Chương 870: Một đoàn hỗn loạn


- Hả? Việc này cũng liên quan đến Bạch huynh sao? Bạch huynh, ngài vẫn nên ăn nói cẩn thận một chút, Triển Mộ Bạch lại đê tiện vô sỉ như thế sao?
Lại một ngươi mặc áo đen tiến đến. Lần này là cao thủ Thánh Hoàng dẫn đầu trong Chí Tôn Kim Thành, Hà Tri Thu.
Bạch Kỳ Phong oán hận thở ra một hơi, buồn bực nói:
- Hôm qua bọn ta cùng nhau ra ngoài, đã phát hiện được một gã thiếu niên có Không Linh Thể Chất, các ngươi hẳn là cũng biết chứ?
Hai người đồng thời gật đầu.
Bạch Kỳ Phong nói:
- Bảy người chúng ta thỏa thuận, phải cùng nhau thu thiếu niên này làm đệ tử, mang về Huyễn Phủ dạy dỗ. Thật không ngờ... Trước đó nửa canh giờ, Triển Mộ Bạch cải trang thành hắc y bịt mặt lẻn vào, muốn đem thiếu niên này bắt đi, sau đó bị chúng ta phát hiện, Triển Mộ Bạch biết vô phương thoát khỏi sự theo dõi của chúng ta, liền nhẫn tâm một chưởng đánh chết thiếu niên kia tại chổ! Hành vi đó... Quả thực là hỗn đản vô sỉ! Chớ nói lão Tào không chịu buông tha hắn, sáu người bọn ta bất kể thế nào cũng không chịu buông tha hắn, sao hắn có thể hạ thủ được a, đây chính là người kế tục mà khó khăn lắm mới tìm được a! Không Linh Thể Chất a! Ta... Ta kháo!
Bạch Kỳ Phong cắn răng, nói tới đây, cơ mặt cơ hồ có chút co rút. Trong mắt hung quang bắn ra bốn phía, sau cùng, hắn không chịu nổi mất mát lớn trong lòng, điên cuồng chửi bới!
- Hả? Không thể nào?
Hải Vô Nhai cùng Hà Tri Thu đồng thời kêu lên, đưa mắt nhìn nhau. Nếu đúng là như thế, đây thật sự là một chuyện lớn! Ai mà không biết rằng Tào Quốc Phong đã tìm kiếm đệ tử phù hợp từ trăm năm trước? Truyền nhân mà hắn coi trọng lại có thể bị khác một chưởng đánh chết. Huống chi lại là người có Không Linh Thể Chất!
Tên Triển Mộ Bạch này đúng là lớn mật, đổi lại là hai người bọn họ, trăm triệu lần cũng không dám!
Đây trực tiếp chính là sinh tử đại thù a! Mối hận này, đối với Tào Quốc Phong mà nói, quả thực so với mối hận giết cha đoạt thê tử còn muốn thâm cừu hơn!
Ánh mắt hai người đối với Triển Mộ Bạch nhất thời thay đổi. Giống như là nhìn thấy đỉnh núi cao ngất vậy... Có thể làm được chuyện này, quả thực Triển Mộ Bạch so với Cửu U Thập Tứ Thiếu còn muốn điên hơn.
- Chúng ta cùng nhau truy đuổi tới đây, các ngươi xem, còn có cả bộ hắc y nằm trên mặt đất kia kìa... Lúc chúng ta đến, Triển Mộ Bạch vừa mới cởi trên người ra... Tận mắt nhìn thấy, còn có thể giả hay sao?
Bạch Kỳ Phong mặt như lạnh như băng:
- Hơn nữa, vô duyên vô cớ vu cáo hãm hại một vị Thánh Hoàng của Tam Đại Thánh Địa các ngươi... Chúng ta cần gì phải làm vậy?
- Cái này... Cái này... Chẳng lẽ lại là sự thật? Lão Triển lại thực sự gây ra việc này?
Hai đại Thánh Hoàng nói.
Bọn hắn trố mắt đứng nhìn. Nằm mơ cũng không nghĩ ra Triển Mộ Bạch thật không ngờ lại bỉ ổi đến như vậy!
- Tin hay không thì tùy! Bạch mỗ không có hứng thú trêu chọc các người cho vui!
Bạch Kỳ Phong trừng mắt, như muốn phát hỏa.
Mặc dù đối mặt với hai người đều là cường giả bậc Thánh Hoàng, Bạch Kỳ Phong cũng không có vẻ sợ sệt, như thế này đã là cấp cho hai người họ thể diện lắm rồi, còn nếu phải đánh nhau với hai tên Thánh Hoàng thì có thế nào, hắn vẫn đang mang một bụng tức còn chưa có nơi phát tiết đây!
Mấy câu hắn nói, có thể nói là không chút khách khí, nhưng vào tai Hải Vô Nhai cùng Hà Tri Thu, cũng tăng thêm vài phần có độ tin cậy!
Tào Quốc Phong thận trọng nhiều mưu, Bạch Kỳ Phong sắc bén như kiếm, hai người hợp lại luôn là một tổ hợp hoàn kim của Phiêu Miểu Huyễn Phủ, hai người này cũng không có lý do gì phải bịa chuyện, cố ý gây ra xích mích giữa Phiêu Miểu Huyễn Phủ và Tam Đại Thánh Địa vào lúc này.
Cho dù ngộ nhỡ có động thủ, người có khả năng ra tay phải là Bạch Kỳ Phong mới đúng, nhưng hiện tại người động thủ lại là Tào Quốc Phong xưa nay vốn trầm ổn nhất, mà trước đây Tào Quốc Phong cùng Triển Mộ Bạch cũng có ít nhất mấy trăm năm giao tình vững chắc! Tin chắc rằng nếu thật sự không có xảy ra chuyện gì thì vị Thánh Hoàng Tam cấp này sẽ không nói lời thương tâm như vậy, vị Thánh Hoàng này là người luôn luôn chú tâm đến đại cục, tuyệt đối không dễ dàng xúc động như vậy!
Chẳng lẽ Triển mộ Bạch thật sự làm ra sự tình này?
Nhưng... Bất kể như thế nào, cũng không thể giương mắt đứng nhìn Triển Mộ Bạch bị người của Phiêu Miễu Huyễn Phủ giết chế...t
Hai người nhìn nhau, liếc mắt một cái, nhanh chóng có quyết định, đồng thời hét lớn:
- Hai vị dừng tay! Ta có chuyện muốn nói!
Lời còn chưa dứt, trên không trung vang lên một tiếng thật lớn, tiếp theo đó là một đạo nhân ảnh như lưu tinh lao xuống, trông giống như một tên vô tích sự, lao xuống mà không hề tự khống chế được, đâm đầu xuyên thấu mười mấy bức tường rút cục mới có thể dừng lại được, trên một bóng người mặt xám mày tro lồm cồm đứng dậy, hét lớn một tiếng cực kỳ bi phẫn, vù một tiếng nhảy ra, đây chẳng phải Triển Mộ Bạch thì còn là ai!
Mặt khác, thân ảnh Tào Quốc Phong cũng thất tha thất thểu đáp xuống, liên tục lùi mấy bước về sau, mỗi một bước lui không những đều dẫm nát hết mấy tảng đá cản dưới chân mà còn in hằn lên mặt đất một dấu chân thật sâu. Đá vụn bay đầy trời, chung quanh bốn phía không bức tường nào may mắn còn nguyên vẹn.
Hắn liên tục thối lui hơn ba mươi bước, đến lúc lưng đụng vào tường, bức tường "Oang" một tiếng, trong nháy mắt liền sụp xuống, nhưng Tào Quốc Phong rốt cục cũng đã ngừng lại, cả người liền đứng thẳng lại.
Râu bạc trắng tung bay, mắt như bắn ra tia lửa! Hắn gào lên một tiếng, liền nhào đến Triển Mộ Bạch, hiển nhiên vẫn còn muốn tiếp tục khai chiến!
Mọi người tại đây người nào cũng có ánh mắt quan sát tinh tường. Trận đấu này, Triển Mộ Bạch chật vật rơi xuống, cơ hồ ngay cả đứng cũng không vững, khóe miệng máu chảy ròng ròng, mà Tào Quốc Phong lại có chỉ lảo đảo vài bước, sắc mặt đỏ bừng mà thôi. Rõ ràng cho thấy Triển Mộ Bạch bị thương nặng! Tin tưởng nếu tiếp tục chiến đấu, chỉ sợ sẽ phải chết trong tay Tào Quốc Phong.
- Dừng tay!
Hải Vô Nhai cùng Hà Tri Thu vội vàng xông lên phía trước, ngăn cản Tào Quốc Phong:
- Tào huynh, bình tĩnh một chút, chớ vội nóng nảy, ngàn vạn lần trước hết xin nghe huynh đệ ta nói một lời!
Tào Quốc Phong thấy họ đến ngăn cản mình, lại không ngăn cản Triển Mộ Bạch, trong lòng nhất thời giận dữ, hừ một tiếng:
- Ba người các ngươi muốn liên thủ sao? Hắc hắc, cho dù ba người các ngươi có cùng tiến lên, Tào mỗ lại lại sợ sao? Hôm nay không chết không ngừng!
- Tào huynh ngài hiểu lầm rồi.
Hải Vô Nhai miễn cưỡng cười khổ. Xem ra Tào Quốc Phong lúc này đã thật sự tức giận rồi. Không còn bình tĩnh suy xét trắng đen, cứ gây hấn lung tung!
Tào Quốc Phong bên này còn chưa kịp trả lời, chỉ nghe thấy thanh âm bang bang vang lên, ba người đồng thời quay lại, liền Bạch Kỳ Phong áo trắng tung bay, đã cùng Triển Mộ Bạch động thủ, một bên là nỏ mạnh hết đà, hơn nữa lại bị thương, một bên lại thần hoàn khí túc, súc thể ra quân, mà hai người kia nguyên bản vẫn là thực lực tương đương nhị cấp Thánh Hoàng.
Ai hơn ai kém, không hỏi cũng biết. Triển Mộ Bạch cơ hồ chưa kịp phản ứng, khắp người và mặt đã liên tục bị đánh vài cái một cách hết sức tàn nhẫn.
- Bạch Kỳ Phong! Ngay cả ngươi cũng tới cũng chống lại lão phu! Huyễn Phủ các ngươi đều là một lũ ngang ngược, vô pháp vô thiên sao?
Hiện tại Triển mộ Bạch có thể nói là không căm phẫn không được.
Thương thiên a, mặt đất a! Ta rốt cuộc là trêu chọc ai hay sao? Ta con mẹ nó trêu chọc ai hay sao? Con mẹ nó, cứ coi như các ngươi muốn khi dễ người, cũng cần phải nói ra lý do chứ?
Các ngươi một đám đều là cường giả cấp Thánh Hoàng a, một người cũng như thế, hai người cũng như thế. Cứ như vậy không phân biệt trắng đen đi lên liền đánh, thêm giậu đổ bìm leo, ai mà chịu được? Cái này gọi là gì a, ta liên tiếp bị oan uổng, có còn thiên lý hay không a?
- Bạch huynh dừng tay! Xin dừng tay! Hạ thủ lưu tình a!
Hải Vô Nhai vội vàng đi tới khuyên ngăn, hắn cũng chỉ có thể lên tiếng khuyên ngăn chứ không dám ra tay ngăn cản, một khi ra tay có nghĩa là hiện tại chắc chắn sẽ bùng nổ cuộc chiến giữa ba người Tam Đại Thánh Địa và bảy người của Huyễn Phủ, ý nghĩa này rất khác a, trách nhiệm này, hắn không thể đảm đương nổi.
Nhưng cường giả bậc Thánh Hoàng có tốc độ cực kì nhanh, sau một câu này, sắc mặt Triển Mộ Bạch đã là một khối xanh tím, hai mắt thâm tím như mắt gấu mèo, khéo miệng rỉ máu, vẻ mặt thê lương, có thể nói cực kì chật vật!
Vừa rồi chiến đấu hơn cả nửa ngày, mặc dù tình hình hoàn toàn bất lợi và khá chật vật, nhưng trên mặt cũng không có bị thương, hình tượng vẫn còn giữ được, nhưng lúc này chỉ trong nháy mắt, Bạch Kỳ Phong liên tục nhằm vào mặt mà đánh, đem vị Triển Thánh Hoàng này đánh cho thành đầu heo, trong đầu đầy sao!
Hải Vô Nhai phi thân ra phía sau Bạch Kỳ Phong lôi hắn ra, Triển Mộ Bạch đã trúng hơn mười quyền, đầu óc choáng váng, liền ngã lộn nhào xuống đấ...t
Các cao thủ tại đây có liên quan đến Tam Đại Thánh Địa đều lộ ra vẻ không đành lòng, việc này cũng có chút quá đáng, mọi người đều là cao thủ tại sao phải hạ thủ nặng tay như vậy? Cho dù ngươi có muốn đánh chết hắn cũng không nên cứ đánh vào mặt như thế a. Khuôn mặt như thế chỉ sợ không dễ gì bình thường lại!
Mà lúc này người đứng đầu bên phía Tam Đại Thánh Địa, Hà Tri Thu, lại lưu ý đến biểu tình của năm vị cao thủ còn lại của Phiêu Miểu Huyễn Phủ, đúng là bộ mặt muốn tìm người trút giận, trong mắt mơ hồ hiển lộ sát khí, rõ ràng vừa rồi bọn họ chỉ là chưa kịp ra tay đã bị Bạch Kỳ Phong cướp mất cơ hội mà thôi. Nếu được, năm vị này chưa chắc sẽ không xuất thủ.
Hà Tri Thu bỗng cảm thấy kinh hãi, Triển Mộ Bạch rốt cuộc đã gây ra sự tình gì mà lại khiến cho bảy vị đại Thánh Hoàng này phải căm hận hắn như thế, nhìn ý tứ này, bảy vị đây quả thật là muốn cùng tấn công, đều có ý định phanh thây xẻ thịt hắn!
- Trong việc này chắc là có sự hiểu lầm! Các vị bình tĩnh một chút chớ vội nóng nảy, tất cả chúng ta cũng là huynh đệ suốt mấy trăm năm rồi, có việc gì mà không thể cùng nhau ngồi xuống bàn bạc.
Hà Tri Thu tuy trong lòng biết sự tình này ân oán không nhẹ, nhưng cũng không thể không mở miệng dàn xếp giúp Triển Mộ Bạch, dù nói thế nào Huyển Phủ cũng là người ngoài.
Tào Quốc Phong hung hăng xì một tiếng khinh miệt nói:
- Sự tình hôm nay không thể nào bình tĩnh được, Triển Mộ Bạch một chưởng giết chết đệ tử mà lão phu mất hơn sáu trăm năm tâm huyết tìm kiếm! Triển Mộ Bạch đố kị người tài, lòng dạ hẹp hòi, nếu không cho lão phu đây một lời giải thích thỏa đáng, cho dù lão phu có phải giết chết chủ nhân của Độn Thế Tiên Cung cũng muốn đòi lại một cái công đạo!
- Tào Quốc phong, tên hỗn trướng!
Triển Mộ Bạch vừa đứng lên, khắp người toàn là máu, cơ hồ nổi giận như muốn tự sát, thanh âm thê lương như quỷ khóc khàn giọng kêu lên:
- Tào Quốc Phong, ngươi hôm nay thật sự là khinh người quá đáng! Ngươi trước tiên là vô duyên vô cớ nhục mạ lão phu, rồi lại dẫn đầu công kích lão phu! Chẳng nhẽ Triển Mộ Bạch ta dễ dàng bị ngươi khi dễ! Lão phu cả đời quang minh lỗi lạc, ngẩng đầu không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với đất, có khi nào lại lòng dạ hẹp hòi, đố kị người tài sao?
- Thả ngươi con mẹ nó cái rắm! Người như ngươi cũng dám tự xưng quanh minh lỗi lạc, ngẩng đầu không thẹn với thiên, cúi đầu không thẹn với địa sao? Mọi người ở đây ai mà chẳng rõ ràng lai lịch của ngươi? Xa xôi không nói, ngày đó ngươi ở Thiên Phạt sâm lâm vô sỉ đánh lén một hậu sinh vãn bối, một hành động tiểu nhân bỉ ổi như thế mà ngươi còn không biết xấu hổ nói cái gì là quang minh lỗi lạc, ngươi nói lời này chính ngươi tin hay sao? Quân Mạc Tà đối vơi Tam Đại Thánh Địa chính là không chết không thôi, ngươi mặt dạn mày dày nhưng cũng phải có một chút liêm sỉ chứ... Nhưng hôm nay ngươi lại có thể làm trò ngay trước mắt ta, xuống tay sát hại đồ đệ của ta! Triển Mộ Bạch, ngươi thật sự nghĩ Độn Thế Tiên Cung có thể bảo vệ an toàn cho ngươi sao? Ngươi cho rằng lão phu cũng không dám đánh đến Độn Thế Tiên Cung?
Tào Quốc phong lạnh lùng nói.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên chi chiến

Dị Thế Tà Quân - Chương #870


Báo Lỗi Truyện
Chương 870/1284