Chương 41: Kinh thành chấn động.


Dịch Giả: Trần Còi.
Tất nhiên hiện giờ Quân Tà không biết vật trong tay mình vốn là nghịch thiên bảo bối, lúc này hắn chính là đang rầu rĩ nếu trả lại nó cho Đường gia thì phải dùng lý do gì mới có thể giải thích được tại sao thứ này lại ở trong tay mình?
Nếu không trả lại cho Đường gia mà giữ lại thì mình cũng không biết nó có lợi gì?Thậm chí ngay cả nó là vật gì cũng không xác định được thì cũng không thể biết được giá trị của nó ra sao. Suy nghĩ nữa ngày cũng không được chủ ý nào hay hắn liền thuận tay đem huyền đan bọc lại, bỏ vào hộp ngọc lại dùng kim ti đàn hạp bao lại, cầm ở trong tay khẽ lắc lắc rồi tiện tay đặt ở đầu giường, nằm nghĩ một lúc hắn liền lấy chiếc gối úp lên. Đây cũng không phải là do Quân Tà ý thức được đây là vật quý phải giữ ở gần mình để bảo quản mà chỉ là hắn từng nghe mùi hương của gỗ kim ti có lợi cho giấc ngủ. Tích xưa có người lấy hộp bỏ ngọc(1) khiến thiên hạ chê cười lại không biết hôm nay còn có Quân Tà, cũng coi như hậu sinh khả úy.
Màn đêm buông xuống, mưa cũng bắt đầu ngớt. Đường Vạn Lý lão gia tử, mái tóc bạc của lão như muốn dựng lên, khóe miệng cắn chặt tới sùi bọp mép, tức giận tới điên cuồng. Mang tức giận đi tìm Lý gia cùng Mạnh gia để gây phiền toái, tới Lý gia thì bị người ta dùng thủ đoạn mềm dẻo đuổi đi, tức lại càng tức đi tới Mạnh gia náo loạn tới gà bay chó chạy, nhưng phát tiết xong thì trời lại nổi mưa to. Thấy rằng không thể trở về nhà được, Đường lão gia tử lại đem Mạnh gia phát tiết một phen,đem từ nhỏ tới lớn của Mạnh gia rủa xả một trận. Chính là lúc đang hăng hái phát tiết thì trong nhà có người hộc tốc tới bẩm báo, nhà có trộm viếng thăm. Nhất thời, Đường lão gia tử liền cảm thấy đầu nổ cái oành, khí huyết bốc lên tận não. Chính mình chạy đi tìm người khác phiền toái không ngờ nhà mình lại bị người khác lục lọi lấy đồ. Thế mới hay, khi mình chạy tới nhà người khác thì trong nhà mình cũng đã bị người khác tính kế xâm nhập, đã thế lại còn bị nội ứng và ngoại công cùng lúc khiến cho cả nhà loạn thành một chùm. Không cần hỏi bị mất cái gì, Đường lão gia tử cũng đã đoán biết vật đó chắc chắc phải là vật cực kỳ quý trọng, bằng không cũng tuyệt đối không tới thông báo khi trời mưa to gió lớn như thế này. Mà vật trọng yếu của mình, nếu nói về giá trị thì quý nhất chính là viên Huyền đan kia.
Mặc dù đã đoán ra, nhưng lão gia tử vẫn ôm một tia hy vọng, chỉ cần không phải Huyền đan bị trộm, cái khác đều không sao cả, đáng tiếc chính là điều lão sợ nhất đã xảy ra, chính là Huyền đan đã bị trộm. Hai mắt lão gia tử như tối xầm lại, xém chút nữa thì té xỉu. Từ khi có được thứ này Đường Vạn Lý đã biết đó là bảo bối, chỉ cần hậu bối của lão chuyên cần tu luyện, đem tu vi huyền khí tăng tới cảnh giới địa huyền, chình là cho dù mình đã già thế nào cũng có thể mời mấy thiên huyền cao thủ thậm chí là chí tôn thần huyền cao thủ đến tương trợ, lợi dụng khỏa huyền đan này đem hậu bối của mình đề thăng tới cảnh giới thiên huyền cao thủ. Chỉ cần có một vị thiên huyền cao thủ tọa trấn thì Đường gia chí ít cũng là trong thời gian mà thiên huyền cao thủ còn sống cũng sẽ an toàn. Mà chính bản thân lão vốn đã già, dù có dùng khỏa huyền đan để tăng tu vi lên cũng không có khả năng sống lâu hơn. Chỉ có đạt tới Chí tôn thần huyền cảnh giới mới có thể tự kéo dài tuổi thọ, mà bản thân lão chắc chắn không có loại thiên phú đó, cho dù có ăn bảo vật hiếm có cũng không thêm nhiều hy vọng.
Nhưng mà, ước mơ luôn là mơ ước vĩnh viễnkhông theo kịp với thực tế, hai nhi tử của lão, một kẻ vô năng còn một kẻ thì có khả năng thiên phú nhưng lại là thiên phú về văn không phải võ, huyền khí tu luyện tới cửu cấp liền dừng lại ngay cả ngân cấp cũng không đạt được, tuy ở quan trường cũng coi như là thuận buồm xuôi gió, nhưng nếu không có cao thủ tuyệt đỉnh tọa trấn, thời gian tới phú quý sinh tử của gia đình mình đều phụ thuộc vào người khác, dù sao cảm giác đó cũng không dễ chịu mấy. Tuy rằng văn hay võ đều do hoàng đế quản lý, nhưng chỉ cần trong gia tộc xuất hiện một vị cường giả thiên huyền thì hoàng đế muốn đối phó hắn cũng phải tỉ mỉ suy tính trước đã.
Đường lão gia tử không còn cách nào khác là thầm cầu khấn đời tiếp theo, mang mong muốnký thác lên mấy đứa cháu. Cuối cùng cũng khiến cho lão gia tử vui mừng chính là mấy đứa cháu xác thực có mấy người thực lực rất khá, ngoại trừ Đường Nguyên có chút ăn chơi bên ngoài thì ba đứa cháu còn lại đều rất trọng thực lực, đối với huyền khí tu luyện cũng rất chuyên cần. Điều này khiến Đường lão gia tử cảm thấy an lòng, mong muốn trong vòng mười năm tới trong đám cháu mình có một kẻ đạt tới Địa huyền cảnh giới, mà chính là thân thể của hắn còn tốt, có thể giúp cho Đường gia an ổn thêm chục năm nữa. Nếu là khỏa huyền đan dùng cho cháu của hắn, tin tưởng hiệu quả sẽ rất tốt, nếu thuận lợi thì ít nhất trong vòng một trăm năm, Đường gia vô luận có làm quan trong triều hay không cũng không phải sợ hãi. Đó là mong đợi lớn nhất của lão cho nên bao nhiêu năm không ngừng vất vả đêm một vài dược liệu phụ trợ góp nhặt giúp đỡ mấy tôn tử tuy niên kỷ còn thấp cũng thành công đạt tới cảnh giới ngân phẩm, chỉ cần qua thời gian nữa là có thể đạt được điều kiện ai ngờ tới thời điểm mấu chốt thì hy vọng lại bị trộm mất.
Đường Nguyên chính là đang dùng cáo mượn oai hùm, cầm lấy một trăm năm mươi vạn lượng ngân phiếu níu áo Mạnh Hải Châu đòi chuộc kiếm cùng bảo ngọc,nhưng Mạnh Hải Châu biết lấy đâu ra, cho nên vội vàng vái vài cái mà trên mặt mồ hôi cũng không ngừng tuôn ra. Đang lúc không biết làm sao, Đường lão gia tử liền phát ra mệnh lệnh lập tức trở về nhà, còn tên mập mạp Đường Nguyên còn đang lải nhải liền đạp cho một cước, lòng lão như lửa đốt muốn thật nhanh trở về. Đường Nguyên thấy thế vội rống to, trong vòng ba ngày nếu không mang ngọc bội cùng bội kiếm trả lại thì sẽ mời Hoàng đế bệ hạ làm chủ, những lời này khiến Mạnh Hải Châu sợ tới tè ra quần.
Đương nhiên, Đường Nguyên nói nhiều một câu liền bị Đường Lão gia tử đạp cho lăn qua lăn lại. Vội vội vàng vàng chạy về nhà, Đường lão gia tử thực sự vô cùng tức giận, toàn bộ thị vệ tinh nhuệ của Đường gia đều được phái ra, phát động tìm kiếm. Đối với mười sáu cỗ thi thể cùng với sáu kẻ chết bất đắc kỳ tử tìm được tại đầu phố, Đường lão gia tử liền ra lệnh bảo tồn thật tốt, trừ mỗi ngày tìm hiểu để xác nhận thì còn canh theo dáng vẻ để vẽ thành hình, sau đó cho Hình Bộ phát công văn treo giải mười vạn lượng cho ai biết lai lịch của bọn họ. Về phần vài tên nô tài trong nhà trốn đi, lại treo thưởng gấp đôi, thề tìm ra được người đứng đằng sau vụ việc này.
Chỉ trong một ngày, toàn thành rung động.
Mà sau ba ngày là cả quốc gia rúng động.
Cùng lúc đó, Lý Du Nhiên cùng Lý gia không hề có động thái gì, chỉ giống như bắc ghế ngồi xem kịch nhưng trong bóng tối lại ngấm ngầm điều tra. Lý Du Nhiên đối với những người biết chuyện này đều nghiêm mật kiểm tra, chỉ cần có hoài nghi liền dụng hình tra tấn, tất cả các loại cực hình liên tục được sử dụng, thà giết lầm nghìn người cũng không bỏ sót một tên. Cần thiết nhất là phải tra ra rốt cục thì kẻ đối nghịch với hắn là ai, chỉ dùng hai ngày mà phần lớn những kẻ trong cuộc đã chịu không nổi cực hình mà mất mạng. Song song với việc đó thì thế lực ngầm của Lý gia cũng âm thầm điều tra trên diện rộng.
Các đại gia tộc trong kinh thành đều loáng thoáng cảm thấy được một số chuyện không tầm thường, một bên co cụm nghiêm mật phòng ngự để giữ mình, tránh nhập vào cái dòng suối ngầm đang chảy một bên lại phái thám tử điều tra xem Đường gia đã xảy ra chuyện gì?
Trong lúc nhất thời, toàn bộ kinh thành đều phong vân khởi dũng, các thế lực ngầm bắt đầu hành động. Nhà tù Hình bộ đột nhiên chật ních, mà toàn bộ lực lượng mà Đường gia sở hữu đã ra tay, trực tiếp tạo thành một cơn địa chấn ở kinh thành khiến người người đều bất an.
Việc không tìm ra được một tin tức gì khiến cho Đường Vạn Lý lão gia tử lòng càng nóng như lửa đốt, mỗi ngày đều cực kỳ tức giận mà Lý Du Nhiên tuy vẫn thể hiện nét mặt bình thường nhưng trong mắt lại lạnh như băng, như thể cất giấu hai con rắn độc trong đó tùy thời có thể lao ra nhẹ thì mất mạng mà nặng thì toàn gia bị diệt.
Nhưng mà kẻ duy nhất chiếm được tiện nghi là Quân Tà lại chẳng biết chút gì, còn đang trong mộng đẹp, buổi tối ôm hộp Kim Ti đi ngủ quả thật là tuyệt diệu,nguyên lai tác động của nó với giấc ngủ thật kỳ diệu…
Thậm chí trong đầu còn đang mang suy nghĩ kỳ quái chính là nghĩ về một vị nữ tử đã có chồng đó chính là vị đại tẩu ở góa của hắn.
(1)Điển tích: người nước Sở sang nước Trịnh bán ngọc, trong tráp dựng đầy những trang sức quý giá, nhưng người nướcTrịnh chỉ mua cái tráp mà trả lại ngọc, ví với người thiển cận, không biết nhìn xa trông rộng)
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #41


Báo Lỗi Truyện
Chương 41/1284