Chương 750: Hư hư Thực thực


Quân lão gia tử khẽ mỉm cười, nói: "Ba vị đường xa vất vả khổ cực, Quân Gia chiêu đãi thiếu chu đáo, đều do lão phu thất lễ, mời lên ngồi !"
Ba vị Thánh Giả nhìn Quân Chiến Thiên, khẽ mỉm cười, rồi điềm nhiên ngồi xuống ghế.
"Quả nhiên là cao nhân !" Ba người trong lòng tự biết hành tích của mình đã bị cao nhân ẩn trong bóng tối nhìn ra, liền không hề có ý định che dấu nữa, tự nhiên bộc lộ diện mục thật sự, nhất thời phong thái đỉnh cấp cao thủ cứ thế hiển hiện.
Quân lão gia tử thật không hổ là lão hồ ly ngàn năm, lúc này cũng bất động thanh sắc, cứ để tam đại Thánh Giả tự mình lộ ra chân tướng. Bất quá, trong chuyện này chính là do ba vị Thánh Giả trong lòng có quỷ, tự cho rằng bên trong Quân Gia ẩn có một vị cao nhân kinh thiên động địa tồn tại, nếu là mình ba người cứ mãi giả bộ thì chỉ tổ làm trò cười cho cao nhân mà thôi. Lại bị Quân Chiến Thiên dụng xảo kế, nếu không lòi đuôi mới thật là quái sự. Không bằng dứt khoát không ngụy trang giả bộ nữa, tự nhiên trong lòng lại cảm thấy thoải mái nhẹ nhàng…
Lý Du Nhiên cơ hồ bật ngửa giơ bốn vó - ba người này cũng thật quá dễ bị hù đi, các ngươi đường đường là Thánh Giả a, là đương thời tồn tại mạnh mẽ tuyệt đối, thế nào mà bị người khác cứ như vậy đơn giản nói mấy câu, các ngươi tự mình nhảy ra bộc lộ hết, làm sao biết Quân Chiến Thiên không phải là thử dò xét? Hiện tại lại la ó, trực tiếp bị lọt hố, thế mà còn thử dò xét cái rắm, bị người ta nói mấy câu liền không khảo mà xưng, thật là quá sức ngưỡng mộ a…
Quân Chiến Thiên cũng không kỳ quái, sắc mặt bình thản, tự mình lấy ấm trà nhỏ, vì ba người này nhất nhất đổ đầy chén nước trà, mỉm cười nói: "Quân Gia bao nhiêu năm rồi, thật có không ít cao thủ đến đây nghỉ chân, nhưng hôm nay lần đầu tiên chính là ba vị mới thực là quí nhân, khiến cho gia môn được phong quang, thật đáng mừng, ha ha, trà này là sản sinh từ vô cùng hàn địa, trong mây mù đỉnh thiên, hấp thụ kỳ ảo của bốn mùa, nuốt phong tuyết linh khí; ma luyện qua tinh hoa thiên địa, trải qua năm tháng tích súc; đến mùa xuân nhân lúc đất trời giao hòa, cẩn thận hái lấy, trải qua nhiều lần tẩm ướp, sao luyện, tân tân khổ khổ kỳ công, thập phần thận trọng, mới có được trà này." (đoạn này không hiểu rõ nghĩa lắm nên chém gió chút anh em thông cảm )
"Trà này chính là trong truyền thuyết 'Phong tuyết giai nhân cửu cửu trà '! Nghe nói bao năm qua, hàng năm có được, dù nhiều bất quá cũng không thể có nhiều hơn tám lượng. Ngay cả là có trăm vạn hoàng kim, cũng khó có thể cầu được! Ba vị xin hãy nếm thử, xem có thể hợp với tôn khẩu hay không?" Quân Chiến Thiên ha hả cười một tiếng, tựa như không khí lúc những lão bằng hữu đoàn tụ vui sướng, ân cần rót trà, đồng thời cũng như có chút đắc ý vì báu vật.
- "Nga? Trà này thật không ngờ quý báu sao?" Trong đó một vị Thánh Giả kinh ngạc nhíu lông mày, khoan thai bưng chén lên, nhẹ nhàng uống một ngụm, trà nhiệt như nổi lồng bồng, nhưng mới vừa vào trong miệng, như thể một đạo Băng Thành thẳng xuống dưới bụng, tiếp theo ngũ tạng lục phủ tựa hồ cũng trong nháy mắt có cảm giác ấm áp thoải mái lan tỏa, trong miệng tràn đầy mùi thơm ngào ngạt nhưng thanh khiết, đầy vẻ ưu nhã.
- "Trà ngon! Quả nhiên là trà ngon!" Hắn không khỏi than thở một tiếng: "Trà tốt như vậy, phải nói đến là trà cực phẩm trong cực phẩm! Quân Gia chủ thật là tốt phúc khí nha."
Quân Chiến Thiên vuốt râu mừng rỡ, nói: "Đây cũng là liệt tôn Mạc Tà phí rất nhiều khổ cực làm ra hiếu kính tiểu lão nhi, bình thường trân quý cất trong tủ, ngay cả lão phu cũng không nỡ uống, nhưng gặp được ba vị khách quý bực này, nếu là tiếp đãi bằng hạng trà tầm thường thì là quá thất lễ."
Lão nói tới đây, đột nhiên sắc mặt nghiêm trang nói: " Nói đến thất lễ, lão phu quả nhiên là thất lễ chí cực, đã lâu như vậy, lại không thỉnh giáo ba vị khách quý tôn tính đại danh ?!"
"Ha hả, Quân Gia chủ khách sáo, lão hủ Trì Thiên Phong, vị này là lão đệ Tát Thanh Lưu, đó là Tam đệ Thôi Trường Hà!" Trì Thiên Phong cười, từ từ nói: "Quân Gia chủ, không biết ở Quân Gia vị cái thế cao nhân kia, bọn ta có thể có duyên được gặp mặt không?"
Nếu đã bị đối phương phát hiện chân tướng, không bằng đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp cầu kiến! Nếu là thấy tình thế không ổn, xét ra chân chính thì chính là cầu kiến! Còn nữa, chuyện nếu có vạn nhất, là vị cao nhân này vạn hạnh cũng không phải là Cửu U Thập Tứ Thiếu kia, bằng thủ đoạn thần thông tạo hóa, vô luận là thần dị đan dược, hay là năng lực đoạt quyền tạo hóa làm huyền thú thoát thai hoán cốt, nếu cuối cùng có thể hoà hợp êm thấm, bổn thành khiêm tốn thỉnh cầu trợ lực mà thành, thì chẳng phải là bổn thành thực lực tức thời bạo tăng, ngạo thị thiên hạ a.
Ba người mặc dù biết rõ cái ý nghĩ này cực kỳ xa vời , nhưng có thể có vạn nhất nghĩ thấy cũng là tốt, cứ đi thẳng vào vấn đề, yêu cầu cũng không quá phận!
Ba người này nhìn qua niên kỉ dường như không quá cao niên nhưng thực tế là những lão quái ngàn năm, ngay cả ở nhân gian truyền thuyết cũng không biết được ba người từng một thời vô cùng huy hoàng, ngay cả danh tự ba người Quân Chiến Thiên nhưng thật không cũng chưa có nghe nói qua, bằng không Quân lão gia tử tự nhiên cũng sẽ nói gì gì đó tựa như ngưỡng mộ đã lâu, cửu ngưỡng đại danh... Tuy nhiên vẫn trả lời khách sáo: "Ba vị quý khách thật đúng là quá yêu mà khen ngợi, chúng ta Quân Gia cửa nhỏ nhà nghèo, đâu có cái gì là cái thế cao nhân? Ba vị nói như thế, thật thật là làm cho Quân Chiến Thiên lão phu xấu hổ vô cùng."
Quân Chiến Thiên thành khẩn nói, lời lẽ khẩn thiết, tựa hồ hết thảy đều từ phế phủ; hơn nữa vừa nói vừa xấu hổ lắc đầu, tựa hồ phi thường thật xin lỗi, đối với đối phương theo câu "Cái thế cao nhân" bốn chữ cảm thấy tự đáy lòng thực sự hổ thẹn. Dĩ nhiên, ý tứ cũng là hoàn toàn bác bỏ lời nói của Thánh Giả Trì Thiên Phong.
Ba vị Thánh Giả nhanh chóng liếc nhau một cái, vẫn cùng có một loại ý nghĩ, quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, ý tứ rõ ràng, thật là rất rõ ràng.
"Chẳng lẽ bằng ba người chúng ta dắt tay nhau mà đến, còn chưa đủ tư cách nhìn thấy người kia sao?" Trì Thiên Phong cười một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng gõ bàn, từng chữ từ từ nói ra. Khẩu khí mặc dù hơi có gây sự ý, nhưng thanh âm vẫn rất là nhu hòa trì hoãn.
Nhưng dù âm tiết có vẻ nhu hòa trì hoãn nhưng những lời sau khi hắn nói ra, làm người đối diện là Quân Chiến Thiên có một loại cảm giác kỳ quái: tựa hồ rất rõ ràng thấy những lời Trì Thiên Phong nói bay ra ngoài, sau đó xông thẳng lên tận trời cao, ở giữa không trung như có tiếng động rầm rầm đột nhiên vang lên! Như sét nổ giữa trời quang, như sấm thần nổi giận! Nhưng phía dưới nhưng không có bất kỳ ảnh hưởng.
Nhìn thấy được lời nói bay ra, vốn là vô sắc vô ảnh, làm sao có thể tinh tường thấy được 'Phi, đi ra ngoài? Quân Chiến Thiên vốn cũng không cách nào để lý giải chuyện tình, nhưng cảm giác được mình hoàn toàn không có nhìn lầm! Chính là thấy được, thật sự trông thấy ! Đây hoàn toàn không phải là cảm giác sai lầm, mà chính là cảm ứng được! Đây cũng là một loại huyền diệu khó giải thích, chính là sự cảm ứng vi diệu!
Trì Thiên Phong với một câu nói kia, hiển lộ công lực đỉnh cấp, vốn chính là khiêu khích! Công lực như vậy ở Quân Gia hiển lộ, chẳng khác gì là minh mục trương đảm, hồng quả quả thị uy khiêu khích (để nguyên văn cho hay ), âm thầm tin tưởng cái người kia chỉ cần tồn tại, chắc chắn tuyệt đối không thể không ra mặt nói đạo lý!
Quả nhiên, ngay khi hắn những lời này vừa mới như bay lên thiên không thì đồng thời ba người đồng thời nhìn thấy lỗ tai Quân Chiến Thiên lại lần lữa như khẽ giật. Ba người lần nữa tập trung tinh thần, nhất thống lục soát, nhưng lại như cũ không hề cảm ứng được gì, trong lòng không khỏi khâm phục "Hảo! Bản lãnh thật quá mức thần diệu!"
-"Ha hả, ba vị không cần uổng phí công phu thời gian làm gì. . ." Quân Chiến Thiên lại cười nói: "Lão phu vừa mới thật giống như nghe được có người nói, còn không phải là lúc cuối cùng, không biết ba vị có hay không nghe được không, ha hả. ?Vẫn chưa phải lúc?.." Quân Chiến Thiên trong lời nói, mơ hồ mang theo một ý vị coi rẻ mấy người, nhưng cũng là làm cho mọi người nhận thấy.
Bị coi rẻ? Trì Thiên Phong chỉ cảm thấy hô hấp như khó khăn, hít thở một trận dồn dập, nộ khí thật không dễ dàng mới đè ép đi xuống, ha hả cười nói: "Không sai, không sai, cũng đúng là không phải lúc." Tát Thanh Lưu cùng Thôi Trường Hà trong mắt cũng có một tia tức giận hiển lộ.
Không phải lúc, rõ ràng là xem thường mình ba người! Nói cách khác mình ba người lực lượng còn không có cách nào để hắn ra mặt ư? Thế gian như thế nào lại có cuồng ngạo chi nhân bậc này! Mình đã ra mặt khiêu khích, nhưng đối với phương vẫn cứ lù lù bất động! Bằng ba vị Thánh Giả thân phận địa vị mà nói, loại chuyện này quả thực là khó xử tới cực điểm ! Hơn nữa còn thẳng thắn một câu: vẫn không phải lúc! Không thể nghi ngờ có ý là: các ngươi còn chưa đủ tư cách! Vẫn không đáng giá để bản thân xuất hiện, ý bảo các ngươi chỉ thuộc dạng xx, yy gì thôi hay sao. . . Nói khó nghe một chút, chả phải có ý giễu cợt rằng các ngươi ngu ngốc không tự lượng sức hay sao?
Chuyện này thật sự là vấn đề hết sức khó xử, nếu là đổi là một đối tượng khác hay địa phương khác, sợ rằng ba người cũng đã lập tức xuất thủ, trước đem nơi này gây thành chuyện long trời lở đất, xem ngươi còn không chịu ra mặt không?
Nhưng khổ nỗi bây giờ là ở Quân Gia, gây chuyện thì đối mặt rất có thể chính là trong truyền thuyết ngàn năm qua là Đệ nhất hung nhân - Cửu U Thập Tứ Thiểu!
Người này nổi danh là có thù tất báo! Một khi thật sự chọc giận hắn, hậu quả như thế nào, đó là ai cũng không dám nghĩ! Năm đó Tam Đại Thánh Địa, Phiêu Miểu Huyễn Phủ cùng Thiên Phạt Sâm Lâm - Ngũ gia liên thủ, tổng cộng xuất động hơn mười vị Thánh Giả, ba vị thánh Vương dẫn đội, ngay cả dùng quỷ kế, sau khi hạ chiến thư, chính diện quyết chiến, mới rốt cục đánh bại hắn, làm hắn bị trọng thương mà chạy, cuối cùng ở Thiên Phạt Sâm Lâm hoàn toàn phong ấn!
Trận chiến ấy tổn thất có thể nói khổng lồ chưa từng có!
Mà để cho mọi người xấu hổ chính là, trận chiến ấy thắng lợi dường như rất là may mắn!
Bởi vì Cửu U Thập Tứ Thiểu cuồng ngạo mới có thể để cho Tam Thánh Nhất Hung tính thêm cả Phiêu Miểu Huyễn Phủ có được chiến tích như vậy! Nếu không, tuyệt đối không có khả năngnày.
Cửu U Thập Tứ Thiếu năm đó cuồng ngạo đến mức bằng lực lượng bản thân tự mình chọn Tam Thánh Nhất Hung cộng thêm Phiêu Miểu Huyễn Phủ đấu chiến! Nơi diễn ra đại chiến chính là ở một vùng núi non bao la bát ngát nơi thế ngoại rời xa nhân gian! Một cuộc đại chiến kinh thiên động địa xảy ra, những thứ khác không nói, chỉ nói phương viên ngàn dặm tất cả núi to núi nhỏ trực tiếp bị san bằng toàn bộ! Mà ngay cả ngoại giới kia tận trong núi cao mây phủ thì cũng bị tàn phá phân nửa !
Mặc dù Cửu U Thập Tứ Thiếu cuối cùng bởi vì không xong cho nên lựa chọn chạy trốn!
Nhưng lại là ở hắn dưới tình huống bị trọng thương, bất đắc dĩ phải lựa chọn như vậy, thực lực đại tổn hắn lại còn có thể sinh long hoạt hổ đánh giết phá vây chạy ra! Sự thật chứng minh một điểm, chỉ cần Cửu U Thập Tứ Thiếu còn muốn chạy, như vậy, cũng chưa có bất luận kẻ nào, bất kỳ thế lực có thể ngăn được hắn!
Ngay cả thương thế của hắn nếu xét đến hai mươi vị Thánh Giả mà bị như vậy thì chắc chắn đã sớm bị mất mạng vài lần! Nhưng hắn mặc dù thân thể mang trọng thương, vẫn dũng mãnh đột xuất vòng vây, một đường mấy vạn dặm mà chạy, trở lại Thiên Phạt Sâm Lâm! Thực lực như vậy, quả thực chính là chỉ có trong truyền thuyết!
Nghe nói là Cửu U Thập Tứ Thiếu trên lồng ngực, đã bị đâm tới không dưới mười mấy vết, xuyên thấu ra sau! Nhưng mà còn có thể chiến ! Còn có thể đi! Còn có thể trốn! Còn có thể trong sự vây công của hai mươi vị cao thủ tuyệt đỉnh mà thoát ra, thật khó có thể không thừa nhận thực lực của hắn kinh khủng đến mức nào! Thực lực như vậy, Trì Thiên Phong ba người tự biết không phải là đối thủ ! Hiện tại nếu đối phương nói bọn họ không xứng, như vậy xem ra đúng là thật sự không xứng với hắn! Trì Thiên Phong ba người mặc dù cảm thấy tức giận khuất nhục, nhưng, đối phương nói cũng là lời nói hết sức chân thật!
Cho nên Trì Thiên Phong dẫu có tức đến nghiến rơi răng cửa thì cũng chỉ có có cách là tự nuốt vào cùng máu miệng. Bởi hiện tại nếu liều lĩnh ngạnh cường xuất thủ quét sạch Quân Gia, một khi dẫn động đến Cửu U Thập Tứ Thiếu điên cuồng trả thù. . . Không muốn nói gì đối phó ba người mình, mà đối với Tam Đại Thánh Địa nếu như là đơn đả độc đấu bất kỳ một nhà nào, như vậy nhà đó sẽ ở trong thiên địa lập tức xoá tên, tan thành mây khói! Mà ba người sẽ chính là tội nhân thiên cổ!
"Quân lão gia tử, nếu vị tiền bối kia không rảnh gặp bọn ta, bọn ta tự nhiên không dám cưỡng cầu, chẳng qua là Du Nhiên lần này, bái phỏng có một chuyện muốn nhờ." Lý Du Nhiên nhãn châu xoay động, lại cười nói. Hắn mặc dù không biết rõ ràng đã có chuyện gì xảy ra, nhưng có thể đoán được, chỉ xem ra ba vị Thánh Giả đại nhân đang vô thanh vô tức không rõ là ăn phải quả đắng gì, nhưng tuyệt đối là đã rơi vào thế hạ phong.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên chi chiến

Dị Thế Tà Quân - Chương #750


Báo Lỗi Truyện
Chương 750/1284