Chương 398: Thần thức đối chiến


Nhẹ nhàng tung bay trên bầu trời, Quân Mạc Tà tâm tình dễ chịu khác thường, gần như muốn hát vang một khúc. Không nghĩ tới mọi sự việc lần này lại có thể thuận lợi đến như vậy! Hắn lại không biết, nếu là thay đổi bằng bất kì người nào, cho dù là có điều kiện như nhau, cũng tuyệt đối không thể thuận lợi như thế.
Mấu chốt chính là ở trên Hồng Quân tháp. Linh khí của Hồng Quân tháp, cho dù là những thú vương này cũng cảm thấy thân thiết từ đáy lòng. Lấy ấn tượng ban đầu làm chủ, liền mạc danh kì diệu (không giải thích được) sinh ra ấn tượng phi thường tốt, sau đó lại tiếp tục làm vài chuyện nữa, còn không phải là thuận lí thành chương sao?
Nhìn địa thế xung quanh một chút, Quân Mạc Tà đang muốn tìm đúng phương hướng nhanh chóng rời đi. Vừa nhìn bốn phía, đột nhiên "di" một tiếng. Nguyên lai cách chỗ này không xa là chỗ lần trước gặp phải tiểu thú kia. Hình như ở nơi không xa, chính là hàng đại thụ chọc trời chỉnh chỉnh tề tề làm thành một bức tường lớn.
Cảnh trí nơi đây không khỏi khiến cho Quân Mạc Tà nghĩ về "ấn tượng tốt đẹp" lần trước, "sưu" một tiếng liền vượt qua nơi này. Hắc hắc, nếu như lần đó có thể bắt được tên tiểu gia hỏa cực kỳ đáng yêu kia, nhất định phải ôm vào trong ngực mang về, chơi đùa thật tốt a. Da thịt trên người mềm nhũn, vuốt lên nó phải gọi là rất thoải mái. Đặc biệt là cái mông nhỏ kia, nhất định là vuốt trăm lần không chán, thật sự là sảng khoái a...
Không thể không nói, loại ý nghĩ này của Quân đại thiếu đúng là tương đối xấu xa. Người khác nhìn thấy tiểu động đáng yêu, muốn hảo hảo nuôi nấng che chở còn không kịp. Giống như Tiểu Bạch Bạch, tiểu nha đầu yêu quý bảo vệ cũng không kịp, hắn lại hoàn toàn xem thường.
Quân đại thiếu cực kỳ hứng thú tiến vào cái tiểu sơn cốc kia, hy vọng tới cảnh "lâu ngày gặp lại". Trước mặt vẫn như cũ là cảnh muôn hoa khoe sắc đỏ tươi quen thuộc, mùi thơm xông vào mũi. Chỉ là, bên trong hoàn toàn trống trơn vắng vẻ, không hề nghe thấy bất kỳ chút tiếng động nào.
Quân Mạc Tà lại tiến lên hai bước. Trong sơn cốc hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng bước chân của mình xào xạc nhẹ nhàng vang lên. Rõ ràng là một vùng sức sống tràn trề, lại yên tĩnh giống như tử vực. Cảnh sắc bên trong sơn cốc cùng với sự hoàn toàn yên tĩnh lúc này, tạo nên sự so sánh dị thường rõ rệt. Loại so sánh này, khiến cho trong lòng người cảm thấy cực kỳ quái dị.
Quân Mạc Tà cẩn thận tìm kiếm cả bốn phía, nhưng không có phát hiện bất kỳ đồ vật gì. Đi tới trong thạch thất nhìn một chút, chỉ thấy kiện hắc bào ngày đó vẫn như cũ lẳng lặng nằm trên mặt đất. Trừ nó ra, còn lại không có bất kỳ đồ vật gì nữa.
Về phần con tiểu thú đáng yêu kia, lại càng không thấy bóng dáng.
Quân Mạc Tà vẫn chưa từ bỏ ý định, triển khai thần thức khắp nơi lục soát. Vạn nhất tiểu gia hỏa kia ra đi ra ngoài kiếm ăn rồi thì sao. Kể từ khi tiến vào Khai Thiên Tạo Hóa công tầng thứ ba tới nay, lực lượng thần thức của Quân Mạc Tà so với trước đây có thể nói cường đại hơn rất nhiều, khác xa lúc xưa. Vốn chỉ có thể lục soát trong phương viên tầm mười trượng, giờ đây lại đã khuếch đại kéo dài ra tới không gian mấy trăm trượng!
Trước mắt, mức độ cường đại thần thức của Quân đại thiếu cũng đã đạt đến phạm trù thần thức của cấp bậc Chí Tôn.
Mà lúc này, cũng không phải dựa vào khí trường thần thức vốn có của Hồng Quân tháp, mà là dùng lực lượng thần thức của Quân Mạc Tà lúc này - Thiên Huyền sơ cấp tạo thành...
Nếu như nói ra ngoài, sợ rằng bất kỳ ai cũng sẽ không tin được. Một người chỉ là Thiên Huyền sơ giai, vậy mà có thể có thần thức cường đại như thế...
Cảm giác của Quân Mạc Tà theo lực lượng thần thức từng bước khuếch trương, chậm rãi kiểm tra tình thế xung quanh từng chỗ một. Vậy mà vẫn thủy chung không có phát hiện bất cứ dấu vết gì... Vẫn như cũ là một mảng yên tĩnh, giống như sự yên tĩnh chết chóc!
Làm sao có thể như thế? Mặc dù lần trước đến đây, cũng là yên tĩnh như thế, nhưng lúc đó có chút tốt lành yên bình, mà giờ khắc này lại là tĩnh mịch giống như quỷ vực, làm sao không khiến cho lòng người ta sinh nghi?
Nơi đây mặc dù là nơi trọng yếu của Thiên Phạt sâm lâm, cho dù là cao cấp huyền bình thường không dám sống ở chỗ này, chẳng lẽ ngay cả huyền thú đứng ở trên đỉnh - cấp chín đỉnh phong huyền thú cũng không dám sống ở đây sao?
Lúc trước qua sự trao đổi cùng với lục đại thú vương, Quân đại thiếu đã biết việc ngoài ý muốn này rồi. Trừ đi lục đại thú vương, Thiên Phạt sâm lâm có nhiều vị cửu cấp huyền thú khác, chỉ là không thể thành công hóa hình mà thôi.
Sự tĩnh mịch trước mắt, quả thực là không nên xảy ra chuyện gì chứ?
Quân Mạc Tà mang tâm tư ngang bướng, dứt khoát mang lực lượng thần thức toàn diện phát động, như một mũi tên vô hình, bắn về phía sâu nhất trong rừng...
Ngay khi Quân Mạc Tà toàn lực thi triển, lúc mang bán kính thần thức kéo dài mở rộng ra hơn hai trăm trượng, Đông Tây Bắc ba phương hướng đều phát hiện âm thanh huyền thú hoạt động. Chỉ có phía Nam lại vẫn là một mảng tịch mịch như cũ.
Xem ra, ngọn nguồn của loại sự tình cổ quái này, chính là bắt đầu từ phía Nam!
Quân Mạc Tà nhanh chóng thu hồi về thần thức ở ba phương hướng khác, thu hẹp lại phạm vi tìm kiếm, toàn lực tìm tòi ở phía Nam. Trong lòng hắn nhận định, ở loại địa phương như Thiên Phạt sâm lâm này lại xuất hiện chuyện cổ quái như thế, trong đó nhất định sẽ có chuyện kỳ lạ!
Bỗng nhiên!
Vốn không có gặp phải sự bất lợi nào, giữa lúc thần thức một đường tiến tới phía Nam tìm kiếm, trong lúc bất chợt dường như đụng vào một nơi dị thường đặc quánh. Mặc dù lấy thần thức cường hãn của Quân đại thiếu trước mắt mà cũng vô lực đột phá tiến tới, thậm chí cũng không thể rút lui trở lại! Loại cảm giác này, giống như là một con côn trùng đang bay trên không trung, đột nhiên đâm đầu vào bên trong mạng nhện...
Quân Mạc Tà giật mình, vội vàng toàn lực thu về. Ngay tại lúc này, một cỗ thần thức cường đại đột nhiên xuất hiện chặn đầu mà tới, hơn nữa hung hăng cùng với thần thức của Quân Mạc Tà cùng nhau đối chiến!
Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy thần thức của mình trước mắt đã có chút không bằng cỗ thần thức cường đại đột nhiên xuất hiện này, thậm chí là hoàn toàn không có một chút khả năng phản kháng nào!
Trong đầu nổ ầm một trận, trong nháy mắt đầu váng mắt hoa, ngã nhào xuống đất, trong tai mắt mũi miệng đều bất giác tràn ra từng tia máu tươi. Đây là Quân đại thiếu nhục thân lúc này đã đạt đến một trình độ tương đối mạnh mẽ, nếu là thân thể của mấy ngày trước, ở tình huống thần thức đối đầu như thế ngược lại dưới sự cắn nuốt kia e rằng kiểu gì cũng bị thương nặng...
Thần thức của Quân Mạc Tà hiện tại, mặc dù đã đạt đến mức độ cường hãn của Chí Tôn, không nghĩ tới ở trước mặt cỗ thần thức cường đại kia sau khi áp sát va chạm, vậy mà không chịu nổi một kích, binh bại như núi đổ! (ý nói thất bại nhanh chóng). Mặc dù nghi ngờ đối phương có đánh lén, nhưng thần thức của đối phương cường đại vẫn là không thể nghi ngờ. Đối phương là người có thần thức cường hãn như thế, tu vi tuyệt đối phải từ cấp Chí Tôn trở lên! Thực lực người này đại khái cũng là cùng thuộc tầng lớp cường giả như vị Mai Tôn Giả kia.
Chẳng nhẽ trong Thiên Phạt sâm lâm, vẫn còn ẩn dấu một vị cường giả như thế?
Tình hình bên trong Thiên Phạt sâm lâm này có phần quá cường đại rồi. Lúc trước còn có chút lo lắng vài năm sau trong lúc xung đột cùng với vài đại lục lớn khác, phía Thiên Phạt sâm lâm sẽ có chút thua thiệt, đó cũng là nguyên nhân lớn nhất vì sao Quân Mạc Tà toàn lực trợ giúp mấy vị đại thú vương đột phá bình cảnh, chữa trị hết tổn thương bệnh tật. Quân đại thiếu thật sự yêu mến sự thuần phác ôn hòa của mấy vị đại thú vương, vì để cho bọn họ có đầy đủ năng lực tự bảo vệ mình, tự nhiên muốn tăng lên thực lực của bọn họ.
Nếu như trong Thiên Phạt sâm lâm còn ẩn dấu một vị siêu cấp cường giả khác, vậy ý nghĩa của sự trợ giúp đối với mấy vị thú vương sẽ không lớn như ban đầu nữa. Có lẽ tác dụng đối với mấy vị thú vương không thay đổi nhiều, nhưng tầm quan trọng đối với tương lai của cả Thiên Phạt sâm lâm lại là hai việc khác nhau!
Đối mặt với thần thức khủng bố bàng bạc cường đại như thế, cho dù là Quân Mạc Tà thường bình tĩnh trầm sắc, cũng không khỏi đại kinh thất sắc. Bởi vì trùng kích còn chưa kết thúc, thần thức của mình đã toàn diện bị đẩy lùi, nhưng thần thức của đối phương vẫn không chịu buông tha giống như cái đuôi bám theo, ý tứ giống như không diệt được Quân đại thiếu thề không ngừng nghỉ!
Quân Mạc Tà tâm niệm thay đổi nhanh chóng, cố gắng nén lại vết thương trong tâm thần, miễn cưỡng sử dụng chút trấn tĩnh còn lại trong đầu, tận lực phát động khí trường thần thức cường đại trong Hồng Quân tháp, tựa như một thanh lợi kiếm xé rách bầu trời, hướng về cỗ thần thức đang truy sát mình đón đầu mà lên.
Lực lượng thần thức đến từ Hồng Quân tháp tự nhiên không phải thứ mà thần thức của bản thân Quân đại thiếu có thể sánh bằng, hết sức phi thường. Số phận đang đến bước đường cùng chợt quay trở lại phản công, dễ dàng mang thần thức khủng bố đang truy sát mà đến hoàn toàn chặn lại, đồng thời triển khai một đợt công kích kịch kiệt khác. Thần thức của đối phương cũng rất linh minh (linh hoạt + minh mẫn), chỉ trong một thời gian ngắn đã đoán được đợt công kích thần thức tiếp theo uy thế hơn xa mình. Song phương vừa chạm vào nhau liền thu về. Bản thân Quân Mạc Tà thần thức bị thương, cuối cùng dưới sự trợ giúp của Hồng Quân tháp, từ trong phiến đặc sánh kia thoát ra, trở về thân thể. Khí trường thần thức trong Hồng Quân tháp một đường bảo vệ hộ tống, từ từ trở về.
Mặt khác, ở phương Nam xa xôi kia chợt phát ra một tiếng kêu thảm thiết tới cực điểm.
Hiển nhiên, dưới sự phản kích cực kỳ mạnh mẽ của Hồng Quân tháp, người kia mặc dù công lực cao tuyệt, thậm chí còn ở trên Chí Tôn cường giả, phản ứng cũng rất thần tốc, nhưng cuối cùng vẫn không phải là đối thủ của thần vật viễn cổ bậc này. Hơn nữa người nọ đang chiếm thượng phong nên không hề có chút phòng bị, cho dù là lúc hai cỗ thần thức đối chiến ác liệt cũng có phản ứng cực kỳ nhanh chóng, vừa thấy không địch lại liền lập tức bỏ chạy, nhưng vẫn không thể tránh khỏi bị thương nặng.
Một tiếng kêu thảm này thanh âm cực thấp, nhưng có lực xuyên thấu vô cùng! Trực tiếp chấn động khiến lá hoa bên cạnh Quân Mạc Tà tuôn rơi lả tả, hơn nữa còn xa xa truyền ra ngoài.
Thần thức trở về cơ thể, trái tim đang phanh phanh nhảy loạn của Quân Mạc Tà rốt cục khôi phục bình thường. Cảm giác cả người vô lực vừa rồi, rốt cục cũng tan biến mất. Hung hăng lau đi máu tươi nơi khóe miệng, ánh mắt của Quân Mạc Tà giống như là ác lang cô độc trong đêm đông rét lạnh, hung hăng nhìn về phía Nam. Nơi ấy, có một siêu cấp cường giả khác!
Nơi đó còn có một vùng đất cho dù thần thức vô hình vô chất cũng không cách nào thâm nhập!
Đây là địa phương nào?
Người bên trong là ai?
Quân Mạc Tà nhảy lên, toàn lực triển khai Âm Dương độn pháp, lấy tốc độ kinh người một bước đi ngàn dặm trong nháy mắt vượt qua khoảng cách giữa hai người, ở nơi này chợt biến mất!
Địa phương cổ quái như vậy, nhất định là phải đi kiến thức một phen. Mình nếu đã thích Thiên Phạt sâm lâm, muốn đem nơi này chế tạo thành chỗ an nhàn trong tương lai sau khi mình lui về ở ẩn. Như vậy, tồn tại hiện tượng thần bí cổ quái bực này cùng với nhân vật cường đại kia há có thể không làm rõ để trong lòng có dự kiến trước?
Người kia tuyệt đối là một cái tai họa ngầm to lớn!
Xuất hiện ở trước mắt Quân Mạc Tà, chính là một mảnh sương mù cổ quái màu nhũ bạch! Nói về cỗ sương mù cổ quái này, quả thật là kỳ lạ. Ở chỗ rẽ vào sơn đạo này lúc trước, hoàn toàn không có chút dấu hiệu tồn tại nào của nó, thậm chí quan sát từ bầu trời cũng không hề phát hiện. Nhưng ngay sau khi rẽ vào, lại là phô thiên cái địa, chỗ ánh mắt có thể nhìn tới, vẫn đều là sương trắng như vậy!
Vô biên vô tận, mênh mông không có giới hạn!
Loại sương trắng này, quả nhiên là cực kỳ kỳ quái. Đã không giống với sương mù bình thường, cũng không phải là thiên địa linh khí, dày đặc giống như tồn tại thực chất. Ở bên trong sương trắng, đưa tay ra cũng không thấy được năm ngón. Cảm giác kia giống như chạm vào vật thật, mặc dù mềm mại như không có vật gì, nhưng thực ra lại là thực thể nhỏ bé kỳ lạ!
Cỗ sương trắng này còn có một chỗ cổ quái khác. Thần thức tuy không thể đi vào, nhưng thân thể lại ngược lại có thể xuyên qua đi vào!
Quân Mạc Tà thử nghiệm một chút, dùng cánh tay của mình đưa vào trong đó, chỉ cảm thấy hoàn toàn không có chút trở ngại liền lọt vào. Rất rõ ràng, bên trong toàn bộ là một khoảng không gian cực kỳ rộng lớn!
Nhưng khi Quân Mạc Tà vận dụng thần thức muốn xuyên thấu sương trắng, lại xuất hiện cái loại cảm giác đáng ghét lúc trước! Giống như là rơi vào trong dịch thể đặc quánh, không thể tiến tới được một chút nào. Ở trước mặt thần thức, sương trắng cực kỳ vững chắc, tựa như lấy đầu ngón tay ấn lên quả bóng, dùng sức một chút, quả bóng có thể bị lõm vào trong một chút, nhưng sẽ không bị đâm thủng.
Hiện tại lúc Quân Mạc Tà thả ra thần thức chính là có cảm giác như vậy!
Thật là hết sức kỳ quái.
Lần đầu tiên phát hiện địa phương cổ quái thân thể có thể đi vào, thần thức ngược lại không cách nào dò xét! Xem ra địa phương thần bí này của Thiên Phạt sâm lâm, chính là sự tồn tại thật lớn...
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, dứt khoát lấy bất biến ứng vạn biến, nhanh chóng vận khởi Âm Dương độn, liền mượn sự trợ giúp của thiên địa bí thuật "Độn" tiến vào!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt sâm lâm

Dị Thế Tà Quân - Chương #398


Báo Lỗi Truyện
Chương 398/1284