Chương 583: Tư tưởng của nàng rất chi là không thuần khiết


Mai Tuyết Yên chỉ cảm thấy trong lòng ầm ầm chấn động, không thể kìm nén khẽ rên lên một tiếng, đơn giản bởi vì hai tay của tên gia hỏa đã chia ra hai đường, một tay chui vào trong váy áo, không bị quần áo ngăn trở nắm chắc bộ ngực cao nhất của nàng, tay kia cũng từ bên hông trượt xuống, chính xác chạm vào bờ mông đẫy đà gợi cảm.
Vừa rồi chỉ là vuốt ve qua quần áo, bây giờ như vậy thì lực sát thương lại càng lớn, Mai Tuyết Yên cả người như nhũn ra khi đôi ma thủ đang loạn động trên người, có lòng nhưng vô lực phản kích, công lực thần kỳ bấy lâu nay giờ phút này không hiểu vì sao ngay cả một chút cũng không có, chỉ có thể cảm nhận được đôi bàn tay kia đang tàn sát khắp nơi trên người nàng, hơi thở cũng ngày càng dồn dập như muốn tố cáo chính nàng, trong lòng đang muốn van xin tha thứ nhưng miệng vẫn còn bị hắn lấp lấy, đang muốn đẩy hắn ra lại phát hiện đôi tay ngọc ngà của nàng đang quấn lấy cổ tên xấu xa kia.
Hương thơm trên người lan tỏa, đôi tay to lớn lại càn quét khắp nơi, cả người nàng nóng rực lên. Tuy rằng đã hết sức kiềm chết nhưng trong miệng vẫn phát ra tiếng rên rỉ dụ người, Mai Tuyết Yên vốn vẫn là thân xử nữ, đến lúc này mới nếm trải được lạc thú số một nhân gian, thế nào cũng không thể khống chế chính mình.
Quân Mạc Tà trong mắt phát ra dục vọng nóng bỏng nhất có thể, ngẩng đầu lên, tạm thời đình chỉ xâm lược, nhưng vẫn còn đóng chiếm hai cứ điếm quan trọng trên người Mai Tuyết Yên, thở mạnh phì phì, hỏi nhỏ:
- Được không, hả?
Mai Tuyết Yên trong mắt mê loạn, chiếc lưỡi nhỏ khẽ cong lên, thở mạnh hơn, nói không ra lời, cực kỳ ngượng ngùng gật gật đầu. Ánh mắt hung hăng không quên liếc hắn một cái, nhưng không che giấu được nhu tình như nước, càng nhìn lại càng thêm phần đáng yêu.
Quân Mạc Tà mừng rỡ, đang muốn cởi quần áo, không ngờ Mai Tuyết Yên lại bất ngờ được một tiếng chuông cảnh tỉnh, thoát khỏi sự kiếm chế của hắn, tuy vẫn nằm dưới thân hắn, nhưng đã cố nén xúc động trong lòng, ngượng ngùng mà ôn nhu nói:
- Nhưng hiện giờ không được đâu, còn đang bị tam đại thánh địa truy sát. Nếu làm như vậy…thì cả công lực lẫn chiêu thức đều bị ảnh hưởng.
Những lời này như gáo nước lạnh dội vào Quân Mạc Tà, triệt tiêu hoàn toàn dục hỏa trong lòng.
Đúng vậy, lúc này đang là thời khắc sinh tử quan đầu, nếu ngay vào lúc này phá thân Mai Tuyết Yên, tất nhiên sẽ ảnh hưởng thật lớn, thậm chí nàng còn có thể bị thương hoặc hơn nữa, điều này không phải thứ Quân Mạc Tà muốn thấy
Trong lòng không tránh khỏi thở dài một tiếng, ánh mắt Quân Mạc Tà nháy mắt đã trong sáng trở lại, hít vào mấy hơi thật sâu, vốc một nắm tuyết trên đất rửa mặt, bỗng nhiên cảm thấy một trận lạnh lẽo hàn ý, cả người run lên, cuối cùng đã hoàn toàn thanh tỉnh.
Quân Mạc Tà trong lòng than thầm nguy hiểm, nhưng vẫn mở miệng cười đùa:
- Tư tưởng của nàng rất chi là không thuần khiết, ta chỉ nói là ngủ một giấc thôi mà, còn chưa nói làm muốn làm gì nha, nàng vừa rồi nghĩ đi đâu vậy, ai da, sao trong đầu nàng chỉ toàn tư tưởng đến loại chuyện đó chứ? Thật là khiến ta hết hồn a.
Mai Tuyết Yên lâm vào ngõ cụt, chỉ ngón tay vào Quân Mạc Tà, tức giận run bắn cả người, nói không ra hơi:
- Huynh! Đồ háo sắc, huynh, huynh...rõ ràng làm ta tức chết mà, rõ ràng là huynh bá đạo xông vào, giờ lại nói ta có tư tưởng không thuần khiết.
Nghĩ đến đây Mai Tuyết Yên lại xấu hổ, thiếu chút nữa muốn ngay đương trường trở mặt.
Quân đại thiếu gia thấy thế giật cả mình, hiểu rõ mình đùa quá trớn, vội vàng mồm năm miệng mười tìm lời hòa hoãn, Mai Tuyết Yên vẫn cứ làm mặt lạnh, Quân đại thiếu gia muốn lại giở thủ đoạn lưu manh nhưng lại bị đuổi ra, xem ra nếu làm dữ lên thì Mai đại mỹ nhân khẳng định sẽ dùng Thiên Địa Tù Lung tiếp đón hắn.
Một lát sau lại nghe Mai Tuyết Yên lạnh lùng hỏi:
- Không phải huynh muốn phục kích tam đại thánh địa sao chứ? Hiện giờ chúng ta trốn ở đây thì phục kích thế nào?
Quân Mạc Tà trong lòng nhẹ xuống, xem ra nàng ta cũng không thực sự giận, tinh thần phấn chấn suy nghĩ rồi nói:
- Lúc này có lẽ bọn họ còn đang tìm chỗ phục kích, theo ta được biết thì cách đây không xa có một hẻm núi khá sâu, hai bên là núi non chạm mây, là một sơn cốc hình hồ lô, hai đầu bó lại, chỉ có một đường đi chính giữa, nếu chặn hai đầu bao vây truy sát thì cho dù có là cao thủ cái thế thiên hạ cũng phải lâm vào thế yếu. Nhất là khi hiện tại đáy vực có tuyết đọng lấp đầy ít nhiều, rất khó di chuyển, hoàn cảnh lại càng bất lợi. Thế nên ta phỏng chừng mặc kệ bọn hắn dùng phương thức liên lạc nào thì lần tập kích đầu tiên nhất định là chỗ này.
- Vậy, không còn đường nào khác sao?
Mai Tuyết Yên cũng khẽ thở ra, cuối cùng thì cũng thoát khỏi sự xấu hổ khi nãy, nhưng trên mặt vẫn là bộ mặt lạnh muôn thuở, cứ như nàng là chủ nợ còn Quân Mạc Tà là con nợ đang thiếu nàng số tiền không hề ít.
- Con đường kia lại là đường chúng ta bắt buộc phải đi qua!
Quân Mạc Tà khẽ tính toán.
- Ta kỳ thật đã tính trước, chúng ta làm thế nào mới có thể phản kích đây chứ! Đêm hôm qua chúng ta đã nghỉ suốt đêm, hôm nay lại dừng chân nơi này, xem như đã cho bọn chúng thời gian chuân bị! Lúc này thì tam đại thánh địa trừ phi không muốn đối phó nàng, nếu không đã đi trước từ sớm, chuẩn bị mọi sự chu đáo! Ông trời cũng không vì chúng ta mà cho bọn chúng cơ hội, nếu chúng vẫn thất thủ, vậy thì thật sự quá ngốc rồi...
Mai Tuyết Yên nhíu mày, nếu nói như vậy thì nàng thật ra không tìm ra cách nào, trừ phi mạnh mẽ lướt qua. Nhưng làm vậy thì cái giá phải trả quá lớn!
- Mặc kệ có nói thế nào, chúng ta cũng phải đối mặt với đội hình ít nhất có hơn mười vị siêu cấp chí tôn và hai mươi chí tôn cao thủ!
Quân Mạc Tà trên mặt nhất thời nổi lên sát khí khủng bố.
- Thực lực bậc này thì dù rằng chúng ta khảng khái đối đầu âm mưu, thì cũng phải làm vậy! Dù chuyện gì xảy ra thì nàng cũng phải nghe ta! Ngàn vạn lần không được tự tiện hành động, càng không được mạo hiểm! Ta có thể nắm chắc cùng bọn chúng giao thủ lấy ít chống nhiều!
Mai Tuyết Yên cất lời, mang theo lo lắng:
- Huynh đã nắm chắc như vậy, tại sao không lựa lúc hoàng hôn phá vây ra ngoài? Dù sao thì có bóng đêm hỗ trợ, chẳng phải dễ hơn sao?
Quân Mạc Tà cười hắc hắc đáp:
- Nàng đúng là dân nghiệp dư mà, tuyết phủ khắp núi như vậy, dùng nhãn lực của chúng ta thì ngày hay đêm cũng có gì khác nhau đâu chứ? Nàng không nên quên, công lực của bọn chúng không hề thua kém chúng ta! Thế nên không nhất thiết phải đi ban đêm! Thậm chí còn đối với chúng ta thêm vướng tay vướng chân, vì ban đêm bọn chúng lại đề phòng thêm cẩn mật! Không dễ dàng tí nào đâu.
- Nói cũng đúng.
Mai Tuyết Yên khẽ gật đầu. Nàng bây giờ cũng chưa phát giác, tiết tấu nói chuyện giữa hai người toàn do Quân Mạc Tà khống chế, hơn nữa nàng cũng vô tư lộ ra nét dịu dàng trước mặt hắn.
Quân Mạc Tà đột nhiên cười hắc hắc nói tiếp:
- Huống hồ bọn chúng sợ rằng bọn ta lén qua, thế nên đội hình đến sau sao lại có thể không canh phòng nghiêm mật? Trời đêm nay sương xuống thật là nhiều, nhưng như vậy cũng tốt, chúng ta chính là cho chúng một cơ hội rèn luyện gân cốt! Nói thật thì ta cũng muốn ở đây thêm vài ngày, nơi này quả thật thoải mái!
Mai Tuyết Yên rốt cuộc không nhịn được bật cười:
- Huynh thật là giỏi trêu người mà.
- Nàng thật là, ta sao lại trêu người chứ, cái nay phải gọi là đa mưu túc trí!
Quân Mạc Tà nghểnh mặt lên trời.
- Bày mưu lập kế hậu phương, quyết định thắng lợi xa ngàn dặm! Đó chính là truyền thống Quân gia!
Mai Tuyết Yên cười khanh khách, cười đến cả người run rẩy, sớm đã quên hết chuyện cũ.
Mai đại mỹ nhân đã không còn áo ngoài, hiện tại toàn thân bó sát là quần áo mỏng màu xanh nhàn nhạt, thân hình thon gọn, đường nét lồi lõm, theo tiếng cười của nàng, đôi gò bổng đảo khẽ rung nhẹ trước mắt Quân Mạc Tà, khiến hắn cảm thấy mũi vừa ngứa vừa nóng, thiếu chút nữa phun máu ra ngoài.
Yêu tinh này, thật muốn mạng già của ta!
Nếu cứ nói hăng say như vậy thì Quân Mạc Tà sẽ không để ý, nhưng hiện tại trên người Mai Tuyết Yên toát ra đủ loại cảm xúc, vây lấy Quân Mạc Tà, vừa uyển chuyển lại mơ hồ, khiến cho Quân thiếu gia chúng ta thật sự kìm lòng không đậu mà.
Mai Tuyết Yên tinh tế phát giác ra dị trạng của hắn giận dữ lườm hắn một cái. Cái nhìn này lại mang theo phong tình vạn chủng, Quân Mạc Tà chỉ muốn ngửa mặt lên trời hống một tiếng, hóa thân thành lang sói, cất thương lên ngựa.
- Tuyết Yên, không thì chúng ta cứ nhịn bọn chúng vài ngày! Chúng ta cứ ở đây chờ cho thương thế của nàng hoàn toàn khôi phục rồi xuất hiện cũng không muộn nhỉ.
Quân Mạc Tà khóe mắt híp lại, miệng chảy dãi ròng ròng, mặt dày thương lượng.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Dị Thế Tà Quân - Chương #583


Báo Lỗi Truyện
Chương 583/1284