Chương 90: Ngọc san hô


"Còn hai cái lô thuê bao kia là của gia tộc nào?" Quân Mạc Tà cố tình làm như vô ý chỉ lô thuê bao có hai tên tùy tùng mặc y phục đen đi vào mà hỏi.
"Lão Đại, ngài không phải là phát sốt đến hồ đồ sao? Hay là đầu óc bị tẩm nước!" Đường Nguyên trừng mắt nhìn hắn nói: "Đó là lô thuê bao của hai vị hoàng tử Nhị điện hạ, Tam điện hạ. Còn bên cạnh là của Đại hoàng tử. Ngay cả lô thuê bao của ba vị điện hạ này ngươi cũng không biết à?"
"Ách, lão tử vừa rồi không có để ý tới, mà ngươi vừa rồi mới nói cái gì? …" Quân Mạc Tà chớp chớp rồi trừng mắt nhìn hắn.
Suy nghĩ một hồi thì lúc này Đường Nguyên mới nhớ tới kẻ trước mặt này hình như từ ngày đến Thịnh Bảo đường tới giờ chưa có xuất hiện qua.
Chính mình gần đây cũng nhận được vài món đại nhân tình của bằng hữu. Nói lại quả thật đầu đuôi chẳng hợp nhau tí nào, không khỏi nhếch nhếch miệng, vỗ vỗ vào khuôn mặt đầy đặn của mình: "Là ta phát sốt đến hồ đồ, đầu óc bị tẩm nước!"
Quân Mạc Tà trừng mắt liếc hắn một cái, cũng biết là mấy tên này thuộc hạng lưu manh xảo quyệt. Đơn giản lại nhắm mắt dưỡng thần nhưng thực ra trong lòng lại quẩn quanh suy đi nghĩ lại. Hai tên tùy tùng sát thủ lại đi vào lô thuê bao của hai vị hoàng tử! Điều này … thật sự có chút cổ quái.
Liệu có thể liên quan đến vụ ám sát mấy hôm trước hay không?
Nếu đúng như vậy thì ông đây cứ phải hảo hảo tính sổ tụi bây rồi. Dù sao thì lão tử cũng bị dính hai kiếm, một cước mà vẫn chưa trả lễ. Lão tử dù sao cũng hai kiếp làm người, lại nếm quả lớn như vậy ... Nhưng mà mấy ngày hôm trước ám sát là vị hoàng tử nào làm? Vạn nhất oan uổng người tốt thì sao? Có điều bây giờ không quan hệ, quanh đi quẩn lại thì đều là huynh đệ, có oan uổng thì cũng là kẻ thù cả!
"Tam thiếu gia, Lý Phong và Mạnh Hải Châu cùng với mấy lâu la cùng tới. Ngay lô thuê bao của Mạnh gia sát vách chúng ta" Đường Nguyên trầm giọng nghiến răng nghiến lợi nói mang theo vài phần lạnh lẽo: "Mấy cái thằng nhóc này sớm muộn gì lão tử cũng xử đẹp chúng bay!"
Từ khi biết cái ngày đó chính là mấy tên tiểu tử này bày kế hại mình ngay đến cả lão bà chưa cưới cũng thua cược, Đường mập liền nghiến nghiến hàm răng. Có điều gần đây kinh thành ngày càng rối loạn, lão gia tử đã cảnh cáo hắn cùng con cháu trong nhà không được gây chuyện với các thế gia công tử khác.
"Hả? Cách chỗ ta gần như vậy à …?" Quân Mạc Tà hắc hắc cười cười, đảo đảo tròng mắt cười gian xảo: ""Mập mạp, hôm nay nếu ngươi có thể đáp ứng ta một điều kiện, vậy ta khiến cho ngươi hôm nay hung hăng trút ra được một cơn giận dữ! Thế nào?"
"
Chúng ta là huynh đệ, có cái gì mà khó nói cơ chứ, chỉ cần có thể trút cơn giận này ra, điều kiện gì ta cũng đồng ý!" Đường Nguyên lập tức tinh thần tỉnh táo nói.
"
Hội đấu giá hôm nay, ta có mấy thứ nhất định phải có được. Nhưng lại không muốn cho người khác biết là ta đang cần chúng" Quân Mạc Tà gọn gàng dứt khoát nói: "Ta ra bạc, ngươi giúp ta hô giá, cho đến khi có được thì thôi. Chỉ cần ngươi làm xong, hôm nay ta liền làm cho mấy tên tiểu tử bọn chúng bị thủ hạ của ngươi hung hăng trượt chân, một hồi té ngã đùa chết mấy tên nhóc này!"
"
Ngươi đang nói cái gì vậy?" Đường Nguyên tức giận: "Ngươi muốn gì, ta liền xuống dưới mua tặng ngươi là được. Hai ta là huynh đệ, nhà ngươi không duyên cớ lại nói như vậy? Làm bẩn cả tình anh em của chúng ta"
"
Cái này không giống vậy, là huynh đệ cũng phải phân minh! Ta cũng không muốn chiếm tiện nghi của người khác, nhưng cũng chưa bao giờ cho ai chiếm tiện nghi của ta!" Quân Mạc Tà hừ một tiếng, những lời này hắn nói đúng là cách sống của hắn ở cả hai kiếp.
"
Há há há, theo ngươi! Tất cả theo ngươi, chỉ cần trị tội được mấy tiểu tử này, cái gì ta cũng nguyện ý nghe theo ngươi!"
Quân Mạc Tà mỉm cười, ngưng tĩnh tinh thần thả thần thức tản ra bên ngoài. Trọng tâm của hắn chính là căn phòng ngay cạnh và lô thuê bao của hai vị hoàng tử. Hắn ngưng tụ khai thiên tạo hóa công, buông thần thức dò xét dao động bên trong không bỏ qua điều gì! Tuy rằng không nhìn thấy tận mắt nhưng so với nhìn thấy thì còn tốt hơn nhiều.
Lại một lúc lâu sau, đại sảnh vốn đã tĩnh lặng khác thường lại càng tĩnh lặng thêm vài phần. Trên đài màn sân khấu từ từ kéo ra, lộ ra một đài ngũ quang thập sắc (sáng lấp lánh đầy vẻ tôn quí ) quay mặt về phía đại sảnh. Dĩ nhiên là một khối Tử Sa Thạch nghiêm chỉnh, mặt trên được khảm hàng trăm các loại bảo thạnh quí giá. Ánh đèn chiếu rọi rực rỡ sáng lên khiến tất cả mọi người trong nháy mắt như đắm chìm trong một loại cảm giác ảo mộng. Giống như mọi tinh tú trên trời đột nhiên tập trung tại chỗ này, cực kỳ lung linh huyền ảo.
Một tử y ( áo tím) lão giả đứng ở trên khán đài trước mặt là một cái bàn nhỏ, một ngân y ( áo màu bạc) nữ nhân đang cầm trong tay một cái khay đứng ở phía sau hắn. Nếu là bình thường hai người này đồ thế này đi ra đường hơi có chút sặc sỡ lòe loẹt, hơn phân nửa sẽ bị người ta mắng bệnh thần kinh; Nhưng giờ phút này ở trên đài dưới Ngũ quang thập sắc bảo thạch chiếu rọi thì lại giống như là thần tiên trong loài người, siêu phàm thoát tục!
Sau vài câu Khách sáo tử bào lão giả cũng không dài dòng nhiều lời , lập tức tiến vào việc chính - Đây đúng là tay chủ trì đấu giá lão luyện lõi đời. Ở nơi này không có bất cứ kẻ nào có hứng thú nghe lão nói cái gì mà hoan nghênh, cảm tạ cả đời. Chính là không bằng nghe tiếng búa trong tay lão đập xuống bàn. Đạo lý này mọi người đương nhiên là hiểu được .
"
Kiện vật phẩm đấu giá đầu tiên là..."
Sáu món vật phẩm liên tục được đưa ra. Tuy rằng mỗi một món tùy ý lấy ra cũng đều là kì trân bảo vật cả đời, nhưng phần lớn đều là trang sức. Đối với mấy thứ này Quân Mạc Tà tự nhiên là không có hứng thú. Mà đám người Mạnh Hải Châu ở sát vách và lô của hai vị hoàng tử cũng đều là không có một chút động tĩnh gì. Những thứ này đều rơi vào trong tay mấy vị thương nhân, phú hào rộng rãi dưới đại sảnh.
Nhưng càng về cuối giá cả lại càng cao,làm cho Quân Mạc Tà bắt đầu có chút phiền toái. Phần Kinh Hà tuy rằng hiếm có nhưng mà chung quy cũng chỉ là một gốc dược thảo thôi, hơn nữa lại thập phần không thông dụng. Ở thế giới này vẫn chưa chính xác có thể được coi vào hàng dược liệu cao cấp. Nhưng cứ cái đà này tiếp tục, đến lúc Phần Kinh Hà thảo được đưa ra, giá cả chỉ sợ là ở mức trên trời!
Đây là cái dạng gì vậy? Chẳng lẽ ở trong đó có ẩn giấu món bở béo không tương xứng?
Nhìn về phần mình mang tới mấy trăm vạn lượng ngân phiếu mà Quân Mạc Tà vẫn cau mày.
Đột nhiên thần thức của hắn đến giờ vẫn giám sát lô sát vách lẫn lô của hai vị hoàng tử nổi lên một trận dao động. Quân Mạc Tà mở to mắt nhìn Đường Nguyên: "
Bọn họ sắp hành động, xem ra kiện vật phẩm tiếp theo hẳn là thứ mà bọn người Mạnh Hải Châu để ý "
Quân đại sát thủ cảm giác được rõ ràng, trận dao động kia chính là đến từ phòng sát vách của đám người Lý Phong và Mạnh Hải Châu, mơ hồ dường như rất là có ý hưng phấn. Xem ra đồ vật kế tiếp là cái mà bọn họ mong đợi từ lâu!
"
Kế tiếp, vật phẩm này tin rằng mọi người cũng đã từng nghe tên, chính là Hải để ( đáy biển) Tử san hô! Tử san hô này cùng với các san hô khác tất cả mọi người đã gặp qua, chưa tính là đặc biệt hiếm lạ gì. Nhưng gốc ngọc san hô này lại là lần đầu tiên xuất hiện tại Thịnh Bảo Đường; Tin rằng toàn bộ đại lục từng nhìn thấy loại san hô này cũng chưa chắc có được mấy người, ít nhất là cho tới trước giờ phút này. Tử bào lão giả mỉm cười cùng bạch y thiếu nữ phía sau hai người nâng một kiện vật phẩm được phủ bằng vải đỏ, từ từ lật tấm vải ra.
"Mập mạp, bọn chúng cần chính là thứ đồ chơi này, hô giá đi. Lập tức đem giá cả nâng lên trước! Không cho bọn chúng có cơ hội ra giá" Quân Mạc Tà cười cười dặn dò, hắn chú tâm ngưng thần tại căn phòng cách vách, rõ ràng cảm thấy ngay khi ngọc san hô này xuất hiện thì mấy người kia tim liền đập nhanh kịch liệt. Kết hợp dao động lúc trước liền khẳng định bọn chúng hẳn là phải cần ngọc san hô này để làm gì đó. Cơ hội như thế lẽ nào không quấy rối thì còn đạo lý gì nữa chứ?
"Ngươi xác định? Đồ chơi này vạn nhất bị ta chụp về, nhiều lắm cũng chỉ dùng để bài trí mà thôi!" Đường Nguyên trợn tròn con ngươi nói.
"Ta xác định!" Quân Mạc Tà khẳng định gật gật đầu: "Yên tâm đi."
Đường Nguyên cắn răng một cái: "Được!" Xuất phát từ sự tín nhiệm với Quân Mạc Tà, Đường Nguyên căn bản không có lo lắng, liền trực tiếp lựa chọn tin tưởng.
Vải lụa đỏ rớt ra, một Cây tuyết bạch san hô còn cả gốc xuất hiện trước mắt mọi người, phát ra ánh sáng trong suốt chói lọi phi thường, như lại dịu dàng mong manh. Gốc san hô chừng rộng ba thước , cao bốn thước! Cây san hô lớn như vậy cho dù là san hô bình thường cũng hốt không ít bạc, huống chi là loại trên đời hiếm thấy như là ngọc san hô này?
"Ngọc san hô, chiều rộng hai thước tám lăm, cao ba thước chín, dày một thước! Hàm chứa nguyên khí đất trời, để trong nhà đối với chuyện tu luyện của Huyền giả có lợi ích lớn lao. Có thể ổn định tâm thần, không sợ tâm ma; Giá khởi điểm mười vạn lượng bạc ròng. Mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một vạn lượng."
Tử bào lão giả vừa dứt lời, một tiếng hô như xé họng lập tức vang lên: "Bản công tử ra giá một trăm vạn lượng!" Đúng là Đường Nguyên Đường đại thiếu gia.
Chỉ một thoáng toàn phòng đấu giá đã im ắng không còn âm thanh nào! Mấy trăm ánh mắt đều nhất loạt quay hết lại đây; Đường Nguyên cố gắng ưỡn cái bụng to như trống, nhìn quanh tự hào.
Mở đầu như đùa vậy sao? Giá khởi điểm chỉ có mười vạn lượng, ngay lần đầu tiên ngươi đã ra giá lên tới một trăm vạn lượng? Liệu có còn để cho người khác hô tiếp như thế nào đây? Cho dù ngươi nhất quyết mua được thì cũng không nên đưa ra cái giá phá sản như vậy chứ! Cứ từ từ tăng giá thì phỏng chừng nhiều lắm có khi chỉ khoảng quanh năm mươi vạn lượng cũng liền giành được rồi; Kẻ này lại dám lần đầu tiên đã tố thẳng lên một trăm vạn lượng!
Đồ quạ khoang bệnh tật! Tất cả mọi người đều coi thường liếc mắt nhìn mập mạp một cái.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #90


Báo Lỗi Truyện
Chương 90/1284