Chương 683: Chủ nhân của Tam Đại Thánh Địa!


: Hanhgano1
Biên Tập: Maison
Thấy bộ dáng tức cười của Hầu Vương, trước sau đã biến chuyển như vậy, Xà Vương Thiên Tầm dù trong cõi lòng đầy tâm sự cũng không khỏi cười ha ha.
Xa xa, một đám cửu cấp huyền thú vừa mới hóa hình thành hình người đang khoác vải đỏ lắc mông đuổi nhau, một mùi rượu nồng đậm tại Thiên Phạt Sâm Lâm hoàn toàn ùa ra ngập trời đất…
Cùng lúc đó, ở một tòa tháp cách xa nơi người ở.
Nơi này, vốn nằm trong một dãy núi vây quanh bên trong là một ngọn núi độc lập. Nơi này rất gần Thiên Trụ Sơn, ở bốn phía dãy núi vạn khe hướng về phía trung tâm, vẻ đẹp ngọn núi này thật là siêu quần xuất chúng. Không chỉ được dãy núi bên ngoài vây xung quanh, nó còn được từng đám mây mù lượn lờ, những dải mây mù giống như một mảnh vải trắng noãn, ở giữa sườn núi mờ ảo lúc chìm lúc mờ ảo quay lại.
Một bóng người phiêu dật như thuận gió mà đi đến, từ chân núi lên cơ hồ không ngừng nghỉ, một thân ảnh giống cưỡi mây đạp gió mà lên thẳng đỉnh núi.
Ống tay áo vung lên, một đạo kình phong từ từ chậm rãi theo ống tay áo của hắn xuất hiện, mềm nhẹ thong thả, nhưng đống loạn thạch trước mặt lại đột nhiên vô thanh vô tức hóa thành bụi phấn bay đầy trời, hắn vung tay áo xuất một quyền lại đem đám bụi phấn bay ra ngoài rất xa. Mặt đất trên đỉnh núi tự nhiên xuất hiện một phương viên rộng rãi ước chừng năm mươi trượng.
Người nọ khẽ xoay mình cười một cái, hai tay huy động một cái thật mạnh, ở giũa nền phẳng bỗng một khối đá to chậm rãi bay lên, giống như tảng đá đã có sẵn ở dưới nền đất. Tảng đá lớn từ từ bay lên, hình dạng không ngừng biến hóa vi diệu, cuối cùng khéo léo hóa thành một bàn trà phẳng phiu sạch sẽ, bóng lộn đủ để soi gương.
Người nọ theo cách làm đó mà ở bên cạnh bàn trà nho nhỏ lại làm ra ba cái ghế bành. Ghế bành tuy là làm từ tảng đá, nhưng ngồi trên cũng rất thoải mái, đường nét hài hòa giống như tự nhiên sinh ra.
Người nọ ha ha cười, tùy tiện một trảo nắm vào tay một khối tảng đá lớn nhỏ, tùy tay nhào nặn, trong nháy mắt lại có thể biến thành một bình trà con, trên thân bình trà như thế nào lại xuất hiên hình Long Phượng, trông rất sống động, tin tưởng rằng cho dù là thợ chạm đỉnh cao, cũng chưa chắc có thể chế tạo được hình dáng tinh xảo như vậy.
Bình trà vừa làm xong, lại có mấy cái chén trà xuất hiện, lúc này hắn mới dừng tay lại, trong lòng từ từ lấy ra một cái bọc nhỏ, bên trong chính là một nắm lá trà, người nọ có chút cẩn thận ngưng trọng khi cho trà vào ấm trà, lập tức tay khẽ vẫy, tuyết trắng đọng trên núi từ từ hư không bay tới, trong chốc lát đã tràn đầy ấm. Người nọ vung tay lên, tuyết đọng trong hư không bỗng "chà" một tiếng bỗng chốc không còn thấy tăm hơi.
Người nọ hướng tới ba cái ghế bành ngồi xuống ghế chủ vị, đem bình trà cầm ở trong tay, trong ấm trà vẫn toát ra từng đợt nhiệt khí, một lát sau đó nước trong ấm trà đã hoàn toàn sôi trào, một cỗ hương trà nồng đậm hư không mà bay ra, thật lâu sau đó không tiêu tan.
Nhẹ nhàng nhấc bình trà lên, đầu tiên tự châm cho mình một ly, chỉ thấy nước trà ánh lên một màu xanh biếc, xanh thấy tận đáy, hương thơm nồng nàn bốn phía, chậm rại hớp một miếng, trên mặt thẳn nhiên mỉm cười một cái.
Người này nhìn tuổi cũng chỉ chừng ba mươi tuổi, mặt trắng như ngọc, môi hồng răng trắng, mắt sáng như sao, lông mày cách đều,. Thân mặc áo bào trắng, bên hông đeo một cái đai lưng xanh nhạt, hơi có vẻ bó lại, lại càng lộ vẻ nhẹ nhàng khoan thai, tiêu sái xuất trần.
Hắn cứ ngồi như vậy, ngồi ở giữa dãy núi vạn khe, mà lại như là ngồi tại trong nhà mình tiêu sái dị thường. Gió núi lạnh thấu xương thổi lên tóc và áo bào của hắn, cả người hắn trông như là ngồi gió mà lướt tới…
Cho dù có ai nhìn qua, cũng chỉ biết đây là một vị thư sinh cẩm tú, phong tư siêu nhiên, ai cũng không ngờ tới, vị thư sinh này thế nhưng lại có một thân thần công kinh hãi thế tục!
Vô thanh vô tức, thậm chí ngay cả mây mù trong sườn núi không chút lay động, cơ hồ cùng một lúc, bỗng xuất hiện hai cái bóng người quỉ dị xuất hiện phía sau Bạch y nhân, như là họ vẫn đang đứng ở đó từ rất lâu rồi…
"Tới rồi à". Bạch y nhân cũng không quay đầu lại mà thản nhiên nói : "Ta chuẩn bị trà ngon, mời các vị uống một chén, nước trà sôi ba lượt, thời gian vừa lúc. Đây chính là cây trà mười vạn năm tuổi duy nhất trong Tiên cung, hằng năm cũng chỉ thu hoạch hai lượt mà thôi, các người xem như là có phúc."
Ở phía sau hắn, vốn là một lão giả mặc áo tím cùng một người trung niên mặc áo tang, hai người thần thái tiêu sái, thoạt nhìn như người thường chưa từng tu luyện huyền công.
Hai người cùng hiện thân, lão giẩ mặc áo bào tím tùy tiền ngồi xuống ghế thái sư, lão giả này ánh mắt như báo, thân hình cường tráng, mặt râu quái nón, đột nhiên bay vượt qua thư sinh nọ, tựa hồ không có nửa điểm tâm tư thông thường.
Tin tưởng rằng bất luận kẻ nào mới trông thấy lần đầu, đều tự cho hắn là kẻ lỗ mãng, xúc động thẳng thắn. Sẽ nói người này làm việc tùy tâm không hề xem xét đến hậu quả, nhất quyết sẽ không có người hoài nghi, tóm lại một câu, là một hình tượng người đơn giản tứ chi phát triển.
Nhưng là một người như vậy, lại đúng là chủ nhân của một trong Tam đại Thánh địa, đứng đầu Mộng Huyễn Huyết Hải : Hô Duyên Ngạo Bác! Người này tuyệt đối không nên nhìn hình dung mà dò xét. Bất cứ ai dám khinh thường võ giả này, đều cũng trả giá thảm trọng, hoặc sẽ bị chết, hoặc bị thần phục thành thủ hạ. Ngay cả những ai thoạt nhìn là người khôn khéo, cẩn thận, thông minh , dè dặt cũng đều không có ngoại lệ.
Sự tình cũng không có gì là hiếm lạ, nếu thật sự là một người không có đầu óc, há có thể lãnh đạo Mộng Huyết Huyễn Hải một trong Tam đại Thánh địa? Nếu phải đánh giá, Hô Duyên Ngạo Bác, tuyệt đối là một nhân vật giả trư ăn thịt cọp. Biến hóa khôn lường!
"Mặc Vô Đạo, ngươi cái tên mặt trắng này, cái lão mặt trắng này…Ai, rốt cuộc nên nói thế nào với lão tiểu tử nhà ngươi đây! Hai trăm năm trước, ngươi chính là một bộ dáng bạch diện thư sinh đức hạnh như vậy, đến bây giờ vẫn là cái bộ dạng này, lão tử thấy nhà ngươi liền đau đầu! Ngươi làm ra cái bộ dạng như vậy chẳng nhẽ muốn đi câu dẫn con gái đàng hoàng nhà người ta hay sao? Ngươi thật không biết xấu hổ, có phải một trăm tám mươi năm chưa dùng qua sao! Còn có thể dùng sao?"
Hô Duyên Ngạo Bác thẳng tay bưng lên một chén trà, tùy tiên nói. Một bên khinh bỉ nhìn Mặc Vô Đạo, một bên đem nước trà một ngum nuốt xuống, lặp tức thoải mái thở hắt ra: "Vạn niên trà thu…Quả nhiên bất phàm…Chính là dễ uống…"
"Cần gì phải giấu diếm, mọi người người nào chẳng biết chuyện, Hô Duyên Ngạo Bác nhà ngươi không cần phải ở trước mặt ta mà bầy ra bộ dạng lưu manh của ngươi? Kỳ thật, tất cả mọi người đều biết lão giả nhà ngươi âm hiểm vô cùng, lại còn dám ở trước mặt ra làm bộ làm tịch, thật là làm trò cười cho người trong nghề."
Bạch y nhân Mặc Vô Đạo khinh thường cười nói, nhắc tay tới bình trà: "Ngươi nói ta là lão mặt trắng, không biết đã bao nhiêu năm ngươi ở chỗ này giả bộ dạng lưu manh? Kỳ thật mọi người đã sớm thấy phiền chán. Lão Tây, ngươi xem có đúng không!? "
"Người nào cũng biết, Hồng Trần Quân Tử, Mặc Vô Đạo là ngụy quân tử, ra vẻ bạch diện thư sinh tiểm bạch kiếm bộ dạng, đúng là bản sặc. Còn ngươi Ngạo Thiên Tôn giả, Hô Duyên Ngạo Bác căn bản từ đầu chí cuối đúng là cái bộ dạng tiểu nhân, tự cho là bộ dạng cao lớn một chút, có thể giả dạng Dã Man Nhân, kỳ thật lại là một người âm hiểm đê tiện, diện mạo có thể giấu diếm được ai? Điểm này, ít nhất hai trăm năm trước ta đã được lĩnh giáo"
Mới mở miệng liền xỉa xói hai người, người áo tang từ từ ngồi xuống, cử chỉ nhã nhặn bưng lên một li trà, ghé vào một bên mũi ngửi thật sâu, tiếp theo mới nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nhắm mắt lại, tinh tế thưởng thức, sau một lúc mới cảm than nói : "Quả thật là trà ngon! Vào miệng lưu hương, dư vị vô hạn. Uống trà này nhắm mắt lại, đối mặt với một lão ngụy quân tử, một kẻ tiểu nhân đích thực chẳng phải tâm tình khoan khoái hơn ư!"
Trên đầu của hắn, đỉnh đầu đội một cái vương miệng màu vàng, mặt trời chiếu rọi xuống tỏa ánh sáng rạng rỡ, giống như một ngọn núi tuyệt đỉnh lại thêm vào một đạo kim sắc sắc màu.
"Hề Nhược Trần, chẳng nhẽ ngươi tốt hơn chúng ta sao!" Hồ Duyên Ngạo Bác cả giận nói: "Kim Quan Vương Giả, Hề Nhược Trần! Ha ha ha, ngươi mỗi ngày đầu đội vương miện chui trong Chí Tôn Kim Thành xưng hùng xưng bá, kỳ thật mọi người có người nào không biết, bao nhiêu năm trước ngươi kì thật là một tên bán giầy rơm!"
Người mặc áo tang không ngờ lại là người đứng đầu Chí Tôn Kim Thành trong Tam Đại Thánh Địa : Kim Quan Vương Giả Hề Nhược Trần! Tất nhiên bạch y nhân kia chính là người đứng đầu Độn Thế Tiên Cung : Hồng Trần Quân Tử Mạc Vô Đạo!
Nơi đây trời đông giá rét, chủ nhân của Tam Đại Thánh Địa vì sao lại tụ tập ở đây, là vì cái gì?
Nghe xong Hô Duyên Ngạo Bác châm biếm lại, Hề Nhược Trần cũng không hề tức giận, chỉ là híp mắt lại thản nhiên cười, nhún vai, hứng thú nói : "Điều này làm cho ta nhớ tới sự tình thú vị nhiều năm trước, lúc ấy, ta nhớ là Hô Duyên Ngạo Bác say rượu đánh cuộc thua, đánh cuộc là cái gì ta quên rồi. Chỉ nhớ rõ hắn giở thủ đoạn với hai người chúng ta, chuẩn bị dung nhan, ỏn a ỏn ẻn nói: 'ta chính là Hô Diên Ngạo Bác . . . Tất cả mọi người đều nói, ta rất khinh người . . . Hai vị nhìn xem, thật sự kiêu ngạo sao?' Nếu là đem chuyện này tại Mộng Huyễn Huyết Hải tuyên dương một phen, tin tưởng tất nhiên sẽ rất đặc sắc."
Lão học một loại khẩu khí rẻ tiền chốn thanh lâu, đem này đoạn nói ra vẻ tùy ý nói ra. Nói xong, bắt đầu cười ha ha. Mạc Vô Đạo cười to, vỗ tay, bộ dáng rất cường điệu.
Mặt Hô Diên Ngạo Bác trong nháy mắt biến thành màu tím, hầm hầm giận dữ nói "Mọi người lúc ấy liền đã nói đồng thanh từ đó không được nhắc lại chuyện này, ngươi vì sao lại nói ra? Ngươi coi lời của mình đã nói là chỉ để tán láo sao?"
Mạc Vô Đạo vui vẻ nói "Đây là báo ứng a, ai để ngươi lộ cho hắn biết gốc gác là bán giày rơm? Đây vốn là ngươi gieo gió gặt bảo, lại như thế nào có thể trách được người ta, có phải hay không lão Tây?"
Hô Diên Ngạo Bác hừ một tiếng rồi nói "Hai người các ngươi cũng không phải thứ tốt! Vừa mới một lần không gặp mặt là các ngươi cấu kết với nhau làm việc xấu để đặc biệt làm khó lão phu sao? Chính mình chùi đít không sạch , vẫn còn không biết xấu hổ đến nói ta!"
"Nhưng lần này không phải chúng ta cố ý đến làm khó dễ ngươi, thật sự là chúng ta rất tò mò" Hề Nhược Trần mỉm cười nói
" Hô Diên Ngạo Bác, lão tiểu tử nhà ngươi vẫn còn hỏi Mạc Vô Đạo có thể dùng đến vật đó hay không. Kỳ thật chúng ta luôn luôn đều rất hiếu kì ngươi rốt cuộc là nơi nào ủ rũ? Nơi nào bừng bừng? Nhưng là lần này đây lão phu rốt cục rõ ràng . Lão nhân như ngươi đã ngót ba trăm tuổi lại vẫn còn có được đứa con không được năm mươi tuổi. Đúng là chỗ nên lõm thì lõm, chỗ nên lồi thì lồi nha. Bội phục bội phục, ha ha ha. . . "
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Dị Thế Tà Quân - Chương #683


Báo Lỗi Truyện
Chương 683/1284