Chương 976: Kỳ chiến tâm chiến!


(chiến đấu tâm cờ)
Dịch Giả: Nguyệt Nha Nhi
Tề Vạn Kiếp nhìn nửa ngày, nhưng vẫn có chút không hiểu. Những vị trí quân cờ này so với hiểu biết của hắn thật sự là 1 trời 1 vực. Nhưng thủy chung hắn vẫn là 1 thế hệ cờ vương, dù gì thì cũng có nghề trong tay. Tuy rằng giờ phút này cũng không rõ dụng ý chân thực của đối phương, nhưng vẫn nhìn ra được hai quân cờ xa xa phía trên của đối thủ ẩn ẩn khả năng thành công. Cao thủ so chiêu, sai một ly, đi một ngàn dặm. Tề Vạn Kiếp không dám chậm trễ, lập tức thăm dò vị trí trung tâm của hai quân cờ kia. Ý muốn uy hiếp song phương, ít nhất có thể liên tiếp chặt đứt được đối thủ.
Sau đó lại xem Quân Mạc Tà bước tiếp theo như thế nào đối phó. Không ngờ đối phương lại hoàn toàn bỏ qua, vẫn ở vị trí góc phải phía dưới bàn cờ đặt thêm 1 quân nữa. Tề Vạn Kiếp càng cảm thấy do dự hơn, thủ pháp bắt đầu của đối phương cổ quái dị thường nhưng bên trong lại ẩn hàm chí lý. Quả nhiên không hổ là cao thủ kỳ đạo có thể cùng Cờ Thánh Hoa Vô Thác giao thủ, nên hắn lại cảm thấy cảnh giác thêm vài phần.
Do nghênh chiến cẩn thận, cứ như thế 2 bên người tới ta đi, trong nháy mắt bàn cờ đã rơi xuống mấy chục quân, hắc bạch giao nhau, chằng chịt hấp dẫn. Song phương lực lượng đại khái là ngang nhau. Quân Mạc Tà ra cờ cực nhanh như đang chơi khúc Liên Hoa Lạc. Mỗi khi đánh xuống 1 quân cờ, tựa như có gió táp mưa sa, khí thế như sấm sét vang dội làm cho Tề Vạn Kiếp ở đối diện có cảm giác nhìn không kịp một cách kỳ lạ. Giống như tốc độ của đối phương càng lúc càng nhanh, phảng phất ý nghĩ và tất cả ý đồ của mình đều đã bị đối phương tính toán trong kế hoạch, vậy nên mới có thể đánh mà không cần nghĩ ngợi như vậy.
Vì Quân đại thiếu cường thế kéo nhanh tốc độ, Tề Vạn Kiếp không cam lòng tụt lại phía sau nên tốc độ cũng nhanh hơn một ít. Quân Mạc Tà trong lòng thở dài một tiếng : đối phương tuy tâm hồn lơ lửng trên mây, nhưng kiến thức cơ bản vẫn không có mất đi mà đánh cờ gần như dựa vào phản xạ của bản năng. Hơn nữa hắn còn hoàn toàn không quen lối đánh cờ hiện đại của ta vậy mà còn có thể làm cho cục diện hai bên không sai biệt nhiều lắm, thậm chí còn bao hàm ẩn ẩn lực phản kích cực hùng hậu, cực ương ngạnh.
Bất quá để chính thức phân cao thấp thì còn chưa tới.
Trong những chiêu nội cục này, cơ bản đã phát huy cực hạn khả năng của chính mình rồi, khó có thể tiến triển thêm nữa. Hiện tại chính thức có thể tạo được tính quyết định lại là ngoại cục chi chiêu, hơn nữa nhắm đến phía trước, những chiêu bên ngoài này có thể phát ra hiệu quả cực kì lý tưởng!
Tề Vạn Kiếp sức cờ cao minh, nhưng nhược điểm của hắn lại nằm trong lòng bàn tay ta.
Theo "cộp cộp" tiếng vang không ngừng, mọi người xem cờ tại đây cũng có vẻ ngày càng khẩn trương. Xem biểu hiện hai người này đánh cờ, so với dự đoán trước đó của mọi người thật đúng là khác nhau rất lớn. Vốn là bọn họ cho rằng ván cờ này Mặc Quân Dạ thua là điều chắc chắn không thể nghi ngờ. Nhưng hiện tại tràng diện lại……
Vị đại thiên tài có được Không Linh Thể Chất kia vẫn giống như trận đấu trước, lại lần nữa chiếm lấy chủ động tuyệt đối, mỗi một chiêu đánh xuống đều như lôi đình vạn quân, mà kỳ chiêu lại tầng tầng lớp lớp, hoàn toàn ra khỏi phạm trù các thế cờ nhân gian vốn có, lại vô cùng tinh diệu. Trái lại thiếu niên kỳ vương Huyễn Phủ, lại như trong lòng đang nơm nớp lo sợ, cẩn thận vô cùng, một mặt ứng phó một cách bị động. Tuy bề ngoài cỏ vẻ thế cục vẫn đang cân sức ngang tài, nhưng dù sao cũng làm cho mọi người đều xem nhẹ Tề Vạn Kiếp đi vài phần. Đối với cái cục diện rất là ngoài ý muốn này, thật đúng là làm cho mọi người mở rộng tầm mắt!
Chẳng lẽ trên đời này lại thật sự có loại thiên tài mọi thứ đều tinh thông? Chẳng lẽ Không Linh Thể Chất đúng là có thể biến thái tới trình độ này?
Ở trong hoàn cảnh tương đối xấu, Tề Vạn Kiếp mắt nhìn thế cờ, rốt cục cũng đã xem trọng. Một mặt phải theo sau ứng phó, lại không thể dùng nước cờ nào để tiến công, thật đúng là làm cho hắn thật sự nghẹn khuất chết đi được! Cũng chính là như vậy làm cho hắn đột nhiên tỉnh ngộ, nhìn đối phương đại thế đem thành, Tề Vạn Kiếp trầm ngâm một hồi lâu, lại dứt khoác không dây dưa ở góc trái nữa, đột ngột ra một quân cờ nhảy vào bên trong khoảng trống bên phải của đối phương!
Một chiêu này lại như thiên ngoại phi lai, vừa thấy như là một chiêu vô lý, nhưng suy ngẫm lại, chính là tấn công buộc địch phải cứu! Chính mình tuy rằng toàn bộ bỏ qua góc trái, nhưng đối phương vẫn thiếu tam thủ vây giết, mới có thể hoàn toàn khống chế thế cục. Nhưng nếu bị mình dùng hai quân cờ tại trong khoảng trống này, vốn là cục diện hình thức tốt sẽ hoàn toàn bị mình triệt để phá hỏng. Vô luận là lấy hay bỏ, đều rất là khó lựa chọn.
Quân cờ vừa hạ, hình thức liền tức thời biến đối. Những người biết đánh cờ xung quanh cũng phát ra một hồi thở dài tán tưởng tự đáy lòng…
Quân Mạc Tà trong lòng cười lạnh một tiếng: "rốt cục đã tỉnh ngộ lại rồi sao? Bất quá bây giờ mới tỉnh ngộ đúng là có chút chậm"
Quân cờ đen vẫn bay như hí khúc Liên Hoa Lạc, đã không để ý đến ba bước vây giết ở góc trái cũng không thèm ứng phó với quân cờ ở giữa khoảng trống, ngược lại thiết nhập vào điểm đại long trong quân cờ trắng của đối phương, phóng ra cường thế.
Tề Vạn Kiếp nếu như tiếp tục công kích vào khoảng không bên phải của đối phương, thì căn cơ đại long của hắn có nguy cơ toàn quân bị diệt. Còn nếu như là buông bỏ, quay về cứu viện cho căn cơ đại long, như vậy đối phương chỉ cần vỏn vẹn một quân cờ đã có thể dây dưa đại long của mình ít nhất năm sáu con đường sống. Hơn nữa, chỉ cần một khi buông lỏng vậy thì hậu quả thiết tưởng không thể chịu nổi. Dù sao thì đối phương đi trước hí khúc Liên Hoa Lạc, đã chiếm được thời cơ mấu chốt.
Tề Vạn Kiếp thân thể run lên, quân cờ đã giơ lên nhưng thật lâu cũng không thể nào hạ xuống. Hiện tại thế cờ đã tới hồi trung cuộc, mỗi một quân cờ đều có quan hệ trọng đại, bất luận một chiêu gì, cho dù chỉ tính toán hơi sai lầm một chút thì phải rơi vào tình thế vạn kiếp bất phục!
Giờ phút này Tề Vạn Kiếp có thể nói là rất thống khổ! Hắn hoàn toàn không nghĩ tới cuộc chiến hôm nay lại gặp phải một đối thủ quấn chặt lấy mình mà đánh! Nói rõ ra chính là: ta thà rằng hi sinh, cũng phải cắn của người một miếng thịt. Người đánh mắt ta, ta tựu sẽ bóp chết yết hầu nhà ngươi. Ngươi công kích hai chân ta, ta liền chạy tới giết trái tim của ngươi!
Muốn chết như thế nào thì sẽ như thế đó, không quản là có lý hay vô lý!
Bưu hãn!
Tất cả chiêu thức của Tề Vạn Kiếp đều trở nên vô ích, bởi ngay từ đầu đã bị đối phương chiếm cứ chủ động tuyệt đối. Hắn hiện ở vào trong giai đoạn bị động, vô luận thử như thế nào đối phương đều là đối chọi gay gắt hoặc bỏ mặc. Ngươi ra tay độc ác thì ta đây cũng xuất sát chiêu.
Trực tiếp chính là tú tài gặp phải binh, có lý không nói được!
Tề Vạn Kiếp trong mắt nổi lên một cổ ý quyết tuyệt, ánh mắt dần dần rậm rạp tơ máu. Vì kế này, trước tiên chỉ có thể đem thắng bại ném ra ngoài tay, sau đó làm cho cục diện trở nên hỗn loạn, tiếp theo dựa vào khả năng tinh tế tỉ mỉ cường hãn của mình mà tính toán thay đổi cục diện. Không mạo hiểm như thế thì không thể thủ thắng được!
Nghĩ đến đây, không hề chần chờ nữa, tay cầm quân cờ hạ xuống. "Pặc" một tiếng, mọi người đồng thời đều dại ra.
Một quân cờ này của Tề Vạn Kiếp, cũng chính là đánh vào điểm đại long mà Quân Mạc Tà hạ lạc.
Hai bên trước mắt không ngờ lại giống như dân cờ bạc thua đỏ mắt. Về sau không có bạc lại dùng đao kiếm trong tay tàn sát lẫn nhau. Ngươi chém ta một đao ta không đề phòng, nhưng ta cũng sẽ đồng dạng muốn đâm ngươi một kiếm!
Như vậy xem ai có thể chống đỡ đến cùng!
Quân Mạc Tà nhíu mày, ngẩng mặt lên thở dài một hơi. Hắn nãy giờ đều là chăm chú vào bàn cờ, không để ý xung quanh, hiện tại đột nhiên ngẩng đầu. Tề Vạn Kiếp không khỏi cũng là ngẩng đầu nhìn lại. Thấy Quân Mạc Tà vẻ mặt như tràn đầy hồi ức, trong lòng không khỏi chấn động: lúc này không phải là hắn nên chú ý thế cờ sao chứ? Vậy rốt cục hắn đang nghĩ cái gì? Trước mắt có chuyện gì có thể quan trọng hơn thắng bại ván cờ này?
Đang chần chờ suy đoán, lại nghe thấy Quân Mạc Tà thở dài nói :
- "Chuyện đời đúng là huyền bí, hai ván cờ lại có thể y như nhau. Ngày đó kết quả ta cũng đánh như vậy, Vô Thác huynh đánh cờ như đường đường chi sư, đánh đâu chắc đó, không thấy cấp bách chút nào, tuyệt không mạo hiểm mà cầu may mắn, cuối cùng lại đem tất cả thế công của ta đều hóa thành hư ảo. Hôm nay thay đổi đối thủ, cũng là sát phạt đầy trời, nhưng phần này tâm tình lại không giống với lúc trước, cuối cùng ta cũng không phải gặp cái thế cục mà mình cực kỳ ghét kia, tốt, chưa biết hươu chết về tay ai."
Tề Vạn Kiếp trong lòng run rẩy :
- "Xem ra ta quả nhiên không bằng Hoa Vô Thác, hắn có thể bình tĩnh đối mặt, ta lại muốn ẩu đả sống chết như thế, cũng chỉ là phần này tâm tính, đã rơi xuống tầm thường"
Lại nghe đối diện thanh âm Mặc Quân Dạ thở dài, trầm thấp nói :
- "thiên chỉ bàn cờ tinh chỉ tử. Ai có thể hạ? Lấy trời làm bàn cờ, sao làm quân cờ, chi chít như sao trên trời, như thế nào có thể hạ được? Vế đối thật hay, quả nhiên là một vế rất hay, ai có thể đối được? Nếu có thì thành tựu này của y chắc không kém hơn cờ thánh Hoa Vô Thác! Nhưng vế đối tuyệt như thế, lại có ai có thể đối được đâu?"
Tề Vạn Kiếp trong lòng chấn động nặng nề, giống như có người cầm đại chùy hung hằng mà nện trong lòng mình, chỉ vừa mới hồi phục thần trí lại trở nên hỗn độn!
Cái vế trên kia ta còn không đối ra được, hiện tại sức cờ của ta xa xa vẫn là không bằng Hoa Vô Thác. Mặc Quân Dạ rõ ràng chính là nói ta không bằng Hoa Vô Thác, ý khinh thị bên trong khẩu khí rõ rành rành, đúng là nói ta không bằng hắn, nhưng sức cờ của hắn rõ ràng cũng không cao lắm, nhưng vì cái gì trong quá trình ta cùng hắn giao thủ, lâu như vậy vẫn ở thế hạ phong. Chẳng lẽ ta từ bước đầu tiên đã rơi vào bố cục hắn tính toán, ký thực hắn chỉ muốn xem ta đến tột cùng sẽ đánh như thế nào, mới cùng ta đấu đến tận đây?
Chẳng lẽ người này đúng thật là cao minh như thế?
Chẳng lẽ ta thật sự không bằng hắn?
(NNN: dĩ nhiên r` cưng, sao cưng bằng Mạc Tà ca ca đc
NBV: Đúng đó muội, tên nhóc kia chưa đánh đã bị vô tròng rồi mà file:///C:/DOCUME%7E1/WINDOW%7E1/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif)
Ý niệm bất chợt này một khi bắt đầu xuất hiện , không ngờ lại không thể áp chế xuống.
Tề Vạn Kiếp bất lực nhìn bàn cờ, trong lòng cảm thấy phần thắng như vô vọng, trải qua một thời gian dài kiêu ngạo, trong nháy mắt lại bị đả kích. Đúng lúc này, một thanh âm vang lên "Pặc", Quân Mạc Tà đánh ra một quân nữa, vẫn là công kích như cũ, còn là công kích cướp đại long, tiểu tiêm!
Tế Vạn Kiếp nghe thấy âm thanh giòn vang này, nhưng hiện tại tâm tư hắn đang hốt hoảng, lại nghe như bên ngoài vạn dặm, hơn nữa còn như trăm ngàn năm trước, có cảm giác như thời gian, không gian hoàn toàn sai lệch, rất mãnh liệt không chân thực.
-"Ngươi rốt cục là đang suy nghĩ cái gì? Có thể nhanh một chút không? Là thắng hay thua người thật ra rất rõ a, luôn kéo dài thời gian như vậy có ý tứ sao? Chỉ là đánh cờ, lại không phải nữ nhân sanh con, giống như đàn bà lề mà lề mề vậy đúng là làm ta không thể chịu đựng được. Danh hiệu kỳ vương này người rốt cục làm sao mà có được vậy?"
Đối diện Quân Mạc Tà không lưu tình chút nào quát lớn.
Tề Vạn Kiếp trong lòng lập tức chấn động, giống như người trong mộng đột nhiên bừng tỉnh, ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn Quân Mạc Tà, trong ánh mắt đã mơ hồ, còn có sợ hãi. Hiện tại nhìn lại thế cục bàn cờ, chỉ cảm thấy tình cảnh của mình đã như hiểm cảnh chồng trứng sắp đổ, chỉ cần đối phương tùy tiện nhanh một chút, chính mình sẽ hoàn toàn không có bất kỳ đường sống nào…
Tưởng tượng như vậy, ngược lại lại thấy đối phương khoan hồng độ lượng, không có đối với mình đuổi tận giết tuyệt, cho mình giữ lại một cơ hội "hết thảy đều là do chính mình không cảm thấy được mà lại kéo dài thời gian thôi…"
Tâm cảnh của hắn bây giờ, đã triệt để rối loạn….
Lôi Chi Nộ
Dị Thế Tà Quân
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến

Dị Thế Tà Quân - Chương #976


Báo Lỗi Truyện
Chương 976/1284