Chương 49: Chèn ép.


Dịch Giả: Hoả Phụng Thần.
Vừa nghe Đường Nguyên nói xong, Tần Hổ liền sợ mất hồn, cả người mồ hôi lạnh thi nhau toát ra. Trời ơi thằng con chết tiệt này đúng là đi đêm có ngày gặp ma. Ai cũng đều hiểu là tên tiểu tử họ Đường này đang vu hãm, nhưng không phải là không có thật, đúng là #$%^&*. Toi thật rồi! Lỡ mà con mình bị hắn mang về khai ra điều không nên khai thì…. Người thông minh của Đường gia cũng đâu có ít.
Quân Tà đang cười lạnh nhạt, bỗng thấy được mặt Tần Hổ tự nhiên trắng bệch, ánh mắt né tránh, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ quái. Đường Bàn Tử nói những lời này căn bản là chỉ để thêm mặt mũi mà thôi, sao Tần Hổ lại phải thất kinh như thế? Nói thế nào thì hắn cũng là người đứng đầu một bang phái, tuy cũng chỉ là một trong sáu đại bang phái ở bắc thành nhưng Tần Hổ bang chủ cũng không cần phải như thế chứ ? Kì thật mà nói, nếu như Tần Hổ có thể mượn chuyện này mà kết giao với Đường gia thì đúng là chuyện tốt, thế nhưng nhìn biểu hiện của hắn lúc này như là có tật giật mình… Vì cái gì chứ?
Khoan! Có tật giật mình? Nghĩ đến điều này, ánh mắt Quân Tà đang nhìn về phía Tần Hổ liền trở nên ý vị, trong lòng liền tính toán.
- Khuyển tử vô lễ, không được giáo huấn đầy đủ, không biết quý phủ trước hết có thể cho phép tại hạ đem khuyển tử về dưỡng thương, sau đó sẽ đưa đến quý phủ thỉnh tội được không? Tất nhiên là khuyển tử làm kinh động khách quý, Tần mỗ sẽ bồi thường, làm cho đại thiếu gia vừa lòng.
Tần Hổ dù sao cũng là người đứng đầu một bang, tuy sau sự kiện kia co lại như chim sợ cành cong, nhưng kinh nghiệm nhiều năm cũng không phải không có, liễn dễ dàng trở nên bình thường, mặt hòa hoãn đưa ra ý kiến.
Đường Nguyên hừ một tiếng, nói:
- Để ta xem các ngươi bồi thường như thế nào.
Hắn nói như vậy tức là đã không muốn truy cứu, Đường bàn tử cũng hiểu biết, hiện mặt mũi đã có, cũng không xem trọng chuyện này. Tần Hổ là người từng trải, tất nhiên là nghe ra được điều này, liền mừng rỡ bái tạ nói:
- Đa tạ đại thiểu khai ân, đại nhân đại lượng! Lúc khác Tần mỗ nhất định sẽ đến nhà bái phỏng, đặc biệt cảm tạ đại ân đại đức của đại thiếu gia.
Đường Nguyên ừ một tiếng, nhìn về phía Quân Tà nói:
- Ta thì không sao, bất quá con của ngươi vừa rồi lại mắng Quân tam thiếu, chỉ cần tam thiếu không trách tội thì các ngươi có thể đi được rồi.
"Quân tam thiếu?" Tần Hổ nhất thời tái mặt, liền nhớ tới Quân Mạc Tà, có thể khiến cho Đường Nguyên gọi là "Quân tam thiếu", ngoại trừ Quân Mạc Tà xú danh vang xa ra, trong kinh thành không còn có người thứ hai. Hoá ra con mình không chỉ chọc Đường đại thiểu, còn mắng cả Quân tam thiếu. Giờ khắc này, Tần Hổ đột nhiên có một mong muốn, nếu tiểu tử này không phải là đứa con duy nhất của mình thì thật muốn bóp chết hắn cho rồi.
Quân Tà nhìn Tần Hổ, trong mắt chợt lóe lên một cái rồi lập tức biến mất. Trong lòng liền đưa ra một chủ ý, Tần Hổ và con trai Tần Tiểu Bảo đều hống hách ương ngạnh, bao che khuyết điểm, Quân Tà có thể đoán được đôi phụ tử này đã gây ra bao điều oan nghiệt. Không nói gì khác, nếu hôm nay không phải là mình và Đường Nguyên mà là một người bình thường khác, làm sao còn giữ nổi mạng? Tần Hổ, Tần Tiểu Bảo, người như thế không giết không được. Bắc Thành bang không diệt không xong. Quân Tà sát khí nổi lên, bất quá hắn còn cố kị một chút, chủ yếu là hắn cảm giác được trên tửu lâu tựa hồ như có người theo dõi mình, quan sát nhất cử nhất động của chính mình…
Hắn lười biếng ngồi tựa lưng vào ghế, chân bắt chéo theo thói quen, ngón tay xỉa xỉa vào trán Tần Hổ:
- Tần Hổ, với những lời ngươi nói thì bản thiếu gia cũng muốn giáo huấn cho ngươi một trận! Bất quá, nhìn thái độ kính cẩn của ngươi thì chuyện này ta cũng cho qua. Nghe bảo các ngươi mở không ít sòng bạc ở thành Bắc phải không? Nghe nói mỗi ngày đều thu vào hàng núi bạc? Ha ha… thật đúng là phát tài nhỉ.
Rồi trừng mắt, cười lạnh nói tiếp:
- Tần Hổ, bản thiếu gia chờ xem thái độ của ngươi thế nào, nếu ngươi không làm cho ta hài lòng, bản thiếu gia đảm bảo nam nữ lão ấu của Bắc Thành Bang đảm bảo không ai có thể thấy được ánh dương của ngày tiếp theo!
Nói xong, đột nhiên ngồi thẳng dậy, sau đó cúi người ghé vào tai Tần Hổ, cười quái dị nói:
- Bất quá, nếu ngươi làm cho ta vừa lòng, ngươi cũng sẽ có ưu đãi à, ha ha ha…
Không bằng ngươi cứ nói thẳng là muốn có tiền đi. Còn nói lòng vòng như thế làm gì? Tần Hổ mắng to trong lòng, nhưng tình thế bất đắc dĩ, người ta mạnh hơn rất nhiều so với ngươi à. Bản thân là người đứng đầu một bang lại bị một tên tiểu tử mười mấy tuổi chỉ vào mặt mắng, "mưa xuân" bay dính đầy mặt, thật đúng là dọa người. Nhưng Tần Hổ cũng không dám biểu lộ một chút gì gọi là bất mãn, vì với vị công tử này mà nói, muốn tiêu diệt Bắc Thành bang cũng không phải chuyện gì lớn lao. Nghĩ thế mặt liền cười cười, cam đoan nhất định sẽ làm cho Quân tam thiếu vừa lòng, dùng hết lời hay ý đẹp cuối cùng dưới cái phất tay của Quân Tà mới ôm đứa con đang xám xịt mang đi được.
- Phi! Thật sự là làm ta mất hứng!
Đường Nguyên nhìn bóng Tần Hổ, phun ra một ngụm nước miếng,
- Tam thiếu, tối mai ở trung tâm Lạc Nguyệt hồ có tài tử yến, người có đến không? Nghe nói có không ít điều thú vị mới mẻ!
Theo lệ thường, hàng năm vào tiết Kim Thu, ở Thiên Hương quốc, vào buổi tối trên hòn đảo trung tâm ở Lạc Nguyệt Hồ sẽ tổ chức Kim thu tài tử yến, hoàng đế sẽ chỉ định vài vị đại thần, mở tiệc chiêu đãi mười tài tử đứng đầu Văn Tinh thư viện. Mặt khác, mười người này đều là người sắp tốt nghiệp, sẽ tiến vào phục vụ cho triều đình, mượn lần này để đánh giá một chút, sau này sẽ an bài chức vị tương ứng. Cho nên có thể nói, Kim thu tài tử yếu chính là nơi mà sĩ tử đọc sách có thể vượt long môn hóa rồng. Chỉ có mười danh ngạch, đối với hàng ngàn học sinh mà nói có thể là không đủ, cứ như vậy tất nhiên sẽ làm cho sự cạnh tranh trong Văn Tinh thư viện càng thêm kịch liệt. Đồng thời trường hợp như vậy sẽ thu hút được sự chú ý của mọi người, các đại gia tộc cũng sẽ phái người đến xem xét đánh giá, xem có thể chào mời những người này về làm việc cho gia tộc mình hay không. Một điều khác, hầu hết các tài tử này đều còn độc thân, lại đều là người có tiền đồ vô lượng, cho nên một ít tiểu thư quý tộc cũng muốn từ đây mà có thể chọn ra một đấng lang quân như ý, do vậy đương nhiên cũng có rất nhiều oanh oanh yến yến đến xem.
Nhiều danh môn khuê tú như vậy tụ tập, đối với bực hoàn khố như Đường Nguyên và Quân Mạc Tà tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội săn gái đẹp như thế này, cùng với các tài tử tranh đoạt giai nhân, cùng nhau tỉ thí một phen, bất quá lần nào phe hoàn khố cũng đều thua tè ra quần, nhưng hàng năm vẫn không bỏ cuộc. Lúc này Đường Nguyên nói, bộ dáng kích động khiến từng tảng thịt trên người cứ nhảy loạn lên, hiển nhiên là ý nhất định phải tham gia, đương nhiên là tham gia là một chuyện, thắng được hay không là chuyện khác, dù sao không phải cứ lạc quan là được.
- Tài tử yến? Đường đại thiếu, ngươi xem bộ dáng như hai chúng ta có thể nói là tài tử sao?
Quân Tà nhướng mày nói:
- Nói là thái tử (hạt giống rau) còn có phần đúng.
Trong lòng Quân đại thiếu gia còn có một câu mà không thể nói ra, bản thiếu gia mi thanh mục tú, tất nhiên là giống tài tử rồi, nhưng mà ngươi gọi là thái tử cũng không thỏa đáng, phải gọi là phì tử mới đúng!
- Rắm thúi! Tài tử là cái gì? Không phải chỉ là một đám luôn toan tính chỉ mong kiếm chút lợi lộc thôi sao? Giống như tên Triệu Thành Tùng vào năm trước, ở Kim thu tài tử yến không để mặt mũi cho lão tử, làm cho lão tử mất mặt trước Lý tiểu thư, bản công tử lập tức ra lệnh cho hắn tiến vào Đường gia, hứa sẽ có quan to lộc hậu, tên kia liền liên tục gật đầu đáp ứng. Hề hề, ngươi có biết hiện hắn đang làm gì không?
Đường Nguyên đắc ý hỏi.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #49


Báo Lỗi Truyện
Chương 49/1284