Chương 47: Một bãi nước mũi gây ra huyết án.


Dịch Giả: Noland.
- Ai? Ai vừa ném nước mũi? Mau lăn ra cho lão tử! Xem lão tử có tru diệt cửu tộc nhà mi không!
Một thanh âm sắc nhọn mang theo sự tức giận đến cực điểm vang lên khiến hơi thở có chút hổn hễn. Quân Tà quay đầu nhìn lại, đầu cầu thang có một gã thanh niên mặc áo lụa màu xanh loè loẹt, tay trái ôm một nữ tử xinh đẹp mặt trát đầy son phấn. Lúc này gã thanh niên đang vô cùng giận dữ, mặt bên phải của hắn dính một bãi nước mũi lầy nhầy, còn đang luống cuống chùi chùi. Chính là kiệt tác của Đường bàn tử Đường Nguyên.
Đường Nguyên ngồi quay lưng về phía cầu thang, tiện tay rãy bãi nước mũi bay đi. Thường thì mấy khi dính phải ai mà cũng hy hữu lắm mới trúng mặt ai đó. Nhưng trùng hợp là khi Đường Nguyên vung tay thì vừa là lúc gã thanh niên này hai tay đang còn du hí trên hai ngọn đồi cao vút của nữ tử, vừa xoa vừa nắn chẳng để ai vào mắt, vừa hưởng thụ cái cảm giác sướng tê tái vừa bước lên lầu. Cái đầu vừa ló lên khỏi cầu thang thì gặp phải tác phẩm của Đường Nguyên tà tà vẽ một vòng cung tuyệt đẹp bay tới. Chỉ tiếc là trình độ quay lưng lại ném của tên mập còn chưa đạt đến mức lô hoả thuần thanh nên bãi nước mũi còn đập cái bẹt lên mặt chứ nếu không e là một phát trúng đích lọt thẳng vào miệng hắn luôn. Quân Tà trợn mắt nghẹn họng nhìn trân trối, một hồi lâu sau mới phá ra cười. Vừa ôm bụng cười vừa lắc lắc ngón tay chỉ Đường Nguyên ra vẻ sùng bái:
- Mập à, cú ném của ngươi, ta thật sự chịu thua, bội phục bội phục…Ha ha.
Đường Nguyên cũng trợn mắt há mồm một lúc rồi cười khổ:
- Làm gì phải đến mức chịu thua. Con mẹ nó, vận khí của tên này đúng là dẫm phải bãi *** chó hề hề…
Nói đi thì cũng phải nói lại. Cả Thiên Hương thành có mấy tên công tử nổi danh là ngỗ ngược, Đường Nguyên và Quân Tà cũng chỉ biết một vài tên "có tiếng ". Nhìn cái gã thanh niên phục sức loè loẹt, mặt mày hống hách kiêu ngạo như thế chắc chắn là không phải hạng tầm thường. Nhưng cả hai bọn họ ta nhìn ngươi, ngươi hỏi ta, đều không nhận ra hắn là ai thì dĩ nhiên cái tên có bộ mã như con công này chỉ là thứ vô danh tiểu tốt. Mà cái thứ vô danh chíp hôi này vừa bị rãy nước mũi lên mặt liền phun ra mấy câu lỗ mãng, lại gặp đúng Quân Mạc Tà và Đường Nguyên hai tên công tử quần là áo lụa nổi tiếng nhất kinh thành. Có thể nói gã thanh niên này đen hơn cả *** chó, sáng nay bước ra ngõ gặp trúng bà bầu.
Hai người đang cười cười nói nói khiến tên thanh niên kia chú ý sang bên này, hắn buông nữ tử ra, hùng hùng hổ hổ đi tới, khuôn mặt rúm ró vì tức giận chỉ mặt Đường Nguyên quát lớn:
- Tổ bà ngươi thằng mập kia, ngươi muốn chết à! Con ngươi nữa, thằng mặt trắng kia, cười cái con mẹ ngươi ấy!
Sắc mặt Quân Tà lập tức âm u, vốn còn định khuyên Đường Nguyên không cần phải giết người làm gì, dù sao cái sai cũng là do mập mạp. Nhưng nghe tên kia chửi xong thì cười cười ngồi xuống. Con bà nó, ngươi chết chắc rồi. Đường Nguyên vốn không phải thiện nam tín nữ gì, lại đang lâm vào cảnh buồn bực, đang rất cần một chổ để xả giận. Vừa nghe những lời này lập tức nổi trận lôi đình, thân thể tròn vo như trái bóng chuyền bị người ta vỗ thật mạnh nhảy bắn lên, nện ra một chưởng, tay phải của hắn giống như một cú nựng yêu của Gấu mẹ vĩ đại vỗ thẳng lên má trái của tên kia nghe cái bốp.
Tên thanh niên kia tuyệt đối không thể nghĩ được Đường Nguyên vốn sai lè ra đấy, bỗng hung hãn ra tay chả cần nói thêm tiếng nào. Dã man như vậy thật là thế gian hiếm thấy. Thân thể của hắn vốn hư yếu, làm sao chịu đòn nổi, ăn một tát là chân tay múa loạn lên như bắt bướm, loạng choạng hai vòng rồi nện mông đánh phịch xuống đất. Chỉ thấy trời đất quay cuồng, trước mắt sao bay như đom đóm đêm hè, đầu lật sang một bên, miệng hé ra phù một tiếng, một ngụm máu tanh phun ra có lẫn ba bốn cái răng nanh trắng toát. Đường Nguyên mặt mày hung tợn vọt đến, lấy cái thân hình nặng gần bốn trăm cân (cân ta của TQ khoảng 0,4kg) đè tên kia muốn tắt thở, trái một chỏ, phải một quyền nện tới tấp lên mặt tên kia, vừa đánh vừa mắng:
- Mập cái mụ nội nhà ngươi! Tâm tình lão tử đang không được tốt, ngươi còn dám trước mặt lão tử sủa gâu gâu. Lão tử rãy nước mũi lên mặt ngươi là cho ngươi thể diện rồi, còn dám chửi lão tử. Hôm nay không đánh chết tên vương bát đản nhà người thì thà đi xin lỗi tiểu đệ đệ còn hơn!
Một chữ một phát, một chữ một quyền, đánh có tiết tấu đánh có biên độ. Nhất thời làm ra một tràng thanh âm thảm thiết như giết heo. Bỗng nghe đánh rắc một tiếng, hoá ra xương đùi tên kia chịu không nổi sức nặng của Đường Nguyên nên đã gãy ngang. Hắn tru lên thảm thiết, thân thể duỗi thẳng, đầu nghẹo qua một bên, hôn mê bất tỉnh. Đến lúc nãy, cô ả ỏng ẹo đi với hắn mới choàng tỉnh, rú lên kinh hoàng, giọng cao vút như sói đêm trăng chí ít cũng ngang ngữa còi xe cứu hoả ở tiền thế.
- Im ngay!
Đường Nguyên mặt mày hung dữ, trợn mắt rống to. Cô ả hết hồn im bặt trong giây lát rồi lại hét lên một tiếng chói lói, cắm đầu chạy xuống lầu. Chỉ nghe đánh ầm một tiếng rung rinh cả sàn nhà, chắc là cô ả sợ quá, đi không kịp nên lăn quách xuống cầu thang như quả bóng cao su.
- Được rồi, được rồi! Bớt giận đi, ngươi mà đánh nữa là hắn chết thật đấy!
Quân Tà cau mày, cảm thấy hôm nay gặp những chuyện chả đâu vào đâu cả.
- Đánh chết hắn thì sao chứ? Ai? Ai dám tìm lão tử tính sổ chứ?
Đường Nguyên tàn nhẫn nện thêm hai quyền rồi mới thở hổn hễn đứng lên. Đánh người cũng rất tốn sức đó nghe, Đường đại thiếu mệt đến phờ người, liếc mắt :
- Khắp kinh thành này, người mà Đường Nguyên ta không dám đánh cũng chẳng có mấy ai đâu.
- Ồ, hình như tên này còn có kẻ chống lưng đấy.
Quân Tà hất cằm ra hiệu. Bên ngoài tiếng chân dồn dập vang lên thành đợt chứng tỏ có không ít người đang vội vã chạy đến.
Đường Nguyên bĩu môi khinh thường:
- Cái thứ ruồi nhặng mà ta và ngươi đều không biết thì lấy quái đâu ra chổ dựa? Đồ cống rãnh mà đòi sóng sánh với đại dương. Cho dù tổ sư gia hắn có tới đây, một ngón tay của bản thiếu gia cũng đủ sức búng tổ tông nhà hắn trở về.
- Hai tên ác đồ đang ở trên lầu. Tần … Tần công tử cũng đang ở đó.
Dưới lầu truyền đến thanh âm hoảng loạn của nữ nhân lúc nãy. Tiếp theo đó là tiếng binh khí rút khỏi vỏ nghe xoàn xoạt, tiếng sắt thép va chạm lần nhau. Rồi tiếng bước chân lên cầu thang vang lên. Chỉ một loáng, năm sáu đại hán vẻ mặt lạnh lùng đứng trước mặt Đường Nguyên và Quân Tà, nhìn thấy gã thanh niên đang nằm sóng soài máu me bê bết, sắc mặt không kìm được sự giận dữ. Trong đó có một người khá giống tên thanh niên, mặt chữ điền râu quai nón, phẫn nộ đến mức hai mắt muốn phun lửa, vung tay lên quát:
- Còn đứng đần ra đấy làm gì? Qua đỡ thiếu gia dậy, rồi đem hai tên tiểu tử to gan lớn mật này bắt lại cho ta!
Bốn gã đại hán ứng tiếng tuân lệnh, từng bước từng bước tiến đến, ra vẻ muốn động thủ.
Bên cạnh bọn họ còn vài tên mặc trang phục bộ khoái, nghe vậy cười xun xoe nói:
- Tần bang chủ, ngài cứ để việc này cho chúng ta lo liệu? Chúng ta tất nhiên…
- Phì, thúi lắm. Con ta bị đánh te tua như vậy mà để cho các ngươi xử lý? Hai cái tên vương bát đản này, hôm nay ta phải mang đi. Không chừa một tên nào. Ta muốn xem thử, tại Tuý Tiên lâu ở bắc thành này, tên vương bát bản nào dám động đến con trai của Tần Hổ ta.
Người nọ giận tím mặt. Vị bộ khoái định vuốt mông ngựa ai dè thành mó *** ngựa, thần tình xấu hổ không nói gì thêm. Người đang kêu gào báo thù này là bang chủ Bắc Thành bang Tần Hổ, một trong sáu đại bang phái. Còn gã thanh niên đang nằm thẳng cẳng trên mặt đất là con trai độc nhất của Tần Hổ, Tần Tiểu Bảo, cũng có thể miễn cưỡng xem là một tên quần là áo lượt.
- Con của ngươi thì ngoan quá nhỉ ?
Quân Tà lạnh lùng nhìn hắn, nhìn bộ dạng ương ngạnh giận dữ của hắn, phất tay áo:
- Con của ngươi có thể động, còn người khác thì không à? Chắc lẽ bách tính bình dân như chúng ta thì phải để mặc cho đứa con bảo bối của ngươi khi dễ phải không?
Tần Tiểu Bảo cũng có thể được xem là một công tử bột nhưng hôm nay chính là ngày đen đủi nhất của cuộc đời hắn. Đụng đến hai đại công tử quần là áo lượt có lai lịch, hơn nữa một người đang có nhu cầu cấp thiết để giải toả cơn tức thì có khác gì con thỏ lao thẳng vào miệng con hổ đói, con sói khát đâu chứ. Đúng là tạo hoá trêu ngươi.
- Ha ha ha, con trai của Tần Hổ ta, ai dám động? Ai động đến hắn, ta giết cả chín họ nhà tên đó!
Vưà nghe Quân Tà xưng là bá tính bình dân, trong lòng Tần Hổ đã có chủ định, hung tợn nhìn hắn:
- Tên mặt trắng kia, các ngươi đánh con ta như vậy, chắc là chán sống rồi hả?
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #47


Báo Lỗi Truyện
Chương 47/1284