Chương 570: Thật sự không yên


Hùng Khai Sơn và Hồ Liệt Địa co đầu rụt cổ nhìn Mai Tuyết Yên một chút, Hùng Khai Sơn ngập ngừng nói:
- Vậy, lão đại, chúng ta đi bây giờ nhé?
- Lập tức cút ngay cho ta!
Mai Tuyết Yên đuổi một tiếng.
Hai đại thú vương cả người run rẩy, vội vàng chạy trối chết ra ngoài. Trong nháy mắt hai thân ảnh vạm vỡ liền biến mất trong gió tuyết. Thân pháp cực nhanh, cho dù phía trước là Tam Đại Thánh Địa cũng liều mạng chạy ra nhanh hơn.
Trong lòng Mai Tuyết Yên khó có thể bình tĩnh, nhưng lựa chọn thời điểm này vẫn là lựa chọn tốt nhất.
Người của Tam Đại Thánh Địa hầu hết vẫn ở phạm vi Thiên Hương, chưa rời đi xa. Sự tính toán của Mai Tuyết Yên trái ngược với tâm tư của bọn hắn. Hùng Vương và Hổ Vương đã được viện trợ bởi vị cao nhân thần bí Quân gia nên toàn bộ băn khoăn đều đã biến mất. Dù gì thì cũng phải dưỡng thương xong mới đi được, cho nên bọn hắn cho dù muốn bố trí kế hoạch chặn đánh thì cũng phải vài ngày sau đó!
Nhưng mà bấy giờ với cước bộ của hai vị thú vương chỉ sợ là đã ở xa ngàn dặm, cho dù muốn chặn đường thì cũng đã muộn.
Cho nên Mai Tuyết Yên nắm lấy thời cơ, không them để ý thương tích trong người bọn Hùng Khai Sơn, lập tức ra lệnh cho bọn họ dùng tốc độ cao nhất trở về! Bởi vì cho dù đang có thương tích, nhưng lại là thời gian an toàn nhất! So với việc dưỡng thương vài ngày thì an toàn hơn rất nhiều!
Thấy hai vị thú vương đã rời đi, Mai Tuyết Yên lẳng lặng đứng trong gió tuyết, hai bàn tay nhẹ nhàng vuốt thanh kiếm, ánh mắt có chút mê mẩn nhìn vào trong viện. Trong đầu lại hiện lên nụ cười của Quân Mạc Tà, không biết hắn là người như thế nào? Thật sự là khẩn cấp chết người.
Xà Vương Thiên Tầm đứng lẳng lặng một bên, ánh mắt phức tạp.
Rất lâu sau Mai Tuyết Yên nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
- Đã phát hiện Quân Mạc Tà ở đâu chưa?
Xà Vương Thiên Tầm nói:
- Quân gia đã tìm kiếm khắp nơi. Đại tỷ yên tâm, tuy rằng trước mắt chưa tìm thấy, nhưng mà hắn có một sư phụ mạnh mẽ ở bên cạnh chắc sẽ không có việc gì đâu.
Mai Tuyết Yên thở dài một tiếng, nhắm hai mắt lại một cách mệt mỏi:
- Ta sợ chính là điều này, ta sợ là hắn giả mạo sư phụ hắn. Nhưng mà chuyện này không thể nói rõ ràng.
Mai Tuyết Yên trong lòng suốt ruột, nhưng cũng không có cách nào.
Ngơ ngẩn đứng một lúc lâu, cuối cùng tâm trạng dao động, phun ra một ngụm máu.
Ngay khi Quân Mạc Tà không khống chế nổi nữa thì Hồng Quân Tháp đột nhiên bạo phát khí tức, các cao thủ Tam Đại Thánh Địa đang cấp tốc rời xa đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn khí thế như bão táp, ai nấy mồ hôi đầm đìa, trong lòng thầm than may mắn.
Thật sự mãnh liệt!
- Tử huynh, vừa rồi thật nguy hiểm. Nhờ Tử huynh quyết đoán kịp thời.
Chí Tôn Kim Thành trong lòng vẫn sợ hãi, bay với tốc độ cực nhanh, ghé vào tai Tử Kinh Hồng, hai người sóng vai bay nhanh. Vừa bay vừa nhỏ giọng nói.
- Thực sự nguy hiểm!
Tử Kinh Hồng cũng lau mồ hôi lạnh, quay đầu nhìn nghiến răng nghiến lợi nói:
- Trữ Vô Tình và tên Mã Giang Danh mấy tên vương bát đản. Trở về chỉ nói muốn đối phó Mai Tôn Giả liền vạch kế hoạch. Nào ngờ chúng ta hùng hổ đến đây lại gặp một tên sát nhân như vậy. Hao binh tổn tướng, lại còn thất bại! Đâ đúng là mặt rỗ lại không phải là mặt rỗ, hãm hại người khác!
Trong lòng Tam đương gia giờ phút này tràn ngập phẫn uất. Nghĩ đến mình cúi mặt cúi đầu trước thần bí nhân kìa, tức khí đánh một cái vào không khí, nghĩ rằng mất hết mặt mũi của mình.
- Nếu với thực lực người đó, nếu không vì Đoạt Thiên chi chiến mà nói, khả năng lưu chín mười người chúng ta lại là rất cao. Còn chưa nói đến hắc hỏa kia, khắp nơi trên người Dư Nhất Bán. Lúc đối mặt với Trữ Vô Tình, lão quái vật đó chỉ vung tay hai cái, nếu mà trúng người chúng ta thì...
- Không sai! Chỉ riêng hắc hỏa đó cũng đủ lưu chúng ta lại rồi. Một khi hắc hỏa đó phát ra toàn bộ thì một mảnh cũng không còn. Ngay cả lúc thu lại, cũng dễ dàng như một món đồ chơi vậy, cứ như vậy biến mất nhẹ nhàng, không hiểu biến mất kiểu gì. Quả là kỹ thuật thần kỳ!
Tiếu Vị Thành sợ run cả người. Nhưng hắn không biết rằng lúc đó Quân Mạc Tà không phải muốn làm như vậy, vấn đề là khi đó Quân Mạc Tà không còn sức. Ám toán một hai người thì hắn còn làm được, nhưng chỉ cần duy trì thêm một thời gian nữa thì không tài nào thực hiện được.
Tiếu Vị Thành nói:
- Hắc hỏa của vị tiền bối kia dĩ nhiên không còn gì để nói. Nhưng mà Tử huynh, không biết ngươi có chú ý hay không, sau khi hắn thiêu đốt Dư Nhất Bán, lần thứ hai xuất hiện tiểu đệ ngi ngờ là hắn từ dưới đất chui ra. Chỉ có như vậy mới có thể giải thích được hắn đi ra từ đâu. Nhưng mà việc đó lại hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả một chút dao động huyền lực cũng không có. Xuất quỷ nhập thần như vậy, giả dụ như hắn đánh không lại thì hắn cũng chui xuống đất được.
- Đúng vậy. Một lão quái vật sống hơn nghìn năm quả không vừa.
Tử Kinh Hồng an ủi:
- Dù sao thì người ta cũng tu luyện hơn một nghìn năm!
Ngụ ý của hắn là người ta tu luyện hơn một nghìn năm, so với việc chúng ta tu luyện vài năm thì thế nào? Cấp gì mà so sánh?
- Tử huynh nói rất đúng.
Tiêu Vị Thành nghĩ lại, sau đó tư tưởng bình tĩnh lại:
- Tin tình báo sai lầm, hại chết ngàn quân! May mắn là Mộng Huyễn Huyết Hải chúng ta không tổn thất bao nhiêu, nếu không trở về sẽ bị tông chủ trách phạt. Khó trách Hoàng Thái Dương kia đã bốc hơi rồi. Con bà nó, cứ như vậy hành động, có lão quái vật khủng bố như vậy tồn tại, làm sao mà tiếp tục?
Sự tức giận của Tử Kinh Hồng lại phát tác.
- Chí Tôn Kim Thành chúng ta không hao tổn quá lớn.
Tiếu Vị Thành cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, có chút cảm giác vui sướng khi người khác gặp họa, nói:
- Nhưng mà Độn Thế Tiên Cung Dư Nhất Bán bị thiêu cháy, chuyện này với Độn Thế Tiên Cũng khẳng định là đả kích không nhỏ. Đại tổng quản cũng bị thiêu, hắc hắc
Nhìn Độn Thế Tiên Cung Trữ Vô Tình sắc mặt u ám, hai người bỗng cảm thấy vui sướng. Chắc chắn người này trở về sẽ chịu nhiều khổ sở!
Tin tình báo quả là sai nghiêm trọng, làm cho đại tổng quản chết ngay tại chỗ, thậm chí đến cả bội kiếm nhiều năm làm bạn bên mình cũng tan thành nước, Trữ Vô Tình trở về Độn Thế Tiên Cung không bị cung chỉ mắng té tát một trận mới là chuyện lạ.
- Nhưng mà Dư Nhất Bán chết cũng đáng! Theo lời hắn nói thì nơi này chỉ có khí tức của cao thủ Chí Tôn chi thượng? Cho dù là lưu manh cũng không bỉ ổi bằng hắn! Lão phu khinh bỉ hắn.
Tử Kinh Hồng hừ một tiếng nói:
- Lão tiểu tử đó bị đốt, nói thật lão phu cũng có chút cảm giác hả lòng hả dạ. Cháy sạch tốt lắm! Mà Phong Tuyệt Tình kia nói không sai tí nào, hắn chỉ còn có một nửa người, sống cũng chẳng có ý nghĩa gì!
- Tử huynh nói rất đúng. Nhưng mà kế hoạch phải thay đổi ra sao đây?
Ánh mắt Tiếu Vị Thành lóe lên.
- Việc này cũng không cần. Vị Phong tiền bối này cũng chỉ là chỗ dựa của Quân Gia, cuối cùng vẫn là nhân loại. Hắn không nhắc đến Thiên Phạt Sâm Lâm, cho nên muốn làm gì thực ra rất dễ dàng. Coi như hắn có để ý đến Thiên Phạt, nhưng dù sao lúc đó cũng không nói gì. Đến lúc đó chúng ta giả ngu, nói rằng không biết thì lão có thể nói gì? Ở Đoạt Thiên chi chiến hắn cũng không thể gây khó khăn cho chúng ta, khi đó ván đã đóng thuyền, cho dù hắn có tức giận cũng chả thể làm gì. Hắn làm như thế nào được, sức một người có thể chống cả ngoại tộc sao? Đại cục chẳng phải nhờ chúng ta sao?
Tử Kinh Hồng chậm rãi nói, khóe miệng lộ ra một nụ cười ma quái.
Thực tình không phải rằng lúc ấy Quân Mạc Tà không muốn nói, nhưng khổ nỗi hắn muốn nói cũng không nói thêm một chữ được nữa.
- Một khi đã như vậy, chúng ta đặt vấn đề Thiên Hương xuống, tập trung lực lượng đi đến Thiên Phạt trước. Trước tiên đánh chết Hổ Vương và Hùng Vương sau đó nói sau.
Tiếu Vị Thành nắm chặt nắm tay vẻ mặt hung dữ.
- Hổ Vương và Hùng Vương bị thương không nhẹ. Có sự viện trợ mạnh mẽ này chắc sẽ nghỉ ngơi điều dưỡng vài ngày rồi mới ra đi. Chúng ta bố trí chặn đường, hai tên đó không có tuyệt kỹ phòng thân giống như Xà Vương và Mai Tôn Giả, thay đổi kế hoạch mất công.
Trong mắt Tử Kinh Hồng lóe lên tinh quang:
- Đúng rồi, tên Quân Mạc Tà kia không phải luôn nói là muốn đi Đông Phương thế gia hay sao? Mai Tôn Giả có tình ý với hắn, chắc chắn sẽ đi theo. Khi đó là cơ hội lớn nhất của chúng ta. Nhưng mà cũng phải chú ý, ngàn vạn lần không nên động chạm đến hắn, nhất định phải bắt hắn lại còn có thể trao đổi điều kiện với người áo đen kia.
- Mặt khác cần tăng mạnh giám thị đối với Quân gia, nếu cần thiết có thể tính kế người nhà của hắn.
Tiếu Vị Thành nghe thấy thế mà mặt mày hớn hở, nhịn không được mà nói chen vào.
- Ngươi muốn chết hả?
Tử Kinh Hồng nhìn hắn xem thường:
- Vị Phong Tuyệt Tình kia rõ ràng là ở trong Quân gia, phải biết việc luyện đan này đều sẽ tìm nơi cố định mới được. Mà Quân gia Quý Tộc Đường trong khoảng thời gian này đấu giá đan dược với số lượng dọa người, rõ ràng đấy là chỗ lão quái vật luyện chế. Từ đó có thể thấy rằng lão quái vật này vẫn ở Quân gia chưa bao giờ rời đi! Đi bắt cóc người của Quân gia sao?
Vị Chí Tôn Kim Thành tam châu vương tọa nghĩ ra chủ ý chịu chết như vậy thật mệt chết.
- Ách!
Tiếu Vị Thành mồ hôi đầy đầu, nghĩ một lát mới hiểu được là Quân gia không thể động vào.
- Thực ra chúng ta chỉ cần phái người điều động một khoản tiền lớn cùng với linh dược đã thu thập bao năm qua. Lão quái vật kia tuy rằng thủ đoạn cao minh, thần thông tạo hóa nhưng mà vẫn quan tâm Đoạt Thiên chi chiến. Chúng ta chỉ cần mang đến Quý Tộc đường của họ mua lại, hoặc là thành tâm xin giúp đỡ lão quỷ đó chưa chắc đã cự tuyệt gặp người đi xa ngàn dặm. Biết đâu lại giúp chúng ta luyện chế một ít đan dược, ha ha…
Vẻ mặt Tử Kinh Hồng đầy âm mưu quỷ kế.
- Lời Tử huynh thật đúng đắn. Chúng ta chỉ cần theo lão gia hỏa kia, tin rằng mọi vấn đề có thể giải quyết dễ dàng!
Tiếu Vị Thành nói phụ họa.
- Cả Thú Vương kia cũng không thể thả lỏng. Lập tức phái người giám thị các đường ra của Quân gia, nếu Hổ Vương và Hùng Vương đi ra thì báo ngay cho chúng ta. Chỉ cần bọn chúng ra khỏi Thiên Hương năm dặm lập tức triển khai chặn đánh.
Tử Kinh Hồng hạ lệnh một cách quyết đoán:
- Nếu gần quá một khi bọn chúng phá vòng vây chạy về Thiên Hương Quân gia, cũng không xong chuyện đâu!
- Đúng, đúng!
Tiếu Vị Thành trầm tư:
- Nhưng mà chúng ta cũng phải phái vài người đến cửa thành, hoặc là thúc ngựa chạy đến đường phía nam Thiên Nam. Không thể sơ hở chỗ nào cả.
- Một khi đã như vậy, chúng ta hành động phải chắc chắn! Lần này mặc dù nguy hiểm, nhưng may mà không thương tổn đến gân cốt. Thực lực chúng ta vẫn đầy đủ, tuy có mấy người bị thương nhưng cũng không ảnh hưởng đến toàn cục!
Tử Kinh Hồng cười hắc hắc:
- Người Độn Thế Tiên Cung tuy quần long vô thủ nhưng cũng có thể gộp vào. Dù sao lực lượng này cũng không nhỏ.
Tiếu Vị Thành nở nụ cười.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Dị Thế Tà Quân - Chương #570


Báo Lỗi Truyện
Chương 570/1284