Chương 51: Ngươi có nghĩ là...


Dịch Giả: triuchat.
Hai người nghênh ngang xuống lầu, Quân Tà cũng không nói rõ, mà hắn cảm giác thấy trên tửu lâu tựa hồ luôn có người rình mình, cỗ hơi thở này làm cho Quân Tà thập phần không thoải mái, cho nên mới đưa ra ý kiến đi Di Hồng lâu, tìm nơi "thanh tĩnh" kia.
Một lúc sau khi Quân Tà cùng với Đường Nguyên đi xuống, trong một căn phòng trang nhã trên tửu lâu một thanh âm vang lên:
- Lý huynh, bọn họ đi rồi. Ngươi thấy thế nào?
Một thanh âm tao nhã nhàn nhạt nói :
- Đường Nguyên này, mặc dù cũng coi có chút kiến thức, nhưng vẫn là một tên quần là áo lụa quá mức lỗ mãng không hơn không kém. Người như thế dù có ý xấu, cũng chỉ có thể đối nghịch cùng chúng ta ở ngoài sáng, cho nên…, không cần lo lắng. Nhưng tên Quân Mạc Tà kia, gần đây nghe đồn có nhiều biểu hiện khác trước.
Bên trong khẩu khí, có ý nghi ngờ rất lớn.
- Ồ? Ý Lý huynh là…Quân Tam tiểu tử kia có chỗ khác thường?
Nguời nọ nghi hoặc nói:
- Người này vẫn hết sức tham tài như trước kia, hắn không phải vừa mới vơ vét tài sản của Tần Hổ sao? Tên này thật quá tham lam, còn muốn Tần Hổ giao toàn bộ sòng bạc ở thành bắc cho hắn, ha ha…Đúng là người si mộng! Hắn không sợ chết nghẹn à. Ha ha!
- Có một số việc ngươi cũng không biết, Quân Mạc Tà mấy ngày nay có chút cổ quái. Không những thế việc hắn làm cũng không kém dị thường. Bảo Lý Duyên chú ý, nói hắn xế chiều đến gặp Tần Hổ, hỏi kỹ lại những gì Quân Mạc Tà đã nói, một câu cũng không được sót. Rồi lập tức trình lên cho ta, không thiếu một chữ nào. Ta muốn xem xét kỹ một chút.
Người thứ hai trầm tư, ngón tay nhẹ nhàng vẽ trên mặt bàn. Hồi tưởng lại biểu hiện vừa rồi của Quân Tà, rốt cục lắc lắc đầu: từ ngôn ngữ cử chỉ của hắn mà nói, thì đơn thuần hắn là điển hình của những tên ăn chơi trác táng, sao mình lại tự nhiên cảm thấy có gì đó không ổn? Hay là mình quá nhạy cảm sao? Không, cứ cẩn tắc vô ưu. (nguyên văn là tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền: sử dụng cẩn thận thì thuyền dùng được vạn năm).
- Mấy ngày này ngươi hãy nghĩ biện pháp gặp mặt Quân Mạc Tà.
Người được kêu là Lý huynh chậm rãi nói:
- Có tin tức nói tên tiểu tử này trong khoảng thời gian gần đây đang ở nhà luyện tập dường như không cần mạng, hơn nữa rất tiến bộ, ta cũng cảm giác được có chút kỳ lạ. Muốn xem xét một chút, đúng là có thật như thế hay không?
- Ta? Đi gặp Quân Mặc Tà?
Bộ dáng người nọ với vẻ mặt không tình nguyện, tựa hồ chuyện bảo hắn đi gặp Quân Mặc Tà là chuyện rất mất mặt. Con mẹ nó chứ làm sao ta lại cùng một tên mặt trắng áo hoa ngồi chung một bàn được.
- Ngưoi cứ cuồng ngạo tự đại như vậy. Thì có ngày cái cuồng ngạo này sẽ hại chết ngươi.
Lý huynh kia ngẩng đầu, mi thanh mục tú, đúng là Lý Du Nhiên. Những lời này hắn nói nhàn nhạt nhưng đối với người đối diện nọ nhất thời toàn thân toát mồ hôi lạnh, vội vàng đáp:
- Được…được! Vậy, ta trở về an bài.
- Ừ, đến lúc đó ta sẽ ở một bên quan sát. Xem xem Quân Mạc Tà này rốt cuộc làm cái quỷ gì.
Lý Du Nhiên nhàn nhạt nói.
- Đúng rồi, Lý huynh ta nhận được tin tức, bên kia nhị hoàng tử mấy ngày nay có thể sẽ hành động, hắn có chút sốt ruột. Nhưng mà không biết mục tiêu của hắn là Tam hoàng tử hay Linh Mộng, Bên kia thật cẩn thận nên không có nhiều tin tức truyền về.
- Ồ?
Lý Du Nhiên hừ một tiếng, thanh âm trầm thấp chậm rãi nói:
- Nhị hoàng tử đúng là ngu ngốc, sau những chuyện vừa rồi, ai hành động trước cũng không hay ho. Uhm... , chúng ta có thể tạm thời yên lặng theo dõi kỳ biến, không cần để ý, lấy tĩnh chế động mới là thượng sách.
- Lại là nha đầu Linh Mộng kia xen vào…
Thanh âm người nọ tựa hồ không dám nói lớn vang lên.
- Không sao, bất quá cũng là một nữ nhân mà thôi. Nếu có thể lợi dụng Linh Mộng nha đầu kia làm cho Đại hoàng tử cùng Tam hoàng tử đánh nhau máu chảy thành sông, ta cầu còn không được nữa là.
Thanh âm Lý Du Nhiên rất bình tĩnh thanh thoát nhưng lại làm cho người ta cảm nhận một tia âm lãnh, hắn chậm rãi nói:
- Đại nghiệp thiên thu vạn tuế, về phần nữ nhân thì…Ha ha, một tay không che nổi mặt trời đâu.
Căn phòng trang nhã yên tĩnh trở lại.
Trên đường, trong xe ngựa, Quân Tà ngồi đối diện Đường Nguyên, tránh xa hắn, cố gắng kìm chế bản thân mình, chịu đựng mùi vị chua chua nồng nồng của người béo phì toát ra từ mập mạp, cảm giác thập phần gian nan, cho dù lấy sự nhẫn nại của một đời vua sát thủ ra chịu đựng, cũng rất khó khăn. Con bà nó! Phù phù.! Vội mở cửa xe để lưu thông không khí bên trong, Quân Tà nói:
- Đường bàn tử, nghe nói tên tiểu tử ngươi ở nhà bị quản rất thảm?
Vốn đang hứng thú bừng bừng , Đường Nguyên lập tức nguội lạnh trở lại như cục nước đá giữa sa mạc, vẫy tay, vô lực nói:
- Tam thiếu, đã là huynh đệ tốt thì đừng nhắc đến việc này, chỉ nghĩ tới ta đã muốn tự sát rồi. Ngươi nói xem sao cái số ta nó đen như rắm chó vậy chứ? Người khác không ai gặp chuyện như vậy, mà ta liên tiếp bị phân chim rơi trúng đầu, tam thiếu, ca ca ta thật là…Trời ạ!
- Vậy ngươi có nghĩ cách thoát khỏi cục diện này không?
Quân Tà cười hắc hắc âm hiểm hai tiếng, dụ hoặc nói.
- Muốn hay không á?Sao lại không cơ chứ? Ai không muốn thoát ra là đồ vương bát đản, là đồ con rùa! Nhưng mà chuyện này. Ài, không dễ dàng giải quyết đâu!
Đường Nguyên vò đầu nói, vẻ mặt nhăn nhó.
- Dễ cái gì, khó khăn gì, ta hỏi ngươi có muốn thoát khỏi khổ ải này không?
Quân Tà ra vẻ nhứ nhứ mồi cho cá mắc câu, đôi mắt hấp háy ra chiều thú vị nhìn chằm chằm Đường mập mạp.
- Ta muốn, rất muốn đó!
Đường Nguyên một trận hưng phấn:
- Tam thiếu, có phải ngươi có cách giúp ta?
- Cách hả, không nhiều lắm, bất quá lưỡng toàn kỳ mỹ thì không có, nhưng một diệu kế ta tùy tiện nói ra cũng để cho ngươi thoát khốn, muốn biết không?
Quân Tà cười ha hả, hai chân bắt chéo.
-Muốn chứ! …Tam thiếu, huynh đệ thân thiết của ta! Quân ca, quân thúc thúc, tổ tông!..., ngài mau nói cho ta biết đi, ta thật sự chịu không được nữa mà.
Đường Nguyên như bắt được cọng rơm cứu mạng, cực kỳ kích động, thở hổn hển, phì phò, thiếu chút nữa lệ nóng tuôn đầy mặt .
- Xem ra cho tới nay bọn Bắc Thành bang thật kiêu ngạo khinh người ? Hôm nay bọn họ làm ngươi không được vui a há?
Quân Tà nhẹ nhàng bâng quơ nêu lên.
- Thật là khó chịu, Mồ tổ tông ông cháu nhà nó, thật sự là đồ rác rưởi. Nếu mấy ngày nay, trong nhà có quá nhiều việc loạn, ta thật sự muốn giết hắn ngay, mai mốt cho dù cho ta bạc ta cũng không muốn nhìn thấy bọn hắn!
Đường Nguyên lắc đầu quầy quậy
- Tam thiếu, ngươi mau nói biện pháp đi , nhắc đến vấn đề này làm gì?
- Đó không phải là biện pháp sao! Đường Nguyên chuyện trong nhà của ngươi bị mất cắp có nhiều người biết không?
Quân Tà mỉm cười.
- Biết chuyện thì cũng không ít. Mất trộm cũng không phải đại sự gì, nhưng cụ thể mất cái gì rất ít người biết. Nếu là cửu cấp huyền đan ở nhà mình bị trộm mất, bị truyền ra ngoài, Đường gia ta còn không bị người khác cười cười cho rụng răng ư? Nhưng bề ngoài thì nói là truy tìm nô lệ bỏ trốn, tìm cừu gia mà thôi.
Đường Nguyên than thở, càng ngày càng không rõ lắm trong hồ lô của Quân Tà rốt cuộc bốc thuốc gì.
- Ta có thể đoán, Tần Hổ có dính dáng đến chuyện này.
Quân Tà bắt chéo chân rung đùi nói.
- Vừa rồi ngươi không chú ý, khi ngươi nói đến chuyện Đường gia bị mất trộm. Thần sắc Tần Hổ rất bối rối, trên trán tứa không ít mồ hôi.
Thật tình thì lúc ấy ánh mắt của Tần Hổ chỉ hơi khẽ giật một chút ngoài ra cũng chẳng có thêm phản ứng gì, nói chảy mồ hôi lại là càng nói láo. Nhưng Đường bàn tử xưa nay vốn không phải người có tâm tư cẩn mật, cũng nghe nhưng không hiểu, tai nọ xọ tai kia, lấy gì mà nhớ.
- Ngươi nói là…Tần Hổ có liên quan đến chuyện này có quan hệ?
Đường Nguyên lập tức ngồi ngay ngắn, mắt trừng như viên đạn, Quân tam thiếu nói gì đó, thật là chuyện tình trọng đại, không thể không có điểm khả nghi, nếu bình thường mà nói, Quân đại thiếu gia nói có, Đường đại thiếu gia cũng liền tin tưởng là có.
- Mập mạp à, ngươi sao luẩn quẩn trong lòng như vậy, mặc kệ hắn có quan hệ với chuyện này hay không, chỉ cần ngươi cảm thấy hắn và chuyện này có liên hệ, vậy ngươi chỉ cần nói với ông nội của ngươi, Tần Hổ ở bắc thành có liên quan đến chuyện này. Như vậy sau này, vô luận kết quả điều tra thế nào đi nữa, cho dù Bắc Thành bang cùng với chuyện này cũng không có liên quan, lúc đó áp lực trên người của ngươi đương nhiên sẽ giảm bớt, không phải sao?
Quân Tà cười tà dị:
- Hơn nữa chúng ta cũng không phải vu oan cho hắn. Tần Hổ không làm việc này thật, trong lòng không đuối lý, thì hắn sợ cái gì?
- Nhưng nếu ông nội của ta đi điều tra hắn, …Vạn nhất Tần Hổ không làm, thì chẳng phải lộng xảo thành chân sao?
Đường Nguyên do dự nói.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #51


Báo Lỗi Truyện
Chương 51/1284