Chương 972: Một khúc nhạc tan nát cõi lòng!


Dịch Giả: Nguyenbaviet.
Cái này thật sự là quá càn quấy, vừa rồi nhân vật chính là Lâm Thanh Âm cũng đã mở miệng nhận thua, các vị trọng tài cũng đã ra kết quả. Vậy mà còn mở mồm làm loạn như vậy thì cũng thật quá đáng. Giờ bắt Quân Mạc Tà đàn một khúc nhạc cao hơn khúc Toái Tâm Ngâm thì lại càng vô sỉ. Vừa rồi Quân đại thiếu gia nhà ta mới nói rõ rằng khúc nhạc này đã đến cảnh giới tận thiện tận mỹ rồi, chỉ vướng mắc ở chỗ tâm cảnh của người biểu diễn chưa đủ tầm nên còn chút sai sót mà thôi. Giờ có thằng mở miệng yêu cầu Quân Mạc Tà biểu diễn một khúc cao cấp hơn nữa thì rõ ràng là ép người quá đáng!
- Thắng bại rõ ràng, các ngươi chẳng lẽ còn muốn quấy rối sao?"
Lông mi Miêu Tiểu Miêu đã dựng ngược, trong đôi mắt phượng tỏ ý như muốn giết người, biểu hiện rằng cô nàng đã giận đến mức khó mà nhịn nổi!
- Ngay cả nhạc cụ hắn cũng chẳng sờ đến, sao có thể nói là thắng bại đã rõ ràng được?
Cái giọng nói kia một lần nữa lại vang lên không bỏ qua.
Thần niệm của Quân Mạc Tà đã sớm phát hiện ra cái thằng khốn nạn kia rồi. Thằng khốn kia chui lủi trong đám đông, dấu đầu sau lưng một người khác, vừa cúi đầu vừa gân cổ lên rống.
Thông thường những lời này phải do một nhân vật đường hoàng bước ra, sau đó gân cổ lên đỏ mặt tía tai bức xúc phẫn nộ nói ra. Có điều bộ dáng của thằng khốn này rõ ràng đang chột dạ, e sợ người khác phát hiện ra hắn.
Khuôn mặt Chiến Thanh Phong cũng chẳng thay đổi gì, nhưng trong mắt hắn hiện rõ vẻ đắc ý. Tên khốn kia là do hắn an bài trước, lỡ như Mặc Quân Dạ mà thắng thì kiếm bằng được cái lý do nào đó mà phá đám, bới lông tìm vết, trứng cũng phải tìm ra xương, cỡ nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ lật ngược vấn đề đối với Mặc Quân Dạ!
Thần niệm của Quân Mạc Tà quét qua một lần là đã hiểu rõ ràng mọi chuyện. Trong lòng Tam thiếu nhà ta đang cười lạnh, thầm nghĩ không biết một khi bọn chúng biết cái khúc tiếu Ngạo Giang hồ mà vị Đông Phương Đại Thư kia biểu diễn ở Đạn Quan Lâu trong Cúc Hoa thành là do Tam thiếu nhà ta biểu diễn thì …. Chỉ sợ tuyệt đối sẽ không vội vội vàng vàng mà dâng cơ hội biểu diễn cho mình như vậy. Toái Tâm Ngâm quả thật coi như là gần đạt mức tận thiện tận mỹ, nhưng cái Hoàn mỹ kia cũng phân làm ba bảy loại khác nhau……
- Có cái gọi là lẽ phãi nằm trong lòng mình, nếu đã có người đưa ra nghi ngờ, vậy thì ta cũng biểu diễn thêm cho mọi người một khúc vậy. Miễn cho có người tìm xương trong trứng, bám dai như đỉa thì không hay ho gì! Ngươi thấy ta nói như vậy có được không, Chiến đại công tử?
Quân Mạc Tà cười như không cười hỏi Chiến Thanh Phong
- Đương nhiên là vậy, muốn có thắng lợi tất phải thể hiện thực lực chân chính áp đảo mới được!
Chiến Thanh Phong khẽ cười nói:
- Muốn biết rõ thắng thua cũng không phải nhờ vào mấy câu cửa miệng là được.
- Đúng vậy, nhưng nếu muốn đổi bại thành thắng cũng không phải nhờ vào miệng mồm là được.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc nói:
- Càng không có khả năng dựa vào một ít thủ đoạn mờ ám, dùng mấy thằng không dám lộ mặt ra với đời để làm. Vị nhân huynh vừa mới nói chuyện kia, đã có gan mở miệng sao lại không dám đứng ra đây. Ta dám cam đoan, ta tuyệt đối sẽ không truy cứu, vô luận là lời ngươi nói là ý kiến cá nhân hoặc là do người khác muốn ngươi nói thay!
Những lời này vừa thốt ra, Miêu Tiểu Miêu đã bật cười khúc khích. Lấy thực lực của nàng tự nhiên cũng đã phát hiện ra thằng khốn kia. Mà Quân Mạc Tà cùng Chiến Thanh Phong giương thương múa kiếm cũng làm cho nàng nhìn thấu hết mọi việc đang xảy ra.
Từ lúc đến chỗ này đến giờ cũng không thấy Chiến Thanh Phong cùng tên khốn kia nói với nhau 1 câu gì, xem ra thằng khốn kia quả nhiên là do Chiến Thanh Phong bố trí sẵn. Không thể tưởng tượng được hắn quả thật là người lo xa nghĩ rộng, suy nghĩ chặt chẽ tới tận bước này. Chưa tính đường thắng mà đã lo sắp xếp sẵn trước sao cho mình không thua rồi.
Nhưng cũng vì vậy mà lòng phòng bị của nàng đối với Chiến Thanh Phong càng sâu hơn! Có thể thấy được những gì trước đây hắn làm, những hành động khiến mình cảm thấy ấm áp kia chẳng phải đều là do hắn tỉ mỉ sắp xếp sẵn hay sao?
Hắn khổ tâm sắp sếp mọi chuyện như vậy đối với mình, rốt cuộc là hắn muốn cái gì? Hoặc là…. Chiến gia muốn làm cái gì?
ở trong suy nghĩ lúc này của Miêu Tiểu Miêu, lần đầu tiên đem vấn đề này nâng cao tới tầm cả một gia tộc Chiến gia, trong lòng nàng bất giác đã nổi sóng!
(NBV: Người ta nói yêu là ngu đi, ai ngờ cô nàng này lại bắt đầu "
khôn ra" )
- Lâm huynh, tiểu đệ vốn không nghĩ tới sẽ có buổi gặp mặt hôm nay nên cũng không mang theo nhạc cụ bên mình, đành phải mượn cây ngọc tiêu của huynh dùng một lát vậy!
Quân Mạc Tà mỉm cười vươn tay ra.
Lâm Thanh Âm cũng cười đáp, lấy ra ngọc tiêu rồi cực kỳ cẩn thận lau sạch một lượt. Sau đó dùng lụa trắng nâng ngọc tiêu đưa tới tay Quân Mạc Tà.
Hành động như vậy, trong Huyễn phủ chính là một sự tôn kính lớn nhất đối với một người yêu âm nhạc.
Vốn trong giới âm nhạc thì Lâm Thanh Âm cũng là người có thân phận, vốn hắn cũng thuộc loại khăng khăng giữ vững lập trường, tuyệt đối không có khả năng đem nhạc cụ tùy thân diễn tấu của mình cho người khác mượn. Nhưng hành động của Lâm Thanh Âm lần này đã khiến mọi người cảm thấy được một bầu không khí đặc biệt khó tả.
Có nghĩa là, một khi Mặc Quân Dạ đã hướng tới Lâm Thanh Âm mượn ngọc tiêu để diễn tấu âm nhạc, thì chính là vinh hạnh của Lâm Thanh Âm cũng như là vinh hạnh của cây ngọc tiêu kia!
Quân Mạc Tà nhận lấy cây ngọc tiêu, trên tay cảm thấy nhẹ như không khiến hắn cũng cẩm thấy giật mình bật thốt:
- Tiêu tốt!
Cây ngọc tiêu này cầm trong tay mà không cảm thấy có chút nặng nào. Chất ngọc như vậy tin rằng chỉ có loại ngọc nhẹ mà thế gian này cực kỳ hiếm thấy mới có thể tạo ra.
- Tiêu tốt, thì cũng phải xứng với người dùng mới được. Thanh ngọc tiêu này ở trong tay ta, lại thành thứ đồ bỏ. Hiện tại ta chỉ gửi gắm hy vọng vào Mặc huynh, hi vọng nó ở trong tay huynh có thể phát ra thanh âm tuyệt vời nhất.
Nụ cười của Lâm Thanh Âm mang theo chút cô đơn lạnh lẽo, sau đó lui về sau.
- Lâm huynh cũng thật là quá khiêm nhường.
Quân Mạc Tà thản nhiên nở nụ cười, sau đó nhìn nhìn vào cây ngọc tiêu rồi nhẹ giọng:
- Khúc nhạc ta sắp thổi này, vốn là một vị nữ tử sáng tác, tính ra đã truyền cho đời sau được mấy trăm năm rồi…… Hoặc là do trời ghét phận má hồng, vị tuyệt đại phấn hồng, khuynh quốc giai nhân này cả đời đều mặt ủ mày chau, thân thể gầy yếu. Không đầy 20 đã sớm rời khỏi nhân gian, một đời hồng nhan khuynh thành cũng trở về cát bụi khiến người ta không thể không thở dài tiếc nuối. Có điều bởi vì chúng ta ở một nơi hẻo lánh nên khúc nhạc này chưa từng truyền lưu. Ngày đó ta cũng là do nhân duyên trùng hợp mới có may mắn học được khúc tiêu này; hôm nay liều thổi một phen để cùng chư vị bình phẩm.
Quân tam thiếu gia nhà ta vừa mới nói xong, hầu hết các vị giám khảo đều dựng đứng lỗ tai lên mà ngóng. Hiển nhiên đây chính là một khúc nhạc mà mọi người chưa từng nghe bao giờ.
Hơn nữa còn là do một vị nữ tử sáng tác!
- Vị cô nương này có dung nhan khuynh thành, lại vì thân thể gầy yếu nên quanh năm nằm triền miên trên giường bệnh, cực ít đi ra ngoài; Thú vui lớn nhất của nàng cũng chỉ là ra trước sân ngắm hoa nở hoa tàn, nhìn mây bay lơ lửng giữa trời. Ngày đó trong vườn trăm hoa đua nở, nàng ngắm hoa suốt cả một ngày rồi lại cảm thấy trong lòng cực kỳ ưu lo, tính rằng ngày mai lại đến ngắm tiếp! Nhưng tối hôm đó lại nổi gió to, rồi mưa như trút nước khiến hàng ngàn hàng vạn đóa hoa tươi đang nở rộ kia chỉ một đêm mà tiêu điều.
Quân Mạc Tà nói tới đây, Miêu Tiểu Miêu không kìm lòng được mà bật thốt lên một tiếng. Thầm nghĩ nếu mình là cô gái kia tất sẽ thương tâm đến cực điểm; hơn nữa vị nữ tử này hàng năm đều nằm triền miên trên giường bệnh, tâm mạch tất nhiên rất yếu, đột nhiên bởi vì biến cố này mà phá hủy niềm vui vốn ít ỏi kia của nàng, chẳng phải là càng thêm khó có khả năng tiếp nhận?
Quả nhiên chỉ nghe Quân Mạc Tà nói tiếp:
- Tối đó nàng nghe tiếng gió tiếng mưa kia cũng cảm thấy lo lắng không thôi. Đợi đến ngày sau, khi trời tờ mờ sáng nàng liền vội vàng chạy tới vườn hoa để nhìn những bông hoa mà nàng thích nhất. Nhưng trước mặt nàng giờ đây chỉ là những cánh hoa rơi đầy đất vô cùng thê lương….
- Nàng rất đau lòng, ngày hôm qua vẫn là những đóa hoa tươi muôn hồng nghìn tía, hôm nay lại điêu linh thành dạng như vậy. Nhưng lòng nàng lại càng không nỡ, không nỡ nhìn những đóa hoa cứ bị vùi dập trong bùn đất như vậy. Vì vậy nàng nhặt từng cánh hoa rơi, lau hết bụi đất rồi bỏ vào túi hương, sau đó mới đem chúng chôn xuống. Ngay lúc nàng mai táng những đóa hoa tươi đó, lại đột nhiên nghĩ đến chính mình. Chính mình hiện giờ cũng không phải như những đóa hoa này, nhưng bệnh lâu năm đã quấn chặt vào thân, chắc cũng không còn nhiều thời gian ở trên nhân thế này nữa. Như vậy, hôm nay mình có thể chôn cất những đóa hoa tươi, vậy ngày mai ai sẽ là người mai táng mình đây?
- Hoặc là thấy cảnh thương tình, hoặc là do trái tim mách bảo nên vị nữ tử này ngẫu hứng làm ra một bài thơ tên là "
Táng Hoa Ngâm". Mà hôm nay ta thổi một khúc này, chính là do nàng đích thân sáng tác. Mà vị nữ tử kia, 3 ngày sau khi sáng tác khúc nhạc này cũng đã vĩnh biệt cõi đời…"
- Nghe mặc huynh nói như thế, tiểu muội quả thật không thể không chờ mong nghe một khúc Táng Hoa ngâm này.
Ánh mắt Miêu Tiểu Miêu tràn đầy ve mong mỏi, giọng nói mang theo niềm hứng thú:
- Có điều trước khi Mặc huynh thổi khúc nhạc này, có thể đọc bài thơ này trước không không?
- Miêu cô nương đã mở miệng yêu cầu, tự nhiên là có thể!
Quân Mạc Tà tỏ ra rộng rãi đáp.
Miêu Tiểu Miêu phất tay lên, giấy và mực đã được đưa ra trước mặt nàng, nàng mỉm cười:
- Mặc huynh cứ thoải mái ngâm, còn chuyện ghi chép lại thì để tiểu muội hoàn thành vậy.
- Như vậy càng tốt.
Quân Mạc Tà hiểu được ý tứ của nàng, một lúc sau có thể còn phải tỷ thí ở mặt Thư pháp (Viết chữ), tạm thời không cần lật ra con bài tẩy thì càng tốt.
Hai người diễn một khúc song ca như vậy, chàng một câu nàng một câu cũng không cần coi nét mặt người khác. Không khí nhờ vậy mà như được hâm nóng lên, một khúc Táng hoa ngâm kia chưa được thổi lên mà danh tiếng đã hoàn toàn xâm nhập vào lòng người.
Trước tiên là kể lại một câu chuyện xưa động lòng người, giợi lên sự đồng cảm trong lòng mọi nguời. Rồi sau đó lại đem ca từ viết ra, đem ra trước cho mọi người biết, rồi cuối cùng mới chính thức thổi khúc nhạc này. Việc này không thể nghi ngờ rằng đã đem uy lực của khúc nhạc nâng đến mức không thể đo lường được
(NBV: Có gì hot! Quả là một thủ đoạn PR rất tuyệt )
Nhìn Miêu Tiểu Miêu đưa bút chấm vào nghiên mực, Quân Mạc Tà lại nhẹ nhàng ngâm. Một bài Táng hoa ngâm này một thời cũng đã phổ biến khắp địa cầu, cơ hồ già trẻ trai gái ai cũng đã đọc làu làu bài thơ bất hủ của tác phẩm Hồng Lâu Mộng……
Không ngờ ở thế giới này, rốt cuộc nó cũng có thể một lần nữa phát ra hào quang độc đáo!
"Hoa tạ hoa phi phi mãn thiên, hồng tiêu hương đoạn hữu thùy liên?
Du ti nhuyễn hệ phiêu xuân tạ, lạc nhứ khinh triêm phác tú liêm.
Khuê trung nữ nhi tích xuân mộ, sầu tự mãn hoài vô xử tố; thủ bả hoa sừ xuất tú nhuận, nhẫn đạp lạc hoa lai phục khứ.
Liễu ti du giáp tự phương phỉ, bất quản đào phiêu dữ lý phi; đào lý minh niên năng tái phát, minh niên khuê trung tri hữu thùy?
Tam nguyệt hương sào dĩ lũy thành, lương gian yến tử thái vô tình.
Minh niên hoa phát tuy khả trác, khước bất đạo nhân khứ lương không sào dã khuynh.
Nhất niên tam bách lục thập nhật, phong đao sương kiếm nghiêm tương bức; minh mị tiên nghiên năng kỷ thì, nhất triêu phiêu bạc nan tầm mịch.
Hoa khai dịch kiến lạc nan tầm, giai tiền sầu sát táng hoa nhân; độc ỷ hoa sừ thâu sái lệ, sái thượng không chi kiến huyết ngân.
Đỗ quyên vô ngữ chính hoàng hôn, hà sừ quy khứ yểm trọng môn; thanh đăng chiếu bích nhân sơ thụy, lãnh vũ xao song bị vị ôn.
Quái nô để sự bội thương thần? Bán vi liên xuân bán não xuân; liên xuân hốt chí não hốt khứ, chí hựu vô ngôn khứ bất văn.
Tạc tiêu đình ngoại bi ca phát, tri thị hoa hồn dữ điểu hồn?
Hoa hồn điểu hồn tổng nan lưu, điểu tự vô ngôn hoa tự tu: nguyện nô hiếp hạ sinh song dực, tùy hoa phi đáo thiên tẫn đầu.
Thiên tẫn đầu, hà xử hữu hương khâu?
Vị nhược cẩm nang thu diễm cốt, nhất hoài tịnh thổ yểm phong lưu; chất bản khiết lai hoàn khiết khứ, cường vu ô náo hãm cừ câu.
Nhĩ kim tử khứ y thu táng, vị bặc y thân hà nhật tang?
Nhĩ kim táng hoa nhân tiếu si, tha niên táng quyện tri thị thùy?
Thí khán xuân tàn hoa tiệm lạc, tiện thị hồng nhan lão tử thì; nhất triêu xuân tẫn hồng nhan lão, hoa lạc nhân vong lưỡng bất tri!"

(NBV: Đây là bài "Táng hoa ngâm" của Lâm Đại Ngọc - Hồng Lâu Mộng. Ta tạm dùng bản dịch của Nguyễn Quốc Hùng - Nhà xuất bản Chiêu Dương – 1969:
Hoa tàn, hoa bay đầy trời, hoa rụng đầy đất, hương sắc đã phai tàn, còn ai là người thương tiếc. Hoa rụng quanh nhà, hoa rơi bên rèm, người thiếu nữ trong phòng khuê nhìn hoa rụng mà tiếc cho mùa xuân chóng tàn, bèn lấy tay nâng niu những cánh hoa rơi, đâu nỡ dẫm lên xác hoa.
Những cây liễu còn xanh tươi đâu có để ý gì đến những cánh hoa tàn, những cánh hoa đào hoa lý bay theo gió. Hoa đào hoa lý sang năm lại nở, nhưng sang năm, người ngồi trong phòng khuê sẽ là ai ? Tiết tháng 3, những tổ ấm của loài chim yến đã tàn tạ xiêu vẹo, hết mùa xuân, những con chim yến kia sẽ về đâu?
Một năm, có ba trăm sáu mươi lăm ngày, nhưng hầu hết chỉ toàn là sương và gió như những ngọn đao lưỡi kiếm tàn phá loài hoa và cả lòng người, khoảng thời gian ấm áp tươi sáng phỏng được bao lâu.
Hoa nở ra, rồi rơi rụng, biết đâu mà tìm.
Ngoài thềm, mối sầu đang giết dần tâm hồn của người yêu hoa, cầm xác hoa mà giọt lệ chan hòa .
Mùa hè tới, với tiếng đỗ quyên vang lên từ lúc hoàng hôn, với những bên sen nở đầy. Trong đêm vắng, ngọn đèn chiếu bóng người soi lên vách mà lấy làm lạ tại sao người lại sầu thương.
Sầu vì thương xuân, vì tiếc xuân. Thương xuân sao tới mau thế, tiếc xuân sao đi mau thế. Đến cũng như đi, không thấy một tiếng nói gì. Hôm qua nghe tiếng hát, tưởng như tiếng nói của muôn loài hoa. Hoa đã tàn rồi, hồn hoa cũng không ở lại nữa.
Ước gì có đôi cánh để cùng hồn hoa bay tới muôn nẻo trời xa.
Nay đem chôn những cánh hoa tàn mà lòng càng thấy xót xa. Nhìn xuân đi hoa rụng, chợt nghĩ đến lúc tàn tạ của kiếp hồng nhan.
Một ngày nào đó, mùa xuân của cuộc đời đi qua, nhan sắc về chiều. Hoa rụng, người không còn, ai sẽ thương ai?"
------------
Theo lời ngâm mang đầy nhớ nhung của Quân Mạc Tà, Miêu Tiểu Miêu viết liên tục. Mọi người hầu hết đầu đắm chìm trong những câu thơ bi thương buồn bã nhưng đầy tao nhã, thậm chí một lòng nhắm vào Quân Mạc Tà của hai anh em Chiến Thanh Phong cùng Chiến Ngọc Thụ kia, giờ phút này cũng không nói nỗi một câu.
Trong thiên hạ lại có thể có được những câu thơ có ý cảnh mỹ lệ như vậy! Hơn nữa mỗi câu mỗi chữ lại sắc sảo, gần sát với những từ ngữ trong cuộc sống. Sự bất đắc dĩ rồi lại chuyển thành thàn nhiên đối mặt với chuyện sinh tử, "
Lấy hoa tươi để so sánh với sự thanh cao và cô độc của bản thân….
Trên thế gian thì ra đã từng có một kỳ nữ lan tâm tuệ chất như vậy.
NBV: Dịch thơ - Phóng tác một chút bài Táng Hoa Ngâm
Phấn rơi trên bãi trăm hoa
Trong lầu chim én phôi pha hương tàn
Từng đoàn cầu đã bay sang
Phất phơ phiêu bạc hoang mang phận người
Luyến lưu gì chuyện phong lưu
Cỏ cây cũng vướng u sầu bấy lâu
Xuân xanh đã nhuốm bạc đầu
Than rằng được mất kiếp nầy đã thông
Đón xuân cưỡi ngọn đông phong
Một đi đi mãi cũng không nhớ gì
===========
Bài từ chôn hoa (Người dịch: nhóm Vũ Bội Hoàng).
Hoa bay hoa rụng ngập trời,
Hồng phai hương lạt ai người thương hoa?
Đài xuân tơ rủ la đà,
Rèm thêu bông khẽ đập qua bên ngoài.
Kìa trong khuê các có người,
Tiếc xuân lòng những ngậm ngùi vẩn vơ.
Vác mai rảo bước bước ra,
Lòng nào nỡ giẫm lên hoa thế này?
Vỏ du tơ liễu đẹp thay,
Mặc cho đào rụng, lý bay đó mà.
Sang năm đào lý trổ hoa,
Sang năm buồng gấm biết là còn ai?
Tháng ba tổ đã xây rồi,
Trên xà hỏi én quen người hay không?
Sang năm hoa lại đâm bông,
Biết đâu người vắng, lầu hồng còn trơ?
Ba trăm sáu chục thoi đưa,
Gươm sương dao gió những chờ đâu đây.
Tốt tươi xuân được mấy ngày,
Chốc đà phiêu dạt, bèo mây thêm sầu.
Nở rồi lại rụng đi đâu,
Người chôn hoa những rầu rầu đòi cơn.
Cầm mai lệ lại ngầm tuôn,
Dây trên cành trụi hãy còn máu rơi.
Chiều hôm quyên lặng tiếng rồi,
Vác mai về đóng cửa ngoài buồn tênh.
Ngả người trước ngọn đèn xanh,
Ngoài song mưa tạt, bên mình chăn đơn.
Mình sao vơ vẩn từng cơn?
Thương xuân chi nữa lại hờn xuân chi?
Thương khi đến, hờn khi đi,
Đến lừ lừ đến, đi lỳ lỳ đi.
Ngoài sân tiếng khóc rầm rì,
Chẳng hồn hoa đấy, cũng thì hồn chim.
Hồn kia lảng vảng khôn tìm,
Chim càng lặng lẽ, hoa thêm sượng sùng
Thân này muốn vẫy vùng đôi cánh,
Nơi chân trời liệng cánh hoa chơi!
Nào đâu là chỗ chân trời,
Nào đâu là chỗ có đồi chôn hoa?
Sẵn túi gấm đành ta nhặt lấy,
Chọn nơi cao che đậy hương tàn.
Thân kia trong sạch muôn vàn,
Đừng cho rơi xuống ngập tràn bùn nhơ.
Giờ hoa rụng có ta chôn cất,
Chôn thân ta chưa biết bao giờ.
Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ,
Sau này ta chết, ai là người chôn?
Ngẫm khi xuân muộn hoa tàn,
Cũng là khi khách hồng nhan về già
Hồng nhan thấm thoắt xuân qua,
Hoa tàn người vắng ai mà biết ai!
==============
Dịch lời bài hát tiếng Việt
Bài hát chôn hoa
Hoa rụng hoa bay bay khắp trời
Hồng phai hương tắt ai người xót thương!
Phất phơ sợi tơ mềm buộc hương bay rụng
Lạc sợi bông chạm khẽ bức mành thêu
Một năm ba trăm sáu mươi ngày
Gươm gió sương chờ, đều lo tránh
Đẹp tươi liệu được bao lâu
Một mai phiêu bạt biết tìm đâu !
Hoa nở dễ thấy, rụng khó tìm
Trước thềm, nỗi sầu thắt lòng người chôn hoa
Một mình cầm cuốc hoa, thầm rơi lệ
rơi trên cành trụi thấy còn dấu máu
Ước gì sườn ta mọc ra đôi cánh
theo hoa bay tới tận chân trời
Nơi chân trời ở đâu có đồi hương ?
Thôi thì lấy túi gấm thu nhặt xác hoa tươi đẹp
Một chén đất che yên ổn hoa đẹp khỏi gió cuốn trôi
Khi đến bản chất trong sạch, vẫn trong sạch lúc ra đi
Chẳng chịu rơi vào nơi cống dơ rãnh bẩn
Nay hoa chết ta đi thu nhặt chôn cất
Chưa đoán biết thân ta ngày nào sẽ mất
Bây giờ ta chôn hoa bị người cười si ngốc
Biết là ai sẽ chôn ta sau này ?
Nơi chân trời chỗ nào có đồi hương ?
Thử xem xuân tàn, hoa dần rơi rụng
Rồi hồng nhan cũng tàn tạ, ngày nào già sẽ chết đi .
Một sớm mai xuân muộn, hồng nhan về già
Hoa rơi, người bận, cả hai chẳng biết nhau !
Huyết Ma
Dị Thế Tà Quân
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến

Dị Thế Tà Quân - Chương #972


Báo Lỗi Truyện
Chương 972/1284