Chương 347: Cao nhân xuất hiện, có ý đồ khác.


Xà Vương Thiên Tầm áy náy vạn phần nhìn bọn họ. Khuôn mặt tràn đầy vẻ xin lỗi cùng với xấu hổ!
- Cẩn thận tìm cho ta! Từng cọng cây ngọn cỏ, một mảnh lá cây, mỗi một tấc đất cũng không được bỏ qua! Nhất định phải tìm ra tên gia hỏa đó cho ta!
Hạc Trùng Tiêu phất tay ra hiệu, xoạt một tiếng, hai hàng lông mày dựng đứng lên, sát khí tỏa ra bốn phía, nghiêm nghị nói:
- Vài người chúng ta. Mỗi một người phụ một phương, chú ý phối hợp cùng nhau. Ai đã ngoài cửu cấp đều chuẩn bị chiến đấu! Chỉ cần hắn còn ở nơi này có chạy đằng trời cũng không thoát! Nói trước là thủ đoạn của người này cực kỳ cao minh, bất luận kẻ nào phát hiện ra, trước tiên đều phải phát ra báo động đó!
Vài tên Thú Vương đồng thời đáp ứng, trong mắt đều lộ ra thần sắc điên cuồng. Phạt Thiên Thánh Quả trong mắt một đám Thú Vương chính là bảo vật chờ mong suốt mấy trăm năm, nói mất là mất? Dù là ai cũng phải nổi giận a!
Đúng lúc này khi chúng Thú Vương đang chuẩn bị triển khai tìm kiếm!
Đột nhiên trong lúc đó!
Một cỗ áp lực khủng bố ùn ùn kéo đến, xuất hiện dị thường đột ngột, ầm ầm mà tới! Giống như là vạn dặm trường không mênh mông thương thiên từ trên chín tầng mây mà áp xuống trên đỉnh đầu Thiên Phạt sâm lâm, chúng Thú Vương, chúng huyền thú.
Cỗ lực lượng kinh khủng mênh mông tới cực điểm này đường đường hoàng hoàng, trùng trùng điệp điệp uy nghiêm trầm trọng giống như một ngọn núi cao! Hùng Khai Sơn cùng một đám Thú Vương chỉ cảm thấy từ đáy lòng đột nhiên dâng lên cảm giác không thể kháng cự, cảm giác suy sụp, tất cả đều nhịn không được mà sợ mất mật!
Biểu hiện của một đám Thú Vương còn khá, từ Thú Vương trở xuống là huyền thú, tại thời khắc này một đám chỉnh tề làm ra một động tác: cúi đầu phục tùng, một cử động cũng không dám! Cũng chỉ có mấy trăm con cửu cấp huyền thú là miễn cưỡng đứng thẳng, thế nhưng thân thể rung động không ngớt, rõ ràng không hề có bất kỳ ý chí chiến đấu nào.
Cái loại cảm giác này giống như một người phàm nhân bình thường đột nhiên có một ngày gặp được một vị thần cao cao tại thượng! Chân thực hiện ra trước mặt mình. Thần, có thể dùng tâm niệm của hắn cướp đi tính mạng của mình, muốn đùa thế nào thì đùa!
Mặc dù phàm nhân kia thân thủ cũng không phải bình thường, hoặc là hầu tước, tướng sĩ, quyền uy một phương, hoặc là bản thân có thực lực siêu cường, kinh tài tuyệt diễm, hoặc có thế lực khổng lồ khống chế sinh tử của rất nhiều người. Thế nhưng giờ khắc này đối mặt với vị thần cao cao tại thượng, vô luận là ngày thường hắn siêu quần như thế nào, tại trước mắt thần. Cũng chỉ là phàm nhân, đây là cách biệt giữa thần và phàm nhân, một loại cách biệt không thể nào thu hẹp, không cách nào kháng cự!
Cùng lúc đó tám vị huyền thú chi vương đồng thời cùng có một loại cảm giác: nếu như Thánh quả bị ngườ này lấy đi, như vậy cho dù dốc hết lực lượng của Thiên Phạt sâm lâm cũng tuyệt đối không đoạt được lại!
Tuy không nghe thấy thanh âm, nhìn không thấy bóng người! Thế nhưng trong lòng tất cả đám huyền thú vương giả đều dâng lên loại ý nghĩ này.
Kỳ thế kinh thiên như vậy, cho dù có cố chống lại cũng chỉ tự diệt vong mà thôi!
Tám vị Thú Vương đồng thời ngẩng đầu lên nhìn về phía không trung. Cũng chỉ có đám này mới dám ngẩng đầu nhìn lên!
Nơi đó xuất hiện một bóng người màu đen, ngay cả khuôn mặt cùng hai chân cũng bị tấm màn màu đen che phủ, thân thể vững như Thái Sơn lơ lửng trong bầu trời đêm, mặc dù là ban đêm, người nọ lại mặc hắc y! Thế nhưng trong lòng đám người, lại tưởng tượng trong bầu trời đêm huyễn hóa ra một mặt trời tỏa ra vạn trựng hào quang! Rất chói mắt, không ai có thể nhìn thẳng!
Chỉ có Hùng Khai Sơn cùng Hạc Trùng Tiêu hai người trong lòng đột nhiên nổi lên cảm giác quen thuộc!
Là hắn!?
- Hừ, quả tử kia là do ta lấy.
Người nọ phát ra một loại âm thanh già nua xen lẫn trong sáng, chậm rãi nói. Từ trên cao nhìn xuống, trong thanh âm có chứa một loại cảm giác đầy quyền uy! Từ trong thanh âm này có thể nghe ra ý tứ. Đây chính chỗ của ta! Ta muốn lấy cái gì thì lấy cái đó! Rất bình thường!
May mà người này còn giải thích một câu:
- Bởi vì loại thiên tài địa bảo này đặt ở trong tay các ngươi thật sự quá lãng phí!
Hắn thở dài, rồi lại ung dung nói:
- Nếu như chỉ là lãng phí thôi cũng không đáng nói, tám người các ngươi đang là Thú Vương chuẩn bị tiến giai, căn bản cũng không có một tên nào ăn loại Thánh quả này mà có thể tăng cường tu vi! Nếu như thật sự đem quả tử này cho các ngươi, chỉ sợ khi ăn nó vào, không tới ba canh giờ sau, các ngươi chỉ có thể bị bạo thể bỏ mình, không thể có kết cục khác!
Hắn vạn phần uy nghiêm cùng lãng đạm nói thêm:
- Với tu vi thấp kém của các ngươi như vậy lại vọng tưởng muốn phục dụng Thánh quả này, quả thực là không biết sống chết! Nếu như chán sống sao không tự đi cắt cổ mình đi, sao lại đi lãng phí thần vật như thế này chứ?
Những lời này vừa nói ra khiến tám vị huyền thú chi vương đồng thời đưa mắt nhìn nhau. Mấy vị có tính cách đơn thuần, tuy biết rõ thực lực đối phương thần bí, bản thân không thể địch lại, thế nhưng vừa nghĩ tới chỗ tốt của Phạt Thiên Thánh Quả, há có thể tin lời một bên của hắn? Ô ô mà phản đối, còn muốn vọt lên!
Nhất là Xà Vương Thiên Tầm, trong đôi mắt đẹp như bắn ra hỏa diễm! Bàn tay trắng nõn giương ra như muốn xuất thủ!
- Tiền bối có phải là vị Phong tiền bối mà lần trước vãn bối gặp ở Thiên Hương hay không?
Hạc Trùng Tiêu đột nhiên phất tay ngăn cản đám huynh đệ tỷ muội đang rục rịch lại, hắn dùng một loại ngữ khí rất cẩn thận, lại có chút không nắm chắc hỏi. Trong lòng hắn đương nhiên là xác nhận người này rất quen thuộc, thế nhưng người trước mắt này cho hắn cảm giác cường đại hơn rất nhiều so với vị thần bí mà khi hai huynh đệ hắn gặp mặt ở Thiên Hương.
Trong lòng Hùng Khai Sơn cũng có băn khoăn giống như vậy. Cho nên hai người tuy đã thừa nhận nhưng lại không tin tưởng lắm!
Chẳng lẽ vị thần bí cao nhân kia trong thời gian ngắn ngủi hai tháng lại có đột phá mạnh mẽ như vậy? Điều này, loại tốc độ này cũng quá kinh khủng đi, quả là không thể tưởng tượng được!
Bọn họ lại không biết khi ở Thiên Hương. Tu vi của Quân Mạc Tà còn thấp, nhiều nhất chẳng qua là do Hồng Quân Tháp giả trang mà thôi, mà bây giờ tu vi tiến nhanh lại càng tăng thêm quyền hạn cho Quân Đại thiếu gia, khiến giờ hắn có được khí thế áp đảo đến mức đáng sợ, không chút do dự sử dụng toàn bộ linh lực, trực tiếp khởi động Hồng Quân Tháp!
Khác biệt giữa hai thời điểm này không được tính là một trời một vực, thế nhưng cũng rất kinh khủng, sao có thể coi như giống nhau cho được?
Mà hiện tại sở dĩ Quân Mạc Tà hiện thân đi ra một là có ý định từ trước. Thứ hai là chứng kiến bộ dạng thất hồn lạc phách của đám huyền thú chi vương này. Trong lòng hắn quả thực có phần không nỡ. Dù sao đây cũng là đồ mà bọn họ đã bồi dưỡng mấy trăm năm, không biết tổn hao bao nhiêu khí lực, bao nhiêu lần tiếp sức rốt cuộc mới thành công.
Nếu như mình lấy đi, vậy có thích hợp không? Đương nhiên hắn lại chỉ coi là một nửa bản thân tham gia cướp đồ mà thôi, Cho nên Quân Mạc Tà tương đối thoải mái. Về phần một nửa khác, Quân Mạc Tà cho dù có hèn hạ hơn nữa cũng không nhẫn tâm để thành quả mà mấy ngàn vạn huyền thú mất mấy trăm năm cứ như vậy mà uổng phí.
Trong lòng Quân Mạc Tà, vị nhân loại này, thật ra còn nghĩ, nếu như có năng lực giúp đỡ, tự nhiên hắn cũng sẽ sẵn lòng, chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn đám cao thủ có thực lực tương đương với chí tôn này bạo thể bỏ mình sao?
Vô luận là vì sự phát triển trong tương lai của mình, hay là có mục đích khác, nếu như đám Thú Vương này bị chết, thật là quá đáng tiếc! Cho dù không thể để cho ta sử dụng, thế nhưng kết một cái thiện duyên cũng tốt.
Phải biết rằng cao thủ như vậy chỉ có thể ngộ mà không có thể cầu. Tự nhiên bây giờ còn cần thủ đoạn để nói một hồi. Mà biện pháp tốt nhất chính là ngụy trang.
- Hạc Trùng Tiêu, Hùng Khai Sơn, ha ha các ngươi ngược lại thật sự là khiến lão phu rất kinh ngạc.
Quân Mạc Tà làm ra vẻ than thở:
- Lúc trước lão phu thật sự không muốn tự hạ thân phận tới đối phó với một đám tạp chủng của Huyết Hồn sơn trang. Cho nên mới giao chuyện này cho hai người các ngươi. Ha ha chuyện đơn giản như vậy cư nhiên bị hai người các ngươi làm nháo loạn cả huyền thú triều, điều kỳ quái nhất chính là cư nhiên còn chưa giải quyết xong, còn khiến một nửa số huyền giả tụ tập ở đây nữa.
- Những thứ việc vớ vẩn này cũng không quá mức liên quan tới lão phu. Chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, chẳng qua là lão phu hơi chút hiếu kỳ, rốt cuộc là từ lúc nào lực lượng của thiên phạt từ yếu nhược lại mạnh mẽ như vậy? Lão phu nhớ rõ lúc trước theo như kỳ hạn của chúng ta chính là một tháng đúng không? Khi nào mà một tháng của Thiên Phạt sâm lâm lại biến thành bảy mươi ngày vậy?
- Thật đúng là lão nhân gia ngài a.
Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Sơn lúc này mới xác định được thân phận của hắn, rốt cuộc thở phào một hơi, sau đó khuôn mặt đỏ tới mang tai, cực kỳ hổ thẹn một thời cảm giác khuôn mặt nóng bừng, hận không thể đào một cái lỗ để chui xuống...
Vị này cũng thật không nể mặt, lại có thể ở trước mặt mọi người nói ra chỗ khó xử của người ta...
Thật sự là dọa người a, vị tiền bối này thật sự không cho anh em chúng ta chút mặt mũi nào.
Hai người đều thở dài một hơi tự tìm một cái lý do...
Rất đơn giản: loại cái thế cao nhân này há lại là một tên tiểu tặc tùy tiện trộm cắp đồ của người ta? Chắc hẳn hắn có dụng ý sâu xa, mà chúng ta lại không hiểu được, dù sao nhất định là chúng ta sẽ không lỗ...
Bọn họ nào biết trong con mắt của bọn họ vị cái thế cao nhân này, cơ hồ mỗi khi gặp được chuyện tương tự, đều dùng hết mọi khả năng để hãm hại, lừa gạt, thi hành chính sách vô lương vô sỉ không tín không nghĩa, mượn gió bẻ măng, lật mặt như lật bàn tay... Loại sự tình này đã sớm vô cùng thuần thục, hạ bút thành văn rồi...
Về phần lúc này đây cũng là do bất đắc dĩ bị bọn họ bức ra, khiến Quân đại thiếu khó có được một lần lương tâm lên tiếng...
- Thật hổ thẹn, tiền bối, chuyện này cũng chẳng trách được huynh đệ chúng ta, Huyết Hồn sơn trang thật sự là quá vô sỉ, từ Lệ Tuyệt Thiên trở xuống đều không có người nào tốt cả. Lại có thể tập hợp toàn bộ huyền giả của đại lục để đối phó chúng ta, chúng ta là vạn bất đắc dĩ, vì hết thảy lời nhắc nhở của Thành tiền bối, mặc dù tổn hao nhiều rất nhiều thực lực của thiên phạt chúng ta, cũng không rõ cái giá để phát động huyền thú triều là bao nhiêu. Dù sao có ước định trước đây của chúng ta mặc dù muôn vàn khó khăn những cũng muốn hoàn thành. Tiền bối xin hãy nói một lời công đạo, chúng ta chân chính là đã tận tâm tận lực rồi.
Hạc Trùng Tiêu nhãn châu xoay động vội vội vàng vàng giải thích.
Ý trong lời nói tự nhiên là: chúng ta đã làm ra trận chiến lớn như vậy, ngươi cũng không thể không quản a.
Đương nhiên ngươi càng không thể đứng ngoài nhìn người khác đối phó với chúng ta, chẳng những không để người ứng phó với chúng ta, mà chúng ta vì chuyện của ngươi cho nên mới xảy ra chuyện lớn như vậy, ngươi thân là tuyệt thế cao nhân cũng nên xuất ra chút năng lực đi a. Chúng ta đã đại thương nguyên khí rất nhiều rồi đó....
- Ài, lúc trước sở dĩ tìm tới các ngươi làm chuyện này, thật sự là bởi vì nếu mang thân phận của ta đi xuất thủ đối phó với Huyết Hồn sơn trang, chuyện này đây chẳng phải là cấp mặt mũi cho Lệ Tuyệt Thiên sao? Quả thực chính là đề cao bọn họ! Hai người các ngươi vẫn không rõ điểm này sao? Nếu biết các ngươi đã làm ra trận chiến lớn như vậy, lại không thể thu xếp mọi chuyện, lúc trước ta đã...
Trong bụng Quân Mạc Tà đang tính toán, thế nhưng ngữ khí lại vẫn rất yên ổn, còn có một chút tiếc nuối trong đó nữa...
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt sâm lâm

Dị Thế Tà Quân - Chương #347


Báo Lỗi Truyện
Chương 347/1284