Chương 369: Cứu tinh tới


Từ biệt Nhâm đại tiểu thư xong cũng là lúc xế chiều tan học. Hướng Nhật đang chuẩn bị về nhà, đột nhiên một số điện thoại lạ gọi cho hắn. Vốn định không nghe, nhưng lại sợ có khả năng là người thân của mình mượn điện thoại người khác gọi đến, Hướng Nhật bèn nhận cuộc gọi.
- Tại sao lâu như thế mới nghe máy?
Vừa áp tai vào nghe, ở đầu dây bên kia lập tức truyền đến một giọng nói chất vấn, cư như cho rằng việc nam nhân phải sớm bắt máy là lẽ đương nhiên.
Hướng Nhật nghe mà sởn tóc gáy, không ngờ lại là giọng của nữ nhân điên, cũng không quan tâm đối phương làm cách nào lấy được số điện thoại của mình, hắn giữ chặt yết hầu cho giọng khàn đi:
- Xin chào! Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau!
- Tên khốn kiếp!
Người ở đầu dây bên kia chửi ầm lên, một loạt câu từ nguyền rủa quá khích xổ ra.
- Ngại quá, bây giờ ta đang bận, không đếm xỉa tới cô nữa.
Hướng Nhật còn muốn trêu chọc đối phương thêm một chút, nhưng thấy bị chửi nên cũng không hứng vui đùa nữa, hắn chuẩn bị cúp điện thoại.
- Ngươi đợi đã, có chuyện quan trọng muốn nói với ngươi.
Biết nam nhân muốn cúp điện thoại, người ở đầu dây bên kia vội vàng nói.
Nghe thấy có chuyện quan trọng, Hướng Nhật cũng hơi kiềm lại ý định muốn cúp điện thoại:
- Vậy ngươi nói đi, ta nghe đây, nhưng tốt nhất là không nên dính dáng đến căn nhà ta vừa mới mua, nếu không ta không dám cam đoan có thể vì nhất thời run tay mà cúp điện thoại hay không.
- Ngươi bây giờ ở đâu?
Người ở đầu dây bên kia căm hận hỏi, nghe như là đang cố nén tức giận.
- Nếu như đây là chuyện quan trọng mà ngươi nói, ta cúp điện thoại đây.
Hướng Nhật không muốn lằng nhằng mãi với đối phương, hắn lập tức nói không chút khách khí.
- Khốn kiếp! Ta muốn nói ngay trước mặt ngươi!
Người ở đầu dây bên kia bừng bừng lửa giận.
- À, được rồi, ta ở.
Mới vừa nói đến đây, Hướng Nhật lập tức cúp điện thoại luôn, miệng cười trộm không thôi, nữ nhân điên tự dẫn xác tới để mình trêu chọc, đương nhiên không khách khí với nàng ta làm gì. Mk, nói ngay trước mặt ta, thế chẳng phải ca ca ta đây tự tìm lấy khổ sao?
Có lẽ biết nam nhân sau khi cúp điện thoại sau đó sẽ không bắt máy lần nữa, người ở đầu dây bên kia cũng không gọi lại. Nhưng qua một lúc lại chuyển sang cách nhắn tin, tin nhắn chỉ có một câu: Ta nhìn thấy tình nhân của ngươi bị người ta chụp bao bố bắt đi!
Một câu vô cùng đơn giản, hơn nữa trong đó còn dùng danh từ không chuẩn xác, nhưng Hướng Nhật cũng sợ đến nỗi nhảy dựng lên.
Tình nhân, chỉ có nữ nhân điên mới có thể dùng từ ngữ thiếu tế nhị như vậy, bình thường người ta phải dùng "bà xã" hoặc là "Bạn gái" để hình dung thì mới thích hợp.
Cũng không biết rốt cuộc là Sở Sở hay người nào đã xảy ra chuyện, do quá lo lắng, Hướng Nhật cũng quên mất rằng nếu như quả thật Sở Sở hay ai đó trong mấy vị
đại tiểu thư xảy ra chuyện thì hắn sẽ được báo qua điện thoại trước tiên, hắn lập tức gọi lại cho số lạ vừa rồi.
- Này, cô bây giờ ở đâu?
Người ở đầu dây bên kia thì chậm rãi nói:
- Chịu gọi điện thoại cho ta rồi sao? Vừa rồi không phải người ngang tàng lắm sao?
- Mau nói cho ta biết là nơi nào!
Hướng Nhật trầm giọng nói, bây giờ hắn lo lắng nhất chính là an toàn mấy vị Đại tiểu thư, làm gì rảnh đi so đo chút chuyện vặt cùng đối phương cơ chứ?
- Tại sao phải nói cho ngươi biết, ngươi có thể
cho ta lợi ích gì sao?
Người ở đầu dây bên kia tiếp tục làm khó.
- Ngươi muốn cái gì ta cũng đáp ứng!
- Đây chính là ngươi nói đấy nhé, ta muốn thuê một gian phòng ngủ trong căn nhà ngươi vừa mua, và ta được quyền chọn phòng!
- Không thành vấn đề!
Hướng Nhật lập tức đáp ứng, so sánh với sự an toàn của bạn gái mình, hết thẩy những chuyện khác đều không quan trọng.
- Được rồi, ta bây giờ ở chỗ này.
Nghe xong địa điểm cụ thể, Hướng Nhật lập tức chạy như bay tới. Tuy trong lòng cũng không quá lo lắng, có nữ nhân điên kia ở đó, mặc dù nàng ta luôn đối đầu với mình, nhưng sẽ không trơ mắt nhìn bạn gái mình gặp chuyện không may.
Địa điểm mà nữ nhân điên chỉ cũng không phải quá xa, Hướng Nhật chỉ chạy bộ cũng tới nơi rất nhanh, đối phương đang đứng cách không xa một tòa nhà lớn chờ hắn, trên mặt có vẻ cười cợt đắc ý.
Hướng Nhật cũng chẳng quan tâm việc vừa rồi trong điện thoại đối phương nhân lúc cháy nhà đi hôi của, hắn tiến lại gần và lo lắng hỏi:
- Rốt cuộc người nào bị bắt?
- Tình nhân của ngươi ở Tài Đại.
Phạm Thải Hồng lãnh đạm nói.
- Tài Đại?
Hướng Nhật mơ mơ hồ hồ.
Thấy nam nhân hình như không nhớ ra là ai, Phạm Thải Hồng sốt ruột bèn giải
thích:
- Hôm nay lúc ngươi tới Tài Đại không phải đã gặp một mĩ nữ chơi thể thao sao?
Chiều cao so với mỹ nữ đi cùng ngươi thì không khác biệt lắm, tuy nhiên
vóc người đầy đặn hơn một chút.
Nữ nhân điên hình dung rất chi tiết, Hướng Nhật dễ dàng nhận ra người nàng miêu tả là ai, đầu tiên hắn sửng sốt:
- Cô nói Trầm Bội Bội bị bắt?
Sau đó mới nhớ ra một việc:
- Cô theo dõi ta?
- Nếu ta không theo dõi ngươi, tình nhân bị bắt ngươi cũng không biết.
Phạm Thải Hồng tức giận mặt trừng mắt nhìn nam nhân.
Hướng Nhật cũng chẳng muốn giải thích việc Trầm Bội Bội không phải bạn gái mình:
- Cô ấy bây giờ ở đâu?
Mặc dù không phải bạn gái mình nhưng Hướng Nhật cũng không hy vọng nàng ta gặp chuyện không may, dù thế nào đối phương cũng cũng là bạn của Sở Sở, hơn nữa còn có khúc mắc không rõ ràng với Nhâm đại tiểu, nàng gặp chuyện đương nhiên hắn không
thể mặc kệ.
- Yên tâm, cách chỗ này không xa, thấy tòa nhà kia không? Vừa mới bị người ta khiêng vào ấy, chắc là chưa xẩy ra chuyện gì đâu.
Phạm Thải Hồng ung dung chỉ vào tòa nhà lớn cách đó không xa.
Hướng Nhật cũng không nói lời nào, lập tức chạy ngay vào tòa nhà ấy, đầu óc bắt đầu phân tích, trùng hợp trước đó không lâu ở Tài Đại đụng phải tên Bạo Long, sau đó Trầm Bội Bội bị bắt đi. Nếu đoán không sai, kẻ bắt Trầm Bội Bội chính là Hôi Hùng. Mà mình đang lo tìm không được hành tung đối phương, không ngờ y lại dẫn xác đến nhanh như vậy. Mặc dù trước đó cũng không chuẩn bị sẵn sàng, nhưng Hướng Nhật cũng không thấy có gì không ổn, với thực lực tuyệt đối của mình, còn sợ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn hay sao?
olo
Bên trong tòa nhà lớn lại là một cảnh tượng khác.
Trong phòng khách, Hôi Hùng tươi cười ngồi trên ghế sa lon, tuy nhiên hắn đã thay một bộ tây trang hàng hiệu, nữ nhân dáng cao cao đầy đặn bên cạnh hắn không biết đã chạy đi đâu rồi. Ở phía sau hắn, còn có 4 - 5 tên đàn em mặc bộ tây trang màu đen, và Bạo Long vẫn lạnh lùng đứng ở hàng đầu.
- Các ngươi bắt ta đến đây để làm gì? Không sợ ta báo cảnh sát sao?
Trầm Bội Bội ngồi trên ghế salon đối diện Bụi Hùng. Trên người cũng không có gì khác thường, chỉ là sắc mặt cực kì phẫn nộ.
Hôi Hùng giả bộ ra vẻ si tình:
- Trầm tiểu thư, chẳng lẽ cô vẫn không nhìn ra tâm ý của ta đối với cô sao?
- Hừ.
Trầm Bội Bội hừ lạnh một tiếng, còn lâu nàng mới tin đối phương có tình ý gì theo kiểu quân tử đối với nàng.
Hôi Hùng cũng không nổi giận:
- Trầm tiểu thư, ta biết cô có chút bất mãn về cái cách thô bạo ta mời cô tới đây, nhưng thế không. phải cũng chứng minh ta rất thật lòng với cô hay sao? Nếu không phải như vậy, ta cần gì phải tốn nhiều công sức để mời cô tới cơ chứ?
Trầm Bội Bội im lặng làm ngơ, nàng nghĩ đối phương chung quy cũng chẳng dám làm gì nàng. Đáng tiếc, là một sinh viên luôn được sự bảo hộ của nhà trường, nàng căn bản không ý thức được sự thực tàn khốc của xã hội.
Sự nhiệt tình bị dội gáo nước lạnh, Hôi Hùng sầm mặt.
- Xế chiều có phải cô đã gặp tiểu tử họ Hướng không?
Vừa nghe đối phương nhắc đến bạn trai của bạn mình, Trầm Bội Bội không khỏi khẩn trương lên, nàng sợ đối phương dùng những người có quan hệ với mình để uy hiếp bắt mình nghe lời.
- Các ngươi muốn làm gì, ta với hắn không có bất cứ quan hệ gì.
-
Trong mắt Hôi Hùng ánh lên một tia hàn quang mà người ngoài khó có thể nhận ra:
- Khẩn trương như thế, xem ra Bạo Long nói không sai, hắn là bạn trai cô phải không?
- Không phải.
Trầm Bội Bội vội vàng phủ nhận.
- Đáng tiếc, cô không lừa được ta!
Cách nhìn của Hôi Hùng giống với Bạo Long, đối phương càng chối thì càng khiến hắn khẳng định là nàng có quan hệ với tiểu tử kia.
- Nói không phải là không phải!
Trầm Bội Bội ra sức lắc đầu.
Nhìn vẻ mặt khẩn trương lo lắng của nàng, Hôi Hùng đột nhiên nở nụ cười:
- Trầm tiểu thư, chẳng lẽ cô thật sự không có chút hảo cảm nào với ta sao?
- Ta có thể nói cho ngươi biết, ta dù chết cũng sẽ không thích người như ngươi!
Trầm Bội Bội kiên quyết nói.
- Xem ra Trầm tiểu thư muốn ép ta làm vài việc ta không thích làm.
Hôi Hùng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn trà, hắn bắt đầu giở giọng uy hiếp.
Trầm Bội Bội quay mặt sang một bên, không để ý tới sự uy hiếp của đối phương.
Hôi Hùng ung dung nói:
- Trầm tiểu thư, cô là người thông minh. Nếu như cô ngoan ngoãn nghe lời, nói không chừng ta co thể bỏ qua cho tiểu tử kia, tuy nhiên, nếu như cô không nghe lời, ta sẽ
phái người bắt tiểu tử kia tới đây, sau đó ta sẽ ở trước mặt cô làm một ít chuyện mà cô tuyệt đối không muốn nhìn thấy.
- Hèn hạ!
Trầm Bội Bội căm hận nói.
- Còn có chuyện càng hèn hạ hơn đây, Trầm tiểu thư, phải biết rằng, sự kiên nhẫn của ta cũng có giới hạn. Hơn nữa, cô ở Bắc hải cũng không phải chỉ có một mình đúng không? Cha cô làm việc ở một xí nghiệp tư nhân, mẹ cô dạy trường cấp hai. Ta nghĩ, thân là con gái, chắc cô cũng không muốn cha mẹ mình gặp chuyện không may phải không?
Trầm Bội Bội trầm mặc, dù nàng cho rằng đối phương sẽ không dám làm gì mình, nhưng đối phó cha mẹ mình hay người thân bạn bè để ép mình nghe lời thì e rằng có thể làm được, điều này làm cho nàng nhất thời có chút do dự.
Thấy đối phương cúi đầu trầm tư, Hôi Hùng cũng biết đối phương có thể đã bị mấy lời của mình đả động.
- Kỳ thật, ta có cái gì không tốt, có tiền lại có quyền, không phải là loại nam nhân mà phụ nữ các cô cho rằng ở bên cạnh thì có cảm giác an toàn nhất hay sao?
Nói xong, Hôi Hùng ghé sát vào người Trầm Bội Bội, định ôm lấy vai nàng.
Trầm Bội Bội theo phản xạ có điều kiện vung tay tát vào mặt hắn, Hôi Hùng nhất thời không kịp tránh né liền lãnh đủ.
Một tiếng "Bốp" trong vắt vang lên trong đại sảnh trống trải.
Hôi Hùng sững người một chút, nhưng sau đó lập tức tỉnh táo lại, không ngờ mình lại bị một nữ nhân tát, hơn nữa trong phòng khách còn có mấy tay đàn em nhìn thấy, chuyện này làm cho hắn cảm thấy rất mất mặt.
- Trầm tiểu thư, đây là do cô ép ta!
Hôi Hùng làm mặt dữ tợn, hắn vươn tay ra, bàn tay to lớn chộp lấy Trầm Bội Bội.
- Buông ta ra!
Trầm Bội Bội thét lên chói tai, tay chân vùng vẫy muốn thoát ra. Song sức lực nàng có hạn, chẳng những không đạt mục đích, ngược lại càng khiến gã Hôi Hùng thêm điên cuồng.
Cầm lấy cổ áo T - shirt trắng tinh, Hôi Hùng dùng sức xé mạnh. "Xoẹt ―". Chiếc áo T - shirt nhất thời bị xé thành hai nửa, lộ ra áo ngực màu trắng cùng với một mảng da thịt trắng như tuyết.
Trầm Bội Bội càng kêu lên sợ hãi, thân thể cũng run rẩy theo, hai tay che vùng ngực lộ ra xuân quang và giữ thật chặt.
Hôi Hùng ra sức nuốt nuốt nước miếng, mặc dù bình thường hắn không hay dùng sức mạnh, nhưng chuyện "Bá vương ngạnh thượng cung" cũng không phải chưa từng làm qua. Cố nén dục vọng, hắn trầm giọng nói với mấy thủ hạ phía sau:
- Đi ra ngoài!
Mấy tên đàn em đương nhiên biết lão Đại muốn làm chuyện gì, chúng nối đuôi nhau chuẩn bị đi ra ngoài, song người đầu tiên vừa mới đi tới cánh cửa, đang định mở cửa. Chỉ nghe "Bịch" một tiếng, hai cánh cửa đột nhiên bay ra, trực tiếp đập vào người tên đàn em đi đầu, lực đạo vẫn không giảm, cả người hắn tiếp tục bị đẩy bay ra sau. "Bịch!" một tiếng, tên đàn em bị đẩy bay hộc máu, hắn ngã xuống đất không dậy nổi.
Trước biến động này, Bạo Long với sự mẫn cảm cao độ lập tức động thân, hắn che trước người Hôi Hùng lúc này bị sự tình khẩn cấp làm cho dục hỏa giảm mạnh và đang nhìn về phía cửa với vẻ đề phòng.
Mấy tên đàn em khác tuy tốc độ chậm hơn một chút, nhưng cũng ý thức được có người đánh vào, lập tức móc súng trên người ra, hướng nòng súng vào ngay cửa.
Người duy nhất thấy vui mừng chính là Trầm Bội Bội, mặc dù không biết người đến là ai, nhưng rõ ràng là có lợi cho mình. Thậm chí là cứu tinh của mình cũng nên!

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #369


Báo Lỗi Truyện
Chương 369/1045