Chương 56: Ai theo dõi ta?


Dịch Giả: bpvn0111.
Xoay người ra khỏi cửa tiệm, Quân Tà đi thẳng về nhà. Quân gia không phải không có xe ngựa, ngược lại xe ngựa còn cực kỳ xa hoa sang trọng, nhưng Quân Tà chỉ thích đi bộ trên đường. Trong tiềm thức của một sát thủ kiếp trước, chỉ có chính bản thân mình bước đi mới là an toàn nhất. Bất cứ ngồi xe hay đi thuyền, đều có một cảm giác vận mệnh của mình không ở trong tay mình. Quân Tà rất quan tâm đến loại cảm giác này, để cảm giác này ở trong lòng đối với hắn thực sự không thoải mái. Quân Tà luôn quan niệm, vận mệnh của mình, vĩnh viễn chỉ có chính mình nắm giữ!
Quân lão gia tử cũng có an bài cho hắn thị vệ tùy thân, nhưng đều bị hắn tìm lý do đuổi đi. Bởi vì Quân Tà biết, thị vệ đi theo bên mình, cũng chỉ giống như vật trang sức mà thôi. Chính mình đi tới bất cứ chỗ nào, luôn có một người âm thầm theo dõi, nhân vật thần bí đó, chính là một nhất đẳng cao thủ chân chính. Tuy rằng bây giờ Quân Tà chưa thấy qua, và với tu vi hiện nay của Quân Tà cũng không thể phát hiện, nhưng từ khi Quân lão gia tử an bài người này âm thầm theo hắn, Quân Tà có thể cảm giác rõ ràng. Cảm giác này chính là bản năng của một sát thủ hàng đầu, mặc dù không có gì để chứng minh, nhưng Quân Tà tin tưởng cảm giác của mình tuyệt đối không sai. Hiện tại Quân Tà đối với thần bí nhân kia cực kỳ hứng thú. Tuy rằng công phu hiện nay không thể so với kiếp trước, nhưng tình thần cảm giác so với kiếp trước còn cao hơn vài phần. Hơn nữa chính mình đã từng nhiều lần thử thoát khỏi bị theo dõi, bằng vào thủ đoạn chống theo dõi của chính bản thân, dưới tình huống đó, người này vẫn theo mình như hình với bóng, thực sự là khó mà có được. Quân Tà thoạt nhìn như là đi dạo, nhưng tinh thần cảnh giác luôn được hắn đẩy lên mức cao nhất để kiểm soát tất cả mọi thứ xung quanh, có thể nói là một con kiến cũng không lọt khỏi tầm mắt. Hơn nữa với tốc độ di chuyển của Quân Tà mặc dù không nhanh chóng, nhưng cũng chỉ có cao thủ theo dõi mới có thể nhận ra, hắn luôn thay đổi phương hướng lúc thì đi tới lúc đi lui, tất cả đều bất ngờ nằm ngoài dự kiến. Nếu là người bình thường theo dõi, chỉ sợ là ngay cả bóng dáng đã sớm không còn nhìn thấy. Nhưng người âm thầm đi theo Quân Tà này, không bị bỏ rơi một lần nào.
Kỳ thật, trong lòng người này sớm đã kêu cha khóc mẹ. Quân lão gia tử nhờ hắn bảo hộ cháu của mình nhưng đừng để phát hiện, hắn không cần nói hai lời liền đáp ứng, ở trong lòng hắn nghĩ rằng âu cũng chỉ là bảo hộ một tên ăn chơi trác táng, không có gì khó khăn. Với thân thủ của chính mình, chỉ sợ là đi theo hắn, cả đời hắn nằm mơ cũng không biết. Nào biết đâu rằng sau hai ngày theo dõi, đã khiến cho vị siêu cấp cao thủ này thật sự mệt mỏi. Tiểu tử đang lững thững phía trước kia, hành động luôn không tuân theo quy tắc nhất định, nghĩ chắc chắn là hắn sẽ đi về hướng đông, nhưng hắn lại cố tình đổi hướng, ngươi bắt buộc phải quay lại…theo hướng tây truy đuổi, nhưng khi tới lại phát hiện hắn đã chuyển sáng hướng nam rồi. Người này có thể nói là đứng đầu trong các cao thủ theo dõi, tuy nhiên sau hai ngày, đã không ít lần sai phương hướng, nếu không phải tu vi của Quân Tà thực sự quá thấp, chỉ sợ là ngay ngày đầu tiên đã không có bóng dáng. Sau vài lần truy sai phương hướng, bực mình đến phát điên, ngay cả râu mép cũng bứt rơi mấy nắm. Đã mấy lần hắn muốn nhảy ra, túm lấy vạt áo tiểu tử này để hỏi: "Con mẹ nó, ngươi mỗi ngày, lúc hướng đông khi thì hướng tây, râu ông nọ cắm cằm bà kia loạn cả lên? Ngươi thật sự không thể thành thật một chút sao hả?". Liệu có phải tên công tử bột này phát hiện ra ta? Mới vừa nghĩ đến đó, liền tự phủ định: xem cái bộ dáng này, hắn làm sao phát hiện ta? Hoàn toàn là vì tiểu tử này hành sự bừa bãi mà thôi!
Đang suy nghĩ, đột nhiên phát hiện Quân Tà rảo bước nhanh hơn, đi vào một của hàng phấn son, vị cao thủ này nhịn không được xì một tiếng tỏ rõ sự khinh miệt, thầm nghĩ quả nhiên là thứ ăn chơi trác táng, dám xông vào những chốn của đàn bà. Nhưng chờ một lúc lâu vẫn không thấy Quân Tà đi ra, rốt cuộc chịu hết nỗi, khẽ tiến lại gần quan sát. Hóa ra bên trong căn bản không thấy bóng dáng Quân Tà đâu, hắn không khỏi buồn bã chán nản: "nguyên lai tiểu tử này theo cửa sau đi ra ngoài, thánh thần ơi, sao ta lại ngu như vậy, không nghĩ tới điểm này cơ chứ?". Sau đó, vội vã thẳng theo phương hướng cửa sau mà tìm kiếm.
Quân Tà đợi cho hắn đi xa, xác định cỗ hơi thở theo dõi mình đã hoàn toàn biến mất, lúc này mới từ trong của hàng son phấn đi ra, cảm tạ chủ quán, theo đường cũ quay về, nghênh ngang đường ta rộng thênh thang ta bước. Trong khách điếm chỉ còn lại vài cô nương trợn tròn cặp mắt: "vị công tử tuấn tú này thoạt nhìn khỏe mạnh, cớ sao đi vào khách điếm của mình lại đột nhiên bị tiêu chảy? Hơn nữa còn sử dụng nhà vệ sinh lâu như vậy? Suýt nữa làm cho tỷ muội chúng ta đều đến mức không được…".
Sắc trời dần dần âm u, ánh tà dương chậm rãi buông xuống, mặc cho hoàng hôn một mình lo lắng trước con ác thú màn đêm đang mở miệng chờ sẵn. Chỉ cần tia nắng chiều tà cuối cùng biến mất, là đớp một phát nuốt vào cả vũ trụ này. Quân Tà đi được hai bước đột nhiên quay đầu lại, thay đổi một con đường khác, hướng về phía sau của cưa hàng phấn son đi tới, đồng thời trong lòng không khỏi đắc ý, tên kia không chừng hôm nay bị ta làm cho hôn mê a. Lão tử từng là vua của sát thủ, rình bắt con mồi, am hiểu nhất chính là thứ này, tiểu tử, cùng so với ta, ngươi còn quá non a. Quân Tà đoán không lầm, người kia đuổi theo hơn mười trượng không phát hiện ra bóng dáng Quân Tà, lập tức biết bị lừa, liền nhanh tróng quay lại, đi hết một vòng, sau đó đứng trước cửa của cửa hàng phấn son, trên đường nhìn người qua lại đông đúc, khuôn mặt lúc xanh khi thì đỏ, giống như là được nhuộm thuốc nhuộm, cả người chỉ cảm thấy một cảm giác vô lực. Tung hoành thiên hạ mấy chục năm, với khả năng theo dõi của mình cho đến bây giờ không giảm sút là bao, nhưng hôm nay tự nhiên bị một tên mao đầu tiểu tử cắt đuôi, hơn nữa còn là một tên công tử bại hoại không nghề nghiệp học vấn. Điều này quả thật là làm cho thiên hạ chê cười mà. Trong lòng hắn hiểu rất rõ ràng: lần này thực sự đã đánh mất dấu vết.
Dọa người a! Lần này là lật thuyền trong mương rồi a…
Quân Chiến Thiên, Tổ bà ngươi, rốt cuộc ngươi nuôi cái thứ tôn tử gì đây! Sao lại tà môn như vậy?
Quân Tà hắc hắc cười, vô cùng thích ý. Tuy rằng biết rõ người nọ không ác ý đối với mình, nhưng thói quen một mình hành động của hắn, có một người luôn theo sau, luôn có một loại cảm giác nói không nên lời, rất là khó chịu. Giờ đây cũng đã thoát được cái đuôi dai dẳng đó, nhất thời cảm thấy cả người nhẹ nhàng thoải mái. Đột nhiên, Quân Tà cảm thấy thân thể cứng đờ, nhưng lập tức thả lỏng, bả vai khẽ run lên. Phi đao thần không hay quỷ không biết đã ở trong lòng bàn tay. Vài cỗ hơi thở lạnh lẽo hờ hững từ các phương hướng tràn tới. Mục tiêu, đúng là chỗ Quân Tà đứng. Các hơi thở này rất giống nhau.
Sát thủ!
Mẹ kiếp, không lẽ đen như *** chó thế sao, không trùng hợp như vậy chứ? Ta vừa mới thoát khỏi người bảo hộ, liền gặp phải ám sát? Vạn nhất là sự thật, thì đúng là quá nực cười mà! Tự chui đầu vào rọ? Quân Tà cười khổ một tiếng, nhưng không thể phủ nhận, thậm chí còn có một loại hưng phấn trong lòng dâng lên: mơ hồ mang theo mùi máu tươi….Rốt cuộc, cuối cùng có thể biết được một chút một nhóm sát thủ tại thế giới này, hy vọng, các ngươi đừng làm cho ta…Thất vọng!
Phía trước một loạt tiếng bước chân chỉnh tề, một đội nhân mã rầm rộ đi tới, ở giữa chính là một cỗ kiệu, các mặt kiệu hiện lên ánh sáng vàng, dọc theo hai bên là những sợi dây rèm cửa đính những hạt trân châu lấp lánh, ở phía dưới là một cái chuông nhỏ nhỏ màu vàng, nhẹ nhàng lay động phát ra âm thanh thanh thúy, thật là êm tai dễ nghe. Đây là đương triều Linh Mộng công chúa giá lâm!
Chẳng lẽ những người này là đối phó không phải là mình? Mà là Linh Mộng công chúa?
Quân Tà trong lòng suy nghĩ tính toán, ngay lập tức nghĩ đây mới là khả năng lớn nhất. Chính mình tới đây, vốn là ý nghĩ nhất thời nảy lên, nếu muốn ám sát chính mình, so với nơi này thì những chỗ thích hợp chính mình đã đi qua nhiều không đếm xuể. Thích khách tuyệt đối sẽ không chọn nơi này làm hơi hạ thủ.
Nhưng, giữa ban ngày ban mặt, dám tiếp cận hoàng thành ám sát công chúa, ai có lá gan lớn như vậy?
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #56


Báo Lỗi Truyện
Chương 56/1284