Chương 99: Truy tung


Dịch Giả: Sói
Linh Mộng công chúa ở phía xa kêu lên một tiếng: "Dạ thúc thúc! Đừng để ý đến hắn nữa, chúng ta đi thôi."
Dạ Cô Hàn bị hắn làm cho tức giận đễn nỗi thiếu chút nữa ngay tại chỗ lâm vào trạng thái tẩu hỏa nhập ma, nghe công chúa nói vậy liền "xoát" một tiếng biến mất trước mặt Quân Mạc Tà. Trong lòng lão âm thầm ra quyết định: tiểu tử này mặc dù là có huyền khí quẩn quanh thân, thế nhưng vũ lực lại kém cỏi, đã thế há mồm ra lại toàn những lời độc mồm độc miệng, sau này nên ít tiếp xúc với hắn thì hơn. Vạn nhất nếu bị hắn làm cho tức chết, vậy chẳng phải mình chính là người đầu tiên sáng tạo nên một giai thoại : một thiên huyền cao thủ đường đường bị một tên vô danh tiểu tốt làm cho tức đến chết sao!
Trong thời gian ngắn ngủi, không có động thủ qua một lần nào thế nhưng huyết khí cũng liên tục bốc cao, khiến lão muốn hộc màu ra để xả nỗi uất hận này! Trải qua bao nhiêu chuyện trong mấy chục năm trong đời thế nhưng chưa bao giờ lão gặp qua cảnh này. Cho dù có luyện công tẩu hỏa nhập ma cũng không nghiêm trọng bằng lời nói của hắn.
"Lão tử nếu có tức chết cũng là gặp con quỷ nhà ngươi đó! Bất quá phải cảm ơn các ngươi vì đã giải quyết hộ một chuyện phiền toái". Hắn hừ hừ hai tiếng, mắt thấy Linh Mộng công chúa và Dạ Cô Hàn đã rời đi, Quân Mạc Tà nhìn đoạn ngã tư đường đã trống trơn không một bóng người, cười quỷ dị một tiếng, sau đó vịn tay lên bờ tường dùng sức, "xoát" một tiếng đã nhảy lên đầu tường, nháy mắt biến mất không còn cái bóng.
Linh Mộng công chúa mãi cho đến khi lên kiệu, toàn thân vẫn còn run rẩy như cũ, trước mắt biến thành một mảng màu đen, thở phì phò ra từng ngụm từng ngụm khí một, chỉ cảm thấy tâm lý mình như có tảng đá ngàn cân đang đè nặng, ngực giống như muốn nổ tung ra vậy.
Thị nữ bên cạnh sợ đến nỗi thần hồn cũng rời khỏi thân thể, một nàng khác vội vỗ lên ngực, lên lưng nàng cho thuận khí, hơn nửa ngày mới khiến nàng bình tĩnh lại, cả người hư thoát vô lực, từ lúc bình sinh cho tới này bây giờ nàng mới gặp tình trạnh như vậy, trong lòng nàng có một loại ý nghĩ ác độc, muốn đem Quân Mạc Tà băm thây làm vạn mảnh mới hả cơn tức giận này! "Trờ lại Độc Cô phủ." Linh Mộng công chúa phân phó.
Dạ Cô Hàn, Dạ đại cao thủ khuôn mặt bây giờ bỗng biến thành màu đen, trong nháy mắt lại trở nên trắng bệch, giống như con tắc kè hoa không ngừng biến sắc, điều tiếc nuối duy nhất là chỉ có thể biến thành ba màu hồng, đen và trắng, nếu mà có thêm vài màu nữa ngày mai lập tức sẽ có tin đồn người này là "biến kiểm đại tông sư" mất! Cơn tức giận trong lòng lão cơ hồ có thể hủy diệt mọi thứ xung quanh, hai mắt trừng từng nhìn về phía trước, tựa như là hai tòa núi lửa lúc nào cũng có thể phun trào vậy.
Tám gã thị vệ Quân gia thấp thỏm nhìn lão, trong lòng vô cùng lo lắng. Công chúa và người kia như thế nào ở cùng thiếu gia mà giờ lại không thấy người đâu? Mà vừa rồi tại sao thiếu gia lại kêu thảm như vậy. Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Không phải mấy người này bắt nạt khiến thiếu gia khóc chứ?
Mặc dù cảm giác được khí thế kinh nhân trên người Dạ Cô Hàn, cũng biết lúc này không nên động đến lão để tránh khỏi rước họa vào thân. Thế nhưng do dự một lúc, công việc bảo vệ chủ nhân vẫn đặt lên hàng đầu vì vậy Vu Tráng lớn gan lên tiếng hỏi: "Vị cận vệ các hạ này có thể cho biết thiếu gia nhà chúng ta..." Lời còn chưa dứt đã thây Dạ Cô Hàn, một đôi mắt đỏ đậm, mái tóc dài hoa râm đều dựng thẳng lên, đâm thẳng lên bầu trời, lão gầm lên giận giữ đầy bi tráng, khiến ông trời cũng phải chấn động vài cái, mấy người đứng cạnh đều biến sắc, trái tim nhảy loạn, thiếu chút nữa đứng không vững ngã nhoài.
Cao thủ thiên huyền khi tức giận thật đáng sợ!
Cuối cùng một bụng tức giận cũng được bộc phát đi ra! Nếu không được phát tiết chỉ sợ lão sẽ tức nghẹn mà sinh ra nội thương mất!
Một tiếng hét vang chấn động cả chín thành!
Vô số cao thủ trong thành nháy mắt cũng phát hiện ra cỗ thần niệm cường đại này, bầu trời bỗng biến sắc, mọi người đều cảm thây kì quái, không biết vị cao thủ nào lại phát ra tiếng rống giận giữ này,...Người này ít nhất cũng phải là cao thủ đạt đến cảnh giới thiên huyền đỉnh phong! Mà ai lại có thể chọc tức một vị cao thủ bậc này đây? Trong tiếng cuồng hống này dường như có ẩn chứa một cỗ lửa giận cường đại như muốn hủy thiên diệt địa, đây chính là nhận xét của mấy người khi nghe thấy tiếng rống này!
Trước cửa tửu điếm, Tống Lão Tam mạnh mẽ mở mắt, ánh mắt lão tràn đầy vẻ kinh ngạc : như thế nào mà lại giống thanh âm của tiểu Dạ vậy?
Đưa mắt nhìn Dạ Cô Hàn cùng Linh Mộng công chúa rời đi, đám thị vệ lúc này mới cuống cuồng chạy đi. Vừa nhìn một màn như vậy, lại không thấy bóng dánh thiếu gia đâu, mấy người này cũng không khỏi âm thầm kêu khổ!
Một số thị vệ còn nghi ngờ, không phải thiếu gia bị giết sau đó bị người hủy thi diệt tích rồi chứ?
Quân Mạc Tà dị thường linh hoạt giống như quỷ mị biến mất trong bóng đêm, tốc độ rất nhanh xuyên qua con hẻm nhỏ, cảm giác cùng suy nghĩ đã sớm phóng ra ngoài, rất nhanh bám theo hướng ba tên hắc y sát thủ, Quân Mạc Tà cấp tốc hướng con đường chính phi tới, hai tay không ngừng hoạt động, đi được mấy trượng hắn bỗng nhiên dừng lại, ngẫm nghĩ, bộ dạng người kia chỉ loáng thoáng khoảng ba mươi tuổi, tóc dài bay tán loạn, một người như thế đi trên đường đế đô cũng không phải là hiếm, nếu như muốn nhìn từng khuôn mặt thực sự là quá khó.
Một bước lại hai bước, cuối cùng Quân Mạc Tà cũng chạy khỏi ngã tư đường, cước bộ cũng không chậm lại, nhanh chóng xuyên qua Thành Y điếm, tốc độ vẫn không giảm, y phục màu trắng trên người bây giờ đã biến thành màu xám giống như y phục của thường dân.
Lão bản của Thanh Y cũng không phát giác ra, khuôn mặt vẫn niềm nở tiếp đãi khách nhân.
Mà vài tên sát thủ phía trước vẫn hết sức cẩn thận, vòng vèo đi qua mấy con đường, sau đó bọn chúng đến một cửa hiệu y phục mua vài bộ, lúc đi ra đã cả ba tên đều mặc một bộ y phục bình thường, không nhanh không chậm đi ra đường, một bên đi một bên bàn luận, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười cực kì vui vẻ, từ nét mặt của ba người này mà xem. Giống như một đám du côn vậy, thỉnh thoảng còn bàn luận về chuyện của nữ nhân nữa. Trông bộ dạnh lại giống như một đám cờ bạc chuyên nghiệp.
Tổ chức Thủy Hỏa sát thủ này đúng là không đơn giản, Quân Mạc Tà trong lòng cảm thán. Trình độ ngụy trang như vậy nếu là ở thể giới trước tuyệt đối có thể phát hiện ra, thế nhưng ở thế giới thứ hai này cư nhiên có thể lừa được người, mà càng khó khăn hơn chính là hai người trong số đó lại có thể ẩn dấu sát khí, điều này mới chân chính là cao thủ.
Nếu không phải linh giác của mình có thể dò xét khí tức âm hàn trên người đối phương, căn bản là không thể đuổi theo bọn chúng.
Hoặc có thể nói trừ chính mình ra không ai có biện pháp truy tìm bọn người này!
Thời gian bám theo khoảng một tuần trà, phía trước bỗng truyền đến tiếng nước chảy rất nhỏ, lẫn trong đó dường như là âm thanh du dương do tiếng sáo truyền đến, mơ hồ là một nữ tử nhẹ nhàng thổi lên, một cỗ mùi hương thơm của phấn sáp phụ nữ nhẹ nhành truyền tới, xem ra mục tiêu của đám sát thủ đã tới rồi.
Linh Vụ hồ!
Quân Mạc Tà rốt cuộc cũng rõ ràng vì sao mấy người này phải bằng qua ngã tư đường. Đó cũng là con đường nhất định để tới được Linh Vụ hồ, thế nhưng bọ chúng cố ý đi lòng vòng nguyên do chính là muốn đáng lạc hướng chú ý của người xung quanh!
Trong suốt đoạn đường tới đây, y phục của Quân Mạc Tà cũng biến đổi ba lần, thậm chí thân thể cũng thay đổi ba lần!
Thiên Hương thành, Linh Vụ hồ, chính là thiên đường của mọi nam nhân, nơi này có vô số mĩ nữ , béo, gầy, loại nào cũng có, ở nơi này ngươi tùy tiện bước vào một lầu các, tùy tiện chọn một bức tranh mĩ nữ, chỉ cần ngươi có đủ bạc, vậy ngươi muốn chơi đùa thế nào thì thế đó, tùy tâm sở dục không có điều gì cố kỵ!
Nhưng nếu ngươi không có bạc, vậy thì nên sớm rời khỏi đây thôi, ngay cả tên béo Đường Nguyên là tay lão luyện trong nghề đến đây nhìn thấy gái liếc mắt cũng không kìm được!
Hiển nhiên, thế giới son phấm này cũng có rất nhiều truyền thuyết, nào là tài tử giai nhân, nào là thanh lâu nữ tử tài ba, đa tình, rồi thì nơi này xuất hiện bao mối tình đẹp thủy chung sắt son cuối cùng đi tới hôn nhân...Nhưng nói chung truyền thuyết cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi!
Truyền thuyết lúc nào cũng rất đẹp, chỉ tiếc là sự thật lại rất tàn khốc, rất nhiều kẻ môn sĩ dung mạo tuấn nhã, phúc có tài có, làm ra một bộ phong lưu văn nhã đi tới đây nhằm tìm một lại một đoạn tài tử giai nhân như trong giai thoại, lòng tràn đầy ước muốn có thể gặp được một vị hồng nhan tri kỉ dung nhan mĩ miều vừa gặp mình đã yêu. Hơn nữa còn huyễn hoặc chính mình nhờ vào tài hoa cộng với khuôn mặt tuấn lãng sẽ được ăn cơm chùa hưởng phúc nhờ các nàng...Nhưng đáng tiếc, đáng thương thay cho mấy kẻ khờ khạo này đến khi bị lột sạch tiền rồi để người ta ném đi, thậm chí còn bị dọa ném vào trong lòng Linh Vu hồ, đến lúc đó mới tỉnh ra. Truyền thuyết cố nhiên là có nhiều người mơ ước thế nhưng không có đủ bạc, mà cứ làm theo mấy câu truyện trong truyền thuyết cũng chỉ là vớt trăng dưới nước mà thôi, hơn nữa nếu bị ném xuống hồ đúng là một nỗi nhục lớn. Bọn họ cũng không suy nghĩ lại xem thanh lâu là chỗ nào? Vì đàn bà mà bị như thế thật không đánh! Thanh lâu chính là nơi kiếm tiền! Nam nhân đã đi tới thanh lâu lại còn đòi thủ thân như ngọc quả đúng là chuyện buồn cười, làm như mình là một bộ tình thánh thật đúng là không bằng kỹ nữ lập bài vị trinh tiết! Khiến người ta nghĩ đến là cảm thấy buồn nôn!
Nhìn qua thế gian ấm lạnh của nữ nhi thanh lâu, sao lại không thấy tài tử tao nhã chỉ là chiêu bài bên ngoài...Ẩn dấu bên trong là bao nhiêu sự xấu xa đây?
Vẫn biết là mộng thế nhưng vẫn có lắm kẻ đến tìm vui!
Chẳng trách Hồ Đường Nguyên từng nói: chứng kiến cảnh bại hoại chỉ muốn rút đao chém một nhát cho chết, nhưng chứng kiến ngụy quân tử phải hành hạ, hành hạ cho đến khi tinh thần của hắn suy sụp cũng không giải được nỗi hận trong lòng ta!
Lời ấy khiến ta rất tâm đắc!
Quân Mạc Tà âm thầm tán dương, hắn ẩn mình dưới một gốc cổ thụ lặng lẽ như cỏ trước gió, rõ ràng là một người còn sống nhưng lại không thể thấy bóng dáng của hắn, tựa hồ bất cứ thứ gì hắn cũng có thể lợi dụng để ẩn thân vậy, trên suốt đoạn đường theo tới đây, chớ nói là ba tên sát thủ phía trước, mà ngay cả người đi đường cũng không ai chú ý đến hắn.
Chỉ thấy ba tên sát thủ phía trước, bây giờ lại làm thành bộ dạng sắc dục thiêu tâm, trông cực kỳ hào phóng, lần lượt đi vào một tòa hoa lâu các bên Linh Vụ hồ.
Sau khi bọn họ đi vào, một chiếc thuyền hoa từ vùng phụ cận chậm rãi tiến đến, sau đó dừng lại trên mặt nước lặng im bất động cạnh hoa lâu các.
Quân Mạc Tà trong lòng vừa động, hắn nhìn một hồi, lên ban công bên ngoài chiếc thuyền, dường như bọn họ đang chờ tiếp một vị khách đặc biệt nào đó thì phải, trông có vẻ kỳ lạ, hơn nữa, ba người kia tựa hồ đã lên thuyền, có mấy tên hộ vệ lại đang dựa cạnh lan can thuyền hoa, bọn họ đang quay mặt về phía Quân Mạc Tà, cũng quá khéo đi? Quân Mạc Tà cắn răng định đánh cuộc một phen!
Một trận gió nổi lên, cỏ lau rậm rạp trên mặt nước bỗng nhiên rung rinh, trong ánh hoàng hôn càng thêm lung linh mờ ảo, có vẻ như tất cả khung cảnh này đều không phải là thật.
Quân Mạc Tà thừa cơ hội này liền động thân, thân thể chập chờn hướng tới mạn thuyền, hắn dùng lực nhún nhẹ một cái liền bay xa hơn mười trượng, mượn một gốc cây to bên bờ hồ ẩn nấp, tiện tay chặt hai cây cỏ lau cầm lấy, sau đó vô thanh vô thức lặn xuống nước, động tác rất nhẹ nhành, mặt nước cũng không có động tĩnh gì, điều này có thể thấy rõ Quân đại thiếu gia gần đây có tiến bộ không nhỏ so với hơn nửa tháng trước.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #99


Báo Lỗi Truyện
Chương 99/1284