Chương 97: Huyết thú cảm ứng


Dịch Giả: KobayashiMidori.
Thiết Dực Báo nếu là thất giai cao cấp huyền thú khi trưởng thành có thể phi hành, bốn móng vuốt có thể cào nát sắt đá, động tác nhanh nhẹn, tốc độ phi hành cực nhanh, có linh tính rất cao, Thiết Dực Báo trưởng thành có thể thừa sức địch lại một cao thủ thiên huyền sơ giai! Thiết Dực Báo thực lực đỉnh phong có thể địch lại bát giai huyền thú, mà ấu thể cao cấp huyền thú như vậy lại càng khó kiếm, không thể tưởng tượng được Độc Cô Tiểu Nghệ lại có một con.
Bất quá xem thân hình nhỏ nhỏ dài một thước của nó, rõ ràng là ấu thể Thiết Dực Báo vừa mới sinh được không lâu! Độc Cô gia tộc thật sự là ngọa hổ tàng long, lại có thể biến thứ chỉ ngộ mà không thể cầu như vậy làm sủng vật cấp cho nữ nhi! Mà hiện tại, con ấu thể Thiết Dực Báo nho nhỏ này đang cố gắng từ trong ngực Độc Cô Tiểu Nghệ chui ra ngoài. Một đôi mắt đen như mực nhìn Quân Mạc Tà, dường như trông nó có vẻ khát vọng muốn tới bên người hắn!
"Ngoan ngoãn nào tiểu Bạch Bạch, không cần lộn xộn. Tỷ tỷ một lát nữa sẽ cho ngươi ăn thứ tốt." Độc Cô Tiểu Nghệ cảm thấy kỳ quái, ba ngày trước phụ thân thật vất vả mới kiếm được con vật nhỏ này, bản thân mình vừa nhìn thấy đã thích; hơn nữa vì mới sinh ra đã rời khỏi mẹ, thân thể con báo nhỏ có vẻ suy yếu, cũng không thích hoạt động, chỉ thích nằm trong ngực mình, bây giờ sao lại phải ứng kịch liệt như vậy chứ?
"Nguyên lai nó gọi tiểu Bạch Bạch a." Quân Mạc Tà nhìn thoáng qua, cười cười, khen một câu, nói: "Thật là một tiểu tử đáng yêu." Quân Mạc Tà không thích dã thú loại này, ngoài miệng tùy tiện có lệ một câu, trong lòng lại muốn xoay người rời đi, dù sao hắn còn muốn nghĩ cách truy tung lai lịch đám sát thủ thần bí kia.
Thấy hắn xoay người, Thiết Dực Báo nho nhỏ kia đột ngột "chi, chi" kêu lên, nôn nóng không chịu nổi, nó ra sức giãy giụa từ trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ muốn thoát ra ngoài, bốn móng vuốt nhỏ phấn nộn cố gắng cào cào, hướng mà có nó nhawmg tới chính là chỗ Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia.
"Tiểu gia hỏa này hình như là thích ngươi hay sao ấy." Độc Cô Tiểu Nghệ mở to đôi mắt, có chút lo lắng. Từ khi có được con ấu thể Thiết Dực Báo này, dù là khi ăn uống ngủ nghỉ đều mang theo vật nhỏ này, cũng không thấy nó có bao nhiêu thân thiết với mình, hôm nay vừa thấy Quân Mạc Tà, đột nhiên lại phản ánh như vậy? Thật sự là kỳ quái!
"Nhưng ta lại không thích nó a." Quân Mạc Tà nhíu nhíu mày, quan sát một chút cái gọi là "thất giai cao cấp huyền thú", tiếc hận lắc đầu, đáng tiếc, vật nhỏ này thật sự quá nhỏ, nếu là lớn gấp đối mới miễn cưỡng có thể làm một nồi hầm rồi.
Độc Cô Tiểu Nghệ hừ một tiếng, đối với lời nói của Quân Mạc Tà có chút không vui, nàng do dự một hồi lại nhìn tiểu Bạch Bạch của mình đang rất nôn nóng, rốt cuộc cũng không đành lòng, ôm thân thể nho nhỏ của nó đến trước mặt Quân Mạc Tà, thỉnh cầu nói: "Tiểu Bạch Bạch đã thích ngươi như vậy, ngươi hãy ôm nó một hồi nhé, ngươi dỗ dành tiểu Bạch Bạch một chút khiến nó vui vẻ, ta liền tha thứ chuyện ngươi vừa rồi ăn đậu hũ của ta."
Càng gần Quân Mạc Tà vẻ mặt ấu thể Thiết Dực Báo nho nhỏ kia càng biểu hiện phấn chấn, trong miệng kêu "ô ô", hướng về Quân Mạc Tà vươn móng vuốt nộn nộn, tựa như đôi tay nhỏ bẻ của trẻ con khát khao vòng tay người lớn vậy. Trong ánh mắt tràn đầy vẻ khát vọng cùng vui sướng.
Do dự một chút, Quân Mạc Tà thở dài trong lòng. Bị quấy rầy một hồi như vậy, bây giờ cũng không thể truy tung mấy tên sát thủ kia nữa, hắn bất đắc dĩ duỗi tay ra nhận lấy.
Con báo nhỏ vừa ở trong lòng hắn, nhất thời thích ý gãi gãi móng vuốt, giống như là một con nghiện, cực kỳ tham lam hít mùi trên người Quân Mạc Tà, cái miệng nhỏ màu phấn hồng phát ra thanh âm hừ hừ thích ý đến cực điểm, cái đầu lông xù nhỏ bé day day trước ngực Quân Mạc Tà, chậm rãi gối lên ngực hắn, cư nhiên thoáng chốc đã đi vào giấc ngủ, trông bộ dạng của nó như vậy, giống như là muốn tính toán an cư lạc nghiệp dài hạn trên ngực hắn vậy.
Độc Cô Tiểu Nghệ ở một bên nhìn mở to đôi mắt đẹp mà nhìn! Này, này, đây là chuyện gì? Con vật này mặc dù con nhỏ, nhưng từ khi Độc Cô thế gia giao cho Độc Cô Tiểu Nghệ tới nay, tựa hồ nó cũng biết Độc Cô Tiểu Nghệ sau này chính là chủ nhân của mình, tuy rằng chưa mời Tuần Thú Sư qua tiến hành nhận chủ, nhưng nó thực sự không bài xích mình. Mà ngược lại, bất luận kẻ nào ngoài Độc Cô Tiểu Nghệ, nó cũng không có biểu cảm gì, cho dù là Độc Cô Vô Địch đã ôm nó trở về cũng không ngoại lệ.
Hôm nay như thế nào đối với Quân Mạc Tà lần đầu gặp mà lại thân cận như vậy? Điều này cũng quá khác thường đi!
Kỳ thật Quân đại thiếu gia cũng là trăm lần không giải thích được, càng cảm thấy việc này có chút huyền diệu, có chút bất đắc dĩ nhìn tiểu tử này đang ngủ trong lòng mình, hắn cười khổ nói: "Đây mà là huyền thú một khi nhận chủ cả đời sẽ không thay đổi sao? Là huyền thú thất giai đỉnh phong cao cấp à? Như thế nào so với con chó nhỏ còn dễ lừa gạt hơn? Điều này quả là khó tin!"
Độc Cô Tiểu Nghệ mặt đỏ tai hồng, cảm thấy thật mất mặt, thở phì phì từng bước một tiến lên, như muốn đem tiểu tử kia từ trong lòng Quân Mạc Tà ôm lại. Quân Mạc Tà người này rất đáng giận! Người ta cũng không ngại chuyện hắn sỗ sang, hắn lại khiến mình bị bẽ mặt! Quả là đáng giận a!
Còn nữa…
Chuyện tình càng thêm khó tin xuất hiện: tiểu tử kia thấy Độc Cô Tiểu Nghệ làm như muốn ôm nó rời đi, cư nhiên mở to mắt, trong mắt tràn đầy địch ý, trong miệng "ô ô" liên thanh, hung ác há miệng răng bên trong còn chưa mọc đủ đe dọa, đồng thời móng vuốt nhỏ nộn nộn gắt gáo bám lấy vạt áo Quân Mạc Tà, cư nhiên sống chết không chịu rời khỏi người xa lạ lần đầu tiên gặp mặt này.
Độc Cô Tiểu Nghệ ôm lấy thân thể nó, lôi kéo cư nhiên cũng không lay chuyển được. Bốn móng vuốt nhỏ tựa như cố định trên người Quân Mạc Tà, thân thể bị kéo ra ngoài, móng vuốt hãy vẫn còn nắm chặt vạt áo Quân Mạc Tà không nhả, miệng lại chi chi kêu to, rất không tình nguyện.
Độc Cô Tiểu Nghệ gãi gãi đầu, lo sợ nhìn Quân Mạc Tà, đột nhiên nói một câu: "Quân Mạc Tà, chẳng lẽ người là mụ mụ nó?"
Nhất thời màu đen bao phủ khắp khuôn mặt Quân Mạc Tà rồi lan tới tận cổ!
Lời vô liêm sỉ gì vậy? Ta mà là mụ mụ của nó? Vậy ta đây chẳng phải cũng là súc sinh sao?
Đừng nói Độc Cô Tiểu Nghệ cùng với Đường Nguyên không biết phát sinh việc gì, mà ngay cả chính Quân Mạc Tà cũng cảm thấy khó hiểu; kỳ thật Quân đại thiếu gia trên người có mang Hồng Quân Tháp, thuần chính thiên địa linh khí kia sớm đem thân thể hắn cải tạo khiến hắn không giống người thường, hơn nữa cùng với công hiệu thần diệu của Khai Thiên Tạo Hóa Công khiến thân thể Quân Mạc Tà quả thực so với thịt Đường Tăng còn tràn ngập thiên địa linh khí tinh thuần hơn.
Mà thiên địa linh khí thuần khiết tới cực điểm này, người thường cùng với huyền thú cấp bậc bình thường không cảm thụ được, nhưng đối với cao giai huyền thú mà nói, lại là thứ chúng cần nhất để phát triển! Hơn nữa đối với ấu thể cao giai huyền thú mà nói, lại là hấp dẫn trí mang không thể ngăn cản!
Mất rất nhiều khí lực mới đưa được tiểu tử kia từ trên người mình xuống, quần áo hắn cư nhiên bị rách tạo thành hai lỗ thủng thật lớn.
Quân Mạc Tà không để ý tới bộ dạng nôn nóng gấp đến độ kêu lên chi chi của nó, hắn bỏ vào trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ rồi nói: "Trả lại cho ngươi. Ngàn vạn lần ôm cho chặt đó."
Độc Cô Tiểu Nghệ vội vàng tiếp lấy, trừng mắt liếc hắn một cái, giọng nói đầy vẻ oán trách: "Ngươi không thể ôn nhu một chút sao? Nếu để nó ngã xuống thì phải làm sao bây giờ?"
Tiểu tử kia bị Độc Cô Tiểu Nghệ ôm trong ngực, nôn nóng đến độ kêu chi chi, liều mạng dãy giụa, cố gắng hướng về phía Quân Mạc Tà bên này, trong mắt cư nhiên ướt sũng tựa hồ như có nước mắt, bộ dáng thật là u oán. Độc Cô Tiểu Nghệ nhìn xem trong lòng mềm nhũn, như muốn đưa lại cho hắn. Quân Mạc Tà hoảng sợ, nhảy dựng lên, đứng ra xa, chật vật nói: "Bây giờ không còn sớm nữa, ta đi trước đây." Nói xong hắn liền xoay người chạy mấy.
Độc Cô Tiểu Nghệ oán hận dậm chân, than thở hai tiếng, đối với con báo nhỏ trong lòng oán trách nói: "Đều tại ngươi, sao lại không có tiền đồ như vậy, hắn là mẹ ngươi hay là ba của ngươi sao!"
Con báo nhỏ mở to đôi mắt vô tội nhìn nàng, đột nhiên cúi đầu xuống, dường như có điểm mất mác nhìn Quân Mạc Tà rời đi, cúi đầu trong miệng "ô ô" hai tiếng, vô tình tựa vào trong lòng nàng một chút sức lực cũng không có.
"Tốt rồi, tốt rồi, nhiều nhất là vài ngày nữa ta sẽ mang ngươi đi tìm hắn chơi được chưa." Độc Cô Tiểu Nghệ nói. Trình độ hiểu biết của con báo nhỏ này còn xa mới tới mức thông linh, tự nhiên nghe không hiểu nàng nói cái gì, càng không có phản ứng gì, ngược lại Độc Cô Tiểu Nghệ sau khi nói ra câu này. Đột nhiên trong lòng ngược lại cảm thấy rất vui vẻ, tiếp theo là một trận thẹn thùng, chính mình cũng không rõ được là vì sao?
"Di? Linh Mộng công chúa đâu? Nàng rõ ràng theo ta tới, như thế nào mà đột nhiên biến mất rồi?" Độc Cô Tiểu Nghệ lúc này mới phát hiện vị tỷ muội của mình cư nhiên không thấy, không khỏi nhăn mày, rất kinh ngạc, oán hận hai tiếng nói: đi cũng không nói cho ta một tiếng, thật sự là … quá đáng!
Quân Mạc Tà mang theo đám thị vệ, cáo biệt Đường Nguyên, hướng tới Quân phủ phương mà đi. Khi đi qua đường khẩu , bỗng phát hiện phía trước có một cỗ kiệu đang dừng ở đó. Mười mấy thị vệ trung quanh nghiêm mật bảo hộ, so với đội hình lần trước còn cẩn mật hơn. Một thân ảnh cao ngạo, tịch mịch, thậm chị có chút thê lương đứng trước cỗ kiệu: là Dạ Cô Hàn!
Linh Mộng công chúa chính là đang ở chỗ này chờ hắn!
"Nguyên lai là Linh Mộng công chúa điện hạ đích thân tới? Thật là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ a, chúng ta lại gặp mặt rồi." Quân Mạc Tà kinh ngạc nhíu mày, hắn vừa nói xong đã thấy ánh mắt Dạ Cô Hàn như điện chiếu tới, nghe hắn nói lí do thoái thác ngọt xớt như vậy, lão không khỏi nhíu mày.
"Quân Mạc Tà, ta tìm ngươi là có chuyện đứng đắn muốn nói." Linh Mộng công chúa từ bên trong kiệu đi ra, sắc mặt lạnh như bằng, mày ngài khẽ nhíu lại có chút chán ghét nhìn hắn, vẻ mặt của nàng bây giờ khiến kẻ đứng ngoài ngạn dặm cũng phải rét run.
Ngươi tìm ta có chuyện đứng đắn sao? Chẳng lẽ chúng ta từng có chuyện không đứng đắn à? Có việc cầu người, lấy lễ mà cầu, cư nhiên còn bày ra cái loại sắc mặt này để ta nhìn? Trong lòng Quân Mạc Tà có hàng vạn câu phỉ báng được tuôn ra, thế nhưng trên mặt lại thể hiện một bộ mặt vui mừng quá đỗi nói: "Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, công chúa có việc cứ phân phó, mặc kệ có phải chuyện đứng đắn hay không, ta nhất định làm hết sức… A! Chẳng lẽ công chúa rốt cục đối với việc ta một lòng say mê nàng, cho nên bây giờ nàng muốn đáp lại, muốn tìm ta làm phó mã gia?
Thật là trời có mắt, ông trời cuối cùng đã đáp ứng nguyện ước của ta rồi…"
Hắn liên tiếp nói lời hươu ý vượn!
Dạ Cô Hàn hừ mạnh một tiếng, sát khí trong mắt bắn ra bốn phía, quát: "Lớn mật! Dám hồ ngôn loạn ngữ, quả nhiên càn rỡ!"
"Lớn mật! Dám hồ ngôn loạn ngữ, quả nhiên càn rỡ!" Quân Mạc Tà không cam lòng yếu thế mạnh mẽ quát trở lại: "Ngươi là ai? Bản thiếu gia cùng công đang chúa nói chuyện đứng đắn, sao có chỗ để một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi chen vào?"
Quân Mạc Tà đương nhiên không phải không biết Dạ Cô Hàn, ngày đó người đã để lại ấn tượng rất sâu trong đầu hắn, chính là Dạ Cô Hàn này. Bất quá cũng không phải vì võ công của lão cao cường, mà bởi vì một câu cuối cùng của Dạ Cô Hàn khen ngợi tên thủ lĩnh sát thủ đã tự sát kia: "hảo hán tử!" Điều này đúng là bảo thủ tới cực điểm, khiến Quân Mạc Tà rất khinh miệt đối với vị đồng nghiệp ở thế giới này, cũng chỉ vì một câu nói đó mà ấn tượng của hắn tự nhiên khắc rất sâu, đồng thời cũng rất khinh bỉ lão.
Dạ Cô Hàn ánh mắt lạnh lẽo ngưng lại, cố định trên người Quân đại thiếu gia, không khí bốn phía lập tức trở nên ngưng trọng dị thường, một cỗ tử khí thê lương đột nhiên xuất hiện xung quanh, đây đúng là khúc nhạc dạo khi Dạ Cô Hàn nổi giận giết người!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #97


Báo Lỗi Truyện
Chương 97/1284