Chương 77: Triều đình phong ba.


Dịch Giả: KobayashiMidori.
Ngày hôm sau, trên triều đình, các bè phải tranh chấp nhau kịch liệt, còn hơn cả đám mua tôm bán tép ngoài chợ.
Nhưng sau khi vấn an bệ hạ, không khí lại trở nên hơi trầm mặc, giống như vạn cây im lặng chờ mưa tới vậy!
Điều này cũng không kỳ lạ, trước khi bão táp đến, không khí thường yên tĩnh khiến người ta hít thở không thông…
Kể cả là Hoàng đế bệ hạ, khi nhìn phía dưới gần mười hàng văn võ bá quan, cùng với một đống tấu chương cao chót vót trước mặt buộc tội Quân Chiến Thiên mà nhịp tim hắn cũng không khỏi đập mạnh, mặc dù lưu tâm một chút có thể đoán ra, việc này đã xảy ra ngoài ý liệu mọi người phát hỏa!
Tuy rằng đêm qua nhận được tin tức hắn cũng tức giận, nhưng dù sao tấu chương cũng chỉ là một vài người dâng lên mà thôi, hiện tại nhìn xem, trên triều đình cơ hồ hơn một nửa là đang tức giận… loại cảm giác này rất rõ ràng!
Nói cách khác, đệ tử tại một lớp học có một trăm người. Đột nhiên nghe nói có ba mươi người bạn bị đuổi học hoặc là chuyển trường, cũng không cảm thấy sốc. Nhưng ngày hôm sau lúc đối mặt với phòng học trống không… Tình cảnh như vậy, cùng với triều đình Thiên Hương quốc trước mắt, cũng không khác là bao.
Ngày hôm qua công chúa bị ám sát, hôm nay lại đến chuyện Quân lão gia tử làm loạn; khắp nơi Thiên Hương thành trong trạng thái khẩn trương, gà bay chó chạy náo loạn chưa từng có. Hơn mười vị quan lớn trong triều đình bị chết, mà trong những người này, có không ít người, được coi là kẻ thù không chết không thôi của Quân gia…
Ngoại trừ điểm đặc thù này ra, những người này còn có chung một điểm, đó chính là đám người đó đều là người của một trong ba vị hoàng tử, trong lòng mọi người ở đây đều biết rõ chuyện này là như thế nào, nhưng cũng không dám nói ra miệng, thời điểm mấu chốt này nếu hồ ngôn loạn ngữ đồng nghĩa với cái chết.
Trong số người gặp nạn đêm qua, có mười hai người thoát được đang đứng ở chỗ này, có bốn người thuộc về trận doanh của ba vị hoàng tử. Bao gồm, Hình Bộ Thị Lang một người, Lại Bộ Thị Lang hai người, Chấp Sự một người, Lễ Bộ ba người, hộ bộ một người, Ngự sử ba người, ai da, còn có cả một vị Đại học sĩ, đây chỉ là những người nổi bật, còn đám người chứng kiến chuyện ngày hôm qua có bao nhiêu không ai rõ?
Những người kia đã chết đối với hoàng thượng có thể nói là chấn động rất lớn, thậm có có nguy cơ lay động đến căn cơ của quốc gia, bất quá còn mấy người thoát được, lúc này tức giận đến nỗi tròng mắt biến thành màu xanh…
Có vài vị tâm cơ nhanh nhẹn, thủ đoạn thâm trầm, trong lúc tiến cung vô tình phát hiện lần này trong cung có vẻ như thiếu không ít gương mặt, còn vài người quen thuộc, thậm chí là gương mặt rất quen thuộc, tuyệt đại bộ phận bọn họ đều biến mất, tỷ như thủ lĩnh ngự tiền đới đao thị vệ Mộ Dung Thiên Quân, lúc trước có thể nói là một ngày mà thăng chức những ba lần, tốc độ thăng quan chức này cực kỳ hiếm thấy, chính là, vị "cực kỳ hiếm thấy" này, nhân tài mới xuất hiện của Mộ Dung gia tộc, hiện tại cũng không biết đi nơi nào.
Xem ra, cảnh đấu đá trong hoàng cung so với bên ngoài không kém hơn bao nhiêu a. Không ít người cảm thấy mình như đang ngồi trong đống lửa.
- Đêm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao hôm nay lại thiếu nhiều người như vậy? Ai có thể nói cho trẫm biết không!?
Hoàng đế bệ hạ chính là cao thủ trong cao thủ giữa "bàn cờ chính trị", mắt nhắm mắt mở giả vờ hung hăng trừng mắt nhìn Quân Chiến Thiên hỏi, sau đó lại nhắm mắt dưỡng thần. Quân lão công đêm qua làm việc rất mệt, từ trên mặt hắn có thể nhìn ra được, nếu không, tại triều đường sao lại ngái ngủ như vậy?
Một câu giả bộ hồ đồ để thăm dò của hoàng đế bệ hạ, khơi mào cho một màn cãi lộn trên triều đình. Nhất thời trên đại điện có rất nhiều quan viên ầm ầm quỳ xuống.
- Bệ hạ, người cần phải làm chủ cho chúng thần a.
Một đám rất đông, rất đông đại thần soàn soạt lau hai hốc mắt, bộ dạng đau khổ còn đầu dập như giã tỏi.
- Các khanh có việc gì thì cứ nói ra. Tất cả đứng lên đi!
Hoàng đế cau mày, làm bộ buồn bực.
Lời vừa nói ra, nhất thời hơn mười vị đại thần toàn bộ hướng Quân Chiến Thiên Quân lão công gia khai hỏa. Nói hắn tự cậy mình lập được nhiều công lao, xem thường phép nước,vì việc riêng tự động điều động quân đội, nói hắn không coi luật pháp đế quốc ra gì, không để ý đến uy nghiêm hoàng gia, làm việc không kiêng nể ai; nói hắn xông vào nơi ở của các đại thần, dung túng thuộc hạ đập phá, vô pháp vô thiên, tội ác tày trời, thậm chí còn nói lão gia tử nắm giữ trọng bịnh, ý đồ tạo phản cũng có… Tóm lại vô số tội danh liên tiếp kể ra, ước chừng liệt kê ra ba bốn mươi tội trạng, nói việc nào cũng có chứng cớ xác thực, mỗi việc đều thật một trăm phần trăm!
Mọi người đề nghị, trước cách chức Quân Chiến Thiên sau đó điều tra lão rồi tiếp theo lăng trì xử tử, tịch thu tài sản, giết cả nhà, tru di cửu tộc vân vân…
Trong lúc nhất thời không khí trong đại điện vô cùng sôi sục.
Mặt mày ai nấy đều đỏ bừng như ăn ớt, trong lòng mỗi người đều chứa đầy căm phẫn, đến cuối cùng lên đến cao trào:
- Không giết Quân Chiến Thiên uy nghiêm của quân vương sẽ không còn, không giết Quân Chiến Thiên sự phẫn nộ của nhân dân sẽ không tiêu tan.
Quân Chiến Thiên ngửa đầu đứng yên, ánh mắt khép hờ, nhìn đám quân thần la ó, trong lòng đang lo lắng thương thế của thằng cháu ở nhà, trong đầu thầm nghĩ làm cách nào để mở miệng xin Hoàng thượng mang mấy tên ngự y tốt nhất của hoàng cung về để chữa thương cho cháu…
- Quân Chiến Thiên! Lão già nhà ngươi thật không nể mặt ai cả, ngươi còn lời để nói không?
Thanh âm nghiêm khắc của Hoàng đế bệ hạ vang lên, hình như có vẻ đang rất giận dữ!
- Xin bệ hạ khoan dung, cựu thần hôm qua nghe được chuyện công chúa ở ngoài đường lớn của hoàng cung bị hành thích, tuy rằng công chúa phúc lớn mạng lớn, không có tổn thương; nhưng bon giặc cỏ mất trí như thế lại dám khinh nhờn tôn nghiêm hoàng thất, thật sự làm cho con giận dữ của cựu thần bốc cao tới vạn trượng; vi thần còn nghe được báo cáo rằng khả năng thích khách sẽ có bước hành động tiếp theo, hơn nữa còn nhằm vào thành viên hoàng tộc cùng với mấy vị quan lớn trong triều tiến hành ám sát quy mô lớn, cựu thần e sợ có điều chậm trễ, tạo thành đại họa ngàn năm nên đã không kịp bẩm báo lên bệ hạ đã tự tiện điều động nhân mã, bao vây tiêu diệt thích khách. Về điểm này, cựu thần đúng là phạm vào tội tự tiện điều động nhân mã. Thỉnh bệ hạ đèn trời soi xét rồi mới trách phạt!
Khóe miệng Hoàng đế nhếch lên, cố nhịn cơn giận xuống:
" Lão tiểu tử ngươi đã nói rõ ràng như vậy thì ta còn rõ cái rắm à! Ngươi nói bản thân mình đại nhân đại nghĩa như vậy mà ta muốn trừng phạt ngươi, chẳng phải là thành hôn quân sao? Ngươi để cho trẫm tiếp tục điều tra thế nào đây?"
- Nói tiếp đi.
Hoàng đế nhíu mày, có vẻ không vui, không nói như vậy hắn cũng thật không biết nói tiếp cái gì nữa!
- Là như vậy; khi đó trong lòng cựu thần luôn lo lắng về việc này, rồi sau đó không kịp báo bệ hạ, ngay trong đêm đã khởi hành còn không kịp đổi y phục ngay lập tức phi ngựa đuổi tới giáo trường. Tuy rằng điều binh rất nhanh, nhưng vì thích khách đã có chuẩn bị trước nên trong lúc nhất thời đã làm cho kinh thành đại loạn; cựu thần hết lòng quên mình, gương mẫu đi đầu,, xung phong, liều chết xông lên trước, chiến đấu hăng hái không quản đổ máu, bị vô số đao kiếm của thích khách chém trúng, và cuối cùng cũng đã áp chế được đại họa này, lại giết sạch đám thích khách đó nữa! Đám thích khách này nhân số cực lớn, tính ra tổng cộng hơn mấy trăm người, thi thể đều được thần sai quân lính treo trên cửa thành thị chúng; có điều cựu thần không dám kể công, có một điều đáng tiếc là, mặc dù thần làm hết khả năng của mình nhưng vẫn có hơn mười vị quan viên không đợi được cứu viện đã bị thích khách sát hại! Toàn bộ việc này đều do cựu thần đến muộn mới gây ra cục diện như bây giờ! Cựu thần nguyện chịu cái tội không làm tròn trách nhiệm này.
Quân lão gia tử thở dài một tiếng, thanh âm ủ rũ nói:
- Những vị quan bị giết kia đều là trụ cột của Thiên Hương quốc ta, ài.
Ánh mắt lão làm ra vẻ thổn thức không thôi, kì thực đều là do mệt nhọc quá độ…
Vừa nghe Quân lão công gia nói như thế, chúng đại thần trên điện đều là ta nhìn người người nhìn ta: Cái gì? Còn chịu tội không làm tròn trách nhiệm? Chịu cái đầu mẹ nhà lão á? Nghe ngươi nói vậy căn bản ngươi là đại công thần cứu vớt toàn bộ Thiên Hương quốc! Phản ứng thật nhanh nha. Tình thế đang loạn như vậy nhưng thoáng cái đã đảo ngược lại, giống như cột chống trời nhẹ nhàng cứu vớt loài người á; lại còn là đại công thần giữ gìn tôn nghiêm hoàng thất nữa! Có vẻ như nếu không thưởng hậu hĩnh cho ngươi thì ngươi cảm thấy ủy khuất không bằng, còn chịu tội cái quái gì?
Hơn nữa, ở nơi này có người nào không biết tất cả hắc y nhân ngày hôm qua đều là người của Quân gia nhà ngươi? Thích khách? Thật sự là buồn cười! Cái gì gọi là đổi trắng thay đen? Cái gì là lẫn lộn phải trái? Câu trả lời chuẩn xác nhất là mấy lời lão nói a! Gặp qua không biết bao nhiêu người mặt dày, cũng thật chưa thấy qua người có da mặt dày như lão. Không ngờ có thể biến mình từ một hung thủ giết người biến thành một kẻ đi bắt trộm, lại còn xét nhà người ta để lập công, lão này chính là một người đã luyện da mặt mình dày đến cảnh giới siêu phàm thoát tục rồi!
Đúng là núi cao phải ngẩn đầu lên mới thấy được!
Về phần một đám quỷ chết oán treo trên cửa thành thị chúng kia, nếu để cho ngươi giữ đại lao của Hình Bộ đi điều tra một chút, tất nhiên sẽ phát hiện khuôn mặt mỗi người đều rất quen thuộc: tất cả căn bản đều là phạm nhân tử hình được giam giữ trong ngục, chẳng qua là bị Quân đại nguyên soái xử đẹp trước vài ngày mà thôi…
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #77


Báo Lỗi Truyện
Chương 77/1284