Chương 297: Quyết Tâm!


(P4)
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Trên chiếc giường lớn là Dạ Cô Hàn đang nằm yên lặng. Tuy hơi thở của hắn yếu ớt nhưng đã không còn nguy hiểm đến tánh mạng nữa.
Mà một cái giường khác của Quân Mạc Tà đặt bên này, hiện đã bị hai đứa trẻ chiếm hết.
Ba người bệnh, ba kẻ tàn phế!
Hai đứa trẻ kia sau lúc được Quân Mạc Tà ưng thuận, tinh thần luôn căng thẳng của chúng rốt cuộc cũng được thả lỏng nên hôn mê bất tỉnh. Nhưng ngay cả khi ngất đi cũng không phát một tiếng động gì, cũng như chưa hề rên rỉ một tiếng!
Từng gặp qua nhiều kẻ tàn nhẫn, nhưng đối với những đứa trẻ không có một chút võ công vẫn tự đối xử tàn nhẫn với chính mình như vậy, vẫn là lần đầu tiên Quân Mạc Tà nhìn thấy!
Hai thằng nhóc này so với chính mình còn muốn tàn nhẫn hơn sao?
Mình đã đáp ứng bọn chúng rồi, nhưng làm sao để có thể bồi dưỡng bọn chúng trong thời gian ngắn nhất đây? Lần đầu tiên Quân Mạc Tà không đào đâu ra được một biện pháp hoàn chỉnh nào.
Dùng huyền khí sao? Cách này nhất định là không được! Nếu bọn chúng có chút tư chất để tu luyện huyền khí, thì đã không bị Hoàng Hoa Đường nhét vào cái chum lớn rồi.
Thôi bỏ đi!
Quân Mạc Tà đứng phắt dậy, ánh mắt hắn đột nhiên lộ ra vẻ tàn nhẫn.
"Lần này là ngoại lệ duy nhất, ông đây sẽ dạy chúng nội công tâm pháp của kiếp trước. Tất cả đều dựa theo tiêu chuẩn huấn luyện của ta năm đó, còn rốt cuộc bọn chúng có thể tiến đến đâu thì đó là vận mệnh của chúng! Nếu ta mà luyện đến tầng thứ tư của Khai thiên tạo hóa công, có thể luyện chế Tẩy Tủy Đan……
…. Thì mai sau ông đây sẽ tự tay chế ra hai sát thần làm kinh hoàng khắp Huyền Huyền đại lục! Có sự độc ác như vậy, có nghị lực như vậy, hơn nữa có công pháp cùng linh dược của ông, ông đây quyết sẽ đào tạo được hai cái sát tinh khủng bố!"

Nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, Quân Mạc Tà lẳng lặng ngồi trước của nhìn lên trời đêm. Suy đi nghĩ lại, thời gian xuyên qua thế giới này cũng đã không ngắn, vậy mà rốt cuộc hôm nay là lần đầu tiên bị hai đứa trẻ quật cường kia gợi lên tâm sự của mình.
"Kiếp trước của mình cũng không phải giống như hai đứa trẻ này hay sao? Liều mạng tôi luyện. Liều mạng hủy hoại bản thân hết bao nhiêu lần, chính bản thân mình bao lần bị sốc khi luyện công? Có bao nhiêu lần chính mình đem bản thân luyện đến mức cận kề với cái chết?
Uy danh cái thế của Tà Quân đạt được như thế nào? Ai biết được sau lưng cái uy danh đó là biết bao nhiêu sự cố gắng, mồ hôi, máu lẫn nước mắt mà mình đã bỏ ra? Trong số các anh em cùng thầy, trừ mình ra, kẻ nào có nỗ lực đến mấy cũng chưa chắc bằng mộ phần ba khối lượng tập luyện của mình!
Là một thằng đàn ông muốn thành công, muốn có uy danh cái thế thì phải biết đối xử với bản thân mình tàn nhẫn một chút!
Tàn nhẫn đối với địch nhân cũng chẳng là cái thá gì! Tàn nhẫn với chính mình mới thật sự gọi là tàn nhẫn! Ngay cả tánh mạng của mình cũng coi thường thì đó mới là tiêu chuẩn của một sát thủ, mới có thể thật sự thoát khỏi gông xiềng. Trong lòng mà còn nhớ mong thứ gì, đó đều là chướng ngại vật!
Đây chính là lời dạy của sư phụ hồi kiếp trước!"

Trước mắt Quân Mạc Tà tựa như như xuất hiện một gương mặt. Một khuôn mặt đen như sắt, lạnh tựa như khối băng, sát khí trong mắt phảng phất như muốn ngưng tụ lại thành thực chất. Nhưng, chính là ánh mắt này, mỗi lần nhìn mình đều luôn luôn đầy sự quan tâm an ủi. Tuy rằng người đã hết sức che dấu nhưng mỗi lần nhìn vào thì Quân Mạc Tà đều có thể cảm nhận ra được!
Trước mặt, ánh mắt kia tựa như đã xuyên qua khoảng cách giữa hai thế giới mà lẳng lặng nhìn mình!
Tựa như lạnh lùng đáng sợ, cũng lại tựa như mang theo sự ấm áp yên bình!
- Sư phụ!
Quân Mạc Tà buồn bã cúi đầu. Hắn hai tay ôm đầu gối lẳng lặng không nhúc nhích, ánh đèn loe loét từ sau cửa phát ra đem cái bóng của hắn trải dài thật dài. Trong gió đêm lạnh lẽo, thân hình của hắn tựa như đang co rúm lại, có phần cô độc, lặng lẽ mênh mông!
Cường giả, thực sự đáng để ngươi hướng tới sao?
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên sau lưng, tiếp đó là một tấm áo choàng ấm áp khoác lên thân hắn.
Quân Mạc Tà vẫn lặng im không nhúc nhích, đột nhiên chậm rãi hỏi:
- Khả Nhi, nói cho anh biết, em có hy vọng chính mình trở thành một cường già không?
- Hả?
Cô bé ngạc hiên hô lên, hiển nhiên là rất bất ngờ :
- Cường giả? Có tác dụng gì sao?
- Có tác dụng gì sao? Câu hỏi rất thú vị, chỉ cần em có thể mạnh như lão Ưng vậy thì em có thề muốn giết ai thì giết, tung hoàng thiên hạ tiêu dao cả đời, em có muốn không?
Quân Mạc Tà nặng nề hỏi.
Khả Nhi buớc tới bên cạnh hắn rồi lặng lẽ ngồi xuống, đầu hơi nghiên nghiêng, hai tay nâng lên má rồi nhìn lên ánh trăng trên trời cao kia mà tự hỏi. Ánh trăng chiếu lên gương mặt của nàng làm tăng thêm sắc thái ôn nhu!
Một lúc lâu sau, Khả Nhi ngượng ngùng cười nói:
- Cường giả mà như vậy thì em thật không muốn!
- Ồ? tại sao chứ?
Quân Mạc Tà hơi nghiêng đầu nhìn qua phía cô bé. Câu trả lời của Khả Nhi thật sự nằm ngoài ý muốn của hắn. Trong nhận thức của Quân đại sát thủ thì bất kể kẻ nào một khi đã có cơ hội trở thành cường giả, cho dù sau này có hối hận đi nữa, thì hiện tại vẫn trả lời khẳng định là có!
Ngượng ngùng cúi thấp đầu, Khả Nhi dường như đang cắn lên ngón tay của mình:
- Công tử, em không biết cảm giác làm một cường giả như thế nào. Nhưng em thật sự không muốn nghĩ đến cái hình ảnh được muôn người chăm chú nhìn vào và ca tụng. Thật ra, em cũng không biết nói như thế nào nữa. Nhưng em vẫn chỉ là một cô bé, một cô bé đi bên cạnh công tử, hoặc ngóng nhìn theo công tử. Mỗi một lần hầu hạ công tử, nhìn thấy mỗi ngày công tử mặc quần áo do em giặt, mỗi ngày công từ ăn cơm do em nấu, sau đó lẳng lặng chờ đợi, đợi công tử về đến nhà …. Em… em chỉ muốn làm một cô bé bình thường mà thôi.
Nói xong, Khả Nhi ngượng ngùng cười cười:
- Công tử, có phải em nói như vậy thật là không có chí khí phải không? Nhưng mà, em thật sự là không muốn trở thành cường giả!
- Không! Em nói rất hay, Khả Nhi như thế này mới là đáng yêu nhất, là cô bé ta thích nhất!
Lần đầu tiên Quân Mạc Tà chăm chú nhìn cô bé đang ngồi bên cạnh mình này. Dưới ánh trăng dịu dàng, làn da non của Khả Nhi trắng mịn, vài sợi tóc mai vượt ra khỏi búi tóc mà nhẹ nhàng phât phơ theo gió; đôi lông mi thật dài, ánh mắt băn khoăn, vành tai tinh tế, trên da mặt như ngọc tựa hồ còn vương một lớp tơ.
Nhìn Quân Mạc Tà đang chăm chú nhìn mình, cô bé bỗng cảm thấy đứng ngồi không yên. Hai bàn tay đan vào nhau, làm ra vẻ không biết gì nhưng trái tim đang nhảy loạn nhịp khiến khuôn mặt càng lúc càng hồng. Mặt ngọc chậm rãi cúi xuống, giờ phút này tựa như chỉ còn nghe tiếng trái tim mình nhảy loạn lên như chú nai con mà thôi.
Quân Mạc Tà nở nụ cười thú vị, tâm thần bông nhiên như được thả lỏng. Bên người có một cô bé dễ thương như vậy khiến Quân Mạc Tà cảm thấy trong lòng mình một mảng yên ả, lại cũng có một cảm giác hạnh phúc từ tận đáy lòng.
Mỗi người đều có một cách sống khác nhau, điều đó không ai có thể miễn cưỡng thay đổi được.
Giống như cô bé này, lý tưởng của nàng quả thật rất đơn giản, cũng rất thựa tế, hơn nữa, cũng rất ấm áp……
Hắn nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc nàng:
- Đêm đã khuya, em về phòng ngủ trước đi.
Quân Mạc Tà kinh ngạc phát hiện rằng giọng của mình không ngờ có thể "ôn nhu" đến như vậy, tựa như là đang đứng trứơc một tiểu sư muội mới bứơc vào sư môn vậy.
-Dạ!
Khả Nhi nhu thuận cúi đầu đáp ứng một tiếng rồi chậm rãi đứng lên, mới cảm giác được đôi gò má ửng hồng như phát sốt, cả người mệt mỏi bước chân về phía phòng mình.
Đi được vài bước, lúc này mới nhớ tới điều gì liền quay đầu lại nói:
- Công tử cũng nên đi nghỉ sớm! Hả???
Quay đầu lại mới phát hiện ra, Quân Mạc Tà vừa rồi còn ở bên cạnh nàng giờ đã biến mất không còn dấu vết.
- Thật vui!
Cô bé cắn môi vừa thẹn vừa cười, lời vừa ra khỏi miệng đột nhiên nhớ lại cái buổi sáng hôm đó liền lập tức bưng kín mặt:
- Mình đang nghĩ gì đây!

Đón ngọn gió đêm, Quân Mạc Tà dùng tốc độ cao không hình không bóng bay vút lên. Hắn cảm thấy Khai Thiên Tạo Hóa Công trong cơ thể đang tự động tuần hoàn, mỗi một vòng tuần hoàn đều mang đến cho mình một sức mạnh cường đại, lấy cái thế đi không gì có thể ngăn cản tự như chiếc F1 phóng vèo vèo trên đường đua "kinh mạch", tốc độ này quả thật khiến anh Tà "phê tới bên luôn".
Phía trước là Thịnh An Đường.
Quân Mạc Tà cố ý thu lại khí tức bản thân im hơi lặng tiếng nhảy vào. Sau đó trong nháy mắt biến vào lòng đất, sau đó mới len lén như một tên ăn trộm dùng thần thức như sóng ra đa dò la xung quanh.
Quân Mạc Tà vẫn chưa quên chuyện xém tí nữa là bị Lệ Vô Bi bắt gian tại trận. Cái Thịnh Bảo Đường này, hắn biết có ít nhất ba tên Thần Huyền, nào dám kinh thường chứ?
Cẩn thận từng li từng tí vốn là đặc điểm cần thiết của một sát thủ mà!
Thế nhưng sau một hồi phát sóng, Quân đại sát thủ nhà ta chuyển sang nói cà lăm.
Móa, Thịnh Bảo đường đào đâu ra một mớ cao thủ như vậy nè trời?
Mà tên nào tên ấy trâu bò thấy ớn!
Quân Mạc Tà phát hiện rõ ràng rằng bốn phương tám hướng chung quanh Thịnh Bảo Đường không chỉ có một cỗ thần niệm mạnh mẽ dò xét cảnh vệ. Mà còn bất kỳ thằng nào cũng gần như đạt cấp Thiên huyền đỉnh phong! Quân Mạc Tà cẩn thận tính ra thì phát hiện có tới bảy tên, mà hai cái tên yếu nhất ở đây là Tiêu Hàn cùng Mộ Tuyết Đồng.
Móa nó, thời này là thời nào mà Thiên Huyền đông như chó chạy rông vậy hả?
Hay là đây là viện quân từ Phong Tuyết Ngân Thành chạy đến?
Mà ở sâu bên trong có vài cổ thần thức còn cường đại hơn! Chắc chắn là tu vi cỡ Thần Huyền, thậm chí Quân Mạc Tà cảm giác được có một tên gần như ngang ngửa với Ưng Bác Không! Vậy là gần như đạt được sức mạnh cỡ Chí Tôn rồi!
Một, hai, ba, bốn, năm! Khoan! Còn một tên nữa! Vậy là có sáu tên cao thủ cấp Thần huyền! Quân Mạc Tà đột nhiên cảm thấy mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra trên lưng mình!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt sâm lâm

Dị Thế Tà Quân - Chương #297


Báo Lỗi Truyện
Chương 297/1284