gọn nó phải không?
- Mày không thấy là mình đang nói lời thừa hay sao?
Hướng Nhật nhìn Tinh Tinh như nhìn một thằng ngu ngốc.
Tinh Tinh cũng nổi giận:
- Mẹ kiếp, đây là lão tử quan tâm mới nói, đcm! Vốn định hỏi xem lão tử có thể hỗ trợ được gì không, giờ xem ra mày định làm một mình chăng?
- Làm một mình cái rắm!
Hướng Nhật hùng hổ nói.
- Có người tới tận cửa xin hỗ trợ mà còn cự tuyệt thì đúng là không có não! Tài tử tao đây đang cần tiện nhân như mày.
Thấy hai người có vẻ sắp đánh nhau đến nơi, Sở Từ bên cạnh nhìn không thuận mắt chút nào.
- Chúng ta có nên đi chỗ khác hay không, chẳng lẽ bọn mày thấy không khí nơi này tốt lành, hay là thấy nói chuyện ở đây tương đối thú vị? Còn có.
Vừa nói vừa chỉ vào hai kẻ thập tử nhất sinh vẫn nằm trên mặt đất.
- Để bọn nó ở lại đây tự sinh tự diệt? Hay là.Giết!
Nói xong lời cuối cùng, Sở Từ đưa tay lên ngang cổ làm một động tác chém tàn nhẫn, thoạt nhìn giống như một tên đồ tể từng giết vô số người.
- Như vậy không biết có thể gây ầm ĩ quá không? Có lẽ chúng ta nên chọn biện pháp "nhẹ nhàng" hơn.
Vốn Hướng Nhật định thu được tin tức là diệt khẩu luôn, nhưng giờ hắn đã thay đổi chủ ý. Dù sao trong một tiệc rượu như thế này mà có án mạng thì quả thật rất gây chú ý, nhất định cảnh sát sẽ truy cứu đến cùng, còn nếu sử dụng một thủ đoạn khác cũng có thể giúp bọn họ giữ bí mật chuyện này đồng thời không quá gây chú ý, tin chắc sẽ hạ ảnh hưởng xuống mức thấp nhất.
Trên thực tế, hắn có một kỹ năng đã lâu không dùng. Nó được hắn mầy mò tìm ra ở "Kiếp trước", đối với việc biến người khác thành ngu ngốc hoặc là gây chấn thương não bộ nghiêm trọng, có thể nói là rất hữu dụng. Chỉ là đã lâu lắm không đụng đến, không biết có còn sử dụng thuần thục được như trước nữa không?
Hơn nữa, một khi Lý Vỹ Niên đã biến thành ngu ngốc hoặc thiểu năng, vậy cũng chẳng khác gì so với người chết, thậm chí còn thê thảm hơn, tin chắc kẻ thù của hắn sẽ rất vui vẻ "Chiêu đãi" hắn một phen.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #380


Báo Lỗi Truyện
Chương 380/1045