Chương 302: Chúng ta thua rồi!


Dịch Giả: KatyDek
Thanh âm âm nhu của Tiêu Bố Vũ nặng trĩu vang lên, giống như núi lửa trước khi bùng nổ, có cảm giác áp lực nói không nên lời:
- Các ngươi có nhìn thấy có người đi ra không?
Bốn phương tám hướng mười hai vị cao thủ đồng thời ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta cùng khó hiểu.
Ngươi là người thứ nhất xông vào, cũng không phát hiện ra cái gì, chẳng lẽ còn có thể trông cậy vào chúng ta phát hiện cái gì? Căn bản là không có người đi ra a!
- Nhị ca yên tâm, chúng ta mười hai người toàn bộ tập trung tại đây, trong phạm vi phương viên hai trăm trượng, dù là một con muỗi, cũng đừng hòng thoát ra ngoài, nhị ca cứ toàn lực mà làm.
Tay của Tam trưởng lão đè chuôi kiếm rồi cười nói.
Râu tóc như tuyết, trường kiếm quang hàn.
- Tam ca nói không sai! Nhị ca cứ việc yên tâm!
Mấy người còn lại đều là lập tức đồng thanh ma tin tưởng chắc chắn!
Nếu là trước đây, Tiêu Bố Vũ nghe được lời nói này của bọn họ, khẳng định còn có thể thực vui mừng, hơn nữa cũng sẽ rất tự hào.
Dù sao, năng lực của đám huynh đệ này, lão không hề nghi ngờ.
Nhưng bây giờ nghe đến những lời nói hùng hồn này, Tiêu Bố Vũ lại chỉ cảm thấy buồn cười, thậm chí hổ thẹn và xấu hổ vô cùng.
Một loại cảm giác vô lực mãnh liệt dâng lên từ đáy lòng hắn. Hắn ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, tịch mịnh vô cùng.
Từ trên không chậm rãi hạ xuống đỉnh lầu Thịnh Bảo Đường, hắn chỉ biết ngơ ngơ ngẩn ngẩn mà đứng.
- Nhị ca, đã xảy ra chuyện gì?
Tất cả mọi người nhìn ra thần thái của hắn có điểm không đúng, không khỏi vây lại hỏi han.
- Chúng ta thua rồi…
Tiêu Bố Vũ thở dài một tiếng, hai mắt nhìn về phương xa, thần sắc thật là tiêu điều, không hề cam lòng, có thất vọng, còn có mãnh liệt nhục nhã!
Người đến cướp đi Tục Hồn Ngọc đến tột cùng là nhân vật nào?
Phóng mắt đương kim thế gian, ai có thể có thủ đoạn quỹ khốc thần sầu như thế?
Lai vô tung, khứ vô ảnh!
Khứ vô ngân, vô tích!
Cho dù là đệ nhất Chí Tôn Vân Biệt Trần cùng mấy người kia… cũng chưa chắc có thủ đoạn cao minh như vậy?
- Thua? ... Nhị ca, ý ngươi nói…? !
Tất cả mười hai người tức thì đều cực kỳ hoảng sợ, bọn hắn ai cũng không phải người ngu, sau khi nghe Tiêu Bố Vũ nói ra câu "có người đến cướp Tục Hồn Ngọc", mọi người liền đã hiểu rốtt cuộc đã phát sinh chuyện gì.
Đương nhiên, ai cũng nghĩ rằng người thần bí cao nhân mà tiến đến; ai ai cũng chiến ý dâng cao, muốn cùng người kia đấu một hồi phân cao thấp.
Nhưng ngay cả cái bóng cũng không thấy, vốn còn tưởng rằng chỉ là sợ bóng sợ gió, tự mình nhát mình, nhưng khi nghe Tiêu Bố Vũ chính mồm nói "chúng ta thua, thua sạch rồi" thì mọi người liền hiểu ra.
Những lời này có ý tứ gì? Nếu vẫn tiếp tục không hiểu, hoá ra uổng sống bao nhiêu năm sao?
- Chẳng lẽ... ?
Mọi người không thể tin nhìn Tiêu Bố Vũ, khi nhìn thấy thần sắc Tiêu Bố Vũ , mọi người tuy là vẫn còn nghi vấn , rõ ràng có ý không thể tin được, nhưng khẩu khí lại có ý khẳng định rõ rồi.
- Đúng, các ngươi đoán đúng rồi. Tục Hồn Ngọc đã rơi vào tay người kia. Đây đã là sự thật, không cần phải hoài nghi!
Thanh âm của Tiêu Bố Vũ trầm thấp,uể oải nói không nên lời:
- Ta thậm chí chưa kịp thấy bóng người thì Tục Hồn Ngọc cũng đã không còn bóng dáng rồi. Ngay sau đó ta đi ra ngoài cũng không nhìn thấy bất cứ ai; mà các ngươi, hiển nhiên cũng không phát hiện dấu vết gì!
- Lần này Phong Tuyết Ngân Thành chúng ta thua to rồi!
- Sao lại thế đựơc? Nhị ca, chớ quên trên Tục Hồn Ngọc còn có cấm chế thần thức của huynh cùng với thiên lý truy tung hương!
Cửu trưởng lão mắt trợn tròn:
- A! Có hai dấu vết này ở đây, chúng ta muốn tìm được hắn chẳng phải là rất dễ dàng sao?
Hắn này vừa nói một câu, trên mặt mỗi người còn lại đều hiện ra một loại thần sắc cổ quái
- Đệ là đồ ngu ngốc!
- Nếu hai loại thủ đoạn này hữu dụng, nhị ca hắn há lại lộ ra vẻ buồn bực thế này sao?
Nhưng vừa nghĩ như vậy, mọi người lại nhất tề sắc mặt đại biến.
- Vô ích, người này ngay khi Tục Hồn Ngọc tới tay, liền lấy vô thượng thủ đoạn dễ dàng trừ bỏ thần thức cấm chế của ta, đồng thời thanh trừ mùi vị thiên lý truy hồn hương! Hiện tại, ngay cả tiểu Hương Nhi đều không có biện pháp nào nữa!
Tiêu Bố Vũ cười khổ một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên tiểu lục ưng đang ở giữa không trung xoay chuyển, chỉ cảm thấy một trận vô lực.
- Điều này sao có thể xảy ra?
Mười hai người còn lại đều hít một hơi lãnh khí:
- Thần thức cấm chế một khi đã bố trí ra liền liên kết cùng thần thức của bản thân, trở thành một thể, tuyệt đối không có bất kỳ người nào có thể dễ dàng chặt đứt loại liên hệ thần bí vô ảnh này!
Rốt cuộc là ai làm? Và cần thực lực như thế nào mới có thể chặt đứt được?
Hơn nữa còn có thiên lý truy hồn hương vốn là bí dược của bổn thành, một khi dính ở trên người, cũng như dính vào trên linh hồn, trừ phi dùng độc môn giải dược của bổn thành rửa sạch, nếu không cả đời đều không thể thoát khỏi loại mùi khác thường này, người này làm thế thế nào tiêu trừ được mùi hương này?
Tất cả chuyện này, thực sự quá thật là bất khả tư nghị đi!
- Nhị ca, ngươi thật sự xác định?
Một giọng trầm nặng vang lên, mọi người theo tiếng nhìn lại, người tiến đến là ngũ trưởng lão. Trong chín người huynh đệ, hắn là người tâm tư cẩn thận nhất .
- Không sai!
Tiêu Bố Vũ thở dài một tiếng, cau mày, cả người trong nháy mắt dường như già đi mười năm. Hắn thấp giọng nói:
- Hiện tại, ta cảm thấy kỳ quái nhất chính là nếu người này có thể trong nháy mắt làm biến mất thần thức cấm chế của ta hồn hương; như vậy thực lực của hắn, tuy không thể nói là chân chính đệ nhất thiên hạ, nhưng thực lực cao hơn rất nhiều so với chúng ta. Nếu đã như vậy, hắn muốn đoạt Tục Hồn Ngọc từ chúng ta trong tay quả thực là chuyện vô cùng dễ dàng; thậm chí cho dù là trực tiếp đánh lên Ngân Thành, bắt buộc chúng ta giao ra Tục Hồn Ngọc cũng có thể nói là có khả năng. Nhưng tai sao……
Hắn vừa nói như thế, mọi người cũng hiểu rõ ra: "Đúng nha, một khi đã như vậy, nếu như theo danh vọng của người kia mà cướp đoạt vật từ trong tay người, Nếu thiên hạ mà biết chẳng khác nào tự tay hủy diệt danh vọng của bãn thân? Điều này quả thực làm người ta không thể hiểu được!"
Mọi người ai cũng trầm mặc không nói.
Nếu lúc này đối mặt bát đại Chí Tôn, lấy thực lực của mọi người bây giờ mà nói, cũng có đầy đủ dũng khí đánh một trận, thậm chí còn có đủ thực lực chiến thắng, nhưng từ đầu đến cuối người này chưa hề hiện thân, lại làm cho mười ba cao thủ Ngân Thành không có một chút manh mối nào, mọi người ngoại trừ một chút cảm khái đều cảm thấy sợ hãi, sợ hãi từ trong thâm tâm.
Kẻ như vậy thật may là chỉ muốn đoạt bảo ngọc, nếu quả thực muốn đối phó bất kỳ một người nào trong số họ, chẳng phải dễ dàng như lấy đồ trong túi sao? (Nguyên văn: giống như lấy hai ngón tay bắt ốc đồng-> sửa tí cho dễ hỉu chơi!)
Ngân Thành thất kiếm trên mặt mỗi người đều không có biểu tình gì, nhưng mỗi bàn tay nắm chặt chuôi kiếm mạnh đến nỗi trở nên trắng bệch.
- Không thể tưởng được lão phu ba mươi năm không rời Ngân Thành, hôm nay lòng đang hừng hực khí thế, mà lại đại bại thế này!
Tiêu Bố Vũ hai tay chắp sau lưng mà đứng sừng sững trên nóc Thịnh Bảo Đường, ánh mắt ưu tư, nhìn ánh đèn từ các nhà trong thành Thiên Hương, rốt cục thở dài thật sâu, sau một lúc lâu vẫn không nhúc nhích.
Trong lòng mười hai người còn lại cũng cảm thấy áp lực dồn nén, thiếu chút nữa không thở được; bóng đêm Thiên Hương thành một mảng nồng đậm, giống như là ngàn dặm trường không đột nhiên áp xuống, trầm trọng dồn ép trong lòng mọi người…
- Việc ngày hôm nay, lấy tốc độ nhanh nhất báo về Ngân Thành, ngay trong ngày lên đường tới Thiên Nam! Nơi đây không phải là nơi tốt, chúng ta nên nhanh chóng rời đi là hơn!
Tiêu Bố Vũ đầu bạc râu bạc trắng áo bào trắng ở trong gió đêm đìu hiu phiêu động, trong thanh âm có vẻ nói không nên lời, tiêu điều ảm đạm. Tựa hồ sự kiêu ngạo, tự tin trải qua thời gian dài xây dựng của hắn theo những lời này nói ra, rời bỏ bản thân hắn mà đi.
Làm cho người ta có một loại cảm giác cô tịch không nói nên lời ...
Loại cảm giác này, giống như... Anh hùng mạt lộ!
- Nhị ca!
Mười hai người đồng thời thân thiết kêu một tiếng.
Tiêu Bố Vũ tay áo phất một cái, trầm mặc nói :
- Nghĩ nhiều vô ích, mọi người đi ngủ đi.
Hắn không nói gì thêm, thân mình chợt lóe, biến mất trên mái nhà, chỉ để lại một mảnh nặng trĩu vắng vẻ...
Quân Mạc Tà trong nháy mắt đã đắc thủ, lập tức lấy tốc độ nhanh nhất đem Tục Hồn Ngọc thu vào Hồng Quân Tháp, sau đó liền toàn lực vận khởi Âm Dương Độn, động cũng không động, đứng ở góc tường trong phòng Tiêu Phượng Ngô, lẳng lặng quan sát tình thế.
Ngay tại hắn vừa mới cất kỹ vật kia, Tiêu Bố Vũ đã tiến vào, huyền khí sắc bén cùng thần thức gần như bao phủ khắp bốn mặt, tựa như trăm ngàn chuôi lợi kiếm lăng không lượn vòng, cơ hồ khiến Quân Mạc Tà hô hấp không thông, trong tâm không khỏi một trận hoảng hốt!
Vị tuyệt đỉnh nhân vật của Phong Tuyết Ngân Thành này quả nhiên cao cường, xem phần khí thế này của hắn, ngoài chuyện ít hơn Ưng Bác Không một phần trầm ổn ra, các phương diện khác cũng không kém cỏi bao nhiêu!
Khó trách trong kế hoạch lần này Phong Tuyết Ngân Thành lại có tin tưởng như thế!
Sau đó, Quân Mạc Tà liền được miễn phí xem 1 hồi kịch hay. Đối với phán đoán của đám người Ngân Thành, Quân Mạc Tà có cảm giác: "Thế sự thật sự là kỳ diệu vô cùng a. Chính mình hiện tại nhiều nhất cũng chỉ có thể tính là một con tôm nhỏ, lại có thể bị coi như một Thần Huyền bạch sa đại ngạc( ý nói hết sức ghê gớm, như cá mập trắng, cá sấu ( ), rõ ràng bị coi là có địa vị thiên hạ đệ nhất. Thật sướng quá, quả thực là quá sung sướng…."
Đương nhiên, Quân đại thiếu gia trước mắt cũng chính là nhìn xem mà thôi, sẽ không phát biểu bất cứ ý kiến gì . Ngay khi Tiêu Bố Vũ tinh thần sa sút, Quân Mạc Tà ngay tại bên cạnh hắn không xa, ngồi rung đùi, hứng thú nhìn xem, mặt lộ rõ vẻ vui sướng khi người khác gặp họa.
Nhìn thấy Tiêu Bố Vũ đương trường quyết định, lập tức tiến tới Thiên Nam ngay trong ngày, Quân Mạc Tà quả thật không ngờ tới nhưng cũng thở nhẹ một hơi. Tuy rằng biết rõ thời gian tới Thiên Nam bọn hắn sẽ tìm cơ hội đối phó chính mình, đối phó Tam thúc, thậm chí sẽ đối phó Ưng Bác Không, nhưng trong lòng Quân Mạc Tà không còn nhiều lo lắng nữa.
Lấy một thân bản lĩnh của mình, tới Thiên Nam, còn không phải giống như tới nhà mình? Còn sợ bọn họ sao?
Thật nực cười!
Kì thực Quân Mạc Tà trước mắt lo lắng nhất chính là, Phong Tuyết Ngân Thành sẽ mai phục, giết chết quân đội của Quân Vô Ý trên đường đi. Tuy rằng loại khả năng này khó mà xảy ra, hơn nữa thực không có căn cứ, nhưng Quân mạc Tà lại cố kỵ nhất điều này.
Còn lại tất cả, đều không trọng yếu!
Cho nên đêm nay Quân Mạc Tà ẩn thân trên mái nhà Thịnh Bảo Đường mà không rời đi. Hắn muốn mắt thấy đám người Phong Tuyết Ngân Thành rời đi mới có thể chân chính yên tâm!
Hơn nữa, sau khi đám người đó rời khỏi, tự mình cũng tận lực kéo dãn khoảng cách của họ với đại quân, tránh không cho đám người này ở nửa đường phục chờ, nếu vậy thì thật quá tệ đi….
Rạng sáng, Quân Mạc Tà tận mắt nhìn thấy Phong Tuyết Ngân Thành lục đại trưởng lão, bảy vị Thiên Huyền đỉnh, còn có Mộ Tuyết Đồng cùng Tiêu Hàn, mang theo Tiêu Phượng Ngô vẫn còn vẻ mặt tái nhợt, hữu khí vô lực cùng Ngân Thành tiểu công chúa Hàn Yên Mộng mang theo hành lý, chậm rãi rời khỏi Thịnh Bảo Đường. Ra khỏi Thiên Hương thành, hắn tiếp tục theo đuôi ba bốn mươi dặm đường, xác định những người này là mải miết chạy đi, lúc này hắn mới yên tâm trở về.
"Cuối cùng đã đi! Con bà nó, hiện tại ở Thiên Hương thành chính là thiên hạ của lão tử ta rồi!" Trên đưởng trở về, Quân đại thiếu cảm thấy thoải mái ung dung vô cùng.
Vừa bước vào cửa nhà, Quân Mạc Tà đã bị một cỗ mũi vị thuốc đông y dày đặc tới cực điểm đập vào mũi cơ hồ suýt té ngã.
Việc này là thế nào đây ? Hắn nhìn kỹ lại, trực tiếp bị hù giật mình đến nhảy ngược, lão thiên gia ơi ! Cái này gọi là cái gì thế?
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt sâm lâm

Dị Thế Tà Quân - Chương #302


Báo Lỗi Truyện
Chương 302/1284