Chương 67: Chó ngáp phải ruồi


Dịch Giả: cuocsongcu.
Đường lão gia tử ánh mắt kinh hỉ trợn to, nguyên bản sắc mặt đang âm trầm đột nhiên không hiểu lại hưng phấn dị thường, hai tay cũng kích động tới mức có chút run rẩy. Tinh quang lấp lánh trong ánh mắt, lóng lánh lên như trút được gánh nặng, Đường lão gia tử đã trầm ổn cả nửa đời, hôm nay cuối cùng cũng run rẩy nhếch mép vểnh râu tuôn luôn ra câu tục:
" Ta kháo! Hóa ra là có liên quan, thậm chí có khả năng là chủ mưu!"
Con mịe nó! Không nghĩ là tiểu tử Đường Nguyên lần này tự nhiên lại lập công lớn! Ai nói mèo mù không thể đụng vào chuột chết? Về tới nhà, lão phu nhất định phải hảo hảo thưởng cho hắn thật tốt mới được!
Vừa nghĩ như vậy, lão gia tức thì sắc mặt hiện lên vẻ xấu hổ, làm như trộm ánh mắt nhìn trái phải xem xét, ách, mẹ của Đường Nguyên, ta không thể mắng như vậy được, đây là con dâu mình mà…
Bắc Thành bang nếu phản ứng như thế tất có quan hệ với việc Đường gia bị mất trộm, nếu không mà nói, Bắc Thành bang dám đối đầu với Hầu gia của đế quốc– gia tộc hộ bộ thượng thư, dám bắn tên vào cả nhất đẳng gia tộc trong Thiên Hương quốc? Đám này hẳn là đã ăn gan báo uống mật gấu rồi, mèo mà dám vuốt râu hùm, điển hình là muốn diệt tộc đây mà!
Mắt thấy bên trong Bắc Thành bang bị xới tung lên, từng người bị trói gô cổ lại ném ra ngoài, Đường lão gia tử ho khan vài tiếng, khoanh tay mà đứng, mắt ưng quắc sắc, sắc mặt như trầm thủy, chòm râu phiêu phất, đứng yên bất động, theo đạo vì dân mà trừ hại, ra vẻ đạo mạo nghiêm trang.
"Phanh!" Một người trong Bắc Thành bang bị đánh bay lên, chưa kịp rơi xuống thì đã có một sợi dây thừng chờ sẵn, rất nhanh chỉ quay vài vòng cái người vừa rơi xuống đất đã biến thành cái bánh tày lớn.
Lại "phanh" một tiếng nữa, mặt hắn trúng một quyền, miệng đầy răng đã gẫy rơi xuống, còn chưa kịp hét lên tiếng kêu thảm thiết nào đã bị người ta nhét vào miệng miếng vải. Ngau sau đó, người bị ném lên giống như cưỡi mây vượt gió, toàn bộ quá trình thuần thục tự nhiên như nước chảy mây trôi. Rồi khi hạ xuống đánh bịch một cái, mới phát hiện ra xung quanh toàn là người quen….
"Phanh!" lại phanh một cái!
"Phanh!"….
Đường gia hơn hai trăm bốn mươi vị cao thủ từ ngoài vào trong, chậm rãi tiến hành, cẩn thận từng tí quyết không bỏ sót.
Bang chủ Bắc Thành bang Tần Hổ đang bị ba vị Kim phẩm Huyền giả vây công, tả hữu xung đột, không thoát được ra, thần tình tuyệt vọng. Ở cách đó không xa còn có một vị Địa Huyền cường giả hai tay chắp đằng sau, nhàn nhạt nhìn hắn đồng thời chặn phía sau hướng lui của hắn, thậm chí ngay cả cơ hội tự sát cũng không có, nếu không phải có lệnh bắt sống chỉ sợ hắn đã sớm xuống hoàng tuyền, Tần đại bang chủ sắp phát điên rồi!
Bốn phía dần dần được thanh lý sạch sẽ, từng người cao thủ Đường gia tập trung hết lại đây, còn có một nhóm người "Sưu sưu" nhào vào đại trạch viện, triển khai lục soát, cơ hồ dỡ hẳn từng mái ngói viên gạch ra, bất kể một chỗ nào cũng không bỏ qua. Thậm chí có chỗ này không thể tồn tại mật đạo cũng được đào lên ba thước xem xét mặt đất.
Không bao lâu sau bên trong một trận vui mừng:
- Tìm được rồi!
Đường lão gia tử thần sắc vui vẻ đi về phía trước, chỉ thấy cao thủ Đường phủ mỗi người mang theo một người đi ra, đó là đứa con của Tần Hổ - Tần Tiểu Bảo cùng với vài nữ tử trang điểm xinh đẹp. Tần Hổ đưa bọn họ trốn trong mật thất, vốn định đám người của mình lao ra ngoài, không may mắn giữ được tính mạng thì cũng mong bảo trụ được đứa con, nhưng không nghĩ tới người Đường gia xét nhà lại lành nghề đến như vậy. Mật thất sâu hơn một trượng, lại bí ẩn như thế mà vẫn bị tìm ra.
Thấy đứa con bị bắt ra, Tần Hổ mất hết can đảm, hoàn toàn mất đi dũng khí chống cự. Hắn vốn liều mình đánh trả không cần sống, nếu không phải sợ hắn bỏ mạng trong lúc ẩu đả chỉ sợ đã sớm bắt giữ! Giờ phút này khi ý chí chiến đấu đã hoàn toàn biến mất, ra tay không chuẩn xác, ba vị Kim phẩm cao thủ đồng thời tiến lên, "ba", "ba" hai tiếng Tần Hổ như một cọng bún ngã xuống, mọi giác quan trên thân thể đều vận hành bình thường, chỉ có điều quyền khống chế thân thể đã mất hay nói cách khác là quyền nắm giữ sinh tử của hắn đã không thuộc về mình nữa.
Đại hoạch toàn thắng!
Đường lão gia tử chậm rãi đi về phía trước mặt Tần Hổ, cúi đầu nhìn vẻ mặt uể oải của hắn, phất tay lên, bốn phía mọi người thức thời lui sang một bên. Tại đâu để lộ ra một khoảng trống trong không gia.
- Vật kia để ở nơi nào?
Đường lão gia tử trầm thấp thanh âm xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Tần Hổ, vừa nói là nói thẳng luôn!
Quyết không cho Tần Hổ có cơ hội ngụy biện!
Những lời này dễ dàng tạo cho Tần Hổ một loại cảm giác chính là :
"Ta là ta biết hết rồi đấy, Huyền đan là do người lấy! Ta tuyệt đối có căn cứ chính xác! Bây giờ chỉ xem nhà ngươi có hợp tác hay không thôi."
Chỉ cần Tần Hổ tham gia vụ việc này, đột nhiên nghe người ta hỏi một câu, mà thân mình đang bị bắt, bây giờ có thể nói là niềm tin sụt đổ mất chín thành!
Quả nhiên Tần Hổ cứng họng, trong ánh mắt hoàn toàn lộ ra vẻ tuyệt vọng! Đang chăm chú nhìn vào hắn mỗi chi tiết nhỏ nhất, trong lòng Đường lão gia tử mừng như điên, tâm tình căng thẳng lâu như vậy nhất thời buông lỏng xuống.
Quả nhiên là có tham gia! Đường Nguyên à Đường Nguyên, thằng cháu này cuối cùng cũng làm được việc có tích sự, hơn nữa là việc lớn, có tiền đồ! Khoan đã, chuyện này có vẻ là tên ăn chơi trác táng Quân gia Quân Mạc tà nhắc nhở, Đường lão gia tử trong lòng nhất thời cảm khái xuống:
"Xem ra mấy kẻ ăn chơi tụ tập thật ra cũng không hoàn toàn là xấu, tối thiểu thời điểm quan trọng cũng cho thấy được chỗ hữu dụng. Tính như lão phu năm đó, mỗi người cũng không nói ta là kẻ phá gia chi tử? Hiện tại cũng không như vậy…"
Khụ khụ, phát giác chính mình đang nghĩ vẩn vơ, Đường lão gia tử tức thì định thần lại, trong lòng âm thầm quyết định, bất luận là có lấy lại được Huyền đan về hay không, ít nhất Đường gia lần này thiếu Quân Mạc Tà một nhân tình rất lớn! Xem ra sau này phải thân cận với Quân gia nhiều hơn mới được ….
- Ta …. Ta nào biết Huyền đan là cái gì, Đường…. lão đại người sao lại đối xử với chúng ta như vậy? Ta…
Tần Hổ hoảng lọan hồi đáp, nhãn thần lấp lóe, trong lòng vẫn chống chế hy vọng tìm được may mắn.
- Tiểu tử ngươi đúng là nói khoác mà không biết ngượng mồm. Lão tử có nói đồ chơi kia là Huyền đan hả… Không biết cũng không sao, lập tức ta sẽ làm cho ngươi biết.
Đường lão gia tử cười trông thật hiền lành, vẫy tay một cái, liền có một cao thủ Đường phủ dẫn ra Tần Tiểu Bảo đã mềm nhũn, phanh ném xuống đất xoay người rồi đi trở về chỗ cũ.
- Tần Hổ, nghe nói đây là con độc nhất của ngươi. Mặc kệ Bắc Thành bang như thế nào, nhưng chỉ cần ngươi nói ra những điều ngươi biết thì ta đảm bảo con ngươi không có việc gì, và ta cũng sẽ che chở, bảo tồn hương khói cho Tần gia các ngươi không bị thương tổn.
Đường Vạn Lý lão gia tử ha hả cười, thái độ phi thường hòa hoãn dễ gần.
- Tất nhiên, nếu ngươi dù thế nào cũng không chịu nói ra thì ta tin tưởng rằng rất nhanh thôi, ngươi sẽ có thể được chứng kiến con ngươi gặp được điều gì. Nói như vậy thôi chứ tất cả mọi người đều không mong xảy ra chuyện như vậy. Ngươi hiểu ý ta chứ?"
- Cha, cứu con….
Tần Tiểu Bảo thê thảm gào to. Đối với tên nhị thế tổ điển hình này, năm nay thật sự là năm tai nạn của hắn, thật không dễ dàng gì trên đường thấy được mĩ nữ, thật xui xẻo sao, vừa mới ba hoa được vài câu đã bị một trảo đánh tan đan điền phế đi Huyền khí. Rồi lại thật vất vả mới khôi phục như trước nhưng trước tửu lầu còn bị một đoàn người té nước vào mặt, vừa mới mắng hai câu đã bị một gậy, còn bị đánh gẫy chân nữa chứ; vừa mới khóc cha gọi mẹ về nhà dưỡng thương, rồi lại xảy ra sự tình này, đã gãy chân lại còn bị người ta xách ra ngoài, sau đó ngã trên mặt đất. Vừa đau vừa sợ vừa hoảng khiến Tần Tiểu Bảo thống khổ kêu to….
Đường lão gia tử chậm rãi vươn tay, bàn tay khô cứng nhẹ nhàng vuốt ve trên cổ Tần Tiểu Bảo, tựa như đang chấn an một con chó nhỏ. Như vậy cũng tuyệt đối không có ai nghi ngờ, nếu Tần Hổ trả lời cho Đường lão gia tử hài lòng một câu nào, bàn tay khô cứng nhăn nheo này tuyệt đối sẽ biến thành lệnh bài truy hồn của Diêm Vương!
Tần Hổ suy sụp thở dài một hơi, cúi thấp đầu xuống nói:
- Ngươi thắng.
Đường lão gia tử đắc ý cười nói:
- Tần Hổ quả nhiên là người đứng đầu một bang, biết xem xét thời thế, rất tốt!
Lời lẽ châm chọc truyền vào tai làm cho khuôn mặt Tần Hổ đỏ lên. Đây là sỉ nhục cực độ làm cho sắc mặt hắn khó coi vô cùng, ngập ngừng vài cái mới khó khăn nói:
- Nghĩ đến hẳn lão hầu gia cũng biết, việc này Tần mỗ cũng bị người sau lưng sai khiến, nếu không cho dù Tần mỗ có ăn gan trời sao dám vào Đường phủ trộm đồ được? Đây không phải là tìm chết sao? Cho dù có tâm cũng không có bổn sự, bất quá cảnh gươm đao kề cổ, chúng ta…. Quả là không có biện pháp.
- Nói tiếp.
Đường lão gia tử ánh mắt chớp động.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #67


Báo Lỗi Truyện
Chương 67/1284