Chương 155: Bị phục kích


Ăn xong bữa cơm trưa do Lão Lỗ Đức tự thân ra tay nấu nướng, hai người cùng quay trở về cái khách sạn 5 sao của mình.
Trên đường về, thư ký Phương cũng tiện thể giải thích nguyên nhân hôm nay tại sao nàng đến quán đó ăn trưa. Theo như nàng nói thì nàng muốn gặp lại một người đồng hương mà mấy tháng trước khi tới Paris nàng đã gặp khi vô tình đến quán này, một cô gái tên là Tố Kiền Hồng. Lần đó nàng đang ăn cơm thì gặp phải một đám côn đồ đến quán quậy phá, mà khi đó không có tên biến thái này đi cùng nên rốt cuộc nàng bị chúng trêu chọc một hồi. Vì bị trêu chọc ăn không vô thế là Phương đại tiểu thư tức khí cầm cái đĩa ném qua, xui xẻo cho gã cầm đầu có mái tóc chổi chà của đám côn đồ, đầu hắn bị đĩa ném trúng lủng một lỗ khiến cho hắn nổi điên vác gậy đánh nàng. May là có Kiền Hồng bên cạnh thay nàng đỡ một gậy đó, cũng vì vậy trên trán cô ta có một vết thương dài mấy centimet tới khóe mắt, máu chảy bê bết đầy mặt. Tên đầu chổi thấy cảnh tượng kinh khủng như vậy thì tưởng mình gây ra án mạng nên vội vàng kéo cả đám bỏ trốn.
Mặc dù được cấp cứu kịp thời nhưng trên trán cô gái Kiền Hồng đó vẫn có một vết sẹo mờ. Phương Oánh Oánh vì thế vẫn tự trách bản thân không thôi, mỗi lần nàng đi công tác tới Pháp đều tới thăm cô ta. Sau khi Hướng Nhật biết chuyện này thì hận đã không xuống tay nặng hơn với tên đầu chổi cái tội cợt nhả đùa bỡn cô nàng thư ký ngực bự của mình, khiến cô nàng chỉ còn biết trừng mắt nhìn hắn.
- "Này, cô em, có muốn sang phòng anh ngồi một chút không?" - Khi tới trước cửa phòng, Hướng Nhật gọi với sang nữ thư ký.
- "Không cần, tôi ăn hơi no, cần phải vận động một chút cho nó tiêu hoá bớt đã" - Phương Oánh Oánh bây giờ cũng không khách khí như xưa, cười cười đáp.
- "Tốt thôi, xem ra anh đây đành một mình thuởng thức bộ phim "đặc sắc" này vậy." - Ánh mắt Hướng Nhật có chút mờ ám nói.
Phương Oánh Oánh lập tức nghe ra bộ phim "đặc sắc" mà gã nói là loại phim gì rồi, chỉ có điều nàng tảng lờ mặt tỉnh bơ bình tĩnh đáp:
- "Vậy anh cứ từ từ mà thưởng thức một mình đi, nhưng nên cẩn thận đó, xem "một mình" nhiều quá không có lợi cho thân thể đâu."
Nói xong, nàng chẳng thèm để ý tới ánh mắt ngạc nhiên của lưu manh liền đẩy cửa đi vào phòng.
Hướng Nhật lắc lắc đầu, trong lòng hắn hơi cảm thấy ức chế với mối quan hệ hiện giờ của hai người. Hắn lấy chìa khoá mở cửa, đang chuẩn bị đi vào thì từ trong phòng đối diện truyền ra một tiếng hét kinh hãi, hắn lập tức buông tay nắm cửa mà phóng ngay sang phòng đối diện.
- "Cô em làm sao vậy?" - Khi thấy trong phòng chỉ có một mình cô nàng, Hướng Nhật mới thở phào một hơi hỏi lại.
- "Có người đã lục đồ của tôi". - Phương Oánh Oánh vừa nói vừa cầm đến một cái túi. Hướng Nhật có thể nhận ra đó chính là cái túi mà ngày hôm qua khi đi mua sắm hắn đã làm culi mang nó không công cho nàng.
- "Cô em chắc chứ?" - Ánh mắt Hướng Nhật chợt loé lên, đối phương tìm đến cửa nhanh vậy sao? Đồng thời hắn cũng tiện tay sờ sờ đến mấy thứ đồ trong túi. Không cần nghĩ cũng biết phòng hắn chắc cũng đã bị lục sóat một trận rồi, cũng may hắn có thói quen mang những thứ quan trọng theo người, nếu không ngộ nhỡ cuốn sổ màu xanh kia bị lấy đi thì.giỡn chơi sao, vài trăm triệu đô không không bị mất chắc hắn nhảy lầu cho rồi.
- "Chắc chắn!" - Phương Oánh Oánh nhất thời cũng không ngại ngùng, lấy từ trong túi một chiếc áo nịt ngực màu hồng viền đen mà nàng mua hôm qua:
- "Hôm qua tôi để nút thắt hướng xuống dưới, nhưng tôi vừa mới kiểm tra lại thì phát hiện nút thắt bây giờ hướng lên trên. Hơn nữa." - Phương Oánh Oánh vừa nói vừa đi tới cạnh cửa, nhặt lên một thứ nằm trên mặt đất:
- "Khi đi ra ngoài, toi xếp giấy thành cái hình mũi tên này rồi đặt hướng ra ngoài, nhưng khi trở về lại phát hiện nó hướng vào trong, lúc đầu tôi còn tưởng là mình nhớ lầm, nhưng khi tôi kiểm tra lại những thứ khác thì cũng phát hiện vị trí của chúng đều không giống như cũ."
- "Xem ra chỗ này không thể ở lâu được, chúng ta lập tức rời đi thôi!" - Hướng Nhật suy nghĩ một chút rồi nói.
- "Tại sao? Chuyện này chúng ta có thể nói với người phụ trách của khách sạn. Trong khách sạn có trộm mà chúng ta phải tự gánh chịu hay sao? Làm gì có chuyện như vậy chứ?" - Vừa nghe lưu manh bàn chuyện rời đi, Phương Oánh Oánh không hài lòng vội phản đối ngay.
- "Vấn đề không phải là có trộm hay không, mà vấn đề là chúng ta ở đây đã không còn an toàn.Biết anh đây làm sao mà quen với cô nữ hoàng kia không? Đó là do anh đây mấy lần ra tay nghĩa hiệp cứu cô nàng khỏi bị ám sát, cho nên kẻ chủ mưu đằng sau đám sát thủ đó chắn chắn hận anh thấu xương, cô em đi theo anh cũng sẽ bị bọn chúng tiện thể nhắm vào luôn."
- "Sao anh có thể biết bọn họ sẽ nhắm vào tôi! Tôi thấy thực ra trong lòng anh lúc nào cũng chỉ mong được ở cùng với Đặc Lỗ tiểu thư kia phải không?" Phương Oánh Oánh cười lạnh nói.
- "Với loại người chưa hiểu gì như cô em, anh chỉ còn cách nói thẳng cho cô biết, kẻ chủ mưu chính là cái tên thân vương chó má gì đó mà hôm chúng ta mới gặp đó. Hắn đã thấy cô em rồi liệu hắn có thể bỏ qua cho cô em sao?"
- " Làm sao anh biết được hắn là kẻ chủ mưu? Hơn nữa nếu đã biết sao hôm qua anh không bắt hắn lại?"
Hướng Nhật gần như muốn phát điên:
- "Đừng có hỏi nhiều như vậy được không? Nếu là anh em với nhau thì thì mau đi theo anh."
- "Nếu là anh em với nhau thì anh ở lại cho tôi" - Nữ thư ký cũng không hề chịu kém.
Hướng Nhật cũng bó tay, hắn không biết làm thế nào khác hơn đành nói:
- "Được rồi, anh sẽ giải thích kỹ từ đầu tới đuôi cho cô em."
Câu nói của hắn bất ngờ bị tiếng cửa phòng mở ra cắt đứt. Hắn liếc mắt nhìn ra thì thấy một nhân viên phục vụ của khách sạn đang đẩy một xe thức ăn đi vào. Hướng Nhật bước tới trước của phòng cất tiếng chặn gã kia lại:
- "Thật là ngại, hình như anh đưa nhầm phòng rồi."
- "Sao?" - Đối phương sửng sốt, làm ra vẻ ngơ ngác hỏi:
- "Đây không phải phòng 5006 sao?"
- "Đây là phòng 5009, anh đưa nhầm phòng rồi!" - Mắt Hướng Nhật chợt loé lên một đạo tinh quang, mặc dù đối phương diễn trò y như thật nhưng hắn vẫn nhìn ra được một sơ hở nhỏ. Nhân viên của khách sạn năm sao mà lại có thể phạm một sai lầm vớ vẩn như thế này sao? Cho dù có thì chỉ sợ mấy tên này khi thấy chủ thuê phòng không có yêu cầu thì cũng sẽ không trả lời như vậy?
- "À, vậy thật xin lỗi quý khách, đã làm phiền ngài rồi!" Đối phương vừa nói vừa đẩy xe thức ăn quay ra làm bộ chuẩn bị rời đi.
Thế nhưng Hướng Nhật lại nói:
- "Không cần đâu, nếu đã đưa đến rồi thì cứ để lại đây đi, dẫu sao tôi cũng đang đói bụng. Tôi nghĩ chắc anh cũng có thể đem một phần ăn khác cho vị khách ở phòng 5006 chứ?"
- "Dạ được. Nếu quý khách muốn dùng trước, vậy xin mời các vị".
Trong mắt đối phương hiện lên một tia vui mừng, lập tức đẩy xe thức ăn trở vào trong, không chú ý tới Hướng Nhật đang nhìn hắn một cách âm độc.
Bây giờ, ngay cả Phương Oánh Oánh cũng biết giữ im lặng, nàng cũng đã ý thức được vấn đề, trước không nói nhân viên phục vụ kia có thể nhầm phòng hay không, nhưng chỉ cần hành động này của hắn cũng đã làm cho nàng có sự đề phòng. Khách sạn năm sao tuyệt đối không vì ý muốn bất chợt của bất kỳ vị khách nào mà lại chuyển đồ ăn như vậy, cho nên cái gã này rất đáng nghi, không chừng hắn chính là tên trộm đã vào phòng khi nãy. Vừa nghĩ tới món đồ cá nhân của mình bị tên đàn ông nào đó chạm qua thì trong lòng nàng bỗng nổi lên một cảm giác độc ác, quyết định quăng ngay cái thứ đã bị "Ô nhiễm" này.
Mà gã nhân viên phục vụ vóc dáng nhỏ bé kia dường như cũng không để ý tới việc mình vừa để lộ một sơ hở lớn như vậy. Hắn đẩy xe thức ăn vào:
- "Mời hai vị dùng bữa!" - Nói xong một câu hắn liền xoay người bước ra, không chút đề phòng liền dễ dàng bị lưu manh bên cạnh tóm gáy. Sau đó lưu manh đóng sầm cửa lại.
- "Nói, ai phái mày tới?" - Hướng Nhật lạnh lùng mà đằng đằng sát khí hỏi.
- "Tôi." - Tên kia ra sức giãy dụa, nhưng không ngờ sức lực của đối phương lại lớn như vậy, dù giãy dụa thế nào cũng không thể thoát ra.
- "Không nói tao sẽ vặn gãy cổ mày!" - Hướng Nhật gia tăng lực tay, có thể nghe thấy tiếng những khớp xương cọ vào nhau kêu "răng rắc".
- "Đừng mà."
Phương Oánh Oánh ở bên cạnh có lẽ không chịu nổi âm thanh rợn người đó vội kêu lên. Trong mắt nàng đó chỉ là một tên trộm vặt mà thôi, đâu cần phải đến mức giết người như vậy?
- " Cô em biết quái gì!" - Hướng Nhật liếc nàng một cái rồi chuyển ánh mắt sang bàn thức ăn được phủ khăn trắng, trong lòng chợt động:
- "Oánh Oánh, lật tấm khăn phủ đó ra cho anh".
Mặc dù không hiểu tại sao hắn lại bảo nàng làm vậy như Phương Oánh Oánh vẫn lật tấm khăn lên, chỉ thấy trên bàn có bày mấy món ăn kiểu Pháp như gan ngỗng, dồi trường, còn có một đĩa tôm hùm.nhưng cũng không có thứ gì đáng nghi ngờ.
Nhưng Hướng Nhật lại nhìn ra điểm khác thường, món tôm hùm đáng lẽ không cần dùng đến cái đĩa lớn như vậy, hơn nữa vị trí sắp xếp cũng có chút kỳ quái, tựa như có chút cao thấp bất thường.
- "Nhấc đĩa tôm hùm lên" - Hướng Nhật vừa nói xong thì cảm thấy gã phục vụ trong tay giãy dụa kịch liệt hẳn lên.
Phương Oánh Oánh cẩn thận nhấc cái đĩa lên, vừa nhìn vào nàng thiếu chút nữa đã quẳng nó đi, bởi vì bên dưới cái đĩa không ngờ lại là một khẩu súng ngắn đen thui.
Ánh mắt Hướng Nhật càng thêm lạnh lẽo khi thấy trên đầu khẩu súng có lắp ống giảm thanh:
- "Bây giờ mày cũng nên nói cho tao biết là ai phái mày tới chứ? Không nói mày chết chắc!"
- "Không cần hắn phải nói, cứ để tôi nói đi."
Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói bằng tiếng Anh.
Trong mắt Hướng Nhật thoáng một tia kinh ngạc, chẳng lẽ không phải do tên kia phái tới sao? Hay vì cuốn sổ nhỏ màu xanh? Nhưng hắn lập tức khôi phục lại như bình thường, buông gã phục vụ trong tay ra, chộp lấy khẩu súng trên bàn rồi lui lại hai bước che trước người nữ thư ký.
- "Mr. Hướng, ngài không cần phải căng thẳng như vậy đâu."
Người đi vào là một gã thanh niên da trắng khoảng chừng ba mươi tuổi, đi cùng còn có mấy gã đô con theo sau:
- "Thực ra lần này tôi chỉ muốn đến để lấy lại một thứ mà chúng tôi bị mất, chỉ cần ngài chịu giao ra đây, tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể làm bạn bè được".
- "Thật ngại quá, tôi không hiểu ông đang nói cái gì."
Hướng Nhật bình tĩnh đáp, trong lòng bắt đầu tính toán đến thực lực của đối phương. Mấy tên đô con ở phía sau không đáng để ý, nhưng từ trên người gã thanh niên đối diện này hắn cảm thấy được nguy hiểm. Đương nhiên, một mình bản thân hắn thì không ngại, nhưng điều khiến hắn lo lắng chính là nữ thư ký ở sau lưng, chỉ cần hắn bị cầm chân một lát thì cô nàng chắc chắn sẽ bị đối phương khống chế.
- "Mr Hướng, ngài còn muốn giả bộ với tôi sao?"
Gã thanh niên da trắng cười lạnh, sau đó cầm lấy tay vịn của xe thức ăn bóp mạnh, chỉ thấy trên tay vịn bằng sắt đã hiện lên năm vết ngón tay khá sâu. Gã thanh niên lúc này mới nói tiếp:
- "Mặc dù biết ngài rất có năng lực, nhưng ngài liệu có thể bảo đảm an toàn cho cô gái sau lưng không?"
- "Ông đang uy hiếp tôi?"
Hướng Nhật thấy hơi căng thẳng, đây là lần đầu tiên hắn đụng phải địch thủ có thể lấy tay bóp lõm đồ vật bằng kim loại như hắn, nhưng trong lòng hắn cũng có chút khinh thường, đối phương vừa rồi rõ ràng đã dùng hết toàn lực nên bàn tay vẫn đang run rẩy, nếu như là mình ra tay dùng hết toàn lực thì cũng không biết tay vịn kia sẽ ra như thế nào nữa, nhưng có thể khẳng định sức của cái gã trước mặt này thua mình xa. Hướng Nhật nhớ "đời trước" của mình có thể đấm một cây gậy sắt to như cẳng chân nát thành dẹp lép, mà hiện tại mặc dù không rõ bản thân có thể đạt được đến trình độ nào nhưng hiện tại bản thân có hai "linh hồn" chồng lên nhau, Hướng Nhật phát hiện sức mạnh bây giờ còn tăng lên theo cấp số nhân so với "đời trước", còn rốt cuộc là tăng mấy lần thì phải thử một chút mới biết được.
- " Cứ tạm coi như là tôi đang uy hiếp ngài vậy"
Gã thanh niên da trắng nói tiếp:
- "Mr Hướng, có một số thứ nếu giữ sẽ không tốt đẹp gì. Chỉ cần ngài giao nó cho tôi, tôi có thể đảm bảo sự an toàn của ngài và bạn gái ngài."
- "Thật sao?" - Hướng Nhật đương nhiên không ngu đến mức đi tin vào cái lời hứa bá vơ đó. Thứ đồ quan trọng như thế này, đối phương căn bản không có khả năng bỏ qua cho bất cứ ai từng tiếp xúc qua, cho dù người đó không biết nội dung bên trong nhưng vẫn phải giết người diệt khẩu:
- "Có điều quả thật tôi không cầm thứ gì đó, mà những gì ông nói tôi lại càng không hiểu."
- "Vậy là Mr Hướng đây không muốn tỏ thái độ hợp tác sao?"
Giọng điệu của gã thanh niên da trắng dần trở nên lạnh lẽo.
- "Không phải là không muốn hợp tác, mà căn bản là tôi không biết ông đang nói cái gì."
Hướng Nhật giơ hai tay lên, thả khẩu súng trên tay rơi xuống đất.
Gã thanh niên da trắng và đám người đi theo bị khẩu súng thu hút sự chú ý, ánh mắt Hướng Nhật chợt nhíu lại:
- "Tao chỉ đợi lúc này.!"
Nói xong một tay kéo theo cô nàng đang đứng ngơ ngần còn một chân tung ra đá thẳng tới gã thanh niên kia.
"Phanh" một tiếng. Gã thanh niên da trắng không ngờ đối phương lại thừa cơ bất ngờ tấn công, hắn chỉ vừa kịp lấy hai tay chắn ngay ngực, nhưng hai tay chợt đau nhói rồi cả ngườì bay ngược ra ngoài.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #155


Báo Lỗi Truyện
Chương 155/1045