Chương 72: Độc Cô thế gia


Dịch Giả: Út Khờ
Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch buồn bực trở về nhà, khi hắn ở ngoài quân doanh nghe thấy tiếng trống trận liền vội vàng mang theo thân vệ chạy nhanh về thành, trước tiên chạy vào trong cung chờ hoàng đế bệ hạ triệu kiến.
Thậm chí hắn cũng đã hạ lệnh cho binh lính của mình chuẩn bị chiến đấu. Vạn nhất Quân Chiến Thiên tạo phản thì cả kinh thành này cũng chỉ có một mình quân đội của Độc Cô Gia có thể bảo hoàng, chống lại quân đội của Quân Chiến Thiên mà thôi.
Nhưng thái độ của hoàng đế bệ hạ rất mập mờ khiến cho Độc Cô Vô Địch chẳng hiểu một chút gì cả.
Một chuyện nghiêm trọng như vậy có thể thay đổi cả xã tắc, thậm chí quân đội dồn ép hoàng cung vậy mà hoàng thượng chỉ nói mấy chữ:
- An tâm, đừng xao động!
Sau đó ra lệnh cho mình về nhà tìm lão nhân gia, thậm chí còn không cho mình về quân doanh dẫn quân đội đi phòng vệ thành nữa. Điều này thật khó có thể tưởng tượng được.
Độc Cô Vô Địch hoàn toàn choáng váng.
Mang theo một bụng buồn bực còn chưa kịp vào nơi ở của mình liền đi tìm Độc Cô Tung Hoành lão gia tử nhưng lại làm cho vị thống soái thiên quân vạn mã này chật vật vô cùng.
- Ngươi là heo hả? Ngu ngốc. Chỉ có điều đó thôi đã lôi lão tử xuống giường? Ngươi thật là người bất hiếu, hư hỏng. Không biết lúc đầu ta nuôi làm sao mà lại trở thành một tên phế vật như vậy? Sau này ra ngoài không được xưng là con của lão tử. Lão tử không gánh nổi cái danh đó đâu.
Độc Cô lão gia tử rất tức giận, âm thanh lớn đến mức vang vọng khắp phủ, nước bọt bắn đầy đầu Độc Cô Vô Địch. Đầu ngón tay chỉ vào trán của hắn hét lớn:
- Ngươi không thử dùng cái đầu heo của mình suy nghĩ thử đi? Bộ bên trong đó là *** chó hả? Tạo phản? Tạo con mẹ ngươi đó. Lão tử nói cho ngươi biết cho dù Độc Cô gia có tạo phản nhưng Quân Chiến Thiên sẽ không tạo phản. Cho dù hoàng thượng muốn gây chuyện rối loạn đi nữa Quân lão nhi đó cũng không tạo phản. Cút về ngủ cho lão tử. Thật sự là... Tiểu tử ngươi đúng là đầu heo mà. Ngu ngốc! ĐM...
Sau khi một phát đá bay Độc Cô Vô Địch bay ra ngoài rồi thì Độc Cô lão gia tử hậm hực quay về phòng ngủ. Chỉ trong nháy mắt đã truyền ra một tiếng kêu đau đớn rồi một âm thanh khác vang lên:
- Lão già kia? Vừa rồi ông mắng cái gì? Mẹ củ Vô Địch là ai? Hắn đầu heo thì ông là cái gì? Bên trong là *** chó hả? Ông là một con heo, từ đầu đến chân đều là heo!
Tiếp theo là một tiếng kêu rên...
Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch nhíu mày, vẻ mặt hậm hực, trong lòng oán giận:
- Đáng đời.
Vừa trở lại nơi ở của mình liền phát hiện tiếng người ồn ào vô cùng, phu nhân cùng với tam phòng tiểu thiếp còn chưa đi ngủ nữa. Vẻ mặt bọn họ đều lo lắng, khi nhìn thấy hắn trở về liền vây quanh lại. Sau khi nghe kể lại mới biết con gái của mình từ xế chiều đến giờ chạy về khóc hu hu, nước mắt như suối. Ai khuyên cũng không chịu ngừng lại, tự nhốt bản thân trong phòng không chịu đi ra ngoài. Xem bộ dáng có vẻ như bị người khác bắt nạt.
Độc Cô Vô Địch vốn đang buồn bực vô cùng nghe vậy khiến cho hắn hít thở phì phò như trâu. Thật sự là không việc gì tốt lành cả. Gì? Ở trong Thiên Hương thành này còn có người dám ăn hiếp con gái lão tử sao? Để lão tử dẫn đại quân đi giết hắn. Vẻ mặt nhăn nhó mang theo các vị phu nhân đi vào phòng của con gái mình, tốn thật nhiều công sức mới có thể khiến cho Độc Cô Tiểu Nghệ ngưng khóc, sau khi ăn một chén cháo thì hắn mới yên lòng.
- Rốt cuộc là ai ăn hiếp bảo bối của cha? Nói cho lão tử để lão tử đi giết bọn hắn?
Sắc mặt Độc Cô Vô Địch dữ tợn, nhìn đôi mắt con gái mình khóc sưng như hai cái bánh bao nhỏ mà đau lòng vô cùng. Trong lòng vang lên một âm thanh: Lão tử muốn nổ tung rồi.
- Phụ thân...
Độc Cô Tiểu Nghệ nhìn phụ thân của mình làm nũng:
- Người phải làm chủ cho con!
Độc Cô Vô Địch cảm giác không ổn chút nào: Chẳng lẽ con gái mình bị người ta... Nghĩ vậy nên trong lòng khẩn trương cực kỳ:
- Là ai?
- Không phải tên tiểu tử thúi Quân Mạc Tà kia sao? Hôm nay hắn làm con tức muốn chết. Phụ thân, người phải ra mặt cho con đó!
Độc Cô Tiểu Nghệ bĩu môi, âm thanh tràn đầy ủy khuất.
Nghẹn cả một ngày, Độc Cô Tiểu Nghệ mới chờ được phụ thân về để làm nũng rồi lại chờ phụ thân đồng ý liền mang theo mấy ca ca đánh Quân Mạc Tà một trận, thuận tiện cướp cục thiết kia về. Nàng biết có nói cho mẫu thân cũng không được gì, mẫu thân nhất định sẽ không đồng ý cho nên không hề nói tiếng nào.
Nghe xong chuyện này Độc Cô Vô Địch thở dài một hơi, thì ra là vậy. Không phải giống ý nghĩ của ta là tốt rồi. Nhưng lập tức nhướng mày, đầu to như cái đấu:
- Ha ha. Con ngoan của cha. Nếu là môt người khác lão tử tuyệt không sợ hãi chút nào, cho dù là hoàng tử đui mù kia lão tử cũng bắt đến cho con đánh một trận hả giận nhưng Quân Mạc Tà này thật khó xử!
Đương nhiên không dễ dàng gì, ngay cả Quân Chiến Thiên cũng không biết cháu mình đang ở đâu thì sao mình biết được? Cho dù tìm được cũng chưa chắc dám động thủ. Nếu có chuyện gì thì lão già kia nỗi điên hoàn toàn luôn.
- Chẳng lẽ phụ thân sợ Quân lão đại nhân? Con thật khổ mà... Tức chết con mấ...t
Độc Cô Tiểu Nghệ nghe xong lại khóc lên, người xoay đi chỗ khác. Không biết vì sao khi nhớ đến gương mặt muốn đánh của Quân Mạc Tà mà trong lòng nàng tức giận vô cùng, hận không thể đạp đạp mấy cái.
- Ôi! Đừng khóc nữa.
Thấy con gái của mình lại tiếp tục khóc làm cho tay chân Độc Cô Vô Địch luống cuống vội vàng giải thích:
- Thật sự là tiểu tử này... Ôi! Hiện tại không biết hắn sống hay chết. Chờ khi tìm được hắn rồi nói đi. Khi đó nhất định sẽ giúp con báo thù, phải dạy dỗ tiểu tử kia mới được!
- Hả? Không biết sống chết? Hắn bị gì vậy?
Không biết vì sao trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ cảm thấy trong lòng đau xót khi nghe tin này, vội vàng xoay người lại trừng đôi mắt đỏ ửng vì khóc. Nàng cảm giác bản thân đang khẩn trương với một chút sợ hãi. Rốt cục là ta sợ cái gì?
- Nghe nói giữa trưa hôm nay Linh Mộng công chúa bị ám sát. Tên kia không biết lượng sức mình chạy đi báo tin này nọ. Kết quả là tên hoàn khố đó trở thành quỷ chết thay!
Độc Cô Vô Địch cười nói rất hả hê mà không hề chú ý đến sắc mặt trắng bệch của con gái mình, bàn tay nhỏ bé của nó nắm thật chặt lại mà hắn vẫn cứ nói không ngừng:
- Ngực hắn bị trúng một kiến, lại bị một tên Ngân Huyền sát thủ giẫm vào ngực mấy phát. Cuối cùng bị người ta mang đi nhưng không biết mang đi đâu. Theo ta thấy mạng nhỏ của tên tiểu tử đó...
Độc Cô Tiểu Nghệ rên nhẹ một tiếng, cả người ngây như phỗng. Đột nhiên cảm giác trong lòng mình có chút trống vắng, không còn chút suy nghĩ nào cả. Đối với những câu nói tiếp theo của Độc Cô Vô Địch tiến vào trong tai nàng trở nên xa xôi và mơ hồ vô cùng.
- Yên tâm đi! Nếu tiểu tử đó còn sống thì phụ thân sẽ bắt hắn lại đây. Để cho tiểu bảo bối của ta tự tay đánh đập cho hả giận. Ha ha ha...
Độc Cô Vô Địch cười sảng khoái, đến khi chú ý lại mới phát hiện vẻ mặt của con gái mình không đúng liền vươn bàn tay to lớn ra quơ quơ trước mặt:
- Tiểu Nghệ, Tiểu Nghệ...
- Hả? Ồ...
Độc Cô Tiểu Nghệ như tỉnh mộng, đột nhiên sắc mặt trở nên bình tĩnh trở lại chậm rãi nằm trên giường nói nhỏ:
- Phụ thân. Con hơi mệt, con muốn ngủ một chút!
- Ừa. Con ngủ một giấc đi, sau khi tỉnh lại mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Phụ thân phải đi uống chén rượu giải tỏa sự bực tức hôm nay mới được. Thật khó chịu!"
Độc Cô Vô Địch lắc lắc đầu đi ra ngoài, với chỉ số IQ khiêm tốn của hắn thì sao phát hiện được con gái mình có chút không đúng...
Độc Cô Tiểu Nghệ kéo chăn phủ kín toàn thân rồi chẳng thèm nhúc nhích. Mẫu thân rồi cả mấy di nương nữa đều ân cần hỏi thăm, nói mấy câu gì đó an ủi nàng, nhưng tất cả Độc Cô Tiểu Nghệ hoàn toàn để vào tai một câu nào cả. Trong lòng nàng giờ đang vô cùng hồn loạn, đến cả ngay chính bản thân nàng cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì, lại càng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác muốn khóc, nàng chỉ cảm thấy mũi cay cay, trong lòng co rút đau đớn từng chập, nước mắt chẳng hiểu tại sao cứ chảy ra càng ngày càng nhiều làm ướt cả chiếc áo ngủ bằng gấm. Cuối cùng ngay cả mẫu thân với mấy di nương mình đi lúc nào nàng cũng không biết nữa..........
Chẳng lẽ hắn... Chẳng lẽ hắn đã chết thật sao? Ngươi... Ta còn không có...
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #72


Báo Lỗi Truyện
Chương 72/1284