Chương 353: Cướp người


"Khặc khặc." bóng đen cao lớn cười một trận quái dị, cũng không vội vã ra tay bắt người, bộ dạng tựa hồ như mèo vờn chuột vậy. Có lẽ thấy đối phương là người bình thường, hơn nữa nơi này lại là mái nhà tầng năm, cho nên không lo đối phương chạy mất.
- Cười đến thật khó nghe!
Hướng Nhật cố ý ngoáy tai, hắn có thể nhìn ra được đối phương hoàn toàn không đem hắn để vào mắt. Bất quá như vậy rất tốt, giả lợn ăn cọp luôn là việc hắn thích nhất.
Bóng đen cao lớn cũng không có bởi vì Hướng Nhật có chút ngạo mạn mà tức giận, dùng ngữ khí cực kì cao ngạo nói:
- Có thể vì vĩ đại Tồn Tại mà dâng ra thân thể của mình, làm một đẳng cấp thấp Tồn Tại ngươi hẳn là đáng kiêu ngạo a.
Ngu ngốc! Hướng Nhật trong lòng hung hăng chửi đối phương một phen, bây giờ là thời đại gì rồi, còn có người lấy loại ngữ khí này nói chuyện sao? Mấy thằng ngu ngốc hắn đã thấy nhiều, nhưng còn không có gặp qua loại đần độn không não đến như vậy.
Bất quá, những lời này của đối phương cũng quả thật chọc giận hắn, Hướng Nhật mở mồm mắng to.
- Kiêu mẹ ngươi, khôn hồn đứng yên cho ta!
Vừa nói, rút ra một khẩu súng lục màu bạc cực lớn dắt trong thắt lưng chĩa thẳng vào đối phương, trên mặt vẫn là một bộ dạng lưu manh.
Súng, loại đồ vật này xuất ra dọa người là tốt nhất. Đối với động tác này Hướng Nhật đã diễn luyện mấy trăm lần, từ mắng chửi người cho đến rút súng cơ hồ không tới một giây đồng hồ. Đương nhiên, hắn làm như vậy chính là vì làm cho đối phương càng có thêm ấn tượng sâu sắc rằng hắn là người bình thường, để cho lúc bất ngờ tấn công mới có thể dễ dàng hơn, càng làm cho đối phương có một phen "Vui mừng lẫn sợ hãi" lớn lao.
Quả nhiên, bóng đen cao lớn trong giọng nói tràn đầy vẻ không thèm để ý:
- Ngươi cho rằng chỉ bằng khối phế thiết trên tay sẽ uy hiếp được một Tồn Tại cao quý như ta sao?
- Cao mẹ ngươi, có thể hay không thay ngữ khí nói chuyện, ngươi nói như vậy làm ta rất không thích, phải biết rằng, một khi ta rất không thích thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Hướng Nhật âm trầm cười, khẩu khí kiêu ngạo đến cực điểm, làm cho người ta tưởng rằng trên tay hắn có súng thì đã thành siêu nhân rồi.
Hai lần chửi bậy rốt cuộc làm cho bóng đen cao lớn không nhịn được, cũng bởi vì hắn không ngờ một loại Tồn Tại cấp thấp trong mắt hắn lại lớn gan chọc giận hắn như vậy, thanh âm trở nên trầm thấp, khủng bố:
- Ngươi sẽ vì vệc này mà hối hận!
- Hối cái cứt, trong từ điển của ta còn không có hai chữ 'Hối hận' này.
Hướng Nhật bĩu môi nói, tiếp theo càng lấy ngữ khí so với đối phương âm trầm gấp trăm lần đánh trả.
- Nhưng thật ra, ngươi nhất định sẽ vì hành vi và thái độ của ngươi mà hối hận!
Đương nhiên, Hướng Nhật còn không có vĩ đại đến cỡ vì những người bị hại không quen biết kia mà báo thù, mà chỉ muốn thay nữ cảnh sát đòi lại một cái công đạo. Nếu như đêm đó không phải còn có những người khác chạy tới, đối phương thật sự có thể giết chết nữ cảnh sát rồi.
Nghĩ tới cái này, Hướng Nhật âm thầm khen may mắn, đồng thời vừa lại đặt quyết tâm tuyệt đối không thể dễ dàng tha đối phương.
Bóng đen cao lớn tức giận mà cười.
- Khặc khặc.Hiện tại loài người đều ngu xuẩn giống ngươi như vậy sao?
- Loài người? Ngươi cũng không nên nói cho ta biết ngươi không phải nhân loại a.
Hướng Nhật vẻ mặt quái dị nhìn đối phương, từ bề ngoài xem, đối phương hoàn toàn bao vây bên trong một kiện hắc bào, nhưng vẫn là có thể nhìn ra có tay có chân, không giống như là động vật.
- Giống chúng ta loại này cao quý Tồn Tại, không phải các ngươi một lũ tộc loại thấp kém có khả năng tưởng tượng, lại càng không thể so sánh với!
Bóng đen cao lớn trong giọng nói tràn đầy ý khinh bỉ, tất nhiên đã không cho chính mình là một con người mà là một loại siêu sinh vật gì đó.
Hướng Nhật cảm giác được có chút buồn cười, theo cái tên đầu một cây cân này nói chuyện thật phí thời gian, vốn định từ trong miệng đối phương thám thính ra một ít tư liệu hữu dụng, nhưng đối phương hoàn toàn coi bản thân hắn giống như là thần thánh, muốn từ trong miệng đối phương gại ra chút thông tin phỏng chừng rất khó khăn. Không bằng trực tiếp dùng sức mạnh và thủ đoạn khiến cho đối phương đi vào khuôn khổ, khi đó muốn hỏi cái gì có thể dễ dàng hơn nhiều.
Nghĩ tới đây, Hướng Nhật trong lòng đã có chủ ý, trực tiếp tiến lên từng bước, cầm súng nhắm ngay đầu của đối phương kiêu ngạo nói:
- Cao quý có đúng không? Nhưng bây giờ còn không phải giống nhau bị lão tử dùng súng chĩa vào sao? Mẹ nó, ngươi tốt nhất không nên cử động, nếu không đừng trách lão tử nổ súng!
Bóng đen cao lớn hừ lạnh một tiếng, cũng không nói nữa, trực tiếp nhào tới, có lẽ là chính hắn cũng hiểu được, cùng đối phương dong dài đi xuống chỉ là lãng phí nước miếng, tốt hơn hết là trực tiếp dùng sự thật nói chuyện.
Hướng Nhật khóe miệng hiện lên một tia mỉm cười, hắn chờ chính là đối phương động thủ trước, cứ như vậy, chính mình âm thầm phản công liền càng dễ dàng hơn nhiều. Bởi vì đối phương coi mình như một người bình thường, hiển nhiên tưởng rằng với tay đến có thể bắt giữ, chắc chắn sẽ không có ngờ tới con mồi "nhỏ yếu" cư nhiên cũng có thể phản kháng, hơn nữa còn "kịch liệt" như vậy.
Thoải mái bóp cổ đối phương, bóng đen cao lớn thậm chí không suy nghĩ chuyện đối phương còn chưa có nổ súng, đắc ý cười nói:
- Hiện tại ngươi biết.
Vừa nói tới đây, đột nhiên cảm giác cánh tay của mình trở lên căng thẳng, trong chớp mắt, hắn phát hiện tên nhân loại thấp kém kia đang cầm lấy cổ tay của hắn. Bất quá hắn cũng không có để ở trong lòng, tưởng rằng đây là đối phương sắp chết nên giãy dụa chút đỉnh, dù sao loại tình huống này hắn đã gặp rất nhiều, lúc trước mấy cái nhân loại nhỏ yếu bị hắn túm bắt đều phản ứng như vậy.
Bóng đen cao lớn vừa muốn dùng sức làm cho đối phương mất đi lực giãy dụa, nhưng mà trên tay vừa vận lực thì lại phát giác như thế nào cũng không dùng được lực đạo, hơn nữa cánh tay bị đối phương nắm chặt cũng mơ hồ truyền đến một tia đau đớn, loại cảm giác đau đớn này càng ngày càng rõ ràng, cuối cùng đau đớn kịch liệt.
- Ngươi.
Lúc này, coi như là kẻ ngốc nữa thì cũng biết chính mình bị lừa, nhưng mà tay hắn lại thủy chung bị đối phương gắt gao cầm chặt, căn bản là giãy không ra.
Hướng Nhật cười, phải nói là cực kì đắc ý cười, thoải mái lách cổ ra khỏi cái bàn tay vô lực của đối phương rồi ung dung nói:
- Có phải hay không rất ngoài ý muốn? Ngươi loại này cao quý mặt hàng như thế nào có thể bị ta bắt được chứ?
- Ngươi gạt ta!
Bóng đen cao lớn hận không thể tưởng, tay kia hướng đối phương hung hăng chém tới.
Hướng Nhật sớm có phòng bị, tay phải cầm súng trực tiếp nghênh đón, nặng nề đánh vào cánh tay đang chém tới kia. Chỉ nghe "bộp" một tiếng tựa như xương nứt ra vang lên, ngay sau đó bóng đen cao lớn phát ra một tiếng rên rỉ, run người đem cánh tay kia rụt trở về.
Hướng Nhật cũng là bị chấn đến tay đều có điểm chết lặng, nhưng lập tức khôi phục lại tri giác bình thường, đồng thời vì phòng ngừa đối thủ lại phản kháng, một cước đá lên lồng ngực của hắn, đá đến khi nghe được vài tiếng "răng rắc" vang lên, lần này ít nhất làm cho đối phương gãy đứt vài căn xương sườn.
Bởi vì một cánh tay bị đối phương khống chế, bóng đen cao lớn bị đá cũng không thể bay rớt ra phía sau, song chính là như vậy mới nghiêm trọng, cái tay bị chế trụ kia trực tiếp bị kéo trật khớp.
Bóng đen cao lớn lúc này chẳng những trong miệng hộc máu, ngay cả trong lòng cũng buồn bực đến hộc máu, vốn hắn nghĩ đối với tên nhân loại nhỏ bé kia không cần nhiều lực cũng có thể xử lý dễ dàng, chỉ là không ngờ, đối phương lại giả lợn ăn thịt hổ như thế, nhớ tới mới vừa rồi cùng đối phương đối quyền, lực lượng của đối phương không thua kém mình chút nào, hơn nữa so với chính mình còn muốn lớn hơn rất nhiều lần.
Trên thế giới này, như thế nào có thể có quái vật dị thường như vậy? Giờ phút này, hắn nghiễm nhiên đã quên chính mình trước không có thừa nhận sự thật rằng mình là loài người, cũng không còn muốn chính mình là cái gì cao quý mà lại vĩ đại tồn tại nữa, thầm nghĩ chỉ cần giãy thoát khỏi cái tên khốn kiếp dị thường này rồi sau đó cao chạy xa bay là ổn.
Thấy đối phương bị chính mình một cước đá thành bộ dạng như vậy, Hướng Nhật cũng không lưu tình chút nào:
- Nói ta lừa ngươi? Này chỉ có thể nói chính ngươi quá ngu ngốc. Loại địa phương này ngươi cho rằng đã trễ thế này còn có thể có người tới sao? Hơn nữa nhìn thấy ngươi, có bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ mà không có bị dọa đến thét lên, ngươi cho rằng là bình thường sao? Mẹ, tự nghĩ lại đi. Chỉ có ngươi loại tự cho là so với người khác cao nhất đẳng kì thật chính là co quắp tê liệt nửa bên đầu mới có thể cho rằng là bình thường.
Nói đến nơi đây, Hướng Nhật dừng lại một chút, bởi vì hắn phát hiện đối phương đang nói cái gì đó, tưởng là do hắn bị trọng thương vô lực nói chuyện.
- Này, ngươi người này đang nói cái gì, đem thanh âm phóng lớn một chút, ta nghe không.
Đang chuẩn bị nói thêm nữa, Hướng Nhật đột nhiên cảm giác được một trận choáng váng đầu, như là bị người khác thoáng cái hung hăng nhồi đồ vật nào đó vào trong đầu, tay chợt vô thức buông lỏng ra một chút.
Bóng đen cao lớn chờ chính là cơ hội này, một cước đem Hướng Nhật đá ngã trên mặt đất, sau đó xoay người bỏ chạy. Hắn không dám mạo hiểm nhân cơ hội này mà tấn công đối thủ, bởi vì cảm giác vừa rồi đối phương gây cho hắn thật sự quá kinh khủng, hơn nữa chính mình bị trọng thương, mặc dù không chết được, nhưng muốn cấp cho đối phương đại đả kích rõ ràng là khó có khả năng, hơn nữa hắn cũng không cho rằng cái "kỹ năng" kia của mình có thể vây khốn đối phương được lâu, vẫn là trước lượn đã rồi hẵng nói.
Đáng tiếc, Hướng Nhật bị một cước đá ngã cũng đã tỉnh táo lại, không kịp nghĩ chuyện gì xảy ra, mắt thấy đối phương chạy trốn, tiện tay vung lên, năm đạo "Vô hình kiếm chỉ" lập tức bắn ra.
Bóng đen cao lớn còn chưa có chạy xa thì đã bị đánh trúng, "Phốc" một tiếng té trên mặt đất, không bò dậy nổi nữa.
Hướng Nhật từ lúc "Kiếm chỉ" phát ra cũng đã đuổi theo, thấy đối phương ngã xuống đất liền trực tiếp một cước giẫm tới, sau đó hung hăng cầm súng chĩa vào đầu đối phương:
- Ngươi dám chạy ư? Con mẹ nó, dám ám toán ta, hậu quả rất nghiêm trọng a.
Nói xong, Hướng Nhật hung hăng dùng báng súng nện vào trên đầu đối phương, thẳng đập đến máu tươi tung tóe mới dừng tay.
Hướng Nhật cũng không lo lắng sẽ đem đối phương đập chết, dù sao đối phương đến cả súng cũng không sợ, xem ra không có dễ dàng như vậy mà chết. Hơn nữa hắn mới vừa rồi dùng "Kiếm chỉ" đều là nhắm vào nửa người dưới của đối phương, mục đích chính là để cho đối phương chạy trốn không được, cho nên cũng không ảnh hưởng đến tánh mạng của đối phương.
Bóng đen cao lớn giờ phút này đã giống như một con chó chết, hắn căn bản không hiểu được chuyện gì đã xảy ra, vừa mới rồi còn đang may mắn có thể từ trong tay cái tên dị thường kia chạy thoát, nhưng mới chỉ chớp mắt liền cảm giác hai chân đau nhói, cả người cũng chống đỡ không được té trên mặt đất. Hiện tại hắn còn bị đối phương tàn nhẫn đánh đập, càng không phân biệt được phương hướng, đau đớn kịch liệt trên đầu cũng làm cho hắn mất đi năng lực tự hỏi.
Hướng Nhật còn không có tiết khí xong, mặc dù hình dáng hiện tại của đối phương rất bi thảm, nhưng hắn nghĩ tới nữ cảnh sát thiếu chút nữa bị đối phương giết chết lại nhịn không được một trận đại hỏa bừng bừng.
Ngắm khẩu Desert Eagle trên tay, Hướng Nhật trên mặt âm âm cười, nhớ kỹ đối phương mới vừa rồi coi thường cây súng này, còn gọi nó là "phế thiết", xem ra mình nếu đã đem nó theo thì không thể không dùng được rồi!
Không chút nghĩ ngợi, Hướng Nhật lập tức đem nòng súng hướng động khẩu trên đùi đối phương vừa bị chính mình "Kiếm chỉ" bắn thủng kia, cũng không chĩa thẳng vào động khẩu bởi vì đạn có thể từ bên này tiến vào lại xuất ra từ động khẩu phía bên kia, không có tạo được thương tổn như mong muốn.
Hướng Nhật đem nòng súng nghiêng lên dí sát vào một động khẩu nằm phía trên đùi. Nếu đối phương nói súng này không thể gây thương tổn được hắn, vậy khẳng định rất có tự tin với thân thể của mình, bất quá nếu đạn trực tiếp từ bên trong phá ra, cũng không tin đối phương ngay cả thịt trong cơ thể đều là làm bằng sắt thép.
- Ta nhớ kỹ ngươi mới vừa rồi nói qua đây là phế thiết, không thể gây thương tổn được ngươi. Hiện tại ta muốn nhìn có thể hay không làm ngươi bị thương.
Nói xong, Hướng Nhật bóp cò súng, liên tục ba lần.
"Phanh! Phanh! Phanh!" ba tiếng đặc thù thật lớn từ khẩu Desert Eagle vang lên.
Bóng đen cao lớn nằm trên mặt đất lại kêu lên một trận thảm thiết, thân thể đau đến không ngừng run rẩy. Cho dù người hắn cường hãn đến đâu, bên trong cũng chỉ là so với thường nhân rắn chắc hơn một chút, bất quá vẫn là xương thịt, từ đây trực tiếp phá nát cũng tuyệt đối không phải chuyện dễ chịu. Hơn nữa uy lực của Desert Eagle vốn cũng không thể khinh thường, vài phát bắn tới cơ hồ đem cả bắp đùi đều phá nát, hơn nữa bởi vì là tiếp xúc sát với da thịt, hoa lửa mà nòng súng sinh ra cũng đốt cháy một mảng thịt lớn, khó trách bóng đen cao lớn kêu thê thảm như vậy.
Chỉ là Hướng Nhật tuy thống khoái, cũng không nghĩ tới bởi vì tiếng súng của hắn mà kinh động hai phương nhân mã đang đánh nhau ở trong lầu hai. Vốn đang chiến đấu kịch liệt nên bọn họ hầu như không có chú ý đến cư nhiên lại có người tồn tại trên mái nhà, nhưng mà tiếng súng của Desert Eagle thật sự rất lớn, ở trong đêm yên tĩnh cũng có thể truyền ra rất xa, lại càng không nói đến lầu hai gần trong gang tấc. Song phương đang đánh nhau lập tức ngừng lại, trực tiếp bỏ đối phương chạy ra bên ngoài, sau đó hướng về nơi có tiếng súng lao tới.
Lúc này trong lòng bọn họ đều là nghĩ chạy nhanh tới địa điểm truyền ra tiếng súng. Bởi vì bọn họ biết, tiếng súng là đại biểu cho còn có người khác ở đây, nói không chừng mục tiêu lần này ở ngay phía trên. Mà ai chạy tới trước thì sẽ có thể dành được tiên cơ đầu tiên. Cái này đối với song phương mà nói, đều là cửa ải quan trọng nhất!

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #353


Báo Lỗi Truyện
Chương 353/1045