Chương 673: Tiền chùa từ trên trời rơi xuống!


: Sheetly
Biên Tập: Sheetly
Đỗ Tuyệt hiện tại tiến thoái lưỡng nan, thật sự đâm lao phải theo lao: Lão đã gia tăng đến tám phần khí lực, vượt ra khỏi phạm trù thao túng tự nhiên của mình. Nhưng nếu cưỡng chế thu hồi lại thì vẫn còn khả năng, lão cũng đang định, nếu có gì bất thường, thì cưỡng chế thu hồi, cùng lắm là bị thương một chút nguyên khí!
Nhưng thằng nhãi quật cường này, lại cứ cắn răng gượng chống! Điều này không khỏi làm cho trong lòng Đỗ Tuyệt nổi lên chút ái tài, vì một thiếu niên có thể ngạnh kháng đến loại tình trạng này, từ xưa đến nay Quân Mạc Tà cũng có thể được tính là người đầu tiên!
Nếu mình lại tăng thêm lực, vượt ra khỏi sự khống chế của mình, xuất ra thì dễ thu khó, nếu làm ko tốt thì thiếu niên trước mặt này có thể bị thương tật vĩnh viễn! Không những thế còn lưu lại bóng ma trong tâm thần, cả đời không thể tiến thêm! Như vậy thì chỉ có rước thù không đội trời chung!
Suy bụng ta ra bụng người, nếu như Đỗ Tuyệt có một đệ tử xuất sắc như vậy lại bị người làm cho trở thành phế nhân, thì mình cũng bất chấp tất cả mà báo thù.
Nghĩ tới đây, Đỗ Tuyệt quyết định muốn thu tay. Vị cao nhân kia thủy chung không lộ diện, thế thì mình cứ cướp đi Văn Thương Vũ là được! Lúc trở về thì hắn sẽ hiểu là mình hạ thủ lưu tình, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề lớn...
Nhưng đúng lúc này lại nghe được lời kích bác vô sỉ của Quân Mạc Tà! Quả thật là điếc không sợ súng, lão phu từ đầu đến cuối đều hạ thủ lưu tình, ngươi thì ngược lại, con vịt chết kêu la thì thôi, lại còn châm chọc trước mặt ta!
Đỗ Tuyệt giận tím mặt, vô thức đem uy áp tăng lên tới tận cùng!
Mọi người trên quảng trường lập tức đều cảm giác trước mắt tối sầm, dưới chân một hồi lắc lư!
Thậm chí ngay cả đài cao ở trên cũng lay động một chút!
Dư âm mà còn có uy lực như vậy, không cần nghĩ cũng biết người trực tiếp nhận áp lực sẽ ra sao!
Áp lực mạnh chưa từng có đột ngột xuất hiện, Hồng Quân Tháp liên hấp thu toàn bộ, nuốt sạch. Sau đó lại như sóng biển liên miên không ngừng, như Trường Giang sóng sau xô sóng trước! Mà Hồng Quân Tháp thì tất nhiên là chả sợ gì, bằng một tư thái hiếu khách, đem toàn bộ cưỡng chế hấp thu, không lãng phí tí nào!
Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy kinh mạch của mình muốn nổ tung...
"Thật sự là sướng quá, quá sung sướng!"
Cứ như vậy duy trì một lúc, sức ép trên thân thể đột nhiên nhẹ đi, Đỗ Tuyệt chợt ngừng phát lực!
Đỗ Tuyệt bị Quân Mạc Tà chọc giận liền bạo nộ, nhưng khi ra tay rồi mới hối hận: Xong rồi! Thằng nhãi này chắc chắn là toi rồi! Nhưng mình đã dùng đến khả năng lớn nhất có thể thao túng thiên địa linh năng, phải xuất bớt ra, bởi vì lớp thiên địa linh năng này ngay cả nhục thể của mình cũng gánh không nổi! Thật vất vả chống đỡ luồng sóng đầu tiên, Đỗ Tuyệt vội vàng thu tay lại, sau đó trong lòng lo lắng không yên.
Nhưng lại thấy Quân Mạc Tà đột nhiên giật giật, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, trên môi vẫn còn vết răng rướm máu, khóe mắt trợn trừng, sắc mặt trắng bệch kèm theo cả tái nhợt, rõ ràng rõ ràng thấy được bộ dạng như vừa chết đi sống lại. Nhưng... Nhưng! Nhưng... lại không bị làm sao! Lại không bị làm sao! Như thế nào lại không bị làm sao??? Điều này sao có thể? Đỗ Tuyệt trố mắt nhìn tiểu quái vật trước mắt, suýt nữa thì khiếp sợ không nói lên lời!
Quân Mạc Tà có ở ranh giới của sụp đổ hay không thì Đỗ Tuyệt không thể xác định, thế nhưng bản thân Đỗ Tuyệt thì cảm thấy mình sắp sụp đổ đến nơi rồi!
Một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, lại chống đỡ được một trung cấp tôn giả mười thành công lực dẫn dắt uy áp thiên địa linh năng! Chuyện như vậy, nói ra ai tin được đây, chắc chắn sẽ làm người nghe kinh sợ! Tên nhãi này, đến tột cùng là người hay là quỷ đây? Đỗ Tuyệt trên mặt tuy rằng vẫn lạnh lùng như trước, nhưng trong lòng lại là sóng gió ngập trời! Quả nhiên là danh sư xuất cao đồ! Bất quá nhân tài như vậy... Thật sự là quá nguy hiểm!
Quân Mạc Tà chậm rãi ngẩng đầu, cười cười: "Đỗ tôn giả, sao thế... Không cho ta sướng tiếp à? Chính là tại hạ ta vẫn còn chưa đủ sướng? Đỗ tôn giả thủ đoạn quả nhiên là mạnh mẽ, thế nhưng lại không đủ bền bỉ, làm sao mà tận hứng cho được! Bỏ dở giữa chừng là thế nào vậy?"
Trong khẩu khí của hắn tràn trề thất vọng cùng ấm ức, cứ như là oán phụ sắp lên tới đỉnh rồi mà lại bị tạt cho gáo nước lạnh! Rất u oán... Thiên địa làm chứng!
Quân đại thiếu lúc nói những lời này thì có tới một vạn phần trăm là chân tình, là lời nói từ đáy lòng! Thực sự là chỉ mong sao được sướng thêm một lúc! Cơ hội hiếm có thế này, nói là ngàn năm khó gặp cũng không sai! Nhưng vào đến tai Đỗ Tuyệt thì lại trờ thành lời châm chọc độc ác nhất, làm sao có thể hạ đài được đây?
Con mắt Đỗ Tuyệt như độc xà nhìn chằm chằm vào Quân đại thiếu gia, không chớp mắt một cái, đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, cũng không quay đầu lại nhấc tay xuất ra 1 chiêu, hướng về phía đài cao mà nặng nề bổ xuống!
Một tiếng gió rít vang lên, sau một khắc, Văn Thương Vũ trên đài như bị đại chùy ngàn cân nện vào ngực, bị một tiếng cả người lẫn cọc gỗ bay lên, ở giữa không trung bang một tiếng thân thể vỡ tung ra, giống như pháo hoa phút chốc vô số huyết nhục bắn tung tóe trên đài cao, dưới đấ...t
Rốt cuộc thì không ai có thể nhận ra, huyết nhục đầy đất này đã từng là vị Văn Thương Vũ nho nhã tiêu sái kia!
Nơi mà Đỗ Tuyệt xuất chưởng cách Văn Thương Vũ khoảng chừng 30 trượng. Khoảng cách xa như vậy, cho dù là cung tiễn thủ bình thường cũng chưa chắc đã bắn chuẩn như vậy! Nhưng Đỗ Tuyệt xa như vậy chỉ giơ một tay lên, phách không chưởng cũng đã làm cho một người sống biến thành thịt xay! Tuyệt lộ tôn giả, đích thực không phải người thường!
Đỗ Tuyệt xoay người, cũng không nhìn Quân Mạc Tà, hắn hơi hơi nhắm lại hai mắt, người ở trước mặt hắn đều có thể nhìn thấy trong mắt hắn hiện lên sát ý điên cuồng! Chỉ là hắn hết sức khắc chế, vừa rồi một chưởng kia ít nhiều có thể làm cho sát khí vơi đi được phần nào.
"Chuyển lời tới sư phụ ngươi, Đỗ Tuyệt đã từng tới bái phóng! Nhưng không có duyên gặp mặt, thật đáng tiếc. Ngày sau nếu rảnh rỗi, còn có thể tới lĩnh giáo một phen! Người của Kim thành, ta đã tự xử lý! Quân Mạc Tà, lão phu xin khuyên một câu, người trẻ tuổi tốt nhất là nên thu liễm một chút!"
Đỗ Tuyệt nói xong, cũng không quay đầu lại, cứ như vậy cất bước đi ra ngoài, Tiếu Vị Thành đi theo sau hắn, từ đầu tới cuối chưa từng nói lời nào, hai người phiên nhiên bước ra ngoài, đi đến đâu mọi người đều không tự chủ được dạt ra hai bên tạo thành một con đường. Hai bóng lưng chợt lóe lên rồi biến mất không thấy gì nữa!
Từ đầu đến cuối, Đỗ Tuyệt không quay đầu lại, bởi vì hắn sợ hãi. Nếu như quay đầu lại, chính mình sẽ không nhịn được mà đem Quân Mạc Tà phế đi hoặc trực tiếp giết chết!
Đỗ Tuyệt có thể khẳng định, nếu như Quân Mạc Tà cứ theo tốc độ này mà phát triển tiếp, như vậy thì danh hiệu cao thủ đệ nhất chưa từng có từ trước tới nay, sẽ rơi vào trên người hắn! Giữ lại một kẻ có tiềm lực phát triển vô hạn như vậy, hơn nữa còn là địch nhân thì thật sự quá nguy hiểm.
Nhưng nếu mà giết đi... Hậu quả của nó thì cho dù là Chí Tôn Kim Thành cũng không chịu nổi! Kể cả không nói đến vị sư phụ thần bí của Quân Mạc Tà, chỉ cần là Thiên Phạt sâm lâm thì Chí Tôn Kim Thành đã không thể đối phó nổi rồi.
Vây công Mai tôn giả, nếu bảo làm thì mọi người cũng dám làm. Thế nhưng phải có một điều kiện tiên quyết: Mai tôn giả không ở tại Thiên Phạt sâm lâm!
Nếu như Mai tôn giả yên ổn ở sâu trong Thiên Phạt sâm lâm, ai dám đên vuốt râu hổ? Không nói đến mười đại cao thủ Chí tôn Thượng thừa, nhiều hơn nữa gấp trăm lần cũng có dám không? Vô luận bao nhiêu người, chỉ cần đi vào Thiên Phạt sâm lâm, cho dù là đỉnh phong cao thủ như Đỗ Tuyệt cũng không dám cam đoan mình có thể còn sống mà đi ra!
Nếu như Mai tôn giả thực sự dưới cơn tức giận mà điều động huyền thú tiến công, thì Đỗ Tuyệt có thể chắc chắn rằng tam đại Thánh Địa sớm muộn cũng bị san thành bình địa!
Sự khủng bố của Thiên Phạt , Đỗ Tuyệt trong lòng biết rõ. Một đám sói hoang có tổ chức còn có thể chống được nghìn quân, huống chi là Thiên Phạt sâm lâm có hàng tỉ huyền thú? Vương giả thừa sức có thể điều động tất cả lực lượng của Thiên Phạt.
Quân Mạc Tà nhìn hai người rời đi, gần như là nhịn không nổi muốn đem Đỗ Tuyệt giữ chặt lại. Ta kháo! Ngươi cứ như vậy mà đi? Quá không chịu trách nhiệm đi? Nhưng mà... ta còn chưa có thăng cấp? Lúc Đỗ Tuyệt dừng tay, Hồng Quân Tháp trong thần niệm của Quân Mạc Tà cũng đình chỉ hoạt động, thỏa mãn chậm rãi hạ xuống.
Đỗ Tuyệt một lần cưỡng chế đưa vào, chỗ tốt quả thực không nhỏ! Cường giả cấp bậc Tôn giả toàn lực áp bách, thiên địa linh năng được điều động cũng không phải là số lượng nhỏ! Tối thiểu lúc Quân Mạc Tà thử vận công thì phát hiện hấp thu thiên địa linh khí có chút khó khăn... Điều này cũng đã chứng minh, Đỗ Tuyệt Đỗ đại tôn giả gần như đem thiên địa linh năng trong phạm vi hơn mười dặm tiêu hao hế...t Đây là bao nhiêu năng lượng?
Thật sự là quá kinh khủng!
Nhất là đợt cuối toàn lực áp súc, càng giống như sóng thần, đem thiên địa linh năng tất cả đều cưỡng chế dồn vào trong Hồng Quân Tháp, phần đại lễ này không thể nói là không dày!
Nếu như chỉnh Đỗ Tuyệt lợi dụng thiên địa linh khí này mà luyện công, hắn có thể lợi dụng chỉ sợ tối đa cũng không quá một phần ngàn vạn! Điều động là một chuyện, nhưng trực tiếp hóa thành lực lượng riêng của mình lại là một chuyện khác! Thật giống như có thể dùng đao để giết người nhưng lại không thể biến đao thành một bộ phận của mình vậy!
Nhưng đối với quái thai Quân Mạc Tà này, thì lại là một chuyện khác! Không nói Đỗ Tuyệt chỉ điều động linh năng phạm vi hơn mười dặm, cho dù hắn đem toàn bộ linh năng trên thế giới điều động đến đây, Hồng Quân Tháp cũng sẽ không cự tuyệt! Cứ như bình thường mà hấp thu toàn bộ, tuyệt sẽ không lãng phí một chút nào!
Hậu quả của hành động nhồi vịt vừa xong là giờ đây kinh mạch của Quân Mạc Tà chật ních! Quân đại thiếu vừa mới đột phá tầng thứ tư, còn đang ở sơ kỳ tầng thứ tư của Khai Thiên Tạo Hóa Công, một mạch thăng lên như ngồi máy bay phản lực, giống như có thần tiên đỡ dưới mông, hưu một tiếng lên thẳng đỉnh phong tầng thứ tư! Điển hình của việc tiền từ trên trời rơi xuống! Nhưng chuyện tốt như vậy lại khiến cho Quân Mạc Tà rất tức giận, cực kì tức giận!
Hắn không thể không tức giận! Bởi vì... Quân Mạc Tà đã cảm giác được tầng thứ tư Khai Thiên Tạo Hóa Công của mình đã đầy ắp, nói cách khác chính là sắp đột phá tầng thứ năm! Thế nhưng lại đúng vào cái bước ngoặt quan trọng này thì Đỗ Tuyệt lại dừng tay!
Con mẹ nó, đây không phải là đùa giỡn người ta sao! Quân đại thiếu trong lòng điên cuồng mắng, trong khoảnh khắc thấy tiếc nuối vô hạn, dù thế nào thì ngươi cũng nên để ta đột phá rồi hãy đi chứ, điều này cũng hay nhỉ, ngươi đang *** sắp đến đỉnh rồi lại dứt ra ngoài!
Làm người tốt thì làm đến cùng, đưa Phật đưa đến Tây phương! Giữa chừng bỏ dở là thế nào? Hắn lại hoàn toàn không nghĩ tới, chỉ bằng linh năng mà người ta bơm cho, đã khiến cho hắn có được chỗ tốt cực kì rồi! Đã thế còn không biết điểm dừng... Phải biết rằng song phương đang là thù địch...
Quân Mạc Tà điên tiết! Với tâm tình như vậy. thấm chí hắn cũng chẳng thèm chú ý đến một chiêu của Đỗ Tuyệt đập nát Văn Thương Vũ...
Trong lòng hắn bây giờ chỉ tràn ngập ý nghĩ: làm thế nào mới có thể bắt lão gia hỏa này về cho hắn thi triển lại tuyệt chiêu đây? Bản thiếu gia rất thích được ngược đãi như vậy...
Quân Mạc Tà tiếc nuối là điều đương nhiên, sắp đột phá lại bị cắt đứt, loại tư vị này đúng là không dễ chịu. Nhưng... Nếu như Đỗ Tuyệt biết chuyện này, phỏng chừng vị Tuyệt Lộ tôn giả này trong nháy mắt sẽ tự đem chính hắn bức đến tuyệt lộ, nói rằng cho dù thế nào đi nữa cũng không muốn sống nữa... Thật quá buồn bực...
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Dị Thế Tà Quân - Chương #673


Báo Lỗi Truyện
Chương 673/1284