Chương 547: Ủy khuất của Mai Tuyết Yên


Mai Tuyết Yên rốt cuộc cũng thấy hắn thừa nhận khó đạt được cõi niết bàn, trái lại hơi có ngoài ý muốn, không khỏi nở nụ cười, vu vơ hỏi:
- Vậy ngươi xem, ta thế nào?
- Cô sao? Cô đừng chà đạp tứ đại yếu tố! Cô căn bản là một đứa ngốc!
Quân Mạc Tà không chút khách khí:
- Trong tứ đại yếu tố cô nhiều lắm cũng chỉ có một chút, chính là gan lớn, hơn nữa đơn giản cũng chỉ là gan lớn. Thế nhưng chỉ là đơn thuần gan lớn, không có ba yếu tố khác trong lời nói, đúng là như tục ngữ có câu kẻ ngốc lớn mật! Chỉ biết một mặt cúi đầu thẳng về phía trước, có thể nói cái gì cũng tệ! Còn không bằng mấy tên nhát gan bo bo giữ mình, tứ đại yếu tố mà không có đầy đủ tuyệt đối là không tốt! Như vậy còn có thể yên tĩnh mong chờ quãng đời còn lại, cô bây giờ, trực tiếp liền là đối tượng để người khác hãm hại, vừa mệt mình vừa mệt bằng hữu, thậm chí mệt chết cả nhà.
- Ngươi….
Mai Tuyết Yên lâm vào trạng thái chán nản!
- …nói bậy.
- Nói bậy? Chính cô cũng là người thông minh, chính mình suy nghĩ một chút đi.
Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng, nói:
- Trước tiên nói về chuyện lần đó thập đại Chí Tôn cao thủ chi thượng chặn đánh cô, chính là cô bị trọng thương một ít, ta chưa có hỏi qua cô chuyện này lần nào chứ? Nhưng ta có thể kết luận! Đến cuối cùng cô trọng thương chạy trối chết, người ta toàn là thập đại cao thủ trở ra, nhiều lắm chính là thời gian cô toàn lực phá vây làm cho bọn họ nhiều ít dính chút nội thương, tuyệt không bị dồn đến tổn thương tính mạng, càng không nói đến thương tật, chỉ hơi đùa vui an dưỡng, là có thể vẹn toàn, có phải thế không?
Mai Tuyết Yên phẫn nộ nhìn hắn,răng trắng như tuyết bất tri bất giác cắn chặt môi đỏ bừng. Trong mắt thần thái phẫn nộ dần biến thành bi thương.
- Thế không phải là nhân từ nương tay, lòng dạ đàn bà sao?
Quân Mạc Tà không lưu tình chút nào, thờ ơ dửng dưng tiếp tục phê phán:
- Mà chính cô bị thương thật nặng, thậm chí gần như là đi đời nhà ma, hao hết khí lực, mới nỗ lực lao ra khỏi trùng vây, thoát thân ra ngoài; mà những cao thủ được cô khoan hồng độ lượng buông tha tất nhiên sẽ không cảm kích, cũng sẽ không báo đáp ơn tha mạng của cô. Bọn hắn chỉ càng thêm hung ác đuổi giết cô! Ngay sau đó cô một đường chém giết lại hạ thủ lưu tình, trở lại Thiên Phạt Sâm Lâm mới thôi! Cả quá trình có phải như vậy hay không?
Mai Tuyết Yên thống khổ quay đầu đi. Quân Mạc Tà tuy rằng chưa thấy, cũng không nghe nói đến, nhưng nói một chút cũng không sai.
- Cô đến tận bây giờ cũng không thể hiểu được, là vì sao? Tất cả mọi người đều phải tham gia Đoạt Thiên chi chiến, cũng là vì đại lục, cũng là vì thiên hạ muôn dân! Vì sao nhất định phải gà nhà đá nhau? Sát hại minh hữu của mình? Chẳng lẽ mục tiêu cuối cùng của bọn hắn không phải vì điều này sao? Ta biết rõ, bọn họ rõ ràng chính là chống lại sự xâm lược, bảo vệ toàn bộ đại lục là nhiệm vụ cao nhất! Điểm này, chính mình rành mạch! Bởi vì những người đó, khi đối mặt với kẻ thù bên ngoài, đồng dạng là phấn đấu quên mình, không tiếc tính mạng! Đem nhiệt huyết chiếu vào đỉnh Thiên Trụ Sơn, đem anh linh lưu tồn trong thiên địa.
- Vì cái gì? Lẽ nào, chính mình là một huyền thú còn có thể minh bạch đạo lý này, bọn họ làm sao không hiểu đây?
Mai Tuyết Yên không tin rằng bọn hắn không hiểu, nhưng càng thêm không rõ, đây rốt cuộc là vì cái gì! Giết chết chính mình, giải quyết Thiên Phạt sâm lâm, chỉ có thể trong Đoạt Thiên chi chiến, đánh mất một minh hữu đắc lực, thậm chí có thể tổn hại đại lượng chiến lực! Tại sao phải gây hại cho người khác, nhưng mình cũng không có lợi ích gì?
- Cô thực nghi hoặc phải không?
Quân Mạc Tà lạnh lùng nhìn nàng:
- Có phải hay không nghĩ như thế nào cũng không hiểu? Mọi người rõ ràng đều có cùng một mục tiêu, có chung một địch nhân, vốn là phải chân thành hợp tác, vì sao lại không muốn cùng tồn tại mà chém giết lẫn nhau?
- Đúng vậy! Vì sao? Ta thật sự không hiểu! Vấn đề này luôn làm cho ta cảm thấy nghi hoặc, từ hàng ngàn hàng vạn năm nay, Thiên Phạt ta không ít lần tiên phong trong Đoạt Thiên chi chiến? Chưa từng một lần lùi bước? Hàng vạn năm qua, Thiên Phạt Thú Vương táng thân ở đỉnh Thiên Trụ Sơn, đến nay đã có bao nhiêu? Ngàn vạn a! Ta dám can đảm mà nói một câu, nếu không có Thiên Phạt sâm lâm trợ giúp thế chân vạc, hiện tại trên phiến đại lục này sớm đã không còn tồn tại!
Mai Tuyết Yên trong mắt phóng hỏa:
- Nhưng là hiện tại, Tam Đại Thánh Địa lại muốn đưa Thiên Phạt Sâm Lâm đến chỗ chết! Đây là cớ gì??? Vì cái gì?
- Thiên Phạt Thú Vương các cô, tâm địa trong sáng, đây vốn là việc khó khăn đặt trên vai, cái này với các cô là ưu điểm, nhưng cũng là chỗ trí mạng nhất của các cô! Trước đừng vội phủ nhận, ta hỏi cô một vấn đề.
Quân Mạc Tà ánh mắt nhu hòa xuống, nhưng vẫn lấp lánh phát quang:
- Lúc trước không biết là thứ bao nhiêu Đoạt Thiên chi chiến, có Tam Đại Thánh Địa nhất Đại Hung, Thế nhưng, vì sao không phải là tứ đại Thánh Địa? Mà lại là Tam Đại Thánh Địa? Điểm này, ngươi đã từng suy nghĩ qua chưa? Thiên Phạt Sâm Lâm đồng dạng mạnh mẽ, thậm chí là một phương xuất lực nhiều nhất, vì sao lại không thể xếp vào Thánh Địa? Lại phải lấy từ "Nhất Hung" đặt tên?
- Điều này…
Mai Tuyết Yên ngập ngừng, vấn đề này, nàng quả thực chưa từng nghĩ tới. Từ xưa đến nay Tam Thánh Nhất Hung danh chấn đại lục, Mai Tuyết Yên chưa bao giờ cảm thấy không ổn, chỉ cảm thấy như là đương nhiên, Thiên Phạt hung danh, không người dám phạm, cũng đã tạo từ ngàn vạn năm qua, chưa từng có bất kỳ nhân loại cao thủ nào dám xâm nhập vào phiến Huyền Thú Thánh Địa.
Nhưng hiện tại Quân Mạc Tà nhắc tới, nàng nhất thời mới nhớ: Đúng vậy, vì sao? Đồng thời liệt danh đồng thời xuất lực, vì sao ngoài mình ra, tam gia đều có được tên Thánh Địa, mà Thiên Phạt sâm lâm lại là Hung?
Ngươi hoặc là huyền thú đều quên một một điểm, một điểm rất trọng yếu, đó là sự kiêu ngạo của nhân loại! Hoặc có thể nói lòng hư vinh kỳ diệu không giải thích được, đơn giản một chút mà nói. Hay là tại khi đó, nhún ngường một chút Thiên Phạt sâm lâm cùng Tam Đại Thánh Địa căn bản ở thế đối địch!
Quân Mạc Tà cười vô cùng mỉa mai:
- Đây là một loại buồn cười, tự nhận mình là "Chính tông", trong lòng lại tác oai tác quái. Mới có tranh chấp ngày hôm nay!
- Chính tông? Có ý tứ gì?
Mai Tuyết Yên chậm rãi lùi về phía sau hai bước, từ từ ngồi xuống ghế.
- Vẫn không rõ sao? Cái gọi là chính tông, chính là đại lục này, dù sao cũng lấy nhân loại làm chủ, nhân loại chiếm giữ địa vị lãnh đạo. Toàn bộ văn minh, toàn bộ truyền thừa, đều từ nhân loại mà ra! Ngay cả huyền thú cường đại, cũng phụ thuộc vào nhân loại! Nhưng ở trong Đoạt Thiên chi chiến, lại là Thiên Phạt sâm lâm các ngươi dốc sức lớn nhất! Điểm này không ai có thể phủ nhận, lần đầu tiên Đoạt Thiên chi chiến, nếu không có Thiên Phạt sâm lâm, đại lục đã là thiên hạ của dị tộc! Cái này cũng đã biến thành niềm kiêu hãnh của Thiên Phạt sâm lâm, nhưng…!
Quân Mạc Tà ánh mắt sáng rực:
- Thậm chí tại rất nhiều lần tham gia Đoạt Thiên chi chiến, hay hoặc là trong mắt nhân loại tham dự Đoạt Thiên chi chiến, cái này căn bản là một loại sỉ nhục! Bởi vì, phải dựa vào một đám cầm thú xuất lực, mới đánh thắng trận, bảo toàn gia viên cùng tính mạng!
- Nhưng đoạn lịch sử này, chỉ cần Thiên Phạt sâm lâm còn tồn tại, thì vĩnh viễn không thể xóa đi! Theo thời gian trôi qua, cũng chắc chắn lưu truyền đến thiên thu vạn đại! Chỉ có Thiên Phạt sâm lâm hoàn toàn không còn tồn tại, đoạn lịch sử này, mới có thể theo gió bay đi! Một đời một thế hệ đơn giản là đối với Đoạt Thiên chi chiến không có nắm chắc, nếu động thủ với Thiên Phạt sâm lâm chỉ sợ lưỡng bại câu thương, bị dị tộc chiếm tiện nghi, vì vậy mới kéo dài đến tận bây giờ. Nhưng bây giờ, chắc chắn có thể khẳng định được một việc, đó chính là Tam Đại Thánh Địa cho rằng mình như chim đã đủ lông đủ cánh, cho dù không có Thiên Phạt sâm lâm, cũng không lo chuyện có thể giành thắng lợi!
- Cho nên sau đó, chính là lúc bi kịch của Thiên Phạt sâm lâm tới! Có mới nới cũ được chim quên ná, được cá quên nơm, nhân loại đối với chính mình còn như thế, huống chi là đối với huyền thú các cô? Hơn nữa, thực đúng dịp, cái gọi là nhất Hung hiện giờ chỉ có một nghĩa chính là hung danh, tức là vô hung huy chi thực (tựa như hữu danh vô thực), cấp cho bọn hắn lí do chính đáng nhất! Tại thế giới này quyền đầu lớn chính là đạo lý lớn, cho nên, ngàn vạn lần không cần cảm thấy ủy khuất. Sử sách cho tới bây giờ đều do người thắng viết!
Quân Mạc Tà dùng một giọng nhẹ nhàng trào phúng, nói một hơi ra ngoài.
- Không ủy khuất.
Mai Tuyết Yên thất thần lắc đầu, lẩm bẩm nói:
- Thiên Phạt sâm lâm ta qua rất nhiều thế hệ Thánh Vương, các thời kỳ Thú Hoàng cường giả, đời đời, bản thân luôn tràn lòng nhiệt huyết hướng về đỉnh Thiên Trụ Sơn! Luôn luôn coi đấy là vinh quang, không thể tưởng tượng được, hôm nay mới sáng tỏ, luôn luôn bị người khác biến thành công cụ, "không ủy khuất", nhân loại các ngươi tại sao lại hèn hạ đến vậy? Ta làm sao có thể không ủy khuất!
- Ngươi không cần ủy khuất như thế, bởi vì Tam Đại Thánh Địa cũng sẽ theo Thiên Phạt mất mạng và dần dần tiêu thất! Ngươi ủy khuất cái gì?
Quân Mạc Tà thở dài một tiếng.
- Tam Đại Thánh Địa cũng sẽ biến mất? Làm sao có thể!
Mai Tuyết Yên thật sự kỳ quái.
- Nguyên nhân rất đơn giản a, lúc này Tam Đại Thánh Địa có thể thành công xử lý sạch Thiên Phạt sâm lâm, tất cũng phải trả một cái giá rất lớn, đợi đến khi xuất chiến Đoạt Thiên chi chiến sự tình. Kết quả thứ nhất: Chính là Tam Đại Thánh Địa toàn bộ chết trận, dị tộc chiếm lĩnh đại lục, Tam Đại Thánh Địa cho dù còn có tân hỏa(*) truyền thừa cũng không có người nào còn sống để mà kế thừa, kết quả chỉ có thể là vĩnh viễn hôi phi yên diệt(**)!
*Tân hỏa: củi lửa. (Chắc ý là: tất tần tật các loại để truyền cho đời sau)
**Phi hôi yên diệt: Tiêu thành tro bụi.
Quân Mạc Tà hắc hắc cười, nói:
- Kết quả thứ hai có thể là: Tam Đại Thánh Địa quả nhiên thực lực kiên cường, ngay cả Đoạt Thiên chi chiến cũng vượt qua, Tam Đại Thánh Địa đại thắng chi uy, tự tin hiển nhiên tăng mạnh! Hiện tại đã không còn mục tiêu bên ngoài lại đáng kể được kiêng kị nhất là Thiên Phạt sâm lâm, lúc sau tự nhiên như vậy mà triển khai nội đấu, truy cầu duy ngã độc tôn! Đến cuối cùng chỉ còn lại một nhà! Ngàn vạn lần không cần hoài nghi, bởi vì đây là quy luật phát triển của nhân loại, cũng là chỗ tồn tại thói hư tật xấu của nhân loại! Nếu không xảy như vậy mới là chuyện lạ.
- Không có khả năng! Chung lưng đấu cật, chống lại sự xâm lược chính là tổ huấn của Tam Đại Thánh Địa, dị tộc một ngày chưa hoàn toàn tiêu vong, Tam Đại Thánh Địa sao có thể tự giết lẫn nhau? Thế chẳng phải là quên nguồn cội sao? Ai có thể nhận ô danh như vậy? Vạn nhất chỉ còn lại một nhà, mất đi động lực cạnh tranh, một cột gỗ không thể chống đỡ được tòa đại lâu, tương lai giữa Đoạt Thiên chi chiến một khi dị tộc nhân thành công xâm lấn, há không phải là tội nhân thiên cổ sao?
Mai Tuyết Yên kịch liệt lắc đầu, đối với lời nói của Quân Mạc Tà căn bản không tin tưởng.
- Lần này từ nơi đấu giá ngươi có thể nhìn ra được, hiện giờ Tam Đại Thánh Địa còn có thể đồng tâm hiệp lực sao?
Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng:
- Cho nên ta nói ngươi ngây thơ (ngu ngốc) một chút cũng không sai. Tổ huấn? Giá trị mấy lượng bạc? Một văn cũng không đáng! Phong Tuyết Ngân Thành nội đấu chẳng lẽ ngươi không tận mắt thấy sao, Phong Tuyết Ngân Thành sẽ không có cái gọi là tổ huấn sao? Hoàng thất Thiên Hương từng thề cùng Quân gia ta cùng vinh cùng nhục không phân, nhưng hiện giờ Quân gia ta điêu linh đến tình trạng gì rồi? Nếu ta không có Thiên Nam quật khởi, Quân gia chỉ sợ sớm đã mất mạng lâu rồi! Bắc cương thảo nguyên Lang tổ tiên mấy ngàn năm trước đã từng nói qua: Bảo vệ tốt thảo nguyên, ngàn vạn lần không được có ý đồ xuôi nam, nhưng các triều đại vương thất thảo nguyên, một thế hệ nào mà chưa gót sắt phấp phới, mưu toan chiếm lĩnh nơi phồn hoa này? Kết quả rồi như thế nào?
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Dị Thế Tà Quân - Chương #547


Báo Lỗi Truyện
Chương 547/1284