Chương 68: Tiếng trống rung trời giữa đêm khuya.


Dịch Giả: KobayashiMidori.
Đường lão gia tử là một người có nhiều kinh nghiệm nên cũng biết rõ Tần Hổ Bắc Thành Bang không có khả năng ở trước mặt mình giương oai, lại càng không thể nói dối được.
Tần Hổ thấy lão gia tử tin lời hắn nên cũng yên tâm hơn vài phần. Cho dù mình không thể thoát khỏi nhưng con mình có cơ hội sống sót nên vội vàng nói tiếp:
- Người sai khiến ta, lúc đó ta không biết được lai lịch của họ. Người kia có ánh mắt thông thiên, ngay cả những bố trí trong nhà của hầu gia, địa điểm giấu bảo vật, thậm chí thời gian ra tay cũng là thời điểm tốt nhất. Ta đoán rằng hắn là người ở trong kinh thành này.
Tần Hổ nói đến đây đột nhiên trợn mắt, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi vô cùng:
- Lão hầu gia cứu mạng.
Nhưng vào lúc này đột nhiên vang lên một tiếng kêu sắc bén, hoàng quang đại trướng, áp lực khắp bốn phương tám hướng đè xuống không một chút dấu hiệu nào. Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện vài bầu trời nho nhỏ phát ra ánh sáng màu vàng tràn ngập khắp không trung.
Địa Huyền cường giả.
Ba bóng người nhỏ bé bay xuống nhanh như tia chớp tạo thành một hình tam giác nhắm thẳng vào Đường lão gia tử. Mỗi một người đều có khăn che mặt và chỉ để lộ một đôi mắt toát ra ánh sáng màu vàng rực.
Các cao thủ của Đường phủ đồng thời hô lớn, một nhóm người liều chết lao lên ngăn cản nhưng đáng tiếc thực lực của bọn họ không thể nào ngăn cản bước chân của Địa Huyền cao thủ được.
Đường lão gia tử cười lạnh một tiếng quát:
- Bọn chuột nhắt!
Hàm râu bạc trắng tung bay, đột nhiên cả người phát ra ánh sáng màu vàng đất che chở cho Tần Hổ đang ở phía sau.
Ý đồ giết người diệt khẩu của đối phương rất rõ ràng, nhưng bây giờ Tần Hổ chính là con đường duy nhất có thể tìm được Huyền đan thì há có thể cho đối phương thực hiện ý đồ dễ dàng như vậy? Vô luận là thế nào đi nữa hắn phải cản lại, không thể cho bọn họ làm thương tổn đến tính mạng của Tần Hổ.
Chỉ có thể bảo vệ được mạng sống của Tần Hổ mới có thể tìm ra người đứng phía sau. Tìm về được huyền đan mới có thể xây dựng một Đường gia trăm năm không suy yếu.
Đôi mắt của Đường lão gia tử hóa hồng...
Ầm ầm ầm! Đường Vạn Lý lấy thực lực của bản thân ngăn cản ba cao thủ đồng cấp, đại khai đại hợp, chỉ công không thủ, giống như một con hổ điên.
Những người này chỉ giết một mình Tần Hổ thì không có đáng gì nhưng nếu giết luôn cả Đường lão gia tử thì Thiên Hương Đế Quốc coi như xong rồi. Hậu quả này không một ai có thể gánh chịu nổi. Chính vì thế Đường lão gia tử không hề sợ hãi, lấy lực lượng của mình ngăn cản ba Địa Huyền cường giả cùng cấp.
Bốn người chém giết thành một đoàn, khắp sân đều tràn ngập bóng người, bụi mù bốc lên bốn phía. Hai gã cao thủ Địa huyền khác của Đường lão gia tử sợ gia chủ có vấn đề gì liền gia nhập cuộc chiến. Sáu đại cao thủ đối chiến với nhau như vậy thì không một cao thủ dưới Địa Huyền nào có thể tiến vào.
- DẫnTần Hổ đi trước...
Đường lão gia tử hét lớn một tiếng.
Đúng lúc này có một đạo lam quang nhạt thoáng hiện thật ưu nhã, một người bận đồ trắng bịt mặt nhẹ nhàng nhảy lại đây. Một bộ toàn màu trắng trong bóng đêm có vẻ rất nỗi bật, cử chỉ tiêu sái giống như đang đi dạo nhưng tốc độ lại nhanh đến cực điểm. Lam quang chợt hiện lập tức âm thanh thảm thiết vang lên khắp bốn phía. Đầu của bốn vị đường chủ Bắc Thành Bang bể nát, đậu hủ văng tung tóe, thân thể chậm rãi ngã xuống đất.
Thiên Huyền sơ giai! Thiên Huyền cao thủ.
Hai trăm cao thủ của Đường gia lao đến tạo thành một tầng phòng ngự nhưng người kia lại có vẻ như không hề nhìn thấy. Thân thể nhảy lên cao di chuyển về phía trước ba bốn trượng giống như bay. Lam quang chợt hiện ra khiến cho Tần Tiểu Bảo nằm trên mặt đất chỉ kịp kêu một tiếng đau đớn, ngực bụng bị một quyền cách không này đánh nát.
Đường Vạn Lý lão gia tử kêu lớn một tiếng xoay người lại nghênh đón người bận áo trắng kia. Ánh mắt người đó chợt hiện ra một tia khinh thường, lam quang tăng vọt. Đôi bàn tay của hắn cùng đối chưởng với Đường Vạn Lý khiến cho Đường lão gia tử kêu một tiếng đau đớn, bộ râu bạc trắng rung động, liên tục lùi về phía sau. Người bận áo trắng ấy xoay một vòng lùi về sau, những cao thủ xung quanh đều bị Huyền khí ngăn cản ở ngoài ba thước không thể tiến gần hắn. Người đó không quay đầu lại đánh ra một chưởng đánh ra rất bình tĩnh.
Sau lưng hắn chính là Tần Hổ!
Khóe mắt của Tần Hổ bắn ra một tia máu tươi, hét lớn:
- Tốt. Thật tàn nhẫn. Đường lão hầu gia. Hắn chính là...
Nói đến đây đột nhiên dừng lại hét thảm một tiếng, thân thể nằm sát mặt đất như một đống thịt không xương. Khắp cơ thể hắn không còn một khối xương nào còn nguyên vẹn cả.
- Ha ha...
Người bận áo trắng kia cười khẽ mấy tiếng rồi quát nhẹ:
- Đi!
Lam quang lóng lánh lao ra ngoài, kình khí quan thân khiến cho những cao thủ của Đường phủ vội vàng lui về phía sau, thân thể chợt lóe một cái đã nhảy lên bức tường. Hoàng quang, lam quang chợt lóe, bốn người đồng thời nhảy qua khỏi tường cao, chỉ nháy mắt thôi ba tên Địa Huyền cao thủ đã biến mất.
Nhưng người bận đồ trắng kia vẫn đứng trên tường, tà áo trắng ba phấp phơ phát ra tiếng 'phần phật'. Xa xa chắp tay lại, âm thanh nho nhã:
- Đường lão hầu gia. Hôn nay đắc tội chỉ là do bắt đắc dĩ thôi. Núi cao sông dài mà, sau này có cơ hội sẽ gặp lại.
Một tiếng cười dài vang lên, thân thể hắn nhẹ nhàng bay lên. Lam quang chợt lóe một cái, bầu trời đã trở về với đêm đen huyền bí.
Đường lão gia tử bưng ngực tức giận hừ vài tiếng. Hắn có thể cảm giác được thực lực của người kia rất cao, khi giao thủ với mình cũng đã hạ thủ lưu tình rồi. Nếu không thì chỉ bằng một chưởng kia thôi cũng có thể đánh mình bị nội thương thật nặng. Nhưng chỉ vậy thôi cũng khiến cho Đường lão gia tử tức giận phát run.
Nhìn thi thể hai cha con Tần Hổ Bắc Thành Bang cùng với thi thể vỡ đầu của bốn vị đường chủ kia mà trong lòng của Đường lão gia tử nguội lạnh, một tia hi vọng cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Thiên Huyền cường giả như vậy vốn nên ở trong nhà mình chứ...
Thật sự không cam lòng chút nào!
Thật vất vả mới tìm được đầu mối nhưng đến khi sắp thành công lại bị người khác ở ngay trước mặt mình giết người diệt khẩu. Hơn hai trăm cao thủ mạnh nhất của Đường gia tập trung tại đây chỉ có thể trơ mắt nhìn mà lại còn nhận thấy một phần nhân tình sỉ nhục khi đối phương hạ thủ lưu tình nữa.
Có thể chịu đựng sao!
Nhìn Đường lão gia tử tức giận thở phì phò kia mà mọi người xung quanh đều xấu hổ cúi đầu.
Nhưng vào lúc này một âm thanh hùng tráng vang vọng từ xa xa truyền đến giống như những cơn sóng lớn ngập trời đang cuồn cuộn kéo đến giống như tiếng sấm từ chân trời. Âm thanh này có vẻ thong thả nhưng lại có khí thế hoành tảo Càn Khôn, đánh nát phong vân chậm rãi truyền đến.
Theo âm thanh này vang lên, cả thiên địa giống như tiêu điều xơ xác, ngay cả bóng đêm này cũng đột nhiên trầm trọng hơn rất nhiều.
Theo thời gian trôi qua, âm thanh đột ngột ấy không chút nào dừng lại mà ngày càng vong vọng. Đến cuối cùng vang vọng khắp bốn phương tám hướng của Thiên Hương Thành. Theo tầng suất nặng nề ban đầu ấy phát triển dần dần, cuối cùng trở thành một cơn hồng thủy vang vọng khắp thiên địa.
Đây là Lôi Thần Chiến Cổ. Là khúc nhạc giết chóc.
Tiếng trống rung trời này lại chính là mồi lửa cho chiến tranh khổng lồ.
Tụ Tướng Cổ.
Yên lặng mười năm. Hôm nay lệnh triệu tập cao nhất của Thiên Hương Đế Quốc đột nhiên vang lên không chút báo hiệu nào dưới màn đêm tĩnh lặng này.
Một khi Tụ Tướng Cổ vang lên đều có ý nghĩa hài cốt chất thành núi, máu chảy thành biển. Thiên quân vạn mã chém giết, vô số sinh mạng rơi rụng. Cùng ý nghĩa cũng có một lượng lớn dũng sĩ nhắm mắt lại vĩnh viễn cũng có một phần người sống sót bước lên trên núi xương, biển máu ấy đạt được địa vị cao.
Vô số binh lính khắp nơi giật mình tỉnh ngủ, xoay người đứng lên mặc quân trang thật nhanh. Ánh mắt mỗi người đều là ánh mắt thị huyết điên cuồng.
- Là Tụ Tướng Cổ của Quân đại nguyên soái!
Một vị Địa Huyền cao thủ của Đường gia khiếp sợ kêu lớn, mọi người đều hoảng sợ nhìn mặt lẫn nhau.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #68


Báo Lỗi Truyện
Chương 68/1284