Chương 768: Điên Cuồng


Trên bầu trời, cự chưởng ngày càng gần. Miêu Vô Cực trong mắt lóe ra thần sắc tàn nhẫn. Một chưởng này đúng là tuyệt học thành danh của hắn. Khai Sơn chưởng.
Danh hiệu Khai Sơn Thánh Giả chính bởi vì một chưởng này mà có. Hắn nắm chắc mười phần, một chưởng này bổ xuống Mai Tuyết Yên tất sẽ ngọc tan hương vẫn, oan uổng mà chết. Mà nhiệm vụ của Tam Đại Thánh Địa trong chuyến đi này cũng xem như hoàn thành một nửa.
Nhưng ngay một khắc này, Mai Tuyết Yên trên người đột nhiên dâng lên khí thế kinh thiên mãnh liệt dị thường, từng đợt từng đợt phát tán ra ngoài. Chỉ nghe "Oanh" một tiếng vang giòn, trong nháy mắt, không gian Miêu Vô Cực bày ra bị phá tan.
Vẫn chưa dừng lại, cứ như vậy tiếp tục lan tỏa, hơi thở cuồng bạo như nộ hải triều dâng mãnh liệt dâng lên xung quanh. Hai người quyết chiến trong rừng cây, toàn bộ cây cối trong thời gian nháy mắt này đều gãy hết, bị hất bay ra xa.
Thật giống như một rừng cây đột nhiên bị dời đi.
Nháy máy, toàn bộ biến thành một vùng đất trụi lũi. Ngay cả một ngọn cỏ, một cái rễ cây cũng không còn. Bụi đất đầy trời, trông như một con thổ hoàng sắc cự long, nhanh chóng bay lên, che kín bầu trời.
Mai Tuyết Yên hình thái đại biến.
Mái tóc dài của nàng đột nhiên thẳng tắp dựng đứng lên, giống như một cái cây hướng thẳng trời xanh, "bực" một tiếng, nàng sờ lên mái tóc, toàn bộ đồ trang sức, ngọc trâm, đột nhiên nứt toác hóa thành bột phấn.
Mà tu vi của Mai Tuyết Yên cũng trong nháy mắt nhanh chóng thăng cấp , Tôn Giả tứ cấp trung kỳ, Tôn Giả đỉnh cấp, sau đó tiếp tục thăng tiến, tốc độ như núi lửa bộc phát, trong chớp mắt đã đạt đến Thánh Giả cấp một, nhưng vẫn không dừng lại, một lần nữa tăng lên.
Thánh Giả cấp một sơ cấp, Thánh Giả cấp một trung kỳ, rồi cứ tiếp tục cho đến Thánh Giả nhị cấp cảnh giới. Lúc này mới đình chỉ. Mẹ nó chứ, quả thật là biến thái.
Trong mấy cái nháy mắt thời gian so với hiện tại, lại có thể từ Tôn Giả tứ cấp thăng đến Thánh Giả nhị cấp. Ba khỏa Thánh Vương đan uy lực không ngờ lớn đến như vậy.
Mà lúc này trên bầu trời, lôi vân như tỉnh ngộ, theo bốn phương tám hướng ập tới. Kinh lôi chớp lên tụ tập một chỗ, vô số điện quang mang theo lực lượng hủy diệt thiên địa xuất hiện ở giữa không trung, không chút trì hoãn, thậm chí không có dấu hiệu báo trước, cứ vậy nổi lên, nhanh chóng đánh thẳng xuống. Điên cuồng lao xuống giống như ngân xã vũ điệu (DG: ý nói là lôi điện đánh xuống nhiều quá giống như cả đoàn rắn đang múa - di chuyển).
Mái tóc của Mai Tuyết Yên chầm chậm rơi xuống, một tiếng gầm điên cuồng, âm thanh buồn bã, bi tráng, gần như tuyệt vọng của Phượng Hoàng khóc cho Cửu Tiêu, như vĩnh biệt cùng năm tháng, cáo biệt lần cuối.
Một đạo kiếm quang dày đặc sắc bén chưa từng có theo tay Mai Tuyết Yên dâng lên, cuồng bạo xuất ra, trong nháy mắt hóa thành một đạo kim quang cầu vồng mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, có thể so với kiếp vân ngay trước mặt, to hơn một trượng, uy mãnh không lường được, hung hăng chém về phía tám người . Một kiếm chém ngang Bát Đại Thánh Giả.
Mà lúc này Miêu Vô Cực từ độ cao năm mươi trượng , bàn tay cực lớn đã đánh tới đỉnh đầu nơi yếu hại của Mai Tuyết Yên.
Tấn giai đến cảnh giới Thánh Giả cấp hai, Mai Tuyết Yên hoàn toàn không tránh né, thản nhiên cười cười, chậm rãi ngẩng đầu, thần sắc lộ vẻ hung tợn. Cuồng phong phía trên đỉnh đầu vô cùng mãnh liệt nhưng cũng không làm nàng lay động. Tay trái duỗi ra bắt lấy một trảo to lớn phía trên rồi bẻ ngược lại, sau đó dùng sức giật mạnh, lớn tiếng quát:
- Xuống cho ta!
Đúng lúc này, một mực ở bên cạnh thờ ơ nhìn, Trần Trùng chợt nghĩ tới một thứ có quan hệ với truyền thuyết từ xưa của Thiên Phạt hung thú, cùng với dị biến liên tục trước mắt, hắn liền tỉnh ngộ, hét lớn:
- Miêu Vô Cực! Vứt bỏ hết thảy. Lui mau. Đó là Thánh Vương đan, nàng ta đang liều mạng.
Thanh âm của Trần Trùng như sét đánh, thanh âm hoảng loạn, bức thiết cùng với tiếng sét vang trời hòa lẫn vào nhau. Trong không trung vô số lôi điện lóe ra, làm cho mỗi người tham chiến trên mặt lộ rõ một mảnh trắng bệch.
Giữa không trung, tầng mây trở nên đỏ bừng, như máu tươi. Tựa như vô số thần ma điều khiển yêu vân theo bốn phương tám hướng hội tụ ở giữa. Tiếng sấm càng lúc càng gấp gáp, liên tục không dứt.
Lúc này, ở đại viện Quân gia, nhóm huyền thú vẫn lẳng lặng quỳ trên mặt đất, nhìn theo phương hướng Mai Tuyết Yên biến mất, không nhúc nhích.
Bỗng nhiên, Hạc Trùng Tiêu cả người chấn động, hắn đã phát hiện hiện tượng kỳ dị này: trên bầu trời, tầng mây bay theo bốn phương tám hướng cấp tốc tụ tập lại đây, sau đó liền sinh ra hàng loạt thiểm điện lôi minh như ngân xà vũ điệu, cùng với sấm sét vang dội khắp nơi.
Cùng lúc đó, rất xa trên bầu trời đột nhiên dâng lên một đạo khí tức có chút quen thuộc lại có chút xa lạ kèm theo một đạo kiếm quang sáng chói.
Vị trí kia, khoảng cách so với nơi đây đã rất xa nhưng này kiếm quang quen thuộc này lại như nối tiếp giữa trời và đất bằng một giải cầu vồng, trong màn đêm đen, toát ra màu sắc sặc sỡ, huy hoàng sáng lạn. Cho dù là cách xa nhau ngàn dặm cũng có thể nhìn thấy rõ ràng. Dường như có một không hai trên đời.
Hạc Trùng Tiêu sắc mặt đại biến: Rõ ràng là do đại tỷ phát ra xong kiếm quang của đại tỷ như thế nào lại xa lạ, cường đại như vậy, tuyệt đối không thể là do đại tỷ phát ra, nhưng thực lực khủng bố như vậy rốt cuộc từ đâu mà tới.
- Đại tỷ... Thánh Vương đan.
Hạc Trùng Tiêu cả người lập tức run rẩy, trong nháy mắt hiểu ra, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, uể oải ngã lăn trên mặt đất. Lúc trước hắn chịu một kích toàn lực của Ma Đao Thánh Giả Vũ Thiên Hồn đã bị thương rất nặng, nội tạng gần như tứ phân ngũ liệt (NB: chia làm bốn làm năm, đại ý là nội tạng đã bị thương nặng), hiện tại còn có thể miễn cưỡng kiên trì đứng ở nơi nàyhoàn toàn là bởi vì Mai Tuyết Yên. Thiên Phạt không thể không có đại tỷ!
Nhưng giờ phút này thấy được đạo kiếm quang khủng bố vừa quen thuộc vừa xa lạ thoáng hiện trong trời đêm, Hạc Trùng Tiêu trong nháy mắt minh bạch hết thảy. Tức thì mất hết can đảm, rốt cuộc chống đỡ không được, hôn mê bất tỉnh.
Mà đúng lúc này xa xôi phía chân trời, một đạo tia chớp đen như xé tan màn đêm cấp tốc bay tới, nơi nào đi qua đều để lại một chuỗi âm thanh "bành bạch", âm thanh rung động của đôi cánh, thêm một chút mùi vị cháy khét, có thể thấy tốc độ đã nhanh đến cực điểm.
Nhưng bất luận là Ưng Vương đang phi hành hay Quân Mạc Tà, từ trong tâm khảm, đều cảm thấy chậm . Bởi vì hai người đều cảm giác được một hơi thở thảm thiết cực kỳ rõ rệt đang tràn ngập, bay đến nơi này. Xa xa, đã có thể thấy được hình dáng Thiên Hương thành.
Đúng lúc này, trên bầu trời mây đen đột nhiên tụ hội, sau đó lại tỏa ra ánh sáng chói mắt, ở phía trời xa, từng tảng lớn mây đen trong nháy mắt chuyển thành mây hồng, lấy tốc độ của gió, điên cuồng tụ về.
Tầng tầng lớp lớp mây tụ hội, lôi điện lóe sáng cả vùng trời, sấm vang rền, cảm giác áp lực cường đại trước giờ chưa từng có, hình thành xung quanh Thiên Hương thành. Trên trời gió nhẹ, đột nhiên biến thành cuồng phong, rồi gió xoáy, cuối cùng là lốc xoáy.
Quân Mạc Tà đột nhiên nghĩ tới khi ở Tuyết Sơn trợ giúp Mai Tuyết Yên đột phá thì gặp phải thiên địa chi uy, phong lôi chi lực. Sắc mặt không khỏi biến đổi, hai mắt như ưng, tai sắc bén lạ thường, lẩm bẩm nói
- Là ai trong lúc này lại đột phá? Không phải là Tuyết Yên chứ?
Ngay tại lúc hắn vừa mới nói xong câu đó, đột nhiên một cỗ hơi thở thân thiết, tuyệt vọng từ phía chân trời truyền tới. Quân Mạc Tà sắc mặt đại biến, mặt trở nên trắng bệch không còn chút máu:
- Tuyết Yên? Như thế nào lại chính là nàng? Sao lại có thể chứ?
Nơi phương xa, môt đạo kiếm quang sắc bén tới cực điểm mang theo ánh sáng chói lóa, kiếm khí dâng lên tận trời cao, sau đó liền hóa thành một dải cầu vồng nằm ngang, mang theo lực lượng vô tận đủ để hủy diệt tất cả, điên cuồng chém xuống.
- Đó là kiếm của đại tỷ. Nhưng tại sao lại có uy lực khổng lồ như vậy? Chẳng lẽ...
Ưng Vương kinh hãi hô to, quyết định tăng tốc lần nữa, bất kể sống chết bay về hướng đó. Đối mặt với lôi điện điên cuồng đầy trời lại như không thấy. Ưng Vương trong lòng chỉ còn lại 3 chữ: Thánh Vương đan! Đại tỷ chẳng lẽ người điên rồi sao!
Nhưng có người còn gấp hơn hắn. Ưng Vương chợt cảm thấy trên lưng nhẹ hẳn. Quân Mạc Tà đang ở trên người không biết đi đâu mất.
Ưng Vương còn nhận ra một kiếm của Mai Tuyết Yên, chẳng lẽ Quân Mạc Tà lại có thể không nhìn ra?
Kiếm của Mai Tuyết Yên! Vì sao? Vì sao? Vì sao?
Quân Mạc Tà phát động toàn bộ lực lượng bản thân, thậm chí còn mở ra Hồng Quân Tháp, thi triển Âm Dương Độn, đem tốc độ bản thân phát huy tới cực hạn, thậm chí là siêu việt của cực hạn. "Sưu" một tiếng liền trước mặt Ưng Vương biến mất. Huyền thú luôn lấy tốc độ để xưng vương như Ưng Vương cũng nghẹn họng trân trân nhìn loại tốc độ cỡ này, trong nháy mắt đã biến mất ở phương xa. Nơi chiến trường ngoài thành, phóng mắt nhìn tới chỉ toàn là một mảnh bừa bãi.
Sau tiếng thét của Mai Tuyết Yên "Xuống cho ta", uy phong lẫm liệt ban đầu, tâm lý lấy mạnh hiếp yếu, Miêu Vô Cực mang theo vẻ mặt hoảng sợ, bị cường đại kình khí lôi xuống. Mai Tuyết Yên hét to một tiếng, một chưởng đánh ngay vào ngực hắn, sau đó chính là hơn một ngàn chưởng như cuồng phong bạo vũ tới tấp đánh cùng một vị trí.
Miêu Vô Cực chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thê lương. Thân hình như diều đứt dây bay vút ra ngoài, cũng không biết là bao xa. Mãi đến khi hắn bay ra ngoài thì âm thanh xương bạo vỡ mới vang lên.
Tuy rằng vừa rồi hắn cũng nghe được Trần Trùng nhắc nhở. Nhưng ở trong nháy mắt công lực của Mai Tuyết Yên đã muốn cao hơn so với hắn ước chừng một cấp bậc, cũng chính là liều mạng lấy cứng đối cứng, trong hoàn cảnh như vậy, làm sao hắn có thể bình yên thoát khỏi? Dưới ánh sáng của lôi điện, Mai Tuyết Yên kiều mỵ nhưng khuôn mặt chỉ còn một mảnh vô tình.
Tay phải nàng vung kiếm biến ảo thành một quầng sáng hình quạt lớn chưa từng có, chém về phía tám người. Cả tám người bọn họ đồng thời gầm lên, xen lẫn cả tiếng "hừ" của gã bán nam bán nữ.
Oanh, chín luồng kình khí chạm vào nhau, chín người đều hét lên. Thánh Giả vài người khóe miệng đã rỉ máu.
Mai Tuyết Yên thân thể chấn động mãnh liệt, giống cây liễu bị cuồng phong thổi trúng, nhưng phút chốc lại lay động đứng thẳng lên, chiếc mũi nhỏ thon phun ra mấy đường tơ máu, máu tươi từ miệng thì chảy thành một đường nhưng nàng không ngừng lại chút nào. Trường kiếm lại vung lên, trực tiếp lao vào trong đám người kia, điên cuồng chém giết mãnh liệt.
Trên trời, một lôi trụ to bằng ngón tay mắt thường có thể thấy được, xẹt qua khoảng cách không gian, hướng tới đỉnh đầu Mai Tuyết Yên. Nàng dùng Thánh Vương đan, mạnh mẽ tấn cấp, thành công phát huy năng lực bản thân, tự nhiên là phải hứng chịu thiên kiếp. Chẳng qua là bởi vì nàng tấn cấp quá nhanh, liên tiếp hai lần đột phá. Mà kiếp vân cho tới bây giờ mới phản ứng lại, nên gần như là cả hai lần thiên kiếp cùng nhau hạ xuống trừng phạt.
Nàng đang muốn giết chết những kẻ này nên kiên quyết dùng Thánh Vương! Thiên kiếp lần này, không phải chỉ có bản thân mình hứng chịu mà những kẻ này, một tên cũng đừng mong chạy thoát.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên chi chiến

Dị Thế Tà Quân - Chương #768


Báo Lỗi Truyện
Chương 768/1284