Chương 61: Dạ Cô Hàn.


Dịch Giả: Vô Diện Nhân.
Dạ Cô Hàn, một thiên huyền cường giả độc lai độc vãng. Ai ai cũng biết hắn chưa thân cận với ai bao giờ, tính tình quái gở, tâm ngoan thủ lạt, một khi xuất kiếm dưới tay chưa có người sống. Nhưng mọi người không biết rằng vị kiếm khách quái gở này năm đó cũng từng là một thiếu niên đa tình anh tuấn tiêu sái.
Càng ít người biết rằng, Dạ Cô Hàn và đương kim hoàng hậu Mộ Dung Tú Tú trước kia từng là một đôi thanh mai trúc mã. Nhưng gia tộc của Dạ Cô Hàn không hiểu làm sao trong một đêm suy tàn, xóa tên trong kinh thành, Dạ Cô Hàn cũng trở thành tiểu nhân vật Văn Bất Danh (ý không có danh tiếng gì). Năm đó Mộ Dung thế gia quyền lực che trời dĩ nhiên không để cho nữ nhân lấy một tên ngân phẩm huyền giả nghèo kiết xác không có chút địa vị gì. Mộ Dung gia tộc ngang ngược cản trở hai người rốt cục một đôi tình nhân thề non hẹn biển phải chia ly. Dạ Cô Hàn buồn rầu ra đi, Mộ Dung Tú Tú hết sức bi thương mấy lần muốn tự sát nhưng đều có người cứu kịp thời. Không biết làm sao lại có tin Dạ Cô Hàn đã chết, Mộ Dung Tú Tú mất hết niềm tin, dưới sự khổ công khuyên bảo của cha mẹ, rốt cuộc cũng chịu để cho gia tộc an bài, vào cung cùng đương kim hoàng đế thành thân, mấy năm sau trở thành quốc mẫu của Thiên Hương quốc. Dạ Cô Hàn ra đi mười năm, kiếm thuật đại thành, huyền khí tu vi đạt tới Thiên huyền cảnh giới, tự biết đã có thể xứng đôi với Mộ Dung Tú Tú, kích động quay trở về, không ngờ thời gian như nước chảy, ruộng bể nay đã hoá nương dâu, người yêu lúc trước đã trở thành đương kim hoàng hậu, Linh Mộng công chúa cũng đã được bảy tuổi. Hai người gặp nhau, sầu lệ tuôn trào, như đứt từng khúc ruột.
Cửa hoàng cung sâu tựa biển, từ nay về sau Dạ lang chỉ là người qua đường!
Thiên ý khó lường, tạo hóa trêu ngươi.
Tâm ý Dạ Cô Hàn trở nên lạnh lẽo, tóc bạc trắng chỉ sau một đêm, tính tình cũng bởi vậy mà đại biến, trở nên cô tịch tàn nhẫn, bất nhận thân tình. Nhưng đối với nữ nhân của người yêu ngày xưa Linh Mộng công chúa lại đối xử vo cùng trìu mến. Tuy rằng hắn đã thề từ nay sẽ không gặp Mộ Dung Tú Tú nữa nhưng thường xuyên chơi đùa cùng tiểu Linh Mộng. Cũng chỉ có khi cùng với Linh Mộng công chúa, khối băng giá Dạ Cô Hàn kia mới có thể tan ra. Thực ra, Dạ Cô Hàn đã trở thành thủ hộ thần của Linh Mộng công chúa. Vô luận là ai, cho dù là đương kim hoàng đế muốn trách mắng Linh Mộng công chúa, Dạ Cô Hàn cũng dám ngang nhiên rút kiếm. Linh Mộng công chúa chính là ký thác duy nhất của Dạ Cô Hàn, cũng là điểm yếu lớn nhất của vị lãnh huyết kiếm khách này. Chuyện này vốn là một trong những bí mật bậc nhất của hoàng thất, cho nên người đứng sau những tên sát thủ này không biết, nếu không cũng không ngu đến mức phái ra hai tên kim phẩm huyền giả đi ám sát, thậm chí chưa chắc đã có lần ám sát này. Cho dù muốn ám sát, ít nhất cũng phải có hai vị thiên huyền cao thủ mới xong.
Dạ Cô Hàn đã xác định vị thần bí cao thủ kia sẽ không xuất thủ nhưng hắn cũng không thể để những tên sát thủ đó rời đi nên quyết định hiện thân. Phàm là muốn tổn thương Linh Mộng công chúa, vô luận là ai, ở trong mắt Dạ Cô Hàn chỉ có giết không tha. Hắn chậm rãi xoay người, rút kiếm. Thân kiếm như linh xà khẽ rung, lam sắc kiếm quang phát ra, mũi kiếm chậm rãi nâng lên, chỉ vào chín tên sát thủ, sắc mặt lạnh lùng:
-Tử!
Chín tên sát thủ không nói gì, lúc trước chúng ta hỏi tiền bối có gì sai bảo, chính là vì muốn thử ngươi, ngươi lại không lên tiếng, chờ chúng ta rút lui lại xuất hiện ngăn cả, đây không phải là đùa giỡn sao ? Bọn hắn dĩ nhiên không biết, chuyện tình sở dĩ không khớp như vậy vì căn bản là có hai người.
- Dạ Cô Hàn, muốn giết chúng ta là dùng kiếm, dùng miệng không được đâu.
Hai tên hắc y sát thủ đầu lĩnh càng nghĩ càng phẫn nộ, cho dù võ công của ngươi cao hơn chúng ta rất nhiều nhưng không thể đùa giỡn người như thế. Tự biết khó có thể sống sót, nên dũng khí trào lên, nói lời trào phúng. Thần sắc Dạ Cô Hàn không đổi, vẫn lãnh khốc vô tình, ánh mắt như tên, thân hình cao ngất như tùng, kiếm quang đột nhiên chớp động, lam sắc kiếm quang giống như pháo hoa nổ bung, bao phủ khắp nơi, lấy hành động thực tế để đáp ứng yêu cầu dùng kiếm giết người của tên thủ lĩnh sát thủ. Dùng võ mồm với người như hắn là hành động của một tên xuẩn ngốc. Kiếm quang sáng lạn, mang theo lam sắc quang thải, một kiếm chém ra, có cảm giác như mộng ảo, vẻ thương tâm đoạn trường. Kiếm quang trong giờ phút này giống như sắc mặt của Dạ Cô Hàn,cô đơn hiu quạnh. Dạ Cô Hàn cất bước, tung mình xuất kiếm. Cổ họng một tên ngân huyền sát thủ gần hắn nhất xuất hiện một vệt máu, huyết vụ trong nháy mắt phun ra, thấm vào làn lam sắc kiếm quang, huyết sắc cùng lam sắc hòa vào nhau khiến cho trường giết chóc này trở nên cực kì mỹ lệ.
Một kiếm xuất ra, không gian xung quanh đều tắt tiếng! Tịch mịch.
Xác của tên sát thủ chậm rãi ngã xuống. Dạ Cô Hàn tóc bạc lại càng lộ vẻ cô đơn tiêu điều, thân ảnh nháy mắt lại xuất hiện ở hai tên sát thủ khác, sát thủ vừa rồi mới uy phong không ai bì nổi giờ trước mặt hắn lại như mấy con tò he bằng đất nung, chịu không nổi một kích. Giống như ngân phẩm cao thủ có thể coi cửu phẩm hạ nhân như con kiến thì thiên huyền cao thủ cũng coi kim, ngân phẩm cao thủ như trò đùa. Hai đạo huyết quang lại lần nữa bắn ra, Dạ Cô Hàn vẫn như cũ lạnh lùng lãnh khốc, huyết quang đầy trời mang theo lam sắc như ảo mộng khiến không gian mang theo một vẻ quỷ mị. Kim ngân huyền giả chính diện đối chiến với thiên huyền cường giả căn bản là lấy trứng chọi đá, ngay cả một tia hy vọng nhỏ nhoi cũng không có, huống chi lại gặp Dạ Cô Hàn một cuồng nhân nổi tiếng chém tận giết tuyệt, lãnh huyết, vô tình.
- Phong Khẩn, tản ra mà chạy!
Thủ lĩnh sát thủ hét lên một tiếng, sau đó biến mất vô tung, toàn thân như mũi tên hướng về phía xa chạy trốn, năm tên sát thủ còn lại cũng như pháo nổ, chia ra chạy, thoát được một người hay một người. Kết cục cuối cùng đáng để suy nghĩ chính là chín tên sát thủ này có kẻ nào may mắn trốn thoát không ?
Dạ Cô Hàn thét dài một tiếng, thanh âm cũng đượm vẻ buồn thảm cô đơn, sát khí dày đặc bao phủ không gian, kiếm quang lam nhạt tỏa lan, tựa như một khối ngọc bích cực lớn tốc độ cực nhanh bay đi, lam sắc kiếm quang vừa xuất hiện, đã có một tên sát thủ kêu lên thảm thiết. Trong sát na ngắn ngủi đó, bốn tên ngâm phẩm sát thủ đã mất mạng, thi thể chưa rơi xuống đất, Dạ Cô Hàn đã vung kiếm ngăn cản một tên kim phẩm thủ lĩnh. Hai tên sát thủ thủ lĩnh chính là hai người có võ công cao nhất trong bọn, lại là chia ra hai hướng nam bắc bỏ chạy, mặc dù lấy thực lực của Dạ Cô Hàn, giết chết bốn tên ngân phẩm sát thủ cũng chỉ có thể ngăn cản một tên, về phần tên còn lại, hắn đành bất lực.
Quân Tà nằm dưới đất, một mắt hé mở xem náo nhiệt, thấy thần uy của Dạ Cô Hàn trong lòng không yên, thực lực của Dạ Cô Hàn, nếu chính diện giao tranh, cho dù là thực lực trước kia của Quân Tà cũng không địch nổi. Điều này không khỏi làm cho Quân Tà đánh giá lại về huyền khí của thế giới này.
Đương nhiên, đây là điều kiện chính diện giao phong, nếu là dựa vào thủ đoạn sát thủ mà nói, Quân Tà tự tin có nhiều phương pháp bức tử Dạ Cô Hàn, dù sao chính diện chém giết không phải là thế mạnh của Quân Tà. Lam nhạt chính là màu đại diện của thiên huyền sơ giai, đã có uy phong như thế, không biết lên tới thiên huyền đỉnh phong như thế nào ? Thần huyền chí tôn thì như thế nào ? Trong lòng Quân Tà xuất hiện cảm giấc ham muốn mãnh liệt. Chỉ có cùng cường giả đối chiến mới khiến thực lực của mình tăng lên nhanh nhất. Chỉ tiếc Quân Tà hiện tại, còn lâu mới có thực lực của cường giả. Nếu không, chỉ sợ hắn sẽ nhảy lên hướng tới Dạ Cô Hàn khiêu chiến.
Thực lực a!
Trong lòng Quân Tà như có lửa đốt, vô cùng khát khao. Lúc này, ở phía sau, tên sát thủ đầu lĩnh bỏ chạy còn lại đang chật vật chạy tới. Quân Tà lập tức nổi sát khí. Con mẹ nó, ngươi khiến lão tử biến thành như thế này, ngươi lại có thể nghĩ tới chuyện thoát đi ư? Làm gì có chuyện chơi gái xong phủi đít mà chạy, tiện nghi thế sao?
Cổ tay khẽ động, phi đao đã nằm gọn trong tay, Quân Tà giấu mặt dưới thân, dữ tợn cười:
- Đi chết đi, tiểu tử!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #61


Báo Lỗi Truyện
Chương 61/1284