Chương 115: Ta sẽ.ngươi


Sở Sở và Thạch Thanh đã đi tới, hai nàng thấy đều thấy lưu manh đang nói chuyện với ai đó. Nhìn kỹ lại là người quen liền lập tức nhăn nhó nói: "An An, sao ngươi lại ở đây?"
"Các người quen nhau?" Lần này đến phiên Hướng Nhật kinh ngạc, đồ đệ quen thì khỏi bàn cãi, còn Sở Sở làm sao.Cái này.ko đúng! Nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện này cũng đâu có gì là lạ. Đơn giản là vì cô nàng An An này biết Băng tỷ, thì dĩ nhiên cũng phải quen với Sở Sở, chuyện này cũng bình thường.
"Thanh Thanh? Sở Sở?" An Tâm ko ngờ có thể gặp hai người ở chổ này, mừng như điên nhưng lại ko biểu lộ, chỉ vì hai nàng đang ở cùng một chỗ với thằng con trai đáng ghét kia, hơn nữa cử chỉ còn rất thân mật. Cơn ghen trong lòng chuẩn bị bùng phát...(ghen = cái wth gì thế?)
"An Tâm, hai người kia cũng là bằng hữu của ngươi?" Kim Thân Dân cũng chú ý đến 2 đại mỹ nữ đang tiến đến gần, hai mắt trở nên sáng rỡ rồi lập tức khôi phục lại như cũ, nở một nụ cười sáng lạn như ánh bình minh trong đêm tối ra chào hỏi.
"Hỏi thừa, hôm nay ta nhờ ngươi đi hỗ trợ ta, ngươi hỏi nhiều quá làm gì?" Tâm tình ko vui đương nhiên ngữ khí cũng bất thiện, huống chi nàng cũng cực kỳ chán ghét cái tên xú nam nhân này, cho nên cũng ko khách khí mà nói.
Kim Thân Dân cảm thấy xấu hổ, nhưng chẳng qua ko nói gì, phủi tay một cái coi như xong, rặng ra một nụ cười.chẳng qua là do gia tộc đối phương đang hợp tác làm ăn với gia đình hắn, nếu ko hai vị mỹ nhân trước mặt, dễ gì hắn bỏ qua. Vốn được xưng là Hàn Quốc đệ nhất " Sát gái ", nhìn thấy "cực phẩm tam giác" như thế, nhịn được là trời ko dung đất ko tha! Với lại đang ở trong trường học, theo hắn nghĩ, nữ sinh thích những người mạnh mẽ, hơn nữa hắn rất tự tin vào dung mạo cùng gia cảnh của mình, chỉ cần vài chiêu, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn "nằm dưới".
An tiểu thư thì lại ko biết được suy nghĩ xấu xa đê tiện của người bên cạnh, hiện giờ nàng chỉ chú ý vào thằng con trai tàn phế kia thôi. Hơn nữa tay của hắn lại đang nằm trên vai của Sở đại tiểu thư, làm nàng tức giận ko thôi " Sở Sở, ngươi cũng quen tên hỗn đản này sao?" Nói xong lấy ngón trỏ chỉ thẳng mặt lưu manh.
Sở Sở có chút kinh ngạc, mắt nhìn đối phương đầy vẻ nghi vấn " An An, giữa hai người có hiểu lầm phải ko?"
"Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì? Hắn ngày hôm qua dám.dám.đánh ta!" Vốn lửa giận đã đến đỉnh, muốn nói hết sự thật ra, nhưng lại lo lắng chuyện như vậy nói ra làm người ta cười, nên vội thay đổi chủ ý.
Hướng Nhật ở bên cạnh nghe vậy đổ cả mồ hôi lạnh. Nếu cô bé này đem cái việc mình ép hun ra mà nói, cái này chắc chắn chỉ có lết với bị thương gần chết với hai lão bà mà thôi! Chưa kịp thở phào nhẹ nhỡm hắn lại phát hiện ra ánh mắt đồ đệ đang nhìn mình với vẻ ám mụi, nàng đã phát hiện ra gì chăng?
"Sao thế, lão sư, người trông có vẻ khẩn trương?" Quả nhiên Thạch Thanh nhân cơ hội này " đâm" cho một dao
Những lời này đã làm cho Sở đại tiểu thư chú ý, nhìn thấy lưu manh thần sắc trở nên quái dị cũng lên tiếng hỏi: "Hướng Quỳ, nói thật cho ta nghe, ngươi.có khi dễ An An ko?"
"Cái này.làm gì có " Hướng Nhật cẩn thận trả lời, một khi cô bé đã ko dám nói ra, thì còn gì mà phải sợ nữa, cho nên cảm thấy mừng rỡ, trong lòng cũng ko còn sợ hãi.
"Ngươi còn chối!" An tiểu thư trừng mắt " Cái tên hỗn đản này, mấy người bảo vệ kia còn đang nằm bệnh viện, có cần đối chứng ko?"
Hướng Nhật còn chưa kịp nói gì, Sở Sở đã ngẩng mặt lên nhìn hắn " Hướng Quỳ, ngươi thật sự đã đánh An An?" Nói xong ánh mắt lộ ra tia nghiêm túc trước giờ chưa từng thấy (cái này nó chưa thấy chứ ko phải chưa có)
Thấy vậy lưu manh lại lên cơn nhồi máu cơ tim lần 2: "Ta chỉ là.chỉ là.đùa một chút.đùa chút thôi!"
"Một khi đã thừa nhận, chuyện này sẽ dễ xử thôi " An Tâm ko để ý đến những lời nói của hắn, với nàng mục đích đã đạt được, tiếp lời đối phương: "Ta hôm nay dẫn theo một người, nếu ngươi đánh thắng hắn, chuyện giữa ta và ngươi coi như xóa bỏ."
"Chỉ đơn giản vậy thôi?." Hướng Nhật trừng to mắt, đang tính nói tiếp thì bỗng nhận thấy sắc mặt của thằng đằng sau càng lúc càng u ám.
"Đơn giản thế thôi. Nếu ngươi đánh hắn bị thương hoặc bị hắn đánh cho tàn phế thì cũng ko liên quan đến ta " An tiểu thư cười nói, nhưng ngữ khí lại vô cùng độc ác làm cho người khác phải run sợ. Thật ra thì.nàng cũng ko quan tâm đến hắn, vốn dĩ nàng muốn cho người này phải chết thảm! Dù sao kết quả cũng như nhau, nàng nói những điều như vậy cũng cảm thấy thừa.
Sở Sở thật ko biết trước kia giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nên lên tiếng khuyên bảo: "An An, chuyện này."
An Tâm cũng ko để ý đến lời nàng " Sở Sở, ngươi ko cần quản, ta và người này tự giải quyết được"
"Nhưng mà."
"Ko có nhưng mà gì hết! Bọn họ hôm nay nhất định phải đánh " An tiểu thư lớn tiếng nói
Sở Sở đang muốn nói gì nữa thì Thạch Thanh đã giữ nàng lại: "Sở Sở, bọn họ đã muốn đánh nhau, em làm sao có thể cản lại được. Hơn nữa em đã quên chiến tích " Huy Hoàng " của người ta rồi sao " Trên thực tế, Thạch Thanh ko bị những lời nói của người kia làm cho run sợ, chỉ lo rằng lưu manh trong lúc đánh nhau xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng đã từng chứng kiến cảnh hắn một người đánh mấy trăm người nên trong lòng vô cùng an tâm. Hơn nữa Thạch Thanh biết, mặc dù tên cầm thú sư phụ này chỉ còn có thể cử động một tay, nhưng muốn đánh tên kia thì vô cùng dễ dàng, Đối với người yêu thích Tae Kwon Do (ko biết đúng ko) như nàng, nhìn qua cũng có thể nhận ra người kia chính là quán quân 5 lần liên tục của Hàn Quốc - Kim Thân Dân, thực lực của hắn ko phải là yếu, nhưng nếu đem so với cầm thú lão sư, quả thật đang nằm mơ.
Sở Sở cũng vì lời nhắc nhở của nàng mà yên lòng, nhưng lại đưa ra một điều kiện, là phải đấu trong nhu đạo xã, lý do là nơi đó đủ rộng, ko bị gò bó, hơn nữa sẽ ko ai làm phiền đến 2 người. Cái này là do nàng nói, còn sự thật là gì thì chỉ có mình nàng ấy biết mà thôi.
Đối phương đã đáp ứng, An Tâm dĩ nhiên ko từ chối. lập tức thúc giục đến nhu đạo xã. Bây giờ nàng ko có chút lo lắng, thực lực của tên Hàn Quốc này nàng cũng đã chứng kiến. Mặc dù thằng con trai tàn phế kia cũng rất lợi hại, nhưng tận mắt nàng nhìn thấy tên Hàn Quốc này một quyền đánh bay 5 6 thằng. Hơn nữa thằng kia chỉ có thể xài một tay, lần này phải lột da hắn, Đáng tiếc nàng đã đánh giá sai lầm, thằng kim chi này sau khi được này gọi đến đã nhắc nhở với mấy thằng kia giả bộ "diễn kịch", một quyền đấm bay mấy người ko thành vấn đề, vả lại tụi kia diễn quá xuất sắc.
Bây giờ ku kim chi này cũng ko để đối phương vào mắt, đối thủ nhỏ nhắn thật ko xứng, hơn nữa lại còn bị phế một tay, làm thấy cảm thấy mình là người lớn lại cầm thêm vũ khí mà đánh nhau với một đứa trẻ. Mà hắn cũng đã nghĩ, đối phương ko chỉ đắc tội với người ta, mà hai cái cực phẩm tam giác bên cạnh lại vô cùng lo lắng cho hắn, làm cho ku này vô cùng tức tối, quyết tâm phải giáo huấn một phen, nếu được thì phế luôn tay kia của nó.
Mấy người này đi vào phòng tập lúc còn sớm nên ko có người, bầu ko khí im lặng, rất thích hợp cho việc giao đấu.
"Mời!" Bởi vì có mỹ nữ ở đây nên Kim chi cũng làm dáng một chút, cúi chào đối thủ theo lễ rồi mới bắt đầu thủ thế.
Hướng Nhật đã sớm biết hắn mãi mê ngắm Sở Sở và đồ đệ, trong lòng giận vô cùng, muốn móc cặp mắt chó của hắn ra từ lâu, nên giơ ngón tay lên ngoắc ngoắc đầy khiêu khích, thái độ rất khinh thường đối thủ.
Kim Thân Dân hét lên một tiếng, rốt cuộc cũng ko giữ được phong độ như nãy, đánh ra một quyền cuồng đạo, hắn đã bị thằng nhóc con đối diện chọc điên, một con kiến dám khiêu chiến với một con cự long, điều này với hắn là một nỗi sỉ nhục chưa từng có. Một quyền đánh ra này muốn dạy cho đối phương biết hắn ko phải là người dễ đụng vào.
Hướng Nhật nãy giờ vẫn bất động, tựa hồ như khí thế đe dọa nãy giờ kia ko tồn tại đối với mình.
Bên cạnh đó, An tiểu thư vẻ mặt vô cùng tàn ác, thậm chí còn cực kỳ hưng phấn khi nghĩ đến cảnh trả thù thằng tàn phế kia.
"Bộp " một tiếng, giống như lấy một vật thể cứng đánh vào người.Kim chi lúc này như bị xe tải đâm trúng vậy, bay đi với vận tốc còn nhanh hơn lúc tấn công, đáp xuống đất còn lăn thêm vài vòng mới dừng, cách chỗ lưu manh đang đứng đến 7 8 mét.
Cũng còn may cho hắn là ở trong phòng tập đất nệm lại rộng rãi, chứ ở chỗ khác chật chội mà nền cứng thì hắn bây giờ đã thành một vũng máu rồi. Và cũng vì như thế, bây giờ hắn bắt đầu thấy đau và thốn, nhất là ở chỗ bị đối phương đá trúng, cơn đau đi đến mọi ngõ ngách trong hẻm của hắn. Bây giờ trông hắn thật thảm thương, nhưng một con tôm luộc nằm co rút lại, tay ôm cứng ngắt cái khu vực ở dưới, ngay cả thằng em cũng chui vào trong mà trốn, thật là tội nghiệp a (em tự nhiên cũng thấy thốn)
Thật ra là.Hướng Nhật ko dùng nhiều lực, nhưng vị trí đá thì hơi độc ác, cứ canh me thằng nhỏ của người ta ra mà sút.
Chỗ này mà bị thương, cho dù là cao thủ võ lâm tuyệt đỉnh võ công đầy mình đi nữa, cũng phải tịnh dưỡng một thời gian mới có thể hoạt động lại, nếu ko chỉ sợ thành " bất lực", lạng quạng là một bước đi vào thế giới thứ ba
Cái cảm giác này so với lúc đang " quần quật" trên giường với đàn bà mà bị gãy ngang còn kinh khủng hơn nhiều, cái kia bất quá còn có chút cảm giác tê tái.còn chuyện này.ach.khủng khiếp quá!
An Tâm một lần nữa miệng chữ A mồm chữ O, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc " Hoa mắt, nhất định là hoa mắt." Nàng ko tin rằng thằng kim chi lợi hại kia lại ko thể tiếp nỗi một chiêu của thằng tàn phế, cũng giống như bọn bảo vệ hôm qua vậy. Bây giờ thằng kim kim gì đó đang nằm lăn qua lăn lại rên hự hự.nếu ko phải tận mắt chứng kiến, nàng chắc chắn cho rằng hai người này đang diễn kịch.
Thạch Thanh trong mắt đã xuất hiện thêm nhiều tia kì dị, thực lực của tên cầm thú lão sư này so với trước kia càng trở nên cường đại hơn, vừa rồi đối phương một chiêu cũng chưa đánh xong đã bị hắn đạp nằm lăn lóc trên sàn. Xem ra khoảng cách của mình sao với hắn càng lúc càng xa, về sau càng phải cố gắng thật nhiều, chẳng biết bao giờ mới được lợi hại như hắn đây?
Sở Sở trong lòng thì nghĩ đơn giản hơn nhiều, thấy lưu manh đánh thắng, vô cùng vui sướng, nhảy tưng tưng lại chỗ hắn, vừa nãy thấy đối phương hung hãn lao đến lưu manh nên nàng lại gần kiểm tra xem hắn có mất miếng thịt nào ko, hoàn hảo, hắn ko bị gì, lại còn đạp bay đối phương. Cái này cũng ko phải kỹ thuật gì ghê gớm chỉ là một phản ứng tự nhiên, nhưng lại vô cùng lợi hại, một cước đạp đối phương ra xa.
"Hướng Quỳ, anh ko sao chứ? Xương cốt có bị gì ko?" Sở Sở cẩn thận kiểm tra tay phải lưu manh, vì tối qua khi hắn về nhà đã thấy miếng băng gạc mới, hỏi ra mới biết đi trên đường vô ý quơ tay trúng cột điện mà nứt xương ngón tay phải vào viện băng bó lại, Sở Sở lo lắng hồi nãy hắn vô ý động tay phải nên mới xem xét cẩn thận.
"A, chuyện vặt mà. Ta đâu cần dùng đến nó " Nói rồi lấy cánh tay phải ôm nàng vào lòng, sau đó nhìn về phía cô nàng họ An đang đứng ngẩng ngơ ở một góc mà nói: "An tiểu thư, chuyện chúng ta.coi như bỏ qua nha"
"Hả " An Tâm hồi phục tinh thần, ý thức được lời nói của đối phương lại thấy hắn đang ôm người con gái khác trong lòng nên cắn răng tức giận nói: "Bỏ qua? Ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày àh"
"Có lầm hay ko? Ngươi đã nói nếu ta thắng thì sẽ xóa bỏ, bây giờ đổi ý àh?" Hướng Nhật vô cùng bất mãn nói.
"Đúng vậy, ta đổi ý đó, như vậy thì sao." An tiểu thư vô cùng căm hận, ko để ý đến người đang nằm trên mặt đất, bỏ chạy ra cửa quay đầu lại nói: "Ngươi chờ đi, chuyện này ta ko để yên đâu"
"Chờ một chút, An An " Thạch Thanh đuổi theo, mặc dù nàng rất vui vì tên cầm thú sư phụ này đánh thắng, nhưng lại lo lắng cho cô bạn thân kia, một người rất cố chấp, lỡ như làm liều rồi gây chuyện đến hắn, nàng ko biết ăn nói với Sở Sở như thế nào.
"Thạch Thanh, có chuyện gì?" An Tâm thấy nàng đuổi theo, trong lòng vui vẻ.chợt nhớ đến chuyện gì đó, vẻ mặt trầm xuống thấy rõ: "Nếu vì thằng khốn kia cầu xin, thì ngươi nên từ bỏ đi, ta nhất định ko buông tha đâu"
"An An, ngươi ko nể mặt bằng hữu." Thạch Thanh còn tính nói thêm gì nữa đã bị An Tâm cắt lời: "Trừ phi ngươi trở về bên cạnh ta.còn có Sở Sở nữa, cả hai người trở về bên cạnh ta, nếu ko.ta sẽ ko tha cho tên khốn đó " (Kinh quá)
Lời này nói ra ko một chút do dự lại kèm theo âm lượng lớn nên ở đằng xa, Sở Sở và Hướng Nhật cũng nghe rõ, đối với nữ đồng chí An tiểu thư này, hắn cũng ko muốn thô bạo, vừa nãy nàng nuốt lời hắn đã ko chấp, bây giờ mở miệng ý muốn cướp đàn bà của hắn, nhịn nữa là trời đánh chết " Tên biến thái nam ko ra nam nữ ko ra nữ kia! Nói cho ngươi biết, Sở Sở là người đàn bà của ta, Thạch Thanh cũng là.là đồ đệ ta, ngươi mà có ý định gì với bọn họ, coi chừng ta đem ngươi hiếp xong giết, giết rồi lại hiếp!"
"Ta giết ngươi!" An Tâm hai mắt đỏ bừng đầy căm hận, xông tới tên tàn phế kia mà liều mạng, liền bị Thạch Thanh ôm lấy ko cho làm loạn, tuy ko nhúc nhích được nhưng hai mắt vẫn nhìn về phía lưu manh đầy căm hận.
"Sư phụ, người sao lại có thể nói như thế?" Thạch Thanh quay sang nói với lưu manh, giọng đầy oán trách.
Hướng Nhật xấu hổ cười: "Kích động, chỉ là hơi kích động." Thật ra thì.hắn cũng thấy hối hận vì đã nói ra những lời ấy. chuyện như vậy mà cũng dám nói ra, ko phải tự đưa đầu vào máy chém sao? Quả nhiên, lời vừa nói xong, bộ phận bên hông thông báo với hắn rằng có một vật thể bén nhọn đang cấu xé da thịt hắn, tuy ko cảm thấy đau nhưng cũng nhận được sự uy hiếp.
"Em ko thể nhẹ nhàng được àh?" Hướng Nhật cười khổ, mặc dù ko đau, nhưng vẫn phải làm thế để thỏa mãn sở thích ngược đãi của cô nàng.
"Xứng đáng " Sở Sở liếc mắt nhìn hắn " Ai kêu ăn nói khó nghe làm chi " Nói xong đẩy tay lưu manh ra " Ta ra đó một chút, ngươi đứng yên ở đây, ko được lên tiếng, nếu ko tối nay ta lại qua phòng Thanh tỷ ngủ" Tiểu hồ ly lại nở một nụ cười, sau đó đi ra ngoài cửa với 2 người con gái kia
Hướng Nhật buồn bực sờ cái mũi, hắn cảm giác được, câu nói cuối của nàng có phần uy hiếp, tuyệt đối ko thể do nàng nghĩ ra.rồi thêm chuyện sáng nay nữa.chắc chắn có bàn tay của đồ đệ Thạch Thanh nhúng vào.
Hướng Nhật kết luận.đồ đệ này thật ko dễ dàng đắc tội chút nào.
Đang lúc lưu manh đứng thở dài một mình thì 3 người kia cũng thì thầm to nhỏ với nhau, một hồi sau bắt đầu cười nói, nhất là An tiểu thư, hơn nữa một tay ôm lấy một người, thậm chí còn vuốt lên vuốt xuống nữa chứ. Hướng Nhật thấy vậy, hận ko đem nàng.đè ra hiếp xong giết quách cho rãnh nợ (móa con này.)
An Tâm vẻ mặt vô cùng đắc ý nhìn tên tàn phế, động tác trên tay càng lúc càng đầy sự kiêu ngạo, thậm chí còn mò xuống bộ phận mẫn cảm nữa
Hướng Nhật tức muốn hộc máu, rõ ràng đàn bà của mình mà để nó chiếm tiện nghi như vậy, nhịn ko nỗi nữa muốn tiến tới gần.
Chẳng qua hắn chưa kịp đến gần thì An tiểu thư đã đi đến gần " Tiểu tử, ta quyết định rồi, ngày mai ta sẽ dọn đến ở chung với ngươi!"
An Tâm mặt vui vẻ khi nói xong câu này, ko để ý đến đối phương vì câu nói đó mà trở nên ngu ngốc.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #115


Báo Lỗi Truyện
Chương 115/1045