Chương 147: Kế hoạch X - men


Nơi đến là khách sạn năm sao, phòng tổng thống loại phòng sang nhất của khách sạn
Không biết là trùng hợp hay cố ý, phòng Hướng Nhật lại đối diện với phòng của Phương thư ký, đây không phải là làm cho hai người thành thế đối địch sao?
Hoàn hảo, Hướng Nhật không để ý mà Phương Oánh Oánh cũng không phản đối, thật ra điều này cũng hợp ý nàng, nếu để cho hai người cách vách thì có ép buộc nàng cũng không muốn ở cạnh cái tên khốn kia.
Mà thanh niên đẹp trai kia, chính là tổng phụ trách Lỗ Tử Ngưu tại chi nhánh công ty Paris, tuổi còn trẻ mà đã làm tới vị trí này tất nhiên thực lực cùng nhãn lực phải hơn người. Mặc dù không hiểu rõ lai lịch của vị đại diện toàn quyền nhưng không nên đụng vào, đối phương cùng Phương thư ký dường như có cái gì đó rất mờ ám, cho nên vì tương lai của mình hắn đành buông tha cực phẩm mỹ nữ mê hồn kia. Sau khi thông báo công ty sẽ tổ chức một bữa tiệc đón tiếp vào buổi tối, thấy hai người đi đường mệt mỏi muốn nghỉ ngơi nên hắn sớm rời đi.
Đối phương vừa rời đi, Hướng Nhật lập tức vào phòng khóa cửa lại, sau đó mang quyển sổ màu xanh lấy được từ trên máy bay ra.
Mở trang đầu tiên, hắn bị hấp dẫn bởi dòng tiếng Anh viết tay.Máy bay tàng hình, từ lý luận đến thực tế.
Hướng Nhật trong lòng kích động, đây là thứ tốt a! Máy bay tàng hình, vật cũng như tên có thể tàng hình, không phải "thật sự tàng hình", tuy mắt thường có thể nhìn thấy nhưng trên thật tế ko bị rada phát hiện, chỉ cần như vậy đã có thể được gọi là "tàng hình". Tốc độ nhanh như vậy, chỉ cần lắp đặt vũ khí tối tân, tránh khỏi dò xét của ra - đa, làm cho địch thủ chưa kịp phòng bị đã tan xương nát thịt.
Nhưng hiện tại trên thế giới rất ít xuất hiện chiến tranh, nghiên cứu chế tạo chủ yếu là dùng để phục vụ công việc tình báo gián điệp, có thể thám thính việc bố trí quân sự cùng xu hướng lực lượng vũ trang của các nước khác rất tốt.
Hơn nữa máy bay tàng hình đã có rất nhiêu quốc gia hiện tại nghiên cứu chế tạo hoặc đã chế tạo thành công, nhưng cho dù thành công cũng không tránh được tất cả các hệ thống ra - đa, chỉ cần ở một khoảng cách gần hoặc là gặp phải hệ thống ra - đa đặc biệt chuyên dùng để đối phó với máy bay tàng hình thì có thể bị phát hiện. Cho nên thuyết máy bay tàng hình chẳng có vẻ gì là bí mật lớn, nhưng Hướng Nhật từ vẻ mặt của nhưng kẻ cướp kia khẳng định tài liệu trong tay mình có chỗ độc đáo có thể qua mặt hầu hết các hệ thống ra - đa.
Càng xem Hướng Nhật lại càng khiếp sợ, quyển sổ này chính là thuyết máy bay tàng hình tân tiến nhất, nói cách khác là có thể tránh ra - đa dò xét mà ngay cả mắt thường cũng không thể phát hiện, hoàn toàn tàng hình. Cho dù máy bay có bay qua cũng chỉ tưởng một trận gió mạnh mà thôi.
Bên trong cuốn sổ chẳng những ghi chi tiết lý luận về tàng hình mà còn ghi rõ quá trình chế tạo máy bay tàng hình, kinh phí chế tạo tất cả các bước, thậm chí còn có cả tên của những nhân viên nghiên cứu cùng những ghi chép của họ mỗi khi có đột phá.
Nhất là trong đó có phần ghi chép của một vị tiến sĩ nghiên cứu, rất đầy đủ chi tiết đến hoàn hảo, hơn nữa còn ghi lại những cảm xúc của ông ta. Hướng Nhật mơ hồ cảm giác được vị tiến sĩ này chính là tác giả của tư liệu, hơn nữa còn là lão già râu bạc xui xẻo chết trên máy bay.
Đáng tiếc không rõ tại sao ông già đó lại đem tài liệu quan trọng thế này mang đi. Nhưng Hướng Nhật cũng không quản nhiều, hiện tại hắn đang chìm đắm trong vui mừng lẫn sợ hãi. F*ck, có thứ này cho dù mình phải bỏ vốn vài tỷ vẫn có thể thu hồi mà còn có thể kiếm thêm được một món tiền lãi khổng lồ. Còn như kiếm được bao nhiêu thì cứ thử nghĩ chỉ riên kinh phí nghiên cứu chế tạo xuất ra cũng phải vượt qua con số mười tỷ Mỹ kim, xem ra bán mấy trăm triệu Mỹ kim cũng không thành vấn đề. Vấn đề ở đây là bán cho ai, món hàng này tin rằng cá nhân muốn mua cũng không ít, cho lên chuyện liên lạc mua bán tìm đối tác là vấn đề hàng đầu.
Hướng Nhật đột nhiên vỗ đầu mình một cái, mặc dù mình là đại lưu manh nhưng thế nào đi nữa đường đường chánh chánh cũng là con cháu của Rồng (Han Chinese), có bán thì cũng bán cho quốc gia mình mới đúng.
Không thể nào lại vì chút "tiền nhỏ" mà quên đi lợi ích quốc gia? Mặc dù tổn thất cho bản thân không ít nhưng ai bảo mình yêu nước chứ?
Quyết định như vậy, Hướng Nhật không nghĩ vớ vẩn nữa, chỉ chờ khi về nước tìm cách bán đi, hy vọng quốc gia sẽ không bạc đãi mình.
Tâm tình vô cùng sảng khoái, lưu manh thoải mái tắm rửa một phát, ăn mặc chỉnh tề rồi chuẩn bị ra ngoài dạo một vòng, tiện thể liên lạc với nữ hoàng tóc vàng.
Nhưng ngoài dự liệu của Hướng Nhật, khi hắn vừa mở cửa phòng thì thấy cô nàng thư ký ngực bự mới kết làm "anh - em " không lâu đang chuẩn bị nhấn chuông phòng mình, khi thấy hắn đột nhiên đi ra thì giật mình kinh hãi.
"Tìm ta có việc gì?"
Thấy đối phương muốn nói lại thôi, Hướng Nhật mở miệng nói trước.
"Ta định đi ra ngoài mua sắm ít đồ, ngươi có thể."
Phương Oánh Oánh có chút không tự nhiên nói. Thực ra, nàng có chút xấu hổ khi mở miệng bởi vì nịt ngực cỡ to từ size E trở lên ở trong nước rất khó mua nên chỉ ra nước ngoài mua mới được, mà Phương Oánh Oánh trước khi đi đã có ý này nên chỉ mang theo một cái để thay đổi. Mới vừa rồi nàng tắm rửa đã thay một cái, mà buổi tối lại có dạ yến, đến lúc đó khẳng định sẽ ra mồ hôi, trở về phải tắm lại sẽ không có đồ thay, cho nên nàng nghĩ tranh thủ lúc rảnh rỗi đi ra ngoài mua thêm vài cái, nhưng mua sắm ở nơi lạ lẫm, Phương Oánh Oánh có chút sợ hãi.
"Cái gì mà có thể, chúng ta không phải anh em sao? Cho dù đi khuân vác cũng ko ngại."
Hướng Nhật vung tay múa chân nói, tâm tình hắn đang khoan khoái nên với người nào đó thoải mái như vậy, đương nhiên cũng không cự tuyệt, hiện giờ hắn cũng muốn đi ra ngoài, có người đẹp đi cùng sao lại từ chối chứ?
"Vậy cảm ơn ông chủ!"
"Oh! Đừng gọi ông chủ, chúng ta là anh em mà!"
Hướng Nhật nhấn mạnh, tin tưởng chỉ cần làm mặt dày, đối phương cũng không đối nghịch với mình chứ?
Một khu rừng rậm ở cách đông nam Saint Franc Sith một trăm kilomet, ai có thể ngờ ở sâu phía dưới rừng mười mét lại có một phòng thí nghiệm khổng lồ đường kính vài trăm mét, được lắp đặt các thiết bị tân tiến nhất, tụ hợp các nhà khoa học hàng đầu với hệ thống bảo vệ nghiêm mật nhất.
Trong phòng, một gã nhìn khoảng 50 tuổi đang chửi mắng một người nhìn cỡ 30 ngoài:
"Khốn kiếp! Ngươi nói bọn chúng thất bại?"
"Đúng vậy thưa tướng quân!"
Người kia vẫn đang cố gắng duy trì tư thế của một quân nhân, hoàn toàn như không thấy vẻ mặt dữ tợn của gã tướng quân.
"Vậy chúng đâu? Ta muốn đưa chúng ra tòa án binh!"
"Đã bị bắt tại nước Pháp."
"Đáng chết, thật đáng chết!"
Gã da trắng phẫn nộ mắng:
"Vậy "dẫn độ" chúng về nước, điều đó anh cũng không biết sao, đại tá Wurster?"
Người thanh niên chần chừ một chút rồi nói:
"Chỉ sợ không được, thư tướng quân, bọn họ bị bắt với tội danh khủng bố cướp máy bay"
"Cái gì!"
Gã tướng quân da trắng run lên, giọng đầy giận dữ mắng:
"Cái đám gà chết ấy, ta muốn treo cổ tất cả"
Sau khi đã phát điên xong, gã tướng quân da trắng dần dần tỉnh táo lại, quay sang nói với người thanh niên:
- Đại tá Wurster, hãy giải thích cho ta biết tại sao những chiến sĩ tinh anh của chúng ta ngay cả một chuyện nhỏ như vậy cũng không thể hoàn thành không? Chẳng lẽ trên máy bay có một đại đội cảnh sát hay hệ thống huấn luyện của chúng ta có vấn đề, chỉ biết đào tạo ra một đám phế vật suốt ngày chỉ biết đàn bà và rượu?"
"
Không, thưa tướng quân."
Gã thanh niên nói tiếp:
"
Hệ thống huấn luyện của chúng ta là hoàn thiện nhất trên thế giới, máy bay cũng không có đại đội cảnh sát, sở dĩ thất bại bởi vì cả đám bị một người hạ gục."
"
Ha ha ha " Không đợi hắn nói xong, gã tướng quân da trắng không nhịn được cười lên tiếng:
"
Khốn kiếp! Ngươi còn nói là hoàn thiện nhất thế giới à, ko phải bị một người hạ gục sao? Đúng rồi, đại tá Wurster, ngươi nói cả bọn bị tóm.chẳng lẽ cả đám binh lính được đào tạo trên tay cầm vũ khí lại ko thế đấu lại với một người tay ko có gì àh?"
"
Xin tướng quân bình tĩnh! Tên kia cũng ko phải người bình thường, theo phân tích của chúng ta, năng lực của hắn thuộc loại " siêu nhơn "."
"
Đủ rồi!"
Gã da trắng phẫn nộ nói:
"
Đại tá Wurster, ngươi cho rằng hắn là siêu nhân à?"
"
Thưa tướng quân, tuy ko thể thừa nhận, nhưng theo tình báo, tên kia trong nháy mắt đã đánh gục cả 4 binh lính đã được đào tạo đặc biệt của chúng ta"
"
Ta hy vọng ngươi đang nói đùa, đại tá Wurster!"
Gã tướng quân da trắng lạnh lùng cảnh cáo, sau đó trào phúng hỏi:
"
Ngươi có thể hình dung tên "siêu nhơn " ấy là dạng gì không? Là thân cao mười thước trở lên hay là nắm đấm to hơn cái đầu ngươi hà?"
Tên đại tá cũng không chú ý tới giọng châm biếm của gã tướng quân, vẫn đều đều nói:
"
Theo tình báo điều tra, hắn chỉ cao 5'3 inch (khoảng 165.170), nặng khoảng 130 pound, (65kg chăng?), tay phải vẫn đang bị thương."
"
Ngươi nói là những chiến sĩ của chúng ta tốn rất nhiều tiền bạc để huấn luyện đều bị một tên khốn "nhỏ con" đánh ngã sao? Đại tá Wurster, ta nghĩ ngươi nên tìm bác sĩ, hoặc là."
Nói tới đây, gã tướng quân da trắng giọng ác độc nói:
"
Ta sẽ đưa ngươi ra tòa án binh, tội danh làm việc ko trách nhiệm, lừa dối thượng cấp!"
Tên đại tá dưới sự uy hiếp kia vẫn vô cùng bình tĩnh nói:
"
Tướng quân, hắn là người ZG (Trung Quốc)!" (do tác giả ko viết ra, chỉ để ZG nên chúng ta cứ cho là người Trung Quốc đi.Truyện mà!)
"
Người ZG thì sao, đại tá Wurster? Ngươi định nói rằng cái con khỉ vàng ấy đột nhiên biến thành khổng lồ, hoặc là.Tên khốn ngươi muốn lấy lý do này để chạy tội?"
Có lẽ không nghĩ ra cái hình tượng ví von kia, gã tướng quân da trắng tức giận hỏi.
"
ZG có năm nghìn năm lịch sử, đất nước họ có rất nhiều điều thần bí, tướng quân nhất định đã nghe qua " Kung Fu Trung Quốc "." (Ở chổ này tác giả lại viết là ChineseKongFu, em bó tay.)
"
Chết tiệt, ngươi nhất định đã coi quá nhiều phim của Lý Tiểu Long (Bruce Li) rồi. Wurster, ta cảnh cáo ngươi lần cuối, nếu còn nói nhãm ta sẽ đưa ngươi vào bệnh viện tâm thần, ah ko, đưa ra tòa án binh."
"
Vậy phải làm thế nào thì tướng quân mới tin đây?"
"
Được rồi, đồ khốn! Nếu ngươi có thể bóp vỡ cái chén kia thì ta sẽ tin ngươi!"
Gã tướng quân da trắng cầm lấy một cái chén hợp kim trên bàn. Hắn cũng chẳng muốn phí lời, đừng nghĩ tới chuyện lấy tay bóp, nếu dùng búa cũng chưa chắc đã vỡ.
Nhưng hắn không thể ngờ, viên đại tá tiến đến gần, cầm lấy cái chén trên tay hắn rồi nói:
"
As your wish!"
Nói xong dùng hai tay vo cái chén kim loại ấy thành một trái banh nhỏ (đại loại là hình tròn đó mà)
"
What?"
Gã da trắng như gặp quỷ:
"
Wurster, ngươi làm ảo thuật?"
Tên đại tá lần này không trả lời mà hỏi ngược lại:
"
Không biết tướng quân có nghe nói qua "kế hoạch X men" hay không?"
"
Chẳng lẽ.truyền thuyết có thật?"
Gã tướng quân da trắng thì thào.
"
Bây giờ tướng quân đã tin lời ta nói rồi chứ?"
Có lẽ bị động chạm tới uy nghiêm, gã da trắng hung tợn đứng dậy nói:
"
Tên khốn nhà ngươi, ta mặc kệ ngươi rốt cuộc là cái gì, hãy đem "món hàng " kia trở về, tuyệt đối không thể để nó rơi vào tay người khác, cho dù không lấy được cũng tìm cách hủy nó đi! Hiểu chưa? Còn chuyện con khỉ da vàng kia, giết nó đi!"
"
Như ngài mong muốn!"
Tên đại tá khom người chào, rồi xoay người bước ra khỏi căn phòng.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #147


Báo Lỗi Truyện
Chương 147/1045