Chương 75: Soát thật hăng cho ta!


Dịch Giả: KobayashiMidori.
Lý Du Nhiên yên lặng từ dưới đất đứng lên, trong mắt chợt lóe vẻ âm ngoan, vẫn bảo trì thái độ tao nhã như cũ, khiêm tốn mỉm cười nói:
- Quân lão công gia dạy rất đúng, là vãn bối đường đột mong Quân lão công gia đừng trách.
Hắn cười nhìn Quân Chiến Thiên, nụ cười quá mức chân thành, lại có vẻ rất xấu hổ, tựa hồ đối với hành vi vừa rồi của mình thực vô cùng xấu hổ.
Đôi mắt Quân Chiến Thiên lóe lên, đột nhiên cảm giác được một loại áp lực vô hình khó hiểu.
" Tên tiểu tử chỉ bằng phần trầm ổn này tuyệt đối không phải một nhân vật đơn giản! Chỉ sợ hắn có thể là một nhân vật âm độc giết người tàn nhân!"
Trong lòng lão không khỏi thở dài:
" Nếu Quân Tà còn khỏe mạnh thì chỉ sợ tên tiểu tử này sẽ đặt nó vào vị trí đối thủ lớn nhất trong thế hệ thanh niên!"
Lạnh lùng xoay người, trào phúng nói:
- Người Lý gia, quả nhiên đều nham hiểm.
Thái sư Lý Thượng nhất thời tức giận đến phát run. Ý tứ lời này của Quân Chiến Thiên chẳng khác nào mắng tổ tông mười tám đời Lý gia!
- Tất cả tránh ra! Để cho hắn lục soát! Nếu soát không ra thích khách thì Quân lão thất phu, ngày mai tại Minh Nhật Kim điện, lão phu sẽ cùng với ngươi lý luận trước mặt Hoàng thượng! Để nhìn xem lão già ngươi có cứng rắn như bây giờ hay không!
Lý Thượng lạnh lùng vung tay lên, phất áo xoay người, ngồi dưới tàng cây một gốc cây hoa, nhắm mắt bất động.
Quân Chiên Thiên vung tay lên:
- Lục soát cho kỹ! Bất cứ chỗ nào cũng không được bỏ qua! Một chút dấu vết để lại cũng không được cho qua!
Gần ngàn sĩ tốt phía sau cùng hô lên đáp lời rồi lao vào như hung thần ác sát.
Ngay lập tức toàn bộ đại trạch bên trong Lý gia lâm vào cảnh gà bay chó sủa chưa từng có trước đây. .
Tại một nơi cách đại trạch của Lý gia khá xa, một cỗ kiệu cực kỳ bình thường ở đó và bên cạnh nó là bốn người đứng tạo thành một hình tứ giác, thần sắc hờ hững. Chiếc màn kiệu nhẹ nhàng hé ra và một đôi mắt nặng nề sâu xa nhìn lại về phía bên này, nghiêng tai tinh tế lắng nghe. Khuôn mặt người này mảnh khảnh, hơi có chút ngay ngắn, nhưng đôi lông mày tà tà phất phơ tựa như hai con thanh long bay lượn dưới bầu trời và cho dù hắn không nói không động nhưng lại có một cỗ khí thế không giận tự uy.
Nghe ngóng một hồi, hắn hơi hơi nhắm mắt, thì thào nói:
- Quân Chiến Thiên lần này cùng Lý gia cứng rắn, lại là có chút hơi quá. Lý gia tự nhiên có rất nhiều bí mật liên quan đến an nguy của mình không muốn bị vạch trần. Nhưng một khi những bí mật đó bị vạch trần thì e rằng Lý gia sẽ không còn. Quân Chiên Thiên hiển nhiên sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ, nhưng đế quốc hiện tại không thể không có Lý gia.
Hắn tự hồ có chút đau đầu nhíu mày, nhẹ nhàng nói:
- Ảnh tử, nếu có dị thường, ngươi lập tức ra mặt giải quyết vở hài kịch này.
Bên ngoài không có âm thanh đáp lại, nhưng người này biết, mệnh lệnh của mình đã được tiếp nhận. Hắn nhắm hai mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ vào một bàn trà nhỏ bằng ngọc thạch bên cạnh. Đôi hàng lông mi, tựa như hai thanh long dần dần co lại gần nhau, trong lòng bỗng nhiên xẹt qua một ý niệm:
" Cháu trai đầu Lý Du Nhiên của Lý Thượng thực ra có thể xem là một nhân tài, chỉ có điều lại là một nhân tài rất nguy hiểm. . ."
Binh lính của Quân Chiến Thiên một đường lục soát, lục tung, động tĩnh xôn xao khắp nơi, tựa hồ những người này không phải tới để điều tra thích khách, mà thuần túy là muốn phá quấy!
Xoảng! Một bình hoa rất lớn bị quăng ra, rơi vỡ nát; khuôn mặt thái sư Lý Thượng run rẩy một chút. Thế này là. . .
Xoảng!
Ầm!
Quân lão gia tử mang theo roi ngựa nghiêm mặt nhìn, thở phì phò, quát:
- Soát thật hăng cho ta!
Ngay cả trong lúc nghiêm túc như hiện tại nhưng những người phía sau cũng không khỏi quay đầu cười trộm. Lục soát. . . cũng có thể sử dụng từ "thật hăng" để hình dung sao? Quân lão quốc công dùng tử hiển nhiên rất không "chuyên nghiệp" ! ?
Có vẻ "đập vỡ" còn bình thường lắm! Hung hăng đập vỡ!
- Lão già này cũng thật đáng yêu quá đi! Sợ người khác không biết lão cố ý gây rối ah! Phải xem thêm một lát mới được!
Người bên trong kiệu nhịn không được nhoẻn miệng cười.
Từ câu "thật hăng" này, bọn lính "tra khám" càng cố gắng "dùng sức" .
Gần hai ngàn binh lính dũng mãnh tiến vào Lý gia, giống như thời kỳ chiến tranh lúc quân địch đánh vào thành trì. Rơi vỡ, đập vỡ, cảnh tưởng rất giống cảnh châu chấu vừa qua, mọi người của Lý gia tập trung trong sân nhìn mà trong lòng nhỏ máu. Đó. . . những cái đó tất cả đểu là tiền đấy.
Nhìn một hồi, người bên trong kiệu hơi hơi nhắm mắt, thấp giọng nói:
- Hẳn là sẽ không có đại sự gì. Như vậy trở về thôi.
Nói xong hắn liền buông màn kiệu, tựa vào ghế mềm, nhắm mắt dưỡng thần.
Quân Chiến Thiên lão nhân kia hiển nhiên đã lĩnh hội được ý của mình, chính là ở nơi này đập đập phá phá, nhưng phàm là cơ mật trọng địa của Lý gia căn bản lại không đi đụng chạm. Xem ra, nơi này hẳn là không xảy ra chuyện gì lớn.
Ta thật muốn nhìn, trải qua một lần ầm ĩ như vậy, thế gia người nào dám tùy tiện kết bè bên trong kinh thành? Người bên trong kiệu mỉm cười;
" Đấu! Nhưng phải khống chế đấu trong phạm vi nhỏ, nếu là nguy hại tới xã tắc quốc gia, như vậy, hôm nay sẽ là một . . . cảnh cáo!"
Cỗ kiệu vô thanh vô tức rời đi. Quân Chiến Thiên vẫn bất động, còn Quân Vô Ý sau khi cỗ kiệu kia rời đi, quay đầu nhàn nhạt nhìn thoáng qua.
- Báo cáo nguyên soái, không phát hiện tung tích thích khách!
Binh lính một người lại tiếp một người quay về báo cáo. Tiếp theo bốn phương tám hướng đều tiến đến báo cáo, nhưng không có phát hiện; Quân Chiến Thiên giận dữ, quát:
- Chẳng lẽ thích khách bay lên trời à? Không ở Lý gia? Chúng ta tới nhà khác tìm xem!
Mang theo binh lính xoay người ra khỏi cửa, lên ngựa, rầm rập, lại đi về phía Mạnh gia.
Người Lý gia nhìn đình viện bên trong giống như một cái ổ của bọn khất cái, một đám khóc không ra nước mắt.
Thái sư Lý Thượng chống thắt lưng mình, gian nan ngồi dậy, Lý Du Nhiên vội vàng tiến đến đỡ lấy, ông cháu hai người nhìn nhau, cũng chứng kiến lửa giận trong mắt đối phương, cùng với một phân nửa phần may mắn.
- Gia gia, hắc y nhân lúc trước, người sáng suốt vừa thấy đã biết, bon chúng căn bản là người dưới trướng Quân Chiến Thiên! Quân Chiến Thiên vừa ăn cướp vừa la làng, áp đặt tội danh, cái này, không khác tạo phản. Nếu không có lục soát ra thích khách, gia gia có thể ở buổi lâm triều sáng mai, cùng quan viên các cấp, dâng tấu lên Hoàng thượng việc của hắn.
Lý Du Nhiên trầm tư nói:
- Quân Chiến Thiên rõ ràng có chút dấu hiệu phát cuồng, một mình điều binh, tự tiện xông vào trong nhà quan lớn của triều đình, tra xét khắp nơi. Ha ha, nếu là lấy tài vật này của Lý gia đổi lấy việc Quân gia suy sụp thì gia gia, cuộc trao đổi này làm rất được. Nhưng ngược lại, nếu gia gia hoàn toàn không có động tĩnh gì thì chỉ sợ sẽ bị hoài nghi có tật giật mình!
Lý Thượng cau mày, thở dài, trầm trọng nói:
- Du Nhiên, cháu thiên tư thông mình, trí tuệ hơn người, về phương diện mưu lược, cũng có thể dự đoán trước kẻ địch. Có thể nói là đệ nhất nhân trong thế hệ thanh niên khiến gia gia rất vui mừng. Chỉ có điều, cháu vẫn có một chút khuyết điểm; nói ví dụ như, chính trị. Tuổi của cháu vẫn còn quá nhỏ, tầm nhìn vẫn còn hơi kém một chút!
- Chính trị?
Lý Du Nhiên có chút khó hiểu:
- Chẳng nhẽ Quân Chiến Thiên với tội lớn như vậy, còn không đủ để bệ hạ xử lý Quân gia sao?
- Đủ sao? Chưa đủ chưa đủ! Còn xa vẫn không đủ!
Lông mi sương bạch của Lý Thượng run lên, biểu tình tức giận nhưng bất đắc dĩ mới rồi ở trước mặt Quân Chiến Thiên đã không còn mà thay vào đó là vẻ đa mưu túc trí. Hiển nhiên, vẻ nhát gan mời rồi chỉ là giả bộ:
- Ngươi trước giờ vẫn chưa rõ sức nặng của Quân Chiến Thiên trong lòng bệ hạ. Đơn giản kể cho ngươi một chút, tính mạng bệ hạ ít nhất có sáu lần, đều được Quân lão nhi này cứu về. Năm đó, nếu Quân Chiến Thiên thật sự có ý tạo phản, hoặc là có một chút dã tâm thì từ lâu đã đăng cơ làm hoàng đế rồi! Thiên gia quả thực không thân, nhưng nhất định sẽ không đẩy người tuyệt đối trung thành với mình vào chỗ chết. Với lại Quân gia rõ ràng gần như không người nối nghiệp nhưng nguyên nhân căn bản lão vẫn có thể luôn trấn giữ ba quân!
- Với những điều đó thì cháu nghĩ thật sự có thể lật đổ Quân Chiến Thiên sao?
Lý Thượng hắc hắc cười hai tiếng:
- Cháu nghĩ rằng Quân Chiến Thiên thực sự không có đầu óc như vậy sao, ép Lý gia chúng ta đi vào trong chỗ chết chăng? Hơn nữa, cháu cho là hành động vừa rồi của Quân lão nhi, thực sự xúc phạm chúng ta đến mức không còn chỗ quay đầu sao? !
Lý Du Nhiên quả nhiên thông minh, nháy mắt đã hiểu được rất nhiều, biến sắc, nói:
- Chẳng lẽ. . .
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #75


Báo Lỗi Truyện
Chương 75/1284