Chương 30: Tỷ chỉ làm công cho người mà thôi


Xoay 360 độ bỏ rổ, bỏ rổ ngược, vươn 1 tay úp rổ, ném vào từ khoảng cách xa.liên tục sáu lần tấn công bằng những cách thức khác nhau, Hướng nhật ném bóng sang biên, chậm rãi nhìn vào bảng kết quả, kết quả hiện lên. trận đấu đã chấm dứt, vào sáu, đối phương chỉ có năm lần cơ hội tấn công, kết quả rõ ràng rồi.
Điền Phong thất bại nhắm hai mắt, hai tay nắm chặt, miệng lẩm bẩm không ngừng: "Không thể nào đâu, không phải đâu, tuyệt đối không thể nào."
Khán đài không một tiếng động, mọi người đều yên lặng nhìn tên bốn mắt kỳ tích, ai cũng mở to miệng không đóng lại được, nước miếng nhiễu xuống không ngừng, cũng không thốt nên lời nào. Ở địa bàn mình bị người tới phá rồi còn thua liễng xiễng, mẹ ơi mai mốt bị chọc cười thúi đầu luôn.
"Hướng quỳ!" Sở Sở nhào vào lòng lưu manh đầu tiên.
"I da em, muốn rồi hả?" Hướng nhật vòng tay qua eo nàng, đùa giỡn.
"Dâm đãng!" Sở Sở trừng mắt một cái nhưng lại dịu dàng nép vào lòng hắn.
Hai người còn chưa đi vào khu vực khán đài, Trầm Bội Bội chạy tới, vươn tay đặt lên đầu Hướng Nhật rồi kéo về đầu mình, vừa đo vừa so chiều cao, "Trời ơi, so với em còn thấp hơn chút, không công bằng! sao anh có thể dập rổ, em lại làm không được? anh còn là người không? không đúng, anh là quái thú!"
"Ủa, cái này là ca ngợi đó hả?" nói thật giờ hắn thấy nhỏ trước mặt so với chính mình cao hơn chút thần kinh có vấn đề. Bất quá hắn thích.
"Sai, là ganh tị đó!" Trầm bội bội nói xong đi ra sân.
"Bội Bội đáng chết, nói gì đấy!" Sở Sở cười mắng.
"ganh thì cứ ganh đi, có gì đâu. thật ra ghen nhất với bà đó, tìm đâu ra anh bạn trai lợi hại vậy, tui ganh tị với bà!" Trầm Bội Bội giả bộ trừng mắt như nhìn thấy kẻ thù.
"Chết đi! Của bà cũng có kém đâu." Sở Sở hướng ánh mắt tới số 10 cách đó không xa.
"Tụi tui còn chưa tới loại quan hệ này, không giống hai người, ban ngày ban mặt mà cứ ôm cứ ấp, coi người xung quan là không khí rồi." Trầm bội bội bất mãn nói, đột nhiên lại trở nên chăm chú: "Sở Sở, bà thấy hắn.có thể chấp nhận hắn không?"
"Cái này bà tự hỏi mình đi, tui không giúp được đâu." Sở Sở ra vẻ bàng quang.
"Xấu xí! Tui kêu bà tới để góp ý, cái gì bà cũng kêu tự tui quyết định? Nhỏ này bộ thấy xương cứng lắm rồi hả? vậy để chị đây đấm bóp cho?" Trầm bội bội nắm rồi mởi năm ngón tay, làm điệu bộ nắn nắn bóp bóp gần về phía ngực Sở Sở vừa cười ha ha, không cần nói cũng biết.
"Ai da, bà đã nghe tui nói rồi đó. Chuyện này tui thật sự không giúp được, nếu bà thích hắn thì say" Yes ", nếu không thích thì say" No ", không phải đơn giản sao?"
"Nói nhảm! mấu chốt là tui cũng không biết rốt cuộc có thích hay không." Trầm bội bội buồn rầu nói.
"Cái này thì có gì khó đâu?" Hướng nhật thật sự chịu không được cảnh hai bà tám nói nhảm.
"Ông xã Sở Sở, anh có cách hả?" Trầm Bội Bội kinh hãi nhìn hắn, phớt lờ ánh mắt ngăn cản của cô bạn thân kế bên.
"Không phải có cách, mà là anh biế thích ai đó thì lúc rảnh rỗi là nhớ hắn người ta, tối đi ngủ nhắm mắt lại thì đầu óc đều là hình ảnh người ta, người ta vui vẻ thì mình thấy vui theo, người ta buồn mình cũng buồn bực theo.Mấy người nhìn ta làm gì?"
"Hướng Quỳ!" Sở Sở nhứng mày lên nhìn chăm chăm." Anh bên ngoài còn có người khác đúng không!"
"Ai da! Đại tình thánh!" Trầm bội bội một bên hâm mộ nhìn hắn.
"Thề với trời lun! chỉ có một mình em thôi!" Thì bây giờ chỉ có mình em, sau này ai biết.
"Vậy sao anh biết nhiều vậy!" trên mặt Sở Sở không nhìn cũng biết nó đang khắc 2 chữ "không tin".
"Cái này phải trách em."
"Cái gì!" Sở Sở niết niết nắm tay, lúc nào cũng sẵn sàng thụi tới.
"Vô phương, hai ngày nay cứ bị em bắt coi kịch, TV giờ đều có một kiểu kịch tình cảm này, ngày nào cũng ra rã không nhớ mới là lạ đó!" Hướng nhật làm như nàng dâu mới về bị nhà chồng la oan.
"Vậy hả?" Sở Sở vẫn chưa hết nghi ngờ.
"Oa ha ha ha.cười bể bụng lun rồi! Sở Sở, ông xã bà được lắm đó! Dù sao tui cũng phải cám ơn ảnh, dù chỉ là xào lại lời thoại trên TV, nhưng tham khảo tốt rồi, bây giờ tui biết nên làm cái gì rồi." Trầm bội bội dừng một chút, nhìn về phía tên bốn mắt, thở dài: "Ai, sao anh không cao hơn chút đi? thiệt là!" nói xong là đi luôn, làm tên lưu manh với Sở Sở đầu một đống dấu hỏi.
Hướng nhật cùng Sở Sở liếc nhau, cả hai đồng thời muốn "nghiên cứu hoạt động tình dục" thì một tràng chuông điện thoại di động vang lên.
"Điện thoại của anh đó." Sở Sở nhắc nhở.
"Uh!" Hướng nhật móc điện thoại ra, nhìn thoáng qua màn hình điện thoại di động, nhíu mày, sao lại là nàng? không phải đã nói không có chuyện gì quan trọng thì đừng gọi sao?
"Uy, có chuyện gì?" Hướng nhật đi tới chỗ ít ồn ào, Sở Sở nhu thuận không theo.
"Ông chủ, có tình huống khẩn cấp rồi." đầu kia truyền đến giọng nữ rất lo lắng.
"Nói."
"Là thế này, có người ngầm gom cổ phiếu công ty, gom được khoảng 17% cổ phần rồi."
"Trên tay cô không phải có 40% sao?"
"Dù giờ là 40% cổ phần được xem như chủ tịch cổ đông, nhưng một số cổ đông của công ty chuẩn bị bán cổ phần ra nữa."
"Vậy mua lại đi."
"Nhưng mà ông chủ, tiền không đủ, đều đổ vào một hạng mục lớn rồi. Hơn nữa vài ngày trước Cục thuế luôn tới kiểm tra sổ sách, mỗi ngày đều lại vài lần, tôi nghi."
"Chuyện này tại sao không nói sớm?" Hướng nhật lớn giọng.
"Tôi, tôi.lúc ấy tôi tưởng là tình huống thường thôi, nên không báo với ông, nhưng sáng nay thì có người thu mua."
"Cô có nguồn cá nhân không?"
"Có! Để gây dựng các mối quan hệ."
"Được rồi! ta biết rồi. Bây giờ cô trước hết mua hết cổ phần của mấy thằng khốn muốn bán mua hết, chuyện tiền bạc không cần lo, để cho ta gữi cho cô. Được rồi, cần bao nhiêu mới có thể ổn định tình hình?"
"50 tỷ! chỉ cần ông chủ cho tôi 50 tỷ, tôi nắm chắc vượt qua khó khăn trước mắt." Đối phương tự tin nói.
"Cho cô 500 tỷ, không được để đường chạy cho tụi khốn nạn đó, làm được không?"
"A - cái này, nhiều quá rồi, nhưng thật ra, tôi tính đại khái khoảng 150 tỷ là được."
"Cô không hiểu lời ta hả, nói không chừa đường là không để tụi nó ngọ ngoạy nữa, mấy thằng khốn!"
"Nhưng như thế thì tổn thất của chúng ta cũng sẽ rất lớn."
"Không cần lo, không cho tụi nó một bài học thì tụi nó nghĩ thằng Hướng này là người dễ bị ăn! Cô chỉ để ý mua, còn giá bao nhiêu thì khỏi quan tâm."
"vậy.được, tôi biết nên làm thế nào rồi!"
"Ân, vậy đi!" Hướng nhật tắt điện thoại, càng nghĩ càng lo. Đâm lén thế lực hiển nhiên rất lớn, cục thuế với ngân hàng đều có thể thao túng dễ dàng, có thể thấy được tiềm lực không thường. Xem ra tự mình đi một chuyến vậy, nói không chừng phải đánh bọn khốn này một trận luôn.
"Sở Sở." Hướng nhật hô cô nàng đang đứng tán dóc với bạn thân ở xa xa.
"Chuyện gì?" Sở Sở chạy tới.
"Bạn học anh có chuyện rất khẩn cấp, anh đi trước đây, em ở đây nói chuyện với bạn, xong việc anh về thẳng nhà luôn không quay lại đây nữa." Hướng nhật bịa ra ngay một lý do hợp lý.
"A? vậy em với anh đi luôn?"
"Không cần, chuyện nhỏ thôi, rất nhanh là xong à. Em cũng đừng ở đây lâu, lỡ anh về nhà không thấy em chịu không nổi phải "Dùng tay giải quyết" rồi." Hướng nhật cười dâm vừa nháy mắt.
"Đáng ghét!" Sở Sở cúi gầm đầu, mặt đỏ tới mang tai.
"Anh đi trước đây." Hướng nhật không nói nhảm thêm nữa, lắc mình ra khỏi nhà thi đấu.
"Sở Sở, anh ấy có chuyện gì vậy? bỏ bà lại à?" Trầm bội bội bất bình thay bạn
"Nga, không có gì, bạn học ảnh gọi đi, nhanh thôi." Sở Sở nhanh chóng giải thích, nàng cũng không muốn người ta hiểu lầm bạn trai mình.
"há há, khẩn trương cái gì! Đùa với bà thôi." Trầm bội bội cười gian.
"Ngon lắm, xem ta không buông tha bà đây!" Sở Sở vương tay ra chộp tới.
"Tô chủ tịch, giờ là lúc nào rồi, chị còn thảnh thơi uống cà phê?" một người mặc trang phục công sở xinh đẹp bất mãn nhìn Tô Úc đang nhàn nhã ngồi ở sau ban công uống cà phê.
"Oánh Oánh, hôm nay không họp sao? Không biết mấy giờ rồi? xem nào.mới chưa tới 3 giờ, còn sớm mà!" Tô úc thoải mái trả lời.
"Em nói nè chị Tô, chị không giữ được công ty cũng đừng nên vậy chứ." Cô gái tên Oánh Oánh cười khổ.
"Không cần gấp, em đừng nói nghiêm trọng quá, công ty này sẽ không đổi tên đâu, vĩnh viễn cũng họ." Hướng! hình như vừa mới nghe được ông chủ tự xưng "thằng Hướng", cuối cùng cũng biết hắn họ gì rồi, phạm vi mục tiêu ngày càng nhỏ rồi. Tô Úc nhấp một ngụm nhỏ cà phê, nhoẻn miệng cười mê người.
"Tô chủ tịch, có nhức đầu không, có muốn tới bệnh viện khám một chút?" Oánh oánh thừa dịp nàng không chú ý đưa tay đặt lên trán nàng
"Khám cái gì, em mới bệnh đó! Chị có gì đâu mà tới bệnh viện!" Tô Úc gạt tay nàng ra. Vừa rồi lại nhớ ông chủ tới mị người rồi, không phát hiện con nhóc này đi tới sát bên luôn.
"Nếu chị hoàn toàn bình thường thì sao lại nói bâng quơ vậy?" Oánh oánh xoa cổ tay hơi đỏ của mình vặn lại.
"Xem ray giờ phải giải thích cho em một chút rồi." Tô úc đặt ly cà phê xuống, đứng lên.
"Giải thích cái gì?" Oánh oánh bị hấp dẫn bởi một bí mật mới, tò mò hỏi.
"Thật ra.cả công ty này không phải của chị, chị cũng chỉ là quản lý thôi.".
"A?" Cái miệng nhỏ nhắn của Oánh oánh trương thành hình chữ "O".

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #30


Báo Lỗi Truyện
Chương 30/1045