Chương 154: Dẹp bớt được mấy cái hiểu lầm cũ


Hướng Nhật không thể không tự chửi cái vận xui của mình, mấy thằng cha cảnh sát này không chịu đến sớm hoặc đợi mình đi rồi mới đến không được hay sao mà lần nào nhằm ngay lúc mình đang "hoạt động tay chân" thì lại đến chứ?
Mà cũng được cái là mấy vị cảnh sát trong đồn cảnh sát Paris này cũng đã coi mình là "bạn bè quốc tế" từ xa đến, quen quá rồi nên cũng không cần làm quá mà chỉ mời mình về đồn để uống trà. Với lại cũng có một cơ số người kha khá có thể làm chứng cho mình trong cái quán ăn này cũng được mời về đồn, vừa uống nước vừa lấy khẩu cung nên coi như là có "bạn đi cùng", xét ra cũng không đến nỗi nào.
Nhưng hắn tưởng vốn chỉ nói ra rõ ràng như vậy thì có thể sớm được thả ra đàng hoàng, nhưng bản báo cáo từ bệnh viện mới chuyển tới làm hắn tỉnh khỏi cơn mơ liền. Căn cứ theo lời của mấy vị cảnh sát này thì có 3 thằng choai choai trong băng đua xe bị thương quá nặng, suýt chút nữa khiến cho người nhà của chúng đi "ăn cháo khuya" rồi, cũng may mà bây giờ chúng tai qua nạn khỏi nên lưu manh nhà ta khỏi phải nhận cái án "Giết người" ở tuốt cái xứ xa lắc xa lơ cách quê nhà nửa vòng trái đất này. Nhưng các vị cảnh sát cũng vì đó mà nhận định rằng kẻ - mà - chúng - ta - đều - biết - là - ai - đó ra tay đánh người với khuynh hướng bạo lực quá trớn, nói đơn giản một chút là cảnh sát nghi ngờ thần kinh của kẻ - đó - đó có vấn đề, sợ có lúc nào đó hắn không thể tự kiềm chế được mà chạy đi cắn người.à không, thực hiện hành vi "làm tổn thương đến người khác". Vì vậy các vị cảnh sát đành tạm coi hắn là "nhân vật nguy hiểm cho xã hội" nên cần phải giam vào chuồng.nhầm, giam vào phòng mới đúng: P.
- " Thưa sếp, tôi có thể chứng minh anh bạn trẻ này tuyệt đối không có khuynh hướng bạo lực, chẳng lẽ sếp cho rằng một ông già lương thiện như tôi có thể nói bậy được sao sao?"
Vị bếp trưởng bụng phệ vừa đưa tay chỉ lên trời thề thốt trước mặt một viên cảnh sát, sau đó lại tiếp tục lải nhải:
- " Sếp biết không, anh bạn trẻ này chính là chàng trai hoàn mỹ nhất mà tôi chưa từng gặp qua, thề có trời chứng giám, tôi thật sự không thể tin được, anh ta có thể biết được nguồn gốc nghệ thuật ẩm thực của nước Pháp chúng ta, hơn nữa còn có thể kể ra rõ ràng rành mạch, thử hỏi đối với một người hiểu rõ văn hóa nước ta cỡ đó thì sếp có cho rằng hắn sẽ bất chợt nổi điên đánh người không? Oh, trời ạ."
- " Thật xin lỗi anh!" - Vừa liếc nhìn thoáng qua Lão Lỗ Đức đang ở bên kia thuyết phục cảnh sát, Phương Oánh Oánh thấp giọng nói với lưu manh bên cạnh.
- " Không có gì, chúng mình là "Anh em" mà, nói chuyện có cần khách khí vậy không?" - Hướng Nhật ra vẻ không để ý gì mà đáp lại.
- " Nhưng dù sao."
- "Khỏi cần nhưng nhị gì hết, mấy tên kia bình thường gặp phải anh thì anh cũng nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua. Có điều nếu như đêm nay anh thật sự phải ở lại trong đồn cảnh sát thì "chú em" nhất định phải đến ở trong trang viên của nữ hoàng mới được" - Hướng Nhật dặn dò đối phương, dù sao không có mình bảo vệ, an toàn của cô nàng chính là vấn đề làm hắn lo lắng nhất.
Phương Oánh Oánh cắn răng đáp:
- "Đêm nay tôi ở chỗ này cùng anh!"
- Hả?
Hướng Nhật ngẩn người ra, nhìn nàng một cách quái dị.
- "Anh đừng có hiểu lầm." - Mặt Phương Oánh Oánh đã nóng bừng lên:
- "Chuyện này bởi vì tôi liên lụy anh, cho nên tôi và anh ở cùng một chỗ cũng là lẽ đương nhiên. Hơn nữa anh không phải vừa nói "chúng mình là Anh em" sao?"
- "Chú em nghĩ vậy thật sao?"
Vẻ quái dị trên mặt Hướng Nhật càng đậm:
- "Kì thật anh đây cũng có một vấn đề muốn hỏi, Chú em không phải dân less (đồng tính luyến ái nữ) có đúng không? Bởi vì anh nghĩ một em less chắc rằng sẽ không có chuyện đi xem mấy bộ phim cấp - 3 - bình - thường này?"
Phương Oánh Oánh gật gật đầu, trên mặt càng thêm ửng đỏ, điều này làm cho nàng nhớ tới cái cảnh xấu hổ tối qua.
- Nếu như vậy thì tôi đã làm lỗi gì với cô, tại sao lúc nào cô cũng mang vẻ cực kỳ hận tôi vậy hả? Tôi nhớ kỹ là mình hình như không có chỗ nào đắc tội với cô phải không? Nếu thật sự có thì cô phải nói cho tôi biết, tôi cũng không muốn bị một cô gái căm ghét mà không hiểu nguyên nhân tại sao, như vậy quả thật rất khó chịu!
Hường Nhật cười khổ vuốt vuốt mũi nói. (ND: Biết em không phải Less thì đổi cách xưng hô ngay)
Phương Oánh Oánh đầu tiên nói úp úp mở mở, vòng vo tam quốc cả nửa ngày trời, cuối cùng mới đem cái ấn tượng đầu tiên trong lòng về một - người - nào - đó ấp a ấp úng nói ra một lượt. Hướng Nhật nghe xong tức muốn hộc máu, bởi vì theo lời của cô nàng thì hóa ra hắn chính là là một tên công tử bột đàng điếm ăn chơi trác táng, hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu,.
- "Tại sao cô lại nghĩ như vậy? Chẳng lẽ hình tượng của tôi thật sự tàn tệ đến vậy sao?"
Hướng Nhật cuối cùng mới biết tại sao lúc đầu cô nàng này trước mặt nữ sĩ quan cảnh sát lại làm ra vẻ hấp dẫn dụ dỗ mình, bởi vì nàng lúc ấy quả thật có suy nghĩ muốn "vạch trần ý đồ" của mình với nữ sĩ quan cảnh sát. Mà nàng làm vậy cũng bắt nguồn từ ý tốt không đành lòng nhìn thấy thêm một cô gái rơi vào trong móng vuốt ma quỷ của mình, trời ạ - ông muốn chơi tui thì ông cứ việc, cớ gì mà ông khiến cho cái con bé "Ngực to óc như trái nho", mà lại là "nho khô" này nghĩ vậy chứ!
Phương đại thư ký giờ phút này cũng cảm thấy không đợc tự nhiên, nhất là khi thấy vẻ mặt phức tạp của lưu manh nhìn nàng làm cho nàng trong lòng cảm thấy vô cùng bất an.
- "Thành thật mà nói thì nghi ngờ của cô quả thật cũng không sai lắm".
Hướng Nhật cũng không trách cách suy nghĩ của nàng, có chút tự giễu nói.
- "Cái gì?" - Phương Oánh Oánh sửng sốt, thời buổi này còn có người tự nhận bản thân mình hư hỏng sao?
- "Cô nghi ngờ tôi sinh ra tại một gia đình đại phú đại quý cũng không sai.Nếu nói cho rõ từ gốc đến ngọn thì tôi cùng tên họ Dịch lúc trước muốn thu mua công ty chúng ta là anh em họ."
- ".! Hả?" - Ánh mắt Phương Oánh Oánh tức thời trở nên lạnh lẽo. Anh em họ? Điều này làm cho nàng có dự cảm không tốt, chẳng lẽ lúc ấy hắn yêu cầu người anh em họ của hắn hỗ trợ giả bộ thu mua công ty, sau đó chính hắn ra mặt giúp công ty vượt qua cửa ải khó khăn để làm cho sếp mình có thể mang ơn hắn hoặc nói trực tiếp hơn là lấy thân báo đáp.
- " Ê nè, cô lại muốn nghĩ đi đâu rồi?" - Hướng Nhật vừa thấy vẻ mặt của cô nàng cũng đã đoán ra cô nàng nhất định lại đang phát huy trí tưởng tượng mạnh mẽ của mình, chắc chắn là đang biến hắn thành một cậu ấm no cơm rửng mỡ không có việc gì không làm nữa rồi. - "Cô nghe tôi nói xong có được không?"
Tiếp theo hắn liền đem ân oán vài chục năm trước của các vị sinh thành nói ra, đương nhiên trong đó phóng đại hoàn cảnh bi thảm đã trải qua của "Ông bà cụ" nhà mình lên một chút. Hắn cũng thuận tiện thú nhận "nguồn vốn" ở đâu ra, chỉ có điều lúc đó không muốn lộ diện nên đành phải để cho bản thân vô danh một phen, rồi "tự thú trước bình minh" rằng mình là một thiên tài có chỉ số IQ suýt chút nữa là đạt đến 180 điểm, lúc trước khi mười hai tuổi đã học xong hết tất cả các giáo trình kinh tế cấp đại học, sau đó dựa vào ý tưởng lạ thường và táo bạo mới có thành quả ngày hôm nay, và mấu chốt nhất sở dĩ không gặp mặt người nào đó bởi vì bản thân lúc ấy "vẫn còn quá nhỏ" mà thôi.
Nghe xong một phen giải thích hợp lý của Hướng lưu manh, Phương Oánh Oánh cuối cùng biết mình hoàn toàn trách lầm hắn, hơn nữa cũng có chút thông cảm với hoàn cảnh sống và những vất vả của gia đình nhà hắn, nhất là nghe mẹ của lưu manh "tự lấy cái chết để uy hiếp cha ruột của mình" thì nàng lại than thở một phen:
- "Má Hướng thật là đáng thương!"
- "Cô em tự nhiên lại gọi mẹ của anh là "", vậy anh đây nên gọi cô là gì đây?" - Hướng Nhật biết mình vừa lừa được cô nàng thì không nhịn được mở miệng trêu đùa. (Nhân tiện cũng đổi luôn cách xưng hô, pó tay))
- "Anh."Phương Oánh Oánh sắc mặt đỏ bừng, nàng còn chưa thích ứng được chuyện đối phương chuyển từ một gã công tử bột ăn chơi đàng điếm như trong tưởng tượng trở thành một thiếu niên thiên tài chăm chỉ phấn đấu như bây giờ:
- "Cho dù như vậy.Anh cũng vẫn là kẻ hám gái".
- "Anh đây thừa nhận anh có chút "mê gái", nhưng đối với cái từ "hám gái" như cô em vừa nói thì có quá mức không? Theo hiện tại mà tính thì anh cũng mới chỉ có ba người mà thôi mờ". - Hướng Nhật vừa đếm đầu ngón tay vừa kể:
- "Sở Sở là một, nữ sĩ quan cảnh sát là hai, còn người còn lại chính là đồ đệ của anh. Hết"
- "Anh,.Anh còn mặt mũi mà nói "mới chỉ có" ba người?"
Phương Oánh Oánh quả thật không thể không tức người nào đó sao? Ba người lận đó, nhiều như vậy còn dùng câu "mới chỉ có", vậy hắn muốn ít nhất là bao nhiêu người đây?
- "Này, đây là do anh thực sự xem cô là "Anh em mình" nên mới cho cô biết, cô cũng đừng nói ra ngoài mà hủy đi hình tượng của anh đó." - Hướng Nhật cố ý dặn dò.
- "Nếu tôi không nghe lời anh thì sao?" - Phương Oánh Oánh cười giảo hoạt hỏi lại.
- "Vậy anh đây cũng chỉ còn nước tự sát." - Hướng Nhật giả bộ hai tay xoa xoa một cách bất đắc dĩ đáp lại.
- " A, vậy anh đi chết đi, tôi sẽ không cản. Có điều phiền anh trước khi chết đem số mật mã ngân hàng của mình nói cho tôi biết, dù gì làm "Anh em với nhau" thì anh nhất định không muốn đem một đống tiền như vậy cùng vào quan tài, tốt nhất là nên để lại hết cho "người anh em này" mới đúng chứ?"
Con mắt Hướng Nhật trợn trừng như muốn lòi ra ngoài, hắn không chỉ ngạc nhiên vì tài ứng biến cực nhanh của cô nàng, mà còn ngạc nhiên hơn là cô nàng nhanh chóng dựa vào thân phận "Anh em" để chọc mình, có điều hắn cũng không phải loại dễ bị chọc:
- "Yên tâm đi, trước khi chết anh nhất định sẽ kéo cô theo!"
- "Như thế mà cũng coi là "anh em" sao? Anh tự nhiên lại trù tôi chết sớm?"
- "Tại cô rõ ràng là đang trù anh trước mà!"
olo
Hai người không hề cố kỵ gì mà thoải mái dùng tiếng "quê mình" bát nháo một phen, không ngờ một giọng nữ có chút sắc nhọn chen vào:
- "Chào ngài, chúng ta có phải đã từng gặp nhau hay không?"
Hướng Nhật ngẩng đầu nhìn qua liền phát hiện đó một người phụ nữ trung niên mà bản thân hắn không nhận ra là ai, hắn lập tức lịch sự đáp:
- "Xin hỏi Quý bà nào đây? Chúng ta đã từng gặp qua sao?"
Khi Hướng lưu manh ngẩng đầu lên, người phụ nữ trung niên kia vẻ mặt đã sớm kích động la lên:
- "Đúng, đúng, chính là cậu, tôi nhận ra cậu! Cậu còn nhớ tôi chứ? Chúng ta cùng ở trên máy bay bị không tặc, lúc ấy nếu không nhờ cậu chỉ sợ vật mà mẹ tôi để lại cho tôi đã bị đám khốn nạn kia cướp đoạt rồi".
Vừa nói, người phụ nữ trung niên lộ ra vẻ mặt bi thương sờ sờ cái vòng tay phỉ thúy xanh biếc đang đeo ở trên tay.
- "Thật ngại quá, thưa bà, có thể lúc ấy có nhiều người, tôi.nhất thời không chú ý tới bà".
- "Anh bạn trẻ, cậu rất thành thật!"
Người phụ nữ trung niên tự cảm thán, nếu như là kẻ có chút giảo hoạt chỉ sợ cũng giả bộ làm ra vẻ kinh ngạc "Tôi nhớ ra rồi", nhưng anh bạn trẻ này lại không có như vậy, điều này chứng tỏ hắn rất thành thật, hơn nữa trên máy bay lại có hành động dũng cảm như vậy càng khiến bà tăng thêm hảo cảm, hiện tại nhìn thấy hắn đang ở trong đồn cảnh sát, tự nhiên bà muốn giúp đỡ một phen.
- "Được rồi, Anh bạn trẻ, cậu xảy ra chuyện gì sao? Tại sao lại ở trong đồn cảnh sát? Muốn tôi giúp đỡ gì không?"
Hướng Nhật còn chưa kịp mở miệng thì nữ thư ký đã nhìn ra người đàn bà này rõ ràng có địa vị rất cao trong đồn cảnh sát, bởi vì từ điểm mọi người bên xung quanh đều tỏ ra rất kính nể bà ta thì nàng liền dễ dàng nhìn ra, nàng lập tức đem sự tình vừa trải qua kể lại một lần, đương nhiên ẩn ý trong lời kể tất nhiên là nghiêng về phía "người nhà", nàng kể chuyện mười mấy tên côn đồ bắt chẹt thu tiền bảo kê từ một cụ già cơ khổ mở quán ăn thì bị lưu manh gặp được, cho nên hắn tức mình mà hung hăng dạy dỗ đám côn đồ kia, nhưng phía cảnh sát lại buộc tội hắn ra tay quá nặng liền đem hắn giam giữ ở chỗ này. Đương nhiên, Phương Oánh Oánh làm thư ký cho một công ty lớn không phải mới có mấy ngày nên tự nhiên nói chuyện rất đúng mực, hơn nữa còn cường điệu cụ già cơ khổ kia tội nghiệp đến chừng nào, lúc ấy người - nào - đó thấy cà một bọn côn đồ xúm nhau hà hiếp một cụ già nên rất tức giận, cho nên xuống tay hơi nặng như vậy cũng là có lý có tình cả thôi.
Quả nhiên, người phụ nữ trung niên vừa nghe lời này rất tức giận, bà tuyên bố mội hồi rằng muốn thẳng tay trừng trị mười mấy gã côn đồ khi dễ cụ già kia, hơn nữa cuối cùng bà còn trấn an mọi người, nói chuyện này hai người cứ an tâm giao cho bà, anh bạn trẻ này của bà cũng có thể lập tức được thả ra khỏi đồn cảnh sát.vân vân và vân vân.
- "Cảm ơn bà nhiều, thưa bà!" - Phương Oánh Oánh vội cảm ơn.
- "Không cần, đây là việc tôi nên làm."
Người phụ nữ trung niên nhìn nàng một cách trìu mến, trên mặt đầy vẻ mập mờ nói:
- "Có một bà xã chu đáo như vậy, tôi nghĩ cậu nhất định rất là hạnh phúc phải không?"
-.!
Mặt Phương Oánh Oánh trong nháy mắt đỏ bừng, nàng không biết đây là lần thứ mấy trong ngày có cảm giác nóng mặt, nhưng có thể khẳng định, số lần nóng mặt hôm nay tuyệt đối vượt qua tổng số lần trước đây của nàng.
Người phụ nữ trung niên nói xong liền rời đi, có điều bà không phải ra khỏi đồn cảnh sát mà là đi vào một văn phòng gần đó. Hướng Nhật thấy rõ đó là phòng làm việc của trưởng cục cảnh sát, trong lòng hắn liền vui vẻ, buổi tối hôm nay chắc không cần phải ở lại "nhà trọ" miễn phí này.
Không quá một hồi, chỉ thấy một viên cảnh sát trẻ sau khi tiếp điện thoại thì vội vàng vào phòng làm việc, sau một lúc thì chạy thẳng về phía Hướng Nhật rồi nói:
- "Thưa ông, thật xin lỗi, mới vừa rồi có thể chúng tôi nhận lầm người, hiện tại chúng tôi hủy bỏ việc tố cáo ông, ông có thể đi." - Vẻ mặt viên cảnh sát trẻ lúc nói lời này vô cùng bình thản, nhưng có điều lại không thể che giấu được vẻ kinh ngạc trong mắt.
- "Thật sự rất cảm ơn!"
Hướng Nhật cũng không ngờ tự nhiên chuyện có kết quả nhanh như vậy, xem ra thân phận người phụ nữ trung niên kia sợ không phải bình thường. Có điều hiện tại cũng không tiện hỏi bà ta nên hắn đành kéo cô nàng bên cạnh đi tới trước mắt vị bếp trưởng bụng phệ vẫn đang không ngừng liến thoắng:
- "Hi, chú Lỗ Đức, chúng ta có thể đi rồi".
- "Đi? Đi đâu chứ?" Lão Lỗ Đức sửng sốt, tiếp theo chuyển sang vui mừng như điên, kích động nói:
- "Cậu nói chúng ta bây giờ có thể đi, mà cậu.cũng có thể cùng theo chúng ta đi?"
- "Đúng vậy." - Nói thật, Hướng Nhật rất cảm kích sự nhiệt tình của ông già người Pháp lần đầu gặp mặt này.
- "A, a, trời ạ, điều này thật sự quá tuyệt vời." - Lão đầu bếp béo có chút không thể khống chế được kích động than.
Hướng Nhật cùng nữ thư ký bên cạnh liếc nhìn nhau, tiếp theo cùng nhau mỉm cười.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #154


Báo Lỗi Truyện
Chương 154/1045