Chương 261: Hôn lưỡi


Trên thực tế, cũng không phải giọng nói có gì quái dị, mà là loại ngôn ngữ dùng để nói. Không phải tiếng Hán, là tiếng Pháp! Trong cả trường học, người dùng loại ngôn ngữ này nói chuyện với mình, cũng chỉ có cô nàng tây dương vóc người vô cùng nóng bỏng mà thôi. Tuy nhiên cô nàng tây dương này tính kế quá sâu, nàng từng muốn lợi dụng mình để mượn đao giết người, cũng may lúc ấy mình không ngốc nghếch đến nỗi ra tay với mấy thằng cha ngoại quốc kia, nếu không thật sự đã bị trúng kế. Hơn nữa không phải nàng ta đã nói đối phương sẽ gây bất lợi với mình bằng cách tạo một tai nạn ô tô ngoài ý muốn hay sao? Nhưng nhiều ngày trôi qua như vậy rồi, mình không hề gặp phải tai nạn ô tô hay bất kỳ sự ám toán nào khác, hiển nhiên lúc ấy nàng ta chỉ muốn tạo cho mình cảm giác nguy cơ để dễ bề mượn đao giết người.
Đối với cô nàng tây dương trong bụng luôn nghĩ cách chơi xấu người khác, Hướng Nhật cảm thấy không nên tiếp xúc quá nhiều cùng nàng ta, nếu có thể tránh được phiến toái thì phải cố mà tránh, chính mình bây giờ có nhiều việc cần giải quyết như vậy, hơi đâu đi quản chuyện người khác cơ chứ? Hướng Nhật ngay cả đầu cũng không quay lại, cứ như vậy đưa lưng về phía nàng ta và nói:
- Fiona tiểu thư, chỉ sợ chuyện của cô tôi không giúp được gì, hay là cô tìm người khác đi.
- Không, Hướng tiên sinh, anh làm như vậy thì quá tuyệt tình!
Hôm nay, cô nàng tây dương nóng bỏng vẫn diện chiếc váy siêu ngắn, nhưng vì trời dần chuyển lạnh nên có mặc thêm một cái quần tất, lúc này vẻ mặt nàng rõ ràng đang quýnh lên. Nàng ta vội tiến lên vài bước rồi kéo lấy cánh tay của nam nhân.
- Này! Cô làm gì đấy!
An đại tiểu thư ở đối diện lập tức nóng mặt, nàng chạy vọt đến tách tay của cô nàng tây dương ra, đồng thời trừng mắt nhìn nàng ta. Lôi lôi kéo kéo cái gì, coi mình không tồn tại hay sao? Đối với cô nàng tây dương ăn mặc hở hang này, An đại tiểu thư căn bản không có bất cứ hảo cảm gì, thậm chí có thể nói là ghét cay ghét đắng, lúc đầu, chính là nàng ta không biết xấu hổ đi hôn môi nam nhân, còn bây giờ không biết lại định bày trò gì nữa đây. Hừ, chỉ cần có mình ở đây thì tuyệt đối không thể để cho nàng ta đạt được mục đích.
Sở Sở và Thạch Thanh bên cạnh cũng có phản ứng, hai nàng đồng loạt đứng lên, vừa nhìn về phía nam nhân vừa hỏi:
- Hướng Quỳ/Sư phụ, cô ta là ai?
Đương nhiên trong ánh mắt các nàng không phải không có ý cảnh giác đề phòng. Mặc dù các nàng đã chấp nhận An đại tiểu thư cùng nữ sĩ quan cảnh sát, nhưng không có nghĩa là các nàng sẽ không ăn dấm chua. Hơn nữa, có thêm một nữ nhân là phải chia bớt đi một phần tình cảm của nam nhân, không một người phụ nữ nào có thể thể chấp nhận điều này.
- Chỉ là một người bạn rất bình thường.
Hướng Nhật thản nhiên đáp, vẻ mặt chẳng khác gì như đang giới thiệu một người xa lạ.
Trong mắt Sở Sở và Thạch Thanh không khỏi lộ ra vẻ vui mừng, bởi vì dáng vẻ của nam nhân căn bản không giống giả bộ, mà là đang nói rất thật. Thậm chí từ sự quan sát tinh tế của các nàng cho thấy, nam nhân cũng có thái độ lãnh đạm như muốn tránh thật xa cô nàng ngoại quốc có vóc người đầy đặn và cách ăn mặc khêu gợi này. Điều này đủ để các nàng yên tâm.
Còn Fiona Lois khi nghe được lời giới thiệu của nam nhân thì rõ ràng có chút thất vọng. Đối với tiếng Trung, nàng cực kỳ thông thạo, nếu không sao có thể đến nơi này du học. Chỉ khi gặp được Hướng Nhật cũng là người biết nói tiếng Pháp, nàng có một cảm giác rất thân thiết, cho nên cứ nhìn thấy đối phương là lại nói tiếng Pháp. Nhưng không ngờ mình trong tim hắn chỉ là một "Người bạn bình thường" mà thôi, cái này không thể không thừa nhận là một sự đả kích nghiêm trọng đối với người luôn rất tự tin vào vóc người cũng như dung mạo của mình như nàng. Có điều lần này nàng thật sự có việc cần nhờ đối phương, cho nên cố đè nén sự ấm ức trong lòng xuống, sau đó dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía nam nhân, đồng thời nói bằng tiếng trung:
- Hướng tiên sinh.
- Dừng!
An đại tiểu thư tất nhiên không để nàng ta được như ý, từ bên cạnh nàng nói xen vào.
- Không thấy chúng ta đang đánh bài hay sao? Có chuyện gì sau này hãy nói.
Nói xong liền quơ quơ mấy lá bài poker trên tay. Vốn tưởng rằng như vậy có thể đuổi được cô nàng tây dương làm người ta chán ghét này, không ngờ đối phương lại đột nhiên bắt lấy cái tay đang vung lên của nàng:
- A, vị tiểu thư này, cô là bạn gái của Hướng tiên sinh, nhất định có thể giúp tôi, đúng không? Xin cô bằng giá nào cũng phải khuyên Hướng tiên sinh giúp tôi.
- Giúp cô?
An Tâm có phần không kịp trở tay, nàng không ngờ đối phương lại bất ngờ chuyển mục tiêu sang nàng. Tuy nhiên nhìn vẻ mặt khó chịu của nam nhân bên cạnh, rõ ràng là không có ý định giúp đỡ, hơn nữa mình cũng không thích cái cô nàng tây dương này, ngoài ra đối phương trông quá giống hồ ly tinh, vạn nhất vì việc này mà nam nhân bị quyến rũ, lúc ấy mình có muốn khóc cũng không kịp.Về công hay tư, An Tâm đều cảm thấy mình không có lý do gì để khuyên nam nhân giúp nàng ta.
- Xin lỗi, vị tiểu thư này, chuyện của bạn trai tôi không phải do tôi quyết định được, việc này chắc cô phải hỏi anh ấy, nếu như anh ấy tình nguyện giúp đỡ, đương nhiên tôi cũng sẽ không phản đối.
Nói xong, An đại tiểu thư liếc yêu nam nhân một cái, tuy nhiên trong ánh mắt ngọt ngào của nàng lại thấp thoáng một tia sát khí khiến cho người khác phải rùng mình.
Trong lòng Hướng Nhật không khỏi run lên, cô nàng An Tâm là ai hắn còn không rõ hay sao? Đây tuyệt đối là nói trái lòng, cố tình nói ngược với ý của mình thì có, nếu quả thật mình tự chủ trương đưa ra quyết định gì đó, như vậy hậu quả nhất định sẽ rất đáng sợ.
Có điều Fiona Lois hiển nhiên cũng không biết ý đồ đích thực của An đại tiểu thư, tưởng rằng sự thật đúng như lời nàng nói, việc này nàng không giúp được, chỉ có thể do nam nhân tự mình quyết định. Vì vậy, ánh mắt nàng ta càng tập trung lên người nam nhân, đồng thời lại một lần nữa dùng thái độ nhỏ nhẹ để nói:
- Hướng tiên sinh.
Nhưng lần này nàng lại không có cơ hội nói hết câu, bởi vì Hướng Nhật đã lập tức cắt lời nàng:
- Fiona tiểu thư, thành thật xin lỗi, chuyện cô nhờ tôi không thể giúp được.
Fiona Lois hoàn toàn thất vọng, vẻ mặt của nam nhân cho nàng biết, mình khó có khả năng nhận được sự trợ giúp của hắn. Nhưng nàng cũng không bỏ cuộc, trên mặt lộ ra vẻ kiên quyết, sau đó cắn răng nói:
- Nếu Hướng tiên sinh không định giúp đỡ, tôi có thể nhờ anh giữ giùm một món đồ được không?
- Hả?
Hướng Nhật giật mình, chẳng lẽ thứ nàng ta muốn mình giữ chính là thứ mấy thằng cha ngoại quốc kia luôn thèm muốn? Mặc dù đúng là Hướng Nhật tò mò, nhưng thứ này rất dễ sinh phiền phức, đưa cho mình cũng đồng nghĩa với việc đem nguy hiểm đổ lên đầu mình, chuyện ngu xuẩn như thế còn lâu hắn mới làm, huống chi bây giờ bạn gái mình còn đang ở trong vòng nguy hiểm, trốn còn không kịp, sao có thể chuốc thêm họa vào người cơ chứ?
- Fiona tiểu thư, chắc cô biết món đồ ấy sẽ chẳng đem lại cho tôi điều gì tốt lành, cho nên cô vẫn nên tự tìm một chỗ an toàn để giấu thì hơn.
- Không! Hướng tiên sinh, tôi nghĩ đi nghĩ lại rồi, có lẽ chỉ có chỗ của anh là an toàn nhất.
Ngang Na Y Ti cự tuyệt đề nghĩ của nam nhân, món đồ kia quá quan trọng, nàng không dám giấu đại vào một chỗ nào đó, cũng không dám tùy tiện giao cho người khác. Nhưng nam nhân trước mắt thì ngoại lệ, không biết tại sao, Fiona Lois luôn cảm thấy nam nhân trước mặt rất đáng tin, có lẽ bởi vì đối phương nói tiếng Pháp thành thạo nên làm cho nàng sinh ra cảm giác thân thiết, hay quan trọng hơn là vì ngày hôm đó trong khu rừng nhỏ đối phương bộc lộ ra thực lực vượt xa người bình thường đã tạo ra một cảm giác rất an toàn khiến nàng tin tưởng đối phương nhất định có thể bảo vệ món đồ kia. Đồng thời, là một phụ nữ thông minh, Fiona Lois cũng biết đối phương đang do dự điều gì, nàng chậm rãi nói:
- Hướng tiên sinh, tôi biết anh đang lo lắng điều gì. Nhưng anh cứ yên tâm, anh chỉ cần giữ giùm tôi ba ngày, sau ba ngày, ta sẽ lấy lại. Hơn nữa, chuyện này tuyệt đối sẽ không để cho 'Người khác' biết, cho nên anh cũng sẽ không gặp bất cứ phiền toái gì.
Trong lúc nói, nàng nhấn mạnh hai chữ 'Người khác', hiển nhiên là có ý ám chỉ ai đó.
Hướng Nhật biết "Người khác" mà nàng nói chính là mấy chằng cha ngoại quốc do gã xấu trai phiền phức cầm đầu, bởi vì bọn chúng một mực muốn tìm nàng để lấy món đồ kia. Trong lòng Hướng Nhật không khỏi có chút dao động, nếu như không gặp phiền toái mà lại biết được món đồ kia là gì để thỏa mãn trí tò mò, xem ra mình không có lý do cự tuyệt. Nhưng để đề phòng vạn nhất, hắn vẫn đưa ra một thắc mắc:
- Fiona tiểu thư, sao cô khẳng định 'Người khác' sẽ không biết? Chuyện cô tìm đến tôi.Nói không chừng bây giờ bọn chúng đang nấp ở góc nào đó quan sát chúng ta.
Quả nhiên, câu hỏi này làm Fiona Lois hơi do dự, nhưng nàng lập tức bình tĩnh trở lại, sau đó nói một cách nghiêm túc:
- Cái này.có thể phải để bạn gái anh chịu khuất tất một chút.
- Tức là sao?
Hướng Nhật còn chưa có phản ứng thì đã thấy một cảnh tượng kinh người.
Chỉ thấy cô nàng tây dương có thân hình bốc lửa đột nhiên ôm lấy cổ An đại tiểu thư, An Tâm bị bất ngờ nên không kịp né tránh, sau đó.là một cái hôn. Một nụ hôn lưỡi lãng mạn kiểu Pháp - đúng là hôn lưỡi, điểm này mới quan trọng, ngay cả Hướng Nhật nhìn cũng thấy ghen tỵ không thôi.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #261


Báo Lỗi Truyện
Chương 261/1045