Chương 88: “Ngươi có dược liệu, ta không có!”


Cứ mỗi bước tới gần mục tiêu thì không hiểu sao trong lòng Quân Vô Ý cảm thấy lo đứng lo ngồi.
Việc này không nên chậm trễ !
Quân Mạc Tà lập tức tự hành động khi đi tìm Đường Nguyên. Vạn nhất dược liệu kia bị mập mạp làm hư hỏng thì thiết tưởng lại tốn một phen công phu miệng lưỡi . Việc này rốt cuộc càng để lâu càng dễ xuất hiện biến cố.
Run rẩy ngồi trên kiệu, Quân tam thiếu gia thần sắc bệnh tật, ốm o tàn tạ đi đến Đường phủ; Vừa tới đại môn, chỉ thấy bên trong một quả cầu thịt tròn trịa rất đặc trưng huyên thuyên lải nhải lăn ra, toàn thân khoác áo bào màu da. Cách ăn mặc của Đường Nguyên đại thiếu gia hôm nay quả thực là rất đặc sắc. Nếu mà lại nhỏ đi mấy cỡ sợ rằng sẽ bị người ta một muôi xúc vào trong bát lớn, sau đó liền dễ dàng xem như viên thuốc bưng lên bàn ăn. . .
"Tam thiếu gia, sao người lại đến đây? Cơ thể có tốt không? Không phải muốn tìm ca ca đùa bỡn" Đường Nguyên cao hứng nhìn vào Quân Mạc Tà, vẻ mặt khi đó thực là hoàn toàn chân thành hớn hở.
"Ta tới tìm ngươi." Quân Mạc Tà vén màn kiệu lên: "Sao vậy, ngươi muốn đi đâu à?"
"Đúng rồi, ta đang định đi Thịnh Bảo Đường chơi. Hôm nay ở đấy có một số mặt hàng tốt. Lão gia tử cho ta đi đến đó, mua mấy kiện đồ vật kia về." Đường Nguyên sờ tay vào ngực, rút ra một tập điệp ngân phiếu vỗ phành phạch ở trong tay, cười đến mức khuôn mặt biến thành Phật Di Lặc: "Lần này chính là phụng mệnh đi đùa giỡn, nhìn một xấp đầy như vậy! Chờ ta mua được mấy món đồ chơi kia về, dự tính còn có thể thừa lại không ít. Tam thiếu gia, đến lúc đó chúng ta lại đi Thiên Kim đường đùa giỡn hai nàng?"
"Sao không biến thành lão bà luôn?" Quân Mạc Tà bĩu môi.
"Ai, tam thiếu gia, là huynh đệ không nên đề cập đến vấn đề này ." Gương mặt trắng trẻo của Đường Nguyên lại cũng hiện ra vài nét tối sầm: "Đó là bị người hãm hại thôi! Nếu là trong tình trạng bình thường thì ta đây là đổ thần tái thế. Điều này tuyệt đối không phải truyền thuyết!"
"Ta mà có thể tin tưởng mồm mép nhà ngươi, còn không bằng tin tưởng trên thế giới này có quỷ!" Quân Mạc Tà chế nhạo, sau đó liền nghiêm mặt lại, không nhìn Đường Nguyên trong chốc lát mặt mày đã nhăn lại như quả khổ qua đầy vẻ ủy khuất hỏi thẳng tưng:"Đừng vội đi đâu cả, lần này ta có chuyện quan trọng tìm ngươi "
"Việc gì! Hai huynh đệ chúng ta có gì mà khó nói" Đường Nguyên chớp chớp hai mắt.
"Nghe nói ngươi từ hiệu Kim Hương dược hành mua ba gốc Cửu diệp thảo? Hiện tại thương thế của ta cần dùng đến chúng, mau lấy ra cho ta!" Quân Mạc Tà không khách khí trực tiếp mở mồm đòi hỏi.
"Ngươi nghe ai nói vậy quả thực oan uổng rồi! Ta ghét nhất chính là mấy thứ cây cỏ dược thảo này, ngươi còn không biết sao!" Cả cơ thể béo nung núc của Đường Nguyên run rẩy, trợn mắt trợn mũi đỏ bừng: "Có bao giờ ta đã thấy mấy món đồ đó chứ? Cái gì mà Cửu diệp thảo với Thất diệp thảo, ta thật không biết nó ở đâu!"
Quân Mạc Tà sa sầm mặt mày: "Đường Nguyên, ngươi không biết? Lão tử thật khó mà cãi lại nổi ngươi một câu, ngươi dám nói không biết với lão tử sao? Vậy ngươi còn muốn ngọc bội cùng với kiếm hay không? Đcm, Lão tử quay về lập tức ném vào hố phân!"
"Ta là thật không biết!" Đường Nguyên gấp đến nhảy dựng lên vội làm một động tác đối với hắn mà nói là cực kì khó khăn - chỉ thiên chỉ địa rồi thề thốt:"Đại ca, ta nào dám gạt ngài, nếu ai biết về thứ kia chính là con của Ô Quy vương bát đản ….Ặc? Cửa hàng Kim Hương ?"
Vừa thề thốt xong đột nhiên hắn giật mình mở to hai tròng mắt lớn tiếng kêu lên:" Đcm, Tam thiếu ngươi vừa nói đến cửa hàng Kim Hương?"
"Ngươi còn vẫn chưa điếc!" Quân Mạc Tà hừ hừ hai tiếng, liếc mắt nhìn vào hắn. Xem tên mập mạp này định xuất chiêu gì nữa đây. Tuy nhiên bề ngoài của hắn thực sự không giống bộ dạng lừa gạt người.
"Nơi đó là sản nghiệp nhà ta!" Quai hàm Đường Nguyên run rẩy, hai mắt tròn xoe:"Thảo dược lão tử cả đời này chưa từng mua đến một lần! Chờ năm ngày ta sẽ vơ vét thảo dược cả thể rồi mang đến chỗ ngươi ở …"
Nói đi nói lại rồi Đường Nguyên liền đập mạnh vào đùi một cái: "Vừa vặn ngày đó có một mẻ thảo dược mới. Nghe chưởng quỹ giới thiệu nói tính chất chúng rất tốt, ta liền đóng gói chúng nhét vào rương mang cho ngươi. Nếu quả thật có cái gì mà Cửu diệp thảo với Thất diệp thảo thì đều ở nhà của ngươi"
"Ách!" Quân Mạc Tà trợn tròn mắt nhìn cười ha hả nói:" Ngày đó không phải là ngươi rõ ràng chỉ đưa cái gì ... trăm cân linh tinh sao?"
"Huynh đệ, không phải đầu óc ngươi bị nước vào a"Đường Nguyên nhướng mắt khó khăn lắm mới liếc nhìn hắn một cái:"Đưa thứ tốt cũng phải che mắt người, không phải ta đưa ngươi hai rương lớn? Mặt ngoài tầng trên đều là dược liệu nhân sâm phục linh chính tông cho người khác xem! Ở dưới mới là trăm cân linh tinh thứ tốt! Ta còn chưa kịp nói đã bị lão gia tử nhà ngươi mắng. Mấy ngày này ta còn đang lo lắng mấy thứ kia liệu có bị mốc, hay không phải huynh đệ nhà ta lại là luyến tiếc không đưa ……"
Nói đến đây, Đường mập mạp tổng kết: "Cho nên, ngươi có dược liệu, ta không có"
Quân Mạc Tà lảo đảo một hồi, chỉ còn thiếu nước nhảy ra khỏi kiệu. Ngây ra nửa buổi mới từ trong kẽ răng bật đi ra mấy chữ: "Ta. . . Rõ là!"
Không có tâm tư cùng Đường Nguyên cãi cọ, Quân Mạc Tà lòng như lửa đốt muốn trở về ngay. Vạn nhất thứ kia ở trong rương bị mốc thì có dễ chịu không cơ chứ! Tên mập mạp này thật đúng là làm bậy quá đáng!
Đường Nguyên cầm tay kéo lại: "Gấp gì, tam thiếu, ngươi bệnh nặng mới khỏi, lại khó được đi ra một lần, cùng ta đến dự buổi đấu giá đi. Nghe nói hôm nay đồ vật tốt không ít! Hai chúng ta đi quét sạch một phen, rất tốt" Nói xong từ trong ngực móc ra một trang giấy, thấm nước bọt vào ngón tay mở ra. Hắn dùng ngón tay nần nẫn như củ cải điểm qua: "Xem này, còn có bội ngọc Minh Quang, ngọc Lưu Ly đóa hoa, ngọc san hô đáy biển . . . Toàn là đồ vật tốt đây."
"Ta làm sao có thời giờ cùng ngươi làm mấy chuyện tầm phào . . ." Quân Mạc Tà hơi rụt đầu liền muốn quay kiệu về. Nhưng lời vừa mới nói một nửa, đầu cũng vừa rụt một nửa, đột nhiên mở to tròng mắt, như là con gà bị kẹp chặt cổ mà kêu 'Ách ách' hai tiếng. Sau đó bỗng đổi giong: "Được! Vậy hai huynh đệ chúng ta đi quét sạch một phen!"
Nói lên dặn dò một tên thị vệ lập tức về nhà, sai hắn báo cho Khả Nhi mau chóng lấy ra toàn bộ mọi thứ trong hai cái rương của Đường Nguyên rồi thực cẩn thận cất đi; Thuận tiện sai người mang nhiều ngân phiếu đến Thịnh Bảo Đường.
Bởi vì, Quân tam thiếu gia rõ ràng phát hiện tại ở cuối danh mục vật phẩm đấu giá có một món đồ ---- Phần Kinh Hà!
Việc này thật đúng là "Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu"** mà! Quân Mạc Tà hứng phấn mắng một tiếng.
Thịnh Bảo Đường.
Đó là một nơi khiến cho tuyệt đại bộ phận giới quyền quý của Thiên Hương quốc phải điên cuồng! Cũng là một chốn để các quý tộc thượng lưu đích thực bỏ tiền ra.
Nơi đó, là điểm bán đấu giá lớn nhất ở Thiên Hương quốc, nhưng cũng tuyệt đối không chỉ là một nơi bán đấu giá mà thôi.
Nơi đó ngoài một số trân bảo cực phẩm chỉ có thể muốn mà không thể đòi ra thì phàm là những gì ngươi có thể nghĩ tới thì ở đây đều có!
Chỉ cần ngươi có đủ tiền!
Tiền có thể sai khiến quỷ, cũng có thể thỉnh được thần tiên!
Những danh ngôn chí lý như vậy cho dù là kiếp trước hay kiếp này đều vô cùng thích hợp!
Ăn này, uống này, kiếm người quản lí, thuê kẻ giết người gì đó, công cụ cướp bóc, da lông Huyền thú, viên Huyền đan cao cấp, thần binh lợi khí trên cả hàng nhất lưu, cực phẩm trang sức, thậm chí là nam nữ nô lệ ...
Thật sự là rất nhiều! Chỉ có ngươi thì không thể tưởng được, nhưng không có nghĩa là ngươi không tìm thấy ở đây!
Chỉ cần đi vào Thịnh Bảo Đường, cho dù cuộc sống của ngươi vốn xa hoa tới đâu, bản thân lại giàu có đến mức nào thì ngươi đều phát hiện, nguyên lai là mình còn thiếu thốn nhiều lắm! Chẳng qua mình còn có rất nhiều đồ vật này nọ còn chưa từng được thưởng thức qua! Vậy là đời sống tinh thần và vật chất của mình sao mà cằn cỗi đáng thương đến như vậy!
Vì thế, nếu ngươi không tiêu hết đến đồng xu cuối cùng trong túi, thì người bình thường chắc là không ra khỏi đó được!
< phát ra này nhất chương thời điểm, trong lòng rất có chút bội phục. Bởi vì từ lúc mấy chương trước, có mấy người bằng hữu liền tuệ nhãn như đuốc nhìn ra, cũng ở bình luận sách nhắn lại. Vạch rõ Cửu diệp thảo sớm bị Đường mập mạp đưa cho Quân Mạc Tà. Phong Lăng tự nhận nầy tuyến giấu diếm hay là có thể , không thể tưởng được vẫn đang có nhiều như vậy người nhìn ra, thật sự là ... Bội phục! Vì thế quyết định, phàm là đoán được bằng hữu, Phong Lăng quyệt tràn đầy hồ gốc rạ miệng, mỗi người đưa lên môi hôn một cái. Vâng, bổ sung một chút, MM(các cô nương) thì gấp đôi >
** "Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu"
Tạm dịch:
Đi mòn gót sắt không nên chuyện
Bỗng nhiên được việc chẳng tốn công.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #88


Báo Lỗi Truyện
Chương 88/1284